Chương 101: 85. Không phải là nhờ vả, mà là tự mình làm lấy (1)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~39 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 -Ting!
Sự kiện về nhà muộn đã được kích hoạt! < Đi kèm với chất giọng khó ưa, dòng bảng trạng thái giờ đây mới hiển thị thông báo này.
Dù Flora đang ở ngay bên cạnh, nhưng xem ra nhân vật chính kích hoạt sự kiện lần này không phải là con bé.
"Chỉ cần nhìn việc con bé kiên nhẫn đợi đến tận bây giờ là em phải hiểu chứ, Flora đã mòn mỏi chờ đợi em lâu lắm rồi đấy. Ngay cả lúc dùng bữa, con bé cũng chỉ ngóng chờ xem khi nào em mới về, anh đã bảo con bé đừng ngồi đây chờ mà hãy vào trong trước nhưng con bé nhất quyết không chịu. Giờ thì em đã hiểu chưa? Tâm trạng của Flora lúc này thế nào, em có thấu hiểu được chút nào không?"
Arina quở trách tôi hệt như một bà cô khó tính.
'Có hiểu được tâm trạng của Flora không á?'
Nghe những lời đó, trong lòng tôi chỉ toàn cảm thấy sự nhẹ nhõm và an yên đến lạ thường.
'Phải chứ. Thế này mới đúng là khung cảnh quen thuộc hằng ngày chứ.'
Những người trong gia đình này vốn dĩ là những con người như thế từ trước đến nay rồi cơ mà.
Chưa từng xem mình là người một nhà.
Và bản thân tôi cũng chẳng bao giờ có được một vị thế bình đẳng ở cái dinh thự này.
Rốt cuộc thì tôi cũng chỉ là một đứa con nuôi được nhặt về. Một kẻ ngoại tộc chẳng có lấy một giọt máu liên mạc.
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ có vỏn vẹn chừng ấy thôi.
Dù bình thường tôi vốn chẳng mấy khi bận tâm đến những chuyện thế này, nhưng vào đúng khoảnh khắc này, sự xuất hiện của Arina lại khiến tôi cảm thấy vô cùng chào đón. Bởi vì người luôn giúp tôi đánh thức lại sự cảnh giác đã bắt đầu mai một lúc nào không hay, trước giờ vẫn luôn là cô chị cả này.
"Nhân tiện chuyện này, chị cũng muốn nhắc nhở em vài câu, mau dẹp cái thói để bụng rồi bỏ qua mọi chuyện đi. Em có biết kể từ ngày Flora không được bước vào phòng xét xử, con bé đã dằn vặt khổ sở đến mức nào và chẳng thể nuốt nổi một hạt cơm không. Cho nên—" Cứ ngỡ đối phương sẽ thốt ra thêm điều gì ghê gớm lắm chứ.
Nhưng nực cười thay, Arina lại đang lặp lại nguyên văn những lời nói y hệt như cô chị cả ở thế giới thực của tôi từng nói.
"Đừng có suốt ngày trách cứ con bé nữa, hãy rộng lượng bỏ qua cho em nó đi. Biết chưa?"
-Đừng có suốt ngày trách cứ con bé nữa, hãy rộng lượng bỏ qua cho em nó đi. Biết chưa?
Đến mức này thì tôi chỉ muốn vỗ tay thán phục.
Làm sao mà từ ngữ cho đến ngữ điệu lại có thể trùng khớp đến từng chữ một như thế được cơ chứ.
Vào cái ngày sự việc người quản gia lén lút thụt két tiền tiêu vặt của tôi bị phơi bày ra ánh sáng, cũng là lúc đứa em thứ ba bị kiệt sức ngất xỉu khiến tôi đến cả cơ hội chạm mặt con bé cũng không có.
Câu nói khi ấy hoàn toàn không khác một chữ nào so với những gì phát ra từ miệng người chị cả ở hiện thực.
Tôi đều nhận được những lời khuyên đại loại như hãy tỏ ra rộng lượng và xí xóa cho qua chuyện với chính em ruột của mình.
Hệt như tình cảnh ngay lúc này vậy.
'Thực sự phải gửi lời cảm ơn chân thành đến chị mới được.'
Nhờ có màn dạo đầu này mà sự cảnh giác vốn đang dần nguội lạnh trong tôi đã hoàn toàn bừng tỉnh trở lại. Mấy cái thắc mắc nhảm nhí ban nãy kiểu như tại sao tự dưng Flora lại xuất hiện ở đây đã hoàn toàn biến mất không còn một mảnh.
Với một thái độ dửng dưng.
Vẫn thói quen phớt lờ mọi thứ như mọi khi.
Tôi nhạt nhẽo cất lời đáp trả người chị cả đang trưng ra vẻ mặt cau có khó chịu.
"Con bé đợi tôi hay không thì liên quan quái gì đến tôi?"
-Ting!
Độ hảo cảm của Arina giảm xuống! < Hệt như phản ứng của người chị cả kiếp trước.
Khuôn mặt của Arina lập tức méo xó và biến sắc.
"Karsein. Em vừa mở miệng ra nói cái gì thế hả. Đứa em gái đã kiên nhẫn chờ đợi em đến tận giờ này, mà em lại dám thốt ra câu đấy không liên quan đến mình là sao hả?"
Arina tức giận đến mức độ hảo cảm tụt thêm 1%.
Biết rõ rành rành ra đấy mà còn mở mồm ra hỏi cho được.
"Ừ."
Tôi thờ ơ đáp lại một tiếng cụt lủn. Dù sao thì chỉ cần độ hảo cảm tiếp tục tụt sâu hơn nữa thì cô ta sẽ càng nhanh chóng đá đít tôi đi thôi.
Nghe vậy, khóe mắt Arina giật giật liên hồi.
Nhìn ánh mắt sắc lẹm đến gai người của cô chị cả lúc này, có cảm giác như bầu không khí xung quanh đang muốn đóng băng lại đến nơi.
Dẫu vậy, những gì cần nói thì tôi vẫn phải nói cho rõ ràng.
"Tôi chưa từng mở miệng xin phép hay bắt Flora phải chờ đợi mình. Thế mà cô lại đang tỏ thái độ như thể chuyện con bé đứng đây chờ đợi là lỗi của tôi ấy hả?"
"Karsein."
"Ngay cả ở phiên tòa xét xử cũng vậy thôi. Tôi hành động dựa trên những phán quyết hoàn toàn hợp lý. Emma vốn là nhũ mẫu của Flora, nhỡ đâu đến lúc đó con bé lại bênh vực thì tính sao đây?"
"Karsein Vagrant...!"
Định cất tiếng quát lớn gọi tên tôi nhưng Arina lại vội vàng kìm nén âm lượng xuống thấp.
Chắc là sợ đánh thức Flora đang ngủ gật bên cạnh.
Arina hít một hơi thật sâu để nén lại luồng khí nóng đang bốc lên ngùn ngụt trong lồng ngực, cố gắng dằn cơn giận xuống.
"Đừng có giở cái thói bướng bỉnh vô lý này nữa. Sao em lại có thể đối xử với chính em ruột của mình như thế...! Flora thực sự rất lo lắng cho em đấy. Đó là lý do vì sao con bé mới kiên nhẫn đợi em đến tận giờ phút này!"
Thế à.
Chắc vì cô chẳng biết gì nên mới có thể thốt ra những lời nhẹ tênh như thế được nhỉ.
Kẻ chưa từng ban phát cho Karsein dù chỉ là một chút quyền hạn tối thiểu, kẻ đã cố gắng vắt kiệt sức lực để giở mọi trò bướng bỉnh nhằm ngăn cản Karsein từ trước đến nay, không ai khác chính là Flora đấy thôi.
Con bé đó là em tôi nên tôi bắt buộc phải nhường nhịn, còn các người – những kẻ chưa từng đối xử với tôi ra dáng người một nhà – thì chỉ cần thản nhiên bỏ qua mọi chuyện như không có gì xảy ra chắc?
Đúng là nực cười hết chỗ nói.
"Bảo con bé đừng làm thế nữa đi. Mấy cái sự quan tâm giả tạo đó, tôi không cần."
"Thằng khốn này...!"
"Muốn bị cảm lạnh hay thế nào thì tùy ý con bé. Dù sao thì cũng chẳng phải chuyện tôi phải bận tâm."
Arina nghiến răng ken két đến phát ra âm thanh.
Cuối cùng thì sức chịu đựng của cô ta cũng đã chạm đến giới hạn.
"Loại người như em...! Quả nhiên vẫn chẳng thể thay đổi được chút nào cả. Đến cả tâm tư tình cảm của em gái ruột mà cũng không tài nào thấu hiểu nổi, lại còn nhẫn tâm quay lưng phũ phàng như thế...!"
-Ting!
Độ hảo cảm của Arina giảm xuống! < [Chỉ số hiện tại: 24%]
"Đúng vậy. Quả nhiên giao phó quyền hạn cho một kẻ như Karsein là một quyết định quá ư sai lầm. Ta thật là ngu ngốc khi cứ ngỡ rằng em đã thay đổi được phần nào nên mới nảy sinh ý định dẫn em đến Hội nghị quý tộc miền Đông."
-Ting!
Độ hảo cảm của Arina giảm xuống! < [Chỉ số hiện tại: 22%]
"Thứ quyền hạn mà một kẻ mang dòng máu thiên dân hèn m kém cỏi như em không tài nào giữ nổi này, ta sẽ tự tay thu hồi lại tất cả. Ngay tại khoảnh khắc này, ta chính thức tước bỏ tư cách tham gia Hội nghị quý tộc miền Đông của em. Dù cho em có đem chuyện này ra méc với mẫu thân đi chăng nữa thì ta cũng quyết không bao giờ rút lại quyết định này đâu!"
Arina gằn giọng tuyên bố.
"Ư... ưm...? Đại tỷ?"
Đúng lúc đó.
Flora đang chìm vào giấc ngủ mơ màng bỗng choàng tỉnh giấc.
"K-Không sao đâu, Flora. Tại giọng của đại tỷ hơi lớn tiếng nên làm em giật mình phải không?"
"Vâng. Không có gì ạ... Mà có chuyện gì thế ạ? Sao đại tỷ lại ở đây... Á."
Đưa tay dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ.
Ngay khi chạm phải ánh mắt của tôi, con bé lập tức cứng đờ người lại hệt như một bức tượng đá.
Vội vàng né tránh ánh mắt rồi ấp úng nép chặt vào lòng Arina, nhìn bộ dạng đó là đủ hiểu cơn buồn ngủ của con bé đã bay biến đi đằng nào từ lâu rồi.
Đúng vào khoảnh khắc ấy.
Một vật thể nằm ở phía bên phải tôi bắt đầu phát ra thứ ánh sáng rực rỡ.
'... Lại là ký ức hồi tưởng (Memorial) sao.'
Thứ đó chính là cái chậu cây mà Karsein từng mang từ bên ngoài về hôm nọ. Mỗi lần quyết định xong một cốt truyện chính (Main Episode) quan trọng là thể nào cũng sẽ nhận được món quà này từ hệ thống.
Tính ra thì vì tôi đã chủ động đẩy nhanh tiến độ cốt truyện chính nên việc nó xuất hiện ngay lúc này cũng chẳng có gì là lạ lùng cả.
Thế nhưng.
Thỏa mãn điều kiện, tự động kích hoạt ký ức hồi tưởng (Memorial)! < -Bùng sáng!
Xem ra hệ thống không có ý định đợi đến lúc tôi quay về phòng mới cho xem thì phải.
Đoạn ký ức hồi tưởng lại một lần nữa tự động phát sáng, hé lộ một góc quá khứ của Karsein.
Tầm nhìn nhòe đi rồi chớp chớp liên hồi.
Vị trí xuất hiện trong đoạn ký ức lần này chính là ngay tại khuôn viên công tước gia này.
Karsein xuất hiện từ phía cổng chính của dinh thự.
Trông bộ dạng của cậu ta ngày hôm nay cũng thảm hại và chẳng có lấy một điểm nào gọi là bình thường cả.
Nếu chỉ là dính chút bùn đất lấm lem thì có thể viện lý do là do lăn lộn luyện tập ngoài bãi tập luyện, đằng này trên khắp cơ thể chi chít những vết thương bầm dập do bị đánh đập.
Da thịt bị một vật sắc nhọn cứa rách rướm máu, nhưng hoàn toàn không phải là vết thương do dao kiếm gây ra.
Thay vào đó là những vết bầm tím loang lổ do trúng phải những vật nặng được ném từ xa tới. Chỉ nhìn lướt qua thôi cũng đủ thấy những vết thương máu tụ chi chít đó đều là những thương tích mới toanh vừa mới xuất hiện chưa lâu.
Trong tình trạng tả tơi như thế, Karsein bước chân vào bên trong công tước gia.
"C-Cậu chủ! Sao người lại ra nông nỗi này thế này...!"
Shayden hốt hoảng trợn tròn mắt, vội vàng lao tới đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo sắp ngã của Karsein.
"... Ta đụng độ với đám sơn tặc dọc đường."
"Cậu chủ ơi..."
Sơn tặc cơ chứ.
Một lời nói dối vô cùng gượng gạo và giả tạo.
Shayden có thể láng mờ nhận ra rằng Karsein đang cố tình bịa ra lý do để che giấu sự thật.
Mấy cái vết thương tơi tả này rõ ràng là do trúng đòn bạo lực từ việc bị ném đá hay bị tấn công bằng cuốc xẻng nông cụ của người dân chứ chẳng đời nào lại là vết tích do vũ khí của bọn sơn tặc gây ra cả.
Chỉ cần liên kết với những lời đồn thổi dạo gần đây là đủ hiểu nguyên nhân bắt nguồn từ đâu, chắc chắn lại là chuyện liên quan đến lãnh địa Chatelaine rồi.
Nếu ngay bây giờ hắn cùng với Heron bẩm báo lại toàn bộ sự việc này cho phu nhân, thì chắc chắn những người dân trong lãnh địa kia sẽ phải đối mặt với những hình phạt nặng nề.
Mặc dù vậy, Shayden vẫn kìm nén không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa, bởi vì anh có thể nhìn thấu tâm lý hiện tại của Karsein – cậu chủ tuyệt đối không muốn vạch mặt hay tố cáo xem ai là kẻ đã ra tay đánh đập mình thành ra thế này.
"Trước tiên hãy để tôi xử lý vết thương cho người đã, thưa cậu chủ."
"Không cần đâu. Bây giờ ta vẫn còn việc phải... ựt."
"Đứng còn không vững mà người vẫn còn đòi làm việc gì nữa chứ."
"Việc này thực sự rất gấp gáp."
Không còn cách nào khác, Shayden đành phải hoãn lại việc chữa trị vết thương cho Karsein.
"Nếu đã là việc gấp thì chi bằng báo cáo lại trực tiếp với phu nhân không phải sẽ tốt hơn sao ạ."
"Tuyệt đối không được nói cho mẫu thân biết."
"Hả?"
"Không, ngàn vạn lần không được phép. Nếu mẫu thân mà hay biết chuyện này..."
Karsein kịch liệt lắc đầu phản đối hệt như đó là điều cấm kỵ tuyệt đối không được phạm phải.
Thay vào đó, cậu ta hướng sự chú ý sang một người khác.
"Em có biết Claire... à không, Arina hiện đang ở đâu không?"
Thay vì tìm kiếm sự giúp đỡ từ người gia chủ đang mắc bệnh tâm thần của công tước gia, Karsein lại cất công đi tìm Arina.
Nghe đến đây, Shayden liền quay đầu nhìn sang một hướng khác.
Hỏi về vị trí của Arina thì chẳng cần phải cất công đi tìm đâu xa xôi. Bởi vì bóng dáng người đó đang tiến thẳng đến đây rồi.
"Với cái bộ dạng tơi tả như thế mà ngươi lại lết đến đây để tìm ta có chuyện gì hả, Karsein."
Với vẻ mặt chán ghét đến tột độ, Arina lạnh lùng hắt dịch quát vào mặt Karsein.
Thế nhưng, vào thời điểm hiện tại thì việc Arina có đang trừng mắt nhìn mình hay không cũng chẳng phải là vấn đề quan trọng đối với Karsein nữa.
"Cư dân ở lãnh địa Chatelaine đã đuổi cổ ta ra khỏi đó rồi. Hãy cho phép ta quay lại đó thêm một ngày nữa thôi, chỉ đúng ngày mai nữa thôi cũng được."
"Hah."
Arina bật cười khẩy một tiếng hệt như vừa nghe thấy một câu chuyện tiếu lâm vô lý nhất trên đời.
"Ngươi còn có mặt mũi đòi quay lại cái vùng đất đã bị chính tay ngươi tàn phá thành ra nông nỗi đó cơ à? Tự tay gây ra một mớ hỗn độn tày trời như thế mà vẫn chưa thấy đủ sao?"
"Bây giờ cô muốn mắng mỏ gì cũng được hết. Chỉ cần cho ta thêm một ngày mai duy nhất...!"
Chát—!
Âm thanh va chạm da thịt chát chúa vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ở lối ra vào.
Và với chất giọng trầm đục hơn bất cứ lúc nào hết, Arina thốt ra những lời miệt thị cay đắng.
"Câm cái miệng của ngươi lại đi, Karsein."
"..."
"Chính vì cái thói ngạo mạn của ngươi mà biết bao nhiêu người dân trong lãnh địa đã chìm trong phẫn nộ. Chỉ vì sự bướng bỉnh và ích kỷ của ngươi mà sinh kế của bao nhiêu con người bị đẩy đến bước đường cùng. Thế mà giờ này ngươi vẫn còn dám mặt dày đòi bước chân trở lại lãnh địa Chatelaine sao?"
Karsein ngẩn ngơ ngẩng đầu lên nhìn Arina với đôi mắt vô hồn.
Trong ánh mắt sắc lạnh ấy tràn ngập sự khinh bỉ và chán ghét tột cùng.
"Quả nhiên, một kẻ như ngươi từ đầu mẫu thân không nên mang về thì hơn."
Một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim.
Đó là một câu nói tàn nhẫn và lạnh lùng đến tận xương tủy.
Shayden ở bên cạnh thấy vậy liền định lên tiếng can thiệp, nhưng có vẻ như chừng đó vẫn chưa đủ để Arina trút hết cơn giận, cô ta lại bồi thêm một câu cay độc nữa.
"Tự lượng sức mình đi. Vị thế của ngươi ở cái gia tộc này không phải là một vị quý tộc quang minh chính đại đứng ra lo cho đời sống của nhân dân trong Hội nghị quý tộc miền Đông, mà ngươi chỉ là một đứa nhóc con thậm chí còn chưa học nổi cách đi những bước chập chững đầu tiên mà thôi. Chẳng học hỏi được cái tích sự gì ngoài việc chỉ biết mang lại rắc rối cho người khác."
Ý cô ta là ngươi không được phép làm bất cứ điều gì cả.
Chính là ngụ ý đó.
Nghe đến đây, toàn thân Karsein run lên bần bật, cậu ta vội vàng đưa tay níu lấy vạt áo của Arina khi cô ta đang quay người định bước đi.
"Ngươi đang làm cái trò...!"
"Không sao cả! Mấy chuyện đó bây giờ chẳng có quái gì là quan trọng nữa hết!"
"Cái gì?"
"Cho dù ta là một kẻ học hành không đến nơi đến chốn, hay chỉ là một đứa nhóc chưa biết đi, hay thậm chí có bị người ta chửi rủa là đồ thiên dân hèn m kém cỏi đi chăng nữa thì tao cũng mặc kệ! Chỉ cần đúng một thứ duy nhất này thôi! Hãy mang cái này đến lãnh địa giúp ta!"
Bàn tay lấm lem bụi đất bám đầy vết thương chìa ra một chậu cây nhỏ trước mặt Arina.
Đó là thứ mà cậu ta đã bất chấp việc bị người dân xua đuổi đánh đập để nâng niu bảo vệ và mang về từ tận trong lãnh địa.
Thế nhưng.
Arina lại nhẫn tâm hất văng chậu cây đó xuống đất một cách phũ phàng.
Kẻng—!
Mảnh vỡ của chiếc chậu hoa văng tung tóe khắp sàn nhà.
"Kể từ nay, ngươi bị cấm bén mảng đến lãnh địa Chatelaine vĩnh viễn. Mau cút về phòng mà tự kiểm điểm lại bản thân đi. Đừng có mà lết xác ra đây để nhờ vả mấy thứ rác rưởi vớ vẩn này nữa."
Tiếng giày cao gót của Arina nện xuống sàn vang lên lốc cốc.
Lợi dụng lúc âm thanh bước chân đang dần khuất xa, Shayden liếc mắt quan sát tình hình rồi vội vàng bước đến bên cạnh Karsein đang ngồi sụp xuống đất.
"Cậu chủ. Người đứng dậy rồi về phòng thô...?"
"Shayden. Cậu... có thể tìm giúp ta một chậu cây khác được không?"
"... Chuyện đó thì không khó khăn gì thưa ngài. Nhưng ngài định đặt nó ở đâu ạ?"
"Chắc chắn là không thể mang trực tiếp đến lãnh địa Chatelaine được nữa rồi... Nên ta định sẽ đặt nó ở đây. Lỡ đâu, nhỡ đâu có người dân nào ở lãnh địa ghé qua đây thì thế nào họ cũng sẽ nhận ra nó cho mà xem."
Liệu tiểu thư Arina có trách mắng hay không đây?
Câu hỏi đó nghẹn lại cổ họng, Shayden rốt cuộc chẳng thể thốt lên lời nào nữa.
Ánh mắt của Karsein lúc này vẫn dán chặt vào mảnh vỡ của chậu cây dưới đất hệt như một kẻ đang bị ám ảnh tâm thần.
Kết thúc ký ức hồi tưởng (Memorial)! <
"..."
Karsein vì muốn truyền đạt một điều gì đó mà bấu víu vào manh mối duy nhất là chậu cây nhỏ, thế nhưng tâm huyết đó lại bị Arina nhẫn tâm đạp đổ không thương tiếc.
Chỉ qua đoạn ký ức này, tôi lại một lần nữa nhìn thấu thêm một góc khuất thảm hại trong quá khứ của tên đó.
Và đồng thời, quá khứ thảm hại của chính bản thân tôi cũng bị lột trần không sót một chi tiết.
Chính là tôi của khoảng thời gian trước khi kịp hạ quyết tâm vạch ra kế hoạch trốn chạy hoàn toàn khỏi nơi này.
Người chị cả từng nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt hệt như nhìn một đống rác rưởi.
Ngay cả khi muốn cố gắng mở lời nhờ vả sự giúp đỡ với tư cách là người một nhà đi chăng nữa, thì tiếng nói của tôi cũng chưa từng có lấy một trọng lượng để được lọt vào tai ai.
Phải rồi. Rốt cuộc thì cái tư thế đi cầu xin người khác từ gốc đã là một sai lầm ngay từ đầu.
Không phải là nhờ vả người khác, mà phải tự mình làm lấy tất cả.
Đoạn ký ức hồi tưởng chính thức khép lại, tôi bình thản nhặt chậu cây lên rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Arina và cất lời.
"Cái thứ quyền hạn vớ vẩn đó. Cứ tự nhiên lấy đi tùy thích."
"Mày...!"
"Quyền hạn...? Lấy đi là sao chứ? Đại tỷ, ý của tỷ là thế nào vậy ạ?"
Flora ngơ ngác nghiêng đầu hỏi lại, khiến Arina hốt hoảng bối rối lắp bắp tìm lời chống chế.
"Flora không cần phải bận tâm chuyện này. Cục diện chẳng có gì là to tát... Đâu."
"Đúng thế. Chẳng có gì là to tát cả. Suy cho cùng thì giống như ai đó từng nói, tôi vốn dĩ chỉ là một đứa thiên dân hèn m kém cỏi mà thôi."
"...!"
"C-Cái gì mà thiên dân cơ chứ. Em vốn đâu phải là thiên dân mà là—"
"Không. Tôi chính là thiên dân. Trong quá khứ, ở hiện tại. Và mãi mãi về sau tôi cũng sẽ mãi là một tên thiên dân rác rưởi mà thôi."
Mặc kệ Flora đang đứng ngẩn người ấp úng không nói nên lời và Arina vẫn đang trơ trơ vẻ mặt hằn học tức tối, tôi quay người dứt khoát bước đi.
Thế nhưng, hướng bước chân tôi đang rảo bước lúc này không phải là hướng dẫn về phòng ở công tước gia, mà là hướng thẳng đến bãi tập luyện.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn