Chương 104: 88. Nỗi nhục của Chatelaine (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~48 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200
"Chà... Thiếu gia đã hoàn toàn thích nghi được rồi nhỉ?"
Ngay khi buổi chạy bộ kết thúc, Mark bước tới với vẻ trầm trồ thán phục và đưa bình nước cho tôi.
Tôi nhận lấy bình nước và đáp lại với vẻ dửng dưng.
"Thích nghi cái nỗi gì. Dù có thế thì vẫn chậm chạp bỏ xừ ra."
"Nếu ngài nói thế... thì có phải lũ kia sẽ đáng thương lắm không?"
Mark liếc mắt về phía bãi tập và nói như vậy.
"Hộc, hộc!"
"Ưa, mệt quá đi mất...!"
"Chạy mau lên! Còn lề mề lười biếng là ăn thêm hai vòng đấy!"
Lọt vào tầm mắt tôi là đám nhóc vẫn đang cắm cổ chạy trên bãi tập và tên chính kị sĩ đang quát tháo giục giã chúng chạy nhanh hơn.
Nhìn trang phục là đủ biết, bọn nhóc đó là học viên mới.
Lớp bùn nhơ đục ngầu hồi trước đã được cạo sạch sẽ, ngoại trừ tôi ra thì hầu như chẳng còn lại mấy tay thực tập hay kiêm nhiệm nào cả. Tính theo khóa thì đám nhóc đó chính là hậu bối của tôi, những lính mới vừa gia nhập.
"Thiếu gia có thể không biết rõ, chứ đám nhóc đó vốn dĩ đã là những kẻ khá khẩm nhất trong số các ứng viên rồi đấy. Bọn chúng là những đứa đã tự rèn luyện cơ thể từ trước khi gia nhập ở đây cơ. Thế mà khóa ngay bên trên lại có một người quá xuất sắc như thiếu gia, thử hỏi bọn chúng sẽ cảm thấy chán nản và thất vọng đến mức nào chứ."
Vì khóa ngay bên trên quá mức ưu tú nên khóa dưới tự khắc sẽ trở nên lu mờ khép nép.
Mark bảo rằng nếu khóa trên của cậu ta mà là tôi thì chắc chắn đó sẽ là một địa ngục trần gian.
'Ta thì có lý do riêng của mình thôi.'
Không thế thì chỉ có nước mất mạng.
Vì dính liền với cái mạng nhỏ nên không còn cách nào khác ngoài việc phải làm thế này.
Dù không thể thốt ra bằng lời, nhưng ít nhất tôi cũng thầm đáp lại Mark trong lòng.
'Hừm... Nghĩ lại thì, dẫu biết là do hiệu ứng chỉ số nhưng cơ thể này cũng đã kiên trì tập luyện khá lâu rồi nhỉ?'
Nhìn cơ thể vốn dĩ chẳng mảy may động đến mấy bài tập thể lực nhẹ nhàng nay đã thoát khỏi vị trí bét bảng trong giờ chạy bộ buổi sáng, tôi chợt nghĩ có lẽ cơ thể này đã thực sự trở nên khá hơn rồi chăng.
Không. Thực tế là nó đã tốt lên thật rồi còn gì.
Lv. 17 ▶SP sở hữu sẽ được tự động sử dụng cho chỉ số???! ◀ ▶Sức mạnh 4. 50 ▶Sự nhanh nhẹn 5. 81 ▶Độ bền 5. 99 ▶Thể lực 4. 35 ▶Khả năng miễn dịch 1. 28 ▶??? 0. 85 Chỉ số đã tăng lên đáng kể so với trước.
Mỗi một vòng chạy qua, tốc độ hụt hơi cũng chậm lại và hành động lực tiêu hao cũng ít đi.
Phần HP thì không rõ ra sao nhưng cảm giác ốm yếu bệnh tật như trước kia đã biến đi đâu mất.
Nhìn vào những điều đó thì có lẽ cơ thể này thực sự đã cải thiện lên rồi.
Dù phần chỉ số mang dấu hỏi chấm??? vẫn là một ẩn số nhưng có một điều tôi mường tượng ra được. Đó là nó chẳng có liên quan gì đến thể chất cả.
"... Thiếu gia. Hôm nay lại có thứ này gửi đến nữa rồi."
Mark mang vẻ mặt khó xử chìa ra cho tôi một hộp quà.
Đến mức này thì hễ cứ nhìn thấy chiếc hộp đó là tôi lại thấy ngấy đến tận cổ.
'Mục đích của việc ngày nào cũng không quản nắng mưa gửi cái thứ này tới rốt cuộc là gì chứ?'
Đã nói bao nhiêu lần là không có nhu cầu dùng đến thế mà Flora vẫn cứ đều đặn gửi mấy món đồ này đến.
Đã bảo là hôm nay bận tập luyện ở bãi tập nên đừng có đến rồi mà vẫn cứ chứng nào tật nấy. Thật là...
"Hừm hừm. Món này tôi sẽ cho người gửi trả lại. Tuy nhiên, bức thư này thì có lẽ khó lòng mà lờ đi được đây."
Nhận thấy tôi đang tỏ rõ thái độ khó chịu, Mark hắng giọng rồi nói như vậy.
Cũng đã khá lâu kể từ ngày tôi cắm chốt ở đây. Tính ra thì thời gian cũng trôi qua được tròn mười ngày rồi chứ ít gì.
Sau khi hứng trọn bài ca cằn nhè cuối cùng từ Alina, tôi hoàn toàn sinh hoạt khép kín ngay tại bãi tập nên việc thư từ liên lạc bay đến hướng này là điều đã nằm trong dự tính từ trước.
'Đúng như dự đoán.'
Một bức là lời cằn nhè bắt quay về ngay của Claire.
Bức thứ hai là lời nhắn nhủ của Isabella, bảo rằng cứ yên tâm ở lại vì cô ấy sẽ thay mình thuyết phục Alina.
Và bức còn lại là...
『 Mẹ thì có vẻ định mềm mỏng thuyết phục ta, nhưng ta sẽ tuyệt đối không ban cho ngươi quyền tham gia Hội nghị quý tộc phương Đông cho đến khi ngươi chịu uốn nắn cái thói cứng đầu đó lại. — Arina Bagran. 』 Đó là bức thư từ Arina, vẫn kiên quyết tước đoạt quyền tham gia Hội nghị quý tộc phương Đông của tôi.
"Ức chà. Hôm nay buổi đại luyện tập xin phép cáo từ nhé. Tôi có việc bận phải làm. Hơn nữa, có vẻ tôi sẽ vắng mặt mấy ngày đấy."
"Tôi rõ rồi."
Tuy nhiên, trước khi hành động ngay lập tức thì vẫn có một chuyện khiến tôi bận tâm.
Nhân tiện Mark đang đứng ngay bên cạnh, hỏi qua một tiếng vẫn hơn.
"Mark. Đặt ở góc độ khách quan mà nói, nếu bây giờ tôi chạm trán với một đám sơn tặc hay lũ ma thú thì kết cục sẽ ra sao?"
Trước khi đến Rusmayer, tại sao tôi lại phải cố cày cuốc chỉ số làm gì?
Vì thể nào cũng phải đụng độ với bọn chúng. Đó là lý do tôi phải tích lũy từ trước.
Nhưng hiện tại tôi không thể tự phán định rõ ràng trạng thái thực chiến của bản thân.
Bởi vì đây không phải là trò chơi chỉ cần check mỗi con số chỉ số là xong, mà là tôi phải trực tiếp điều khiển cơ thể này để chiến đấu.
Thế nên tôi hoàn toàn mù tịt về việc liệu mình có thể giành chiến thắng trước đám sơn tặc, cướp bóc hay thậm chí là lũ ma thú hay không.
Thế nhưng, câu trả lời của Mark lại đưa ra một cách vô cùng bất ngờ.
"Đương nhiên nếu chỉ là mấy tên tôm tép lóc nhóc thì chẳng đủ tuổi làm đối thủ của thiếu gia đâu ạ."
"... Hả?"
"Hình như thiếu gia vẫn chưa tự lường hết năng lực của bản thân mình rồi... Đám chính kị sĩ trong kị sĩ đoàn chúng tôi, lý do dạo gần đây bỗng dưng bừng bừng ý chí phấn đấu chính là vì thiếu gia đấy ạ."
"Tôi á? Vì sao chứ?"
"Thì là vì thiếu gia cứ nỗ lực không ngừng nghỉ, chẳng chịu nghỉ ngơi lấy một ngày, khiến cho người chủ mà họ phải phò tá sắp sửa đuổi kịp đến nơi rồi còn gì."
Mark dùng ngón cái chỉ về phía sau lưng rồi cười lớn một cách sảng khoái.
"Hà hà. Dù là ngày nghỉ mà bọn họ vẫn cứ cắm cổ tập luyện kìa. Nhìn cảnh tất cả đều hừng hực khí thế như vậy là đủ hiểu thiếu gia đã truyền ngọn lửa nhiệt huyết lớn nhường nào rồi đấy."
... Tôi chỉ làm vì mục đích cá nhân của mình thôi mà.
Không. Vấn đề không phải cái này.
"Lời khen của cậu có vẻ hơi quá đà rồi đấy. Không thể nhận xét một cách khách quan hơn được à?"
"Dù có đánh giá khách quan đi chăng nữa thì thực lực của thiếu gia vẫn là như vậy mà."
"Gì cơ?"
"Không chỉ riêng đám sơn tặc hay cướp bóc đâu ạ. Dựa trên cương vị là người từng trực tiếp đại luyện với thiếu gia, tôi xin phép khẳng định chắc nịch rằng, ngay cả các kị sĩ phương Đông cũng sẽ bị áp đảo chỉ bằng một thoáng sơ hở. Nhất là khi phần lớn bọn họ đều ưa chuộng sử dụng những thanh kiếm to nặng cồng kềnh nữa thì lại càng dễ thua thiệt hơn."
Mark bắt đầu huyên thuyên mô tả lại cảm giác khi đối luyện với tôi. Rằng những điểm nào khiến cậu ta thấy sắc bén, những điểm nào khiến cậu ta thấy gai góc khó nhằn.
Đương nhiên, với một kẻ mới lơ ngơ bước chân vào nghề như tôi thì chẳng thể nào hiểu hết được những lời đó.
— ực, ực.
Tôi ngửa cổ tu ừng ực dòng nước mát lạnh trôi tuột qua vòm họng, đồng thời âm thầm nhớ lại thiết lập trong game.
'Nghĩ lại thì. Từ lúc nào không hay, những thứ trước kia vốn chẳng thể nhìn thấy nay lại hiện rõ mồn một, xem ra lời Mark nói không sai chút nào.'
Dù số lần đếm trên đầu ngón tay, nhưng cũng đã từng có dạo tôi ép Radiel hoặc Mark vào thế chân tường trong các trận đại luyện. Khác với trước kia, tôi thực sự cảm nhận được bản thân đã tiến bộ rõ rệt.
Điểm bất thường đáng chú ý nhất là sau chuỗi ngày kiên trì rèn luyện và đại luyện liên tục, không biết từ lúc nào quỹ đạo đường kiếm bắt đầu hiển thị rõ nét hơn từng chút một. Chính điều đó có lẽ đã khiến tầm nhìn thị giác của tôi thay đổi đôi chút.
▶Nội tại: Kiếm thuật Lv. 2 đã tăng lên Lv. 3! ◀ ▶Nội tại: Thể thuật Lv. 2 đã tăng lên Lv. 3! ◀ ▶Nội tại: Khai nhãn Lv. 1 đã tăng lên Lv. 2! ◀ Dương nhiên, xét cho cùng thì việc nhận được sự buff từ hệ thống vẫn là lời giải thích hợp lý nhất.
'Phải rồi. Dù thế nào đi chăng nữa, có lao vào va chạm thực tế mới biết được.'
Thời gian đã trôi qua đủ lâu.
Camilla cũng đã đánh tiếng rằng những việc cần chuẩn bị trong thời gian tích lũy chỉ số đã được xử lý ổn thỏa, và bây giờ chính là thời điểm thích hợp để hành động trực tiếp.
"Hự!"
"Kiyan!"
Kiyan ngã lăn ra đất sau một cú đá mạnh phũ phàng từ tên kị sĩ.
Tận mắt chứng kiến cảnh người bạn thân thiết gắn bó bao năm trời ở trong làng bị đánh ngã lăn quay, sao bọn họ có thể không sôi máu cho được. Cả đám nghiến chặt hàm ken két, trừng trừng nhìn tên kị sĩ vừa ra chân đá Kiyan.
"Khu vực này cấm người của Rusmayer đi qua."
"Muốn đi thì vòng qua con đường khác đi. Đây là lệnh của Bá tước đại nhân đấy."
Nghe vậy, hai thiếu niên đang vội vàng chạy tới đỡ Kiyan liền bất bình hét lên.
"Đã bảo là đang có việc gấp cơ mà. Bọn tôi buộc phải đi qua con đường này!"
"Có người sắp chết đến nơi rồi, đến cả một con đường mà mấy người cũng keo kiệt không buông tha nổi sao?!"
Bọn họ buộc phải băng qua con đường này bằng được để cứu lấy một cô bé đang thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử.
Vì Rusmayer vốn là một vùng đất bị cô lập và hoàn toàn không có lấy một y sĩ nào, nên không còn cách nào khác là phải vượt qua các ngôi làng lân cận.
Thế nhưng đám kị sĩ nhất quyết không chịu nhường đường.
"Ăn nói xằng bậy cái gì thế hả. Bọn ta là những kị sĩ bảo vệ lãnh địa này. Còn tụi bay chỉ là lũ dân đen Rusmayer. Tự dưng buông lỏng thả cho tụi bay qua đường này lỡ xảy ra chuyện gì thì ai gánh trách nhiệm?"
"Đúng thế, đúng thế. Lỡ tụi bay nổi giận làm càn gây ra chuyện rắc rối gì thì tội buông lỏng đường đi đó sẽ trút hết lên đầu bọn ta đấy."
"Đã bảo là tình thế cấp bách cứu người như cứu hỏa cơ mà! Sao mấy người lại...!"
"Ai mà biết mấy lời đó có thật hay không chứ? Lỡ lũ bẩn thỉu hôi hám tụi bay mò vào lãnh địa của bọn ta để cướp bóc hoành hành thì cũng chẳng có gì là lạ."
"Nghe nói dạo này trong đám người mấy làng các ngươi số kẻ nổi máu ăn cắp vặt ngày càng tăng cao cơ mà. Lại càng đáng ngờ hơn chứ bộ."
Rõ ràng bên này mới là kẻ đang sốt ruột bận rộn.
Tình huống ngàn cân treo sợi tóc dính liền với sinh mạng con người đang gấp gáp là thế.
Vậy mà đám kị sĩ chết tiệt ở lãnh địa giáp ranh này lại đến một con đường tắt cũng tiếc rẻ không chịu mở nổi lòng thương.
"Bọn tôi đi cướp bóc cái gì cơ chứ. Đã có trong tay thứ gì đâu cơ chứ...!"
"Mấy tên đó. Cố tình giở trò cả đấy. Rõ ràng chỉ là không muốn nhường đường cho bọn mình thôi."
"Bá tước Modritz thì ngang nhiên hút máu xài chùa lãnh địa bọn tôi thế mà...!"
Đám thiếu niên Rusmayer uất ức lầm bầm trong căm phẫn.
Tính ra thì nguyên nhân cốt lõi đều là do bọn chúng.
Chính Bá tước Modritz gây chuyện trước, nên Dina mới nông nỗi ra thế này.
"Bọn ta có nói bạ bịa đặt căn cứ gì đâu chứ. Hơn nữa, nghe mấy người ở nơi khác kể lại thì dạo gần đây hình như thực sự có lãnh địa nào đó xảy ra bạo động đấy?"
"À. Dù vụ đó không phải lỗi do người dân lãnh địa đó gây ra đi nữa... nhưng mà dạo gần đây làn sóng phản ứng cũng dữ dội lắm đấy. Nhờ thế mà phía bọn ta không thể lơ là chủ quan được đâu. Giờ thì hiểu chuyện chưa hả?"
"Nói thế mà đòi người ta hiểu nổi chắc. Á ha ha!"
Lại phải nghe mấy lời ngậm máu phun người đảo ngược trắng đen đó sao.
"..."
"Hử? Biểu cảm của tụi bay là sao hả. Ý nghĩa cái ánh mắt đó là gì."
"Ố hoà? Định lật phản à? Mấy đứa này không muốn hạ tròng mắt xuống à?"
"Làm sai rành rành ra đấy mà còn dám trợn mắt lên nhìn hầm hè cái gì hả?"
"Đã nói đến mức này rồi mà vẫn không chịu thông cái đầu ra à?"
"Bọn ta vốn định giải quyết trong hòa bình êm thấm cơ mà xem ra không được rồi đây nhỉ."
Đám kị sĩ cười khẩy tỏ vẻ chướng mắt trước ánh mắt đầy căm phẫn của ba thiếu niên.
Không, thực ra thứ cảm xúc đó chẳng có dính dáng gì đến sự chướng mắt cả.
"... Về thôi."
"Melik!"
"Kiyan, không còn cách nào khác đâu. Ngay lúc này thì..."
"Nhưng mà cứ quay về thế này thì Dina sẽ gặp nguy hiểm mất!"
"Nhưng thực sự là chúng ta hết đường rồi còn gì, Kiyan."
Melik đứng ngay bên cạnh siết chặt hai bàn tay thành quyền, sự phẫn uất nghẹn ứ đến tận cổ.
Tony đang cõng Dina trên lưng cũng mang tâm trạng tương tự, nhắm nghiịt hai mắt lại vì bất lực.
"Mẹ kiếp... Giá như bọn mình cũng có thể nhận được sự bảo bọc che chở từ một đại gia tộc nào đó...!"
"...!"
Câu nói đó bất chợt lóe lên trong đầu Kiyan một tia sáng.
"Có đấy."
"Hả?"
"Sự bảo bọc của đại gia tộc ấy, chúng ta có thể nhận được mà."
"Mày đang nói nhảm cái quái gì thế?"
Hai thiếu niên ngẩn người ngơ ngác hỏi lại.
"Cái chỗ buổi tiệc ấy! Ở đó chúng ta đã gặp được người có thể trở thành chỗ dựa lưng vững chắc cho chúng ta rồi mà!"
Đúng vậy. Ba người họ đã gặp rồi.
Một thiếu gia thuộc gia tộc đứng trên đỉnh giới quý tộc, kẻ nắm giữ thế lực sánh ngang với cả hoàng.
Không phải gia tộc nào khác, mà chính là Karsein Bagran của Công tước gia Bagran.
"Không, chuyện đó thì đúng là thế... nhưng mà cậu ta có đang ở đây đâu cơ chứ."
"Thành thật mà nói, dù bọn mình có nhận được khoản tiền hỗ trợ đi chăng nữa, nhưng chỉ dựa vào mỗi chuyện đó mà bảo Rusmayer là lãnh thổ thuộc quyền sở hữu của Bagran thì nghe vẫn cứ cấn cấn mập mờ thế nào ấy chứ..."
"Đằng nào cũng chẳng còn gì để mất, thử liều phen xem sao. Này các người!"
"Hử?"
Kiyan chồm đứng dậy lần nữa.
Melik và Tony hớt hãi định kéo tay ngăn cản Kiyan lại nhưng cậu ta đã lao thẳng tới chỗ đám kị sĩ từ bao giờ.
"Rusmayer sắp sửa trở thành lãnh địa thuộc quyền sở hữu của Bagran rồi đấy. Thế mà các người dám ăn nói ngông cuồng hách dịch thế à?"
"... Mày vừa nói cái gì cơ?"
"Công tước gia Bagran đã tuyên bố sẽ mua lại lãnh địa của bọn tao đấy! Hơn nữa lại chính là người thừa kế của gia tộc đó đích thân cất bước đến tận nơi!"
— ực.
Đám kị sĩ nghẹn họng im bặt trong khoảnh khắc.
Đó đâu phải là chuyện có thể lơ là xem nhẹ được. Nếu thực sự là Công tước gia Bagran — một thế lực chứ không phải chỗ đùa giỡn — đã đánh tiếng muốn mua lại lãnh địa từ trước, thì đó tuyệt đối không phải là lời nói suông.
Tuy nhiên, chẳng mấy chốc bọn chúng đã phì cười khẩy nhạo báng Kiyan.
"Phù ha ha ha!! Mày, mày đang nói cái quái gì thế hả nhóc?"
"Công tước gia Bagran điên khùng gì mà đi mua lại cái xó lãnh địa rách nát của tụi mày chứ, hả? Mày tưởng mua lãnh địa giống như ra chợ mua mớ rau con cá chắc?"
"Nói dối không biết ngượng mồm, trơ trẽn vừa thôi chứ. Chậc chậc. Mày nghĩ mấy cái bài bịp bợm rẻ tiền đó lừa được ai hả?"
"C, cái gì cơ?"
Một tên kị sĩ bước tới, cười cợt nhả nhã đưa ngón tay búng tạch tạch vào trán Kiyan.
"Này nhóc con. Lãnh địa không phải cứ thích là mua bán giao dịch được đâu. Mua đất đồng nghĩa với việc gánh vác luôn nghĩa vụ nộp thuế, đồng thời cũng có nghĩa là phải cai quản và chịu trách nhiệm toàn bộ dân cư ở cái vùng đó đấy."
"Mà mày biết đấy, lãnh thổ đối với một đại gia tộc chính là biểu tượng cho quyền lực và tài phú đấy! Phải thu được thuế ở đó và mang lại nguồn lợi ích thiết thực cho gia tộc thì người ta mới thèm quản lý chứ."
"Bỏ ra đống tiền lớn để mua lại một vùng đất hoang vu chẳng có lấy một cọng cỏ, mà không có nổi một tiềm năng phát triển nào thì kết cục sẽ ra sao hả? Có mà ném tiền qua cửa sổ chứ được tích sự gì. Ít nhất thì đất đai phải sinh ra hoa màu, hoặc trong lòng đất phải có mỏ khoáng sản thì mới đáng để đầu tư chứ."
Và rồi ngay sau đó, toàn bộ đám kị sĩ đồng loạt cười hô hố lên.
"Thế đất đai của tụi mày sản sinh ra được cái quái gì nào?"
"Đất đai thì cằn cỗi không mọc nổi cây gì. Mỏ khoáng sản thì không có. Danh lam thắng cảnh du lịch cũng chẳng có nốt, chẳng có lấy một điểm gì đặc biệt vượt trội so với mấy lãnh địa khác. Tụi mày rốt cuộc có cái thá gì trong tay thế?"
Lý do mà đám kị sĩ đó nhất quyết không chịu nhường bước trước lời nói của Kiyan.
Đơn giản là vì cái mảnh đất mang tên Rusmayer đó hoàn toàn chẳng có lấy một xu giá trị.
"Thế mà Công tước gia Bagran lại điên rồ đến mức bỏ tiền mua lại cái mảnh đất vô tích sự của tụi mày để cai quản á?"
─ Phù ha ha ha!
Đám kị sĩ lại một lần nữa ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Tỉnh mộng đi, thằng nhãi ranh kia. Đất đai nhà tụi mày chẳng khác nào một bãi rác thải. Đã bị bao bọc chặn đứng bởi mấy ngọn núi đá cằn cỗi, lại thêm dòng sông lớn chảy qua cắt đứt, dăm ba cái khoảng đất trống hoi hoe hiếm hoi còn lại thì đến việc quy hoạch làm đường giao thông đi lại còn khó khăn ngặt nghèo nữa là."
"..."
Nghe trọn vẹn những tràng cười nhạo báng chói tai của đám kị sĩ, Kiyan mím chặt đôi môi đến mức rớm máu.
Quả thực là như vậy.
Lãnh địa Rusmayer chính là một nơi như thế.
Chẳng có trong tay bất cứ thứ gì.
Nhưng cậu ta không tài nào muốn chấp nhận sự thật bẽ bàng đó.
"Công tước gia Karsein, ngài ấy đã đích thân đến tận nơi. Ngài ấy đã đích thân đến và tuyên bố rằng Rusmayer của chúng tao sẽ chính là lãnh địa thuộc quyền sở hữu của Bagran!"
"Phù ha ha ha!! Thế thì lại càng vô lý hoang đường hơn gấp bội rồi đấy!"
"Ý các người là sao...?"
"Mày lại đi tin lời của cái tên thiếu gia giả mạo mang dòng máu tiện dân hèn m kém cỏi đó á? Chó đi ngang qua nghe thấy chắc cũng phải phì cười ngất mất!"
"Cứ tưởng thế nào hóa ra hô hào hách dịch Bagran nọ kia cơ đấy, cuối cùng lại là một kẻ chẳng phải một trong ba vị tiểu thư công chúa nào cả mà lại là cái tên phế vật Karsein Công tử hả? Ái chà, đau bụng chết mất. Lần đầu tiên tao thấy có kẻ thản nhiên thốt ra câu mình vừa bị lừa lật lọng một cách ngây ngô đến thế đấy."
"Này này, ngẫm lại thì... biết đâu đấy, khéo lại không phải là nói dối đâu nhỉ."
"Hả? Thế à?"
Đám kị sĩ nhếch mép cười cợt ngả ngớn gật gù với nhau.
"Nghĩ kỹ lại thì, thà rằng đó là một lời nói dối còn có lợi cho tụi mày hơn đấy biết không?"
"Mấy người đang nói cái quái gì...?"
"Ta vừa mới nhắc đến chuyện gì rồi nhỉ. Vụ bạo động vừa mới xảy ra ở một lãnh địa nào đó ấy. Còn nhớ chứ?"
"... Thì sao nào."
"Ừ thì, thủ phạm gây ra cuộc bạo động tày trời đó chính là Karsein Bagran đấy."
Nghe câu đó xong, sắc mặt Kiyan lập tức cứng đờ lại như hóa đá.
"Nguyên nhân gây ra vụ bạo động đó... chính là do Karsein Công tử gây ra ư?"
"Lãnh địa Chatelaine. Nơi từng là một vùng đất hái ra tiền phát triển rực rỡ dưới trướng Bagran. Hai loại đặc sản quý hiếm chỉ có thể sinh trưởng trong môi trường điều kiện đặc biệt duy nhất ở đó được bán chạy như tôm tươi khắp toàn cõi đế quốc đấy."
"Dâu tây Chatelaine và nho Chatelaine. Hai loại trái cây chỉ sinh trưởng độc quyền ở đó có vị ngon ngọt gây nghiện đến phát cuồng. Được ứng dụng dùng vào đủ mọi mục đích khác nhau, tốc độ sinh trưởng lại cực kỳ nhanh chóng. Chỉ có điều, ngặt một nỗi là chỉ có người dân bản địa chính gốc của lãnh địa đó mới có thể gieo trồng được mà thôi. Điểm bất lợi khắt khe là ở chỗ đó đấy."
"Thế mà cái tên thiếu gia đó khi vừa được trao quyền tiếp quản lãnh địa Chatelaine tại Hội nghị quý tộc phương Đông thì đã làm gì biết không? Hắn ta làm cho cả hai loại nông sản đó tuyệt chủng không thể mọc lên nổi nữa luôn. Đến nước này thì chắc mày đủ IQ để ngấm được câu chuyện rồi chứ hả?"
"...!"
"Cần câu cơm của người dân ta bị bóp nghẹt hoàn toàn. Chỉ vì sự ngu ngốc vẽ vời dở hơi của một tên thiếu gia phá gia chi tử. Thử hỏi dân tình người ta có nổi giận lôi đình làm loạn lên cho được không cơ chứ?"
"Tụi mày đúng là một lũ đầu đất ngu ngốc khi đi lầm tưởng rằng mình đang nhận được sự giúp đỡ từ một kẻ như thế đấy."
Kiyan thẫn thờ ngước đôi mắt vô hồn nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt.
Trạng thái tâm lý đã hoàn toàn sụp đổ mất kiểm soát.
Và ngay giữa lúc đó, một hòn đá nhỏ bay vèo tới đập trúng vào má Kiyan.
— Ting!
"Dù sao thì nhờ tụi mày mà tao cũng được trận cười bể cả ruột gan. Nhận lấy cái này đi nhóc. Chậc chậc."
Mặc cho mấy hòn đồng hóa tiếp tục vứt ném bay tới nhắm vào chỗ người ta, bảo là dùng để làm tiền lộ phí cho nhỏ con gái kia đi, Kiyan vẫn chết trân đứng chôn chân hóa đá tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi một bước chân.
'Cứ ngỡ rằng cuối cùng mình đã có thể thoát khỏi cái vũng bùn khốn nạn này rồi chứ...'
Để rồi giờ đây nhận ra rằng tất cả những hy vọng đó chỉ là một cõi mộng ảo hão huyền không có thật.
Một ngọn lửa phẫn nộ vô tận dâng trào không tài nào kiểm soát nổi bùng cháy trong lồng ngực.
Hóa ra bọn quý tộc đúng là một lũ cầm thú chỉ xứng đáng bị lôi ra tàn sát sạch sạch không sót một tên.
Kiyan nghĩ thầm trong đầu, vô thức đưa tay mò ra phía sau lưng chạm vào cái cọc nhọn sắc bén được giấu kín.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó.
— Ting!
"Hả?!"
Đi kèm với âm thanh tiếng va chạm kim loại chói tai hệt như hòn đá vừa đập vào trán cậu ta lúc nãy, một vật thể lạ bỗng vù vù bay tới trúng phăng vào đầu tên kị sĩ.
"Thằng chó nào dám giở trò?! Thằng khốn nào dám cả gan ra tay với ta, đường đường là kị sĩ của lãnh địa Bá tước Modritz chứ hả?!"
Tên kị sĩ ôm đầu lảo đảo, gào lên giận dữ đe dọa ba thiếu niên Rusmayer.
Thế nhưng, vật thể đó thực ra lại bay tới từ hướng bên sườn.
Kiyan kịp thời nhận thức được điều đó và quay phắt đầu lại, thu vào tầm mắt sự xuất hiện của một nam nhân.
"Kuhak?!"
Gã nam nhân đó chỉ mất tích tắc ngắn ngủi để thu hẹp khoảng cách rồi tung một cước đá văng tên kị sĩ.
Tên kị sĩ bị đánh bay ngã nhào điếng người, văng trúng làm đổ sụp cả đám đồng bọn ngã theo như hiệu ứng domino.
Và gã nam nhân tiến bước đến trước mặt bọn chúng.
— Sẹc.
"Cầm lấy cho kỹ vào. Đây sẽ là tiền lộ phí cho chuyến hành trình xuống hoàng tuyền của tụi mày đấy."
Gã không chút do dự rút phắt thanh kiếm giắt ở hông ra rồi chĩa thẳng vào cổ họng bọn chúng.
Khoảnh khắc mái tóc màu xanh thẫm kiêu hãnh đó lọt vào tầm mắt.
Ánh nhìn vốn đang mờ mịt vì giận dữ của Kiyan bỗng chốc bừng sáng trở lại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn