Chương 117: 101. Tàn dư của ác ý (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~35 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Vừa bước ra khỏi phòng làm việc sau khi nhờ vả người chị cả Arina, Flora liền bắt gặp Karsein ngay ở hành lang.
Nhờ vậy mà nụ cười tươi tắn trên môi con bé bỗng chốc thu lại, thay vào đó là sự lo lắng tột độ, sợ rằng Karsein sẽ từ chối nên nó đành lững thững quay ngược lại cầu thang để đứng nấp ngóng chừng.
"Định chừng nào anh ấy mới chịu ra đây chứ...?"
Khoảng thời gian Karsein bước vào phòng của chị cả kéo dài lâu hơn con bé tưởng.
Chị cả rõ ràng đã hứa sẽ thử khuyên nhủ Karsein giúp con bé. Thế nhưng, việc thời gian trôi qua lâu thế này khiến Flora không khỏi cảm thấy nôn nao thấp thỏm.
Nghĩ lại thì, ngay cả một người lúc nào cũng sẵn sàng đồng ý mọi yêu cầu như chị cả mà riêng lần này cũng phải đắn đo suy nghĩ đôi chút...
"Chẳng lẽ đây là một thỉnh cầu quá sức vô lý rồi sao...?"
Nếu vậy thì thật tồi tệ.
Nhưng mặt khác, trong lòng Flora cũng nhen nhóm nỗi sợ rằng Karsein có thể sẽ từ chối lời mời tham dự tiệc trà.
Flora cúi gằm mặt xuống, tâm trạng chùng xuống trĩu nặng.
Đúng lúc đó.
Karsein mở cửa bước ra ngoài.
— Cạch.
'Hép!'
Flora hoảng hốt đưa tay bịp chặt miệng lại rồi lẹ làng nép sát người vào vách tường cạnh cầu thang.
Chắc là cậu ta không nghe thấy mình đâu nhỉ.
Đúng vậy, chắc chắn là không nghe thấy. Đứng ở khoảng cách này còn chẳng nghe được gì cơ mà.
"Nhớ học hỏi cho thật nhiều điều vào đấy. Nếu khi quay về mà cậu có sự thay đổi dù là nhỏ nhất, quyền tham gia hội nghị sẽ được trả lại nguyên vẹn cho cậu mà không gặp bất kỳ trở ngại nào."
Giọng của chị cả. Lỗ tai Flora lập tức dựng ngược cả lên vì hóng chuyện.
Nghe câu dặn dò phải học hỏi cho thật nhiều điều đó, chứng tỏ Karsein đã đồng ý lời đề nghị đến dự tiệc trà rồi phải không?
Sự bất an sợ rằng Karsein sẽ từ chối vừa nãy bỗng chốc tan biến bay sạch như một cánh bướm nhờ vào câu nói của chị cả.
Chỉ có điều, con bé hoàn toàn không ngờ tới việc Karsein sẽ bước thẳng về phía này. Hậu quả là ngay khi chạm trán ánh mắt với Karsein, Flora giật mình thót tim đến mức suýt hét lên một tiếng hép!
.
"Đứng làm gì ở đây thế?"
"Hả? Ơ, ơ... thì..."
Biết trả lời thế nào bây giờ.
Đôi đồng tử đảo liên hồi một cách lúng túng, Flora đành buông xuôi mặc kệ đời mà thốt lên.
"T... Tôi ở đây thì sao chứ!"
"... Hả?"
Karsein bật cười nhạt đầy vẻ ngán ngẩm trước câu trả lời cộc lốc đó.
Thái độ ấy lại càng khiến Flora phản ứng dữ dội hệt như một tên trộm giật mình vì có tật giật mình.
"Tôi đứng đây thì có làm sao! Cậu vừa nãy chẳng phải cũng ở ngay đây đấy thôi! Bộ tôi không có quyền đứng ở chỗ này à?"
Đó vốn dĩ là quyền lợi hiển nhiên cơ mà.
Việc đứa con gái út của công tước gia đi lại ở khu vực này là điều hoàn toàn đương nhiên.
Flora ngẩng cao đầu cãi lý, đinh ninh rằng việc mình đứng đây chẳng có điểm gì đáng để bị bắt bẻ cả.
Chỉ là con bé hoàn toàn không nhận ra rằng thái độ chối đây đẩy ấy lại càng phơi bày rõ mười mươi sự thật qua tuốt ruột gan.
"Có ai nói gì đâu?"
"... Hả?"
"Đã ai ho hoe câu nào đâu mà tự dưng cô rồ lên làm cái trò gì thế? Thật tình."
Karsein từ đầu đến cuối có nói câu nào đâu, thế mà tự Flora đã hớt hải tự biên tự diễn.
Mọi chuyện ngã ngũ theo chiều hướng đó khiến con bé nghẹn họng không biết bấu víu vào đâu để cãi lại.
Vì cảm thấy ấm ức không đâu, Flora bèn dở chứng phụng phịu trách móc.
"Cậu tưởng mình đang đứng ở vị thế nào để nói câu đó hả? Cậu vừa được chị hai châm trước ban cho cơ hội đấy nhé, chính là nhờ tôi mở lời xin xỏ cho đấy biết chưa! Nếu không phải vì tôi nài nỉ thì đừng hòng mơ đến chuyện được khôi phục quyền tham gia Hội nghị quý tộc phương Đông nhé!"
"Thế à? Vậy bộ tôi phải quỳ xuống cảm ơn cô chắc?"
"Đ... Đương nhiên là phải thế rồi còn gì!"
Thấy con bé tự tin thừa nhận một cách trơ trẽn, Karsein lại một lần nữa phì cười khinh bỉ.
"À. Rồi. Cứ cho là vậy đi. Thế cái bữa tiệc trà đó diễn ra ở đâu và vào lúc mấy giờ?"
"Ở biệt thự của Tử tước Gelqueten. Thời gian thì..."
"Tính từ bây giờ là khoảng hai tiếng nữa nhỉ."
"... Sao cậu biết hay vậy?"
"Này cô kia. Ra lệnh cho người chuẩn bị xe ngựa đi là vừa."
Karsein ngó lơ câu hỏi của con bé, cất giọng gọi người hầu đến để chuẩn bị ra ngoài.
Thật sự... sao cậu ta lại có thể nắm rõ thời gian chuẩn xác thế nhỉ?
Hai tiếng sau.
Dưới bàn tay chăm chút tỉ mỉ của đám nữ tì, hình ảnh hiện tại của Flora y hệt như mọi khi – một tiểu thư cành vàng lá ngọc vô cùng quý giá của công tước gia.
Trông đáng yêu làm sao, xinh xắn làm sao.
Lũ nữ tì ôm ngực xuýt xoa, hoặc nhắm hờ đôi mắt tận hưởng cảm giác rạo rực khó tả, mỗi người một vẻ thi nhau bày trò làm quá lên.
Nhìn cảnh tượng đó, Flora bất chợt có cảm giác mọi thứ chẳng có gì thay đổi so với trước kia hay hiện tại, và chính ý nghĩ ấy lại vô tình đẩy con bé rơi vào trạng thái bồn chồn lo lắng.
"Này, Karsein có đang được chuẩn bị trang phục không thế?"
Trước câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi, đám nữ tì ngạc nhiên thốt lên "Thiếu gia á?", đoạn khúc khích cười trừ bảo rằng mọi chuyện đều ổn cả rồi, phần nào vơi bớt nỗi lo lắng đang dâng trào trong lòng Flora.
Sợ có điều bất trắc, Flora định mở miệng gặng hỏi thêm lần nữa nhưng các cô hầu gái đã nhanh chóng trấn an, đồng thời nở nụ cười ấm áp ngợi khen mối quan hệ gắn bó keo sơn của hai chị em.
Flora bước xuống lầu sau khi đã hoàn tất việc trang điểm quần áo.
Chẳng cần phải cất công cất miệng hỏi xem Karsein đang trốn ở xó xỉnh nào, vì cậu ta đã đứng chình ình ngay trước cỗ xe ngựa từ bao giờ.
'Từ khi nào... mà Karsein lại cao lớn nhường này nhỉ?'
Dù cậu ta chỉ đang lười biếng dựa người vào bức tường, nhưng dáng người cao gầy ấy vẫn khiến Flora phải ngước cổ lên nhìn.
Hơn thế nữa, đâu chỉ mỗi chiều cao thay đổi.
Trước đây, cơ thể ốm tong ốm teo của cậu ta trông chẳng có lấy một điểm thu hút nào cả. Thế nhưng, Karsein mà con bé đang tận mắt chứng kiến lúc này hoàn toàn khác xa với hình ảnh một gã gầy gò ốm yếu ngày xưa.
Tại sao cậu ta lại thay đổi đến chóng mặt thế này chứ?
Flora ngẩn ngơ đứng trân trân nhìn Karsein và thầm nghĩ trong lòng.
"Đứng ngẩn ra đấy làm gì?"
"H... Hả?"
"Đến nơi rồi thì mau lên xe đi. Chẳng có lợi lộc gì khi đến muộn đâu."
Đó là một sự thật hiển nhiên.
Đến muộn là điều tối kỵ. Trong giới quý tộc, việc có mặt sớm hơn giờ hẹn đôi chút là một bất thành văn.
Thế nhưng... bộ dạng hiện tại của Karsein hoàn toàn không lọt nổi vào mắt xanh của Flora.
"Sao cậu lại ăn mặc đơn giản thế này hả?"
"Chứ sao nữa. Tôi ăn vận đàng hoàng lịch sự lắm rồi còn gì."
"Thế mà gọi là đàng hoàng á! Đây là nơi tụ tập của toàn giới quý tộc đấy... Phải ăn diện cho thật lộng lẫy và chỉn chu vào chứ!"
Đúng vậy. Trông Karsein lúc này quá đỗi mộc mạc, giản dị đến mức nghèo nàn.
Việc giới quý tộc đôi khi ăn mặc tiết chế, khiêm nhường là để thể hiện đức tính khiêm tốn thanh tao, nhưng bộ cánh của cậu ta không chỉ dừng lại ở mức độ vừa phải, mà là đơn sơ đến thảm thương.
Trên bộ trang phục nhạt nhẽo ấy hoàn toàn chẳng có lấy một món phụ kiện trang sức nào đính kèm.
Ngay cả biểu tượng tượng trưng cho khí chất hay phẩm giá quý tộc cũng không có nốt.
Lẽ ra ít nhất trên ngực áo phải đính huy hiệu hoặc hoa văn của công tước gia Bagran, đằng này ngay cả thứ đó cũng trống trơn.
Thứ duy nhất mang theo bên người có lẽ chỉ là vỏn vẹn một thanh kiếm bên hông.
Bộ trang phục đơn giản đến mức sạch bóng không tì vết khiến Flora vô cùng chướng mắt và bất mãn.
"Bảo là đi tiệc trà cơ mà. Suy cho cùng thì cũng chỉ là một buổi hội họp ngồi uống trà nhảm nhí thôi chứ gì. Bộ dạng đường đường là một nam nhân như tôi thì cần gì phải diện mấy thứ xiêm y lồng lộn thu hút sự chú ý làm gì?"
"Nhưng mà... cậu cũng là quý tộc cơ mà..."
"Mời tôi đến cái nơi toàn tiểu thư quý tộc tụ tập, xong lại bắt một gã đàn ông diện đồ lộng lẫy loè loẹt bước vào chẳng khác nào bảo tôi ngậm cứt phun người cả. Bộ cô không nghĩ thế à?"
Nếu đã đánh đồng đó chỉ là một buổi tiệc trà thông thường thì con bé chẳng còn gì để cãi lại.
Thế nhưng, đây tuyệt đối không phải là một buổi tiệc trà bình thường.
"Những tiểu thư khác cũng sẽ dẫn theo người đi cùng để trò chuyện đấy! Đâu phải chỉ có mỗi mình cậu là nam nhân duy nhất ở đó đâu!"
Chẳng phải từ đầu mọi người đã thỏa thuận là mỗi người sẽ dẫn theo một người đi cùng hay sao?
Nếu đã vậy thì đây chắc chắn không phải là không gian độc quyền của riêng nữ giới.
Nhưng Karsein vẫn nhất quyết không nhượng bộ.
"Thôi bỏ đi. Sắp hết giờ rồi, mau lên đường thôi chứ?"
"..."
"Nếu cô sợ mất mặt đến mức không chịu nổi thì có thể đuổi cổ tôi ra khỏi xe ngay lúc này cũng được đấy. Nghe nói Claire hiện tại cũng đang có mặt ở dinh thự mà."
"Trời ạ, thật tình. Biết rồi! Cứ lên đường đi cho lẹ chuyện!"
Đuổi cổ ra vì sợ mất mặt á?
Đó tuyệt đối là điều không thể xảy ra.
Cơ hội này khó khăn lắm mới giành giật được.
Đối với Flora, mục đích của buổi tiệc trà này là để đường đường chính chính giới thiệu Karsein với mọi người, qua đó rửa sạch oan ức bao lâu nay và thay đổi cái nhìn định kiến của người khác về cậu ta.
Mấy chuyện y phục thế nào đi nữa không quan trọng. Quan trọng nhất là lôi được cậu ta đến đó.
Tuy nhiên, sâu thẳm trong đáy lòng, con bé thực ra vẫn thầm tiếc nuối giá như nãy giờ cậu ta chịu nghe lời mình ăn vận đẹp đẽ hơn một chút. Đó chỉ là một ước muốn ngây ngô thuần túy xuất phát từ lòng tốt của nó mà thôi.
Chẳng mấy chốc, cỗ xe ngựa chuyên dụng dành cho hai người đã đỗ xịch ngay trước cửa.
'Sao lại là hai chiếc thế kia?'
Flora nghiêng đầu khó hiểu nhìn trân trân hai cỗ xe ngựa đang đậu song song trước mặt.
Đi một chiếc là quá đủ rồi, con bé hoàn toàn không tài nào hiểu nổi lý do vì sao cậu ta lại cho người kéo đến tận hai chiếc xe ngựa.
Việc chuẩn bị xe cộ là do một tay Karsein sắp xếp.
Nghĩa là cậu ta có ý định chở thêm người khác đi cùng nữa sao?
'Hóa ra là vậy. Chẳng hạn như Camilla chẳng hạn... ừm. Cỡ như cô ta thì hoàn toàn có thể lắm chứ.'
Nghe nói tiểu thư của các gia tộc khác thỉnh thoảng cũng hay chuẩn bị một cỗ xe ngựa riêng biệt chỉ để chở đám gia nhân theo hầu mà thôi. Nghĩ theo hướng đó thì mọi chuyện bỗng trở nên vô cùng hợp lý.
Dạo gần đây Karsein cứ hay lui tới phòng làm việc để bàn chuyện với Camilla mãi thôi mà.
Đúng lúc đó, Karsein sải bước tiến lên trước mở tung cánh cửa xe ngựa.
Nhận thức được rằng đó là động tác chuẩn bị để lịch thiệp nâng khăn sửa túi cho tiểu thư quý tộc, Flora liền lật đật chạy xồng xộc tới tóm chặt lấy tay Karsein.
Quá trình nâng khăn sửa túi diễn ra mượt mà đến khó tin. Phải nói là không chỉ mượt mà mà là đạt đến cảnh giới hoàn hảo không chê vào đâu được.
Do Flora thuộc tuýp người có chiều cao khiêm tốn nên mỗi khi chênh lệch chiều cao quá lớn thế này, con bé thường hay được mấy đứa hầu gái có chiều cao sát nút hỗ trợ để khỏa lấp đi sự bất tiện.
Thế nhưng, việc màn nâng khăn sửa túi của Karsein lại không hề vấp phải bất kỳ điểm trừ nào, chứng tỏ cậu ta đã chủ động hạ thấp người và canh chỉnh khoảng cách cực kỳ tinh tế để phù hợp với đối phương.
"... Bộ cậu luyện tập chiêu này vì cô vị hôn thê kia đấy à?"
"Hả?"
"Cái màn nâng khăn sửa túi này này. Có phải học lỏm từ vị hôn thê của cậu không hả? Ngày trước làm gì biết mấy trò này."
"Ừ. Học hỏi được kha khá thứ đấy."
"..."
Thái độ thừa nhận một cách thẳng thừng đó khiến Flora tự dưng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu trong lòng.
"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì! Dắt díu xong rồi thì mau leo lên xe thôi chứ tính để trễ giờ à!"
Kèm theo một tràng cằn nhằn vô cớ.
Ôm theo một cảm xúc khó chịu chẳng rõ tên gọi xuất phát từ đâu, Flora hậm hực bước vào trong khoang xe ngựa.
"...?!"
Cánh cửa xe bất chợt sập sụp đóng lại.
Chẳng thèm nói một lời nào, chính Karsein là kẻ đã tự tay đóng cửa lại.
Hoảng hốt vùng dậy khỏi ghế ngồi, Flora vội vàng với tay đẩy tung cửa xe ra.
"Đ... Đợi đã nào!"
"Gì nữa?"
"Sao cậu không chịu lên xe...? Rõ ràng chúng ta đi chung mà."
Đã bảo là đi chung một chuyến mà lại không chịu ngồi chung một xe là thế quái nào.
Lúc này, con bé chợt linh tính có khi nào cậu ta chỉ làm bộ làm tịch cho có lệ hay không, thế là vội vã lật đật nhảy tót xuống xe.
Thế nhưng, Karsein lại thản nhiên đáp lại với tông giọng tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.
"Thì đang đi chung đấy thôi, ngồi thế này chẳng phải đúng quy trình rồi còn gì."
"Ý cậu là sao... Tưởng đâu chuẩn bị thêm chiếc xe kia là để cho đám gia nhân ngồi chứ...? Hay là cho Camilla chẳng hạn."
"Cái bữa tiệc trà do chính cô nằng nặc đòi lôi tôi đi theo thì lôi Camilla vào đây làm gì? Mấy kẻ khác cũng tương tự thế thôi."
"... Đừng nói là, cậu chuẩn bị tận hai chiếc xe ngựa chỉ vì muốn đi riêng với tôi đấy nhé?"
Chắc là không phải rồi.
Làm gì có chuyện vô lý đó được chứ.
Dù cậu ta có chán ghét mình đến mấy đi chăng nữa, thì việc chơi trội cắt cử hẳn hai cỗ xe ngựa đi riêng biệt thế này thì...
"Biết rồi còn bày đặt hỏi nhiều làm gì?"
Câu nói lạnh lùng cộc lốc vang lên khiến lồng ngực cô tiểu thư tóc vàng bỗng chốc nghẹn đắng lại.
Một cảm giác bức bối chèn ép đến khó thở. Chỉ vỏn vẹn một câu nói đó thôi cũng đủ để khơi dậy sự bực dọc không tài nào giải tỏa nổi.
"Đồ... đáng ghét!"
Trơ mắt nhìn Karsein thản nhiên leo lên chiếc xe ngựa đậu ngay phía sau, Flora tức đến mức nhảyỏm xuống khỏi cỗ xe của mình.
Đoạn, con bé lộc cộc cắm cổ chạy rần rần đến trước cửa xe ngựa mà Karsein vừa bước lên.
"Heron! Mở cửa xe ra mau! Tôi cũng sẽ đi chuyến xe này!"
"... Thuộc hạ tuân lệnh."
Dưới sự hỗ trợ của Heron, cánh cửa xe ngựa được bật mở.
Karsein vẫn điềm nhiên ngồi thụp trên ghế đọc sách dở dang. Vừa mở cửa ra là chạm mặt ngay Flora, thế nhưng trên mặt cậu ta chẳng hề xuất hiện lấy một biểu cảm khó chịu nào, thản nhiên lật tiếp một trang sách.
"Tôi cũng sẽ đi xe này!"
"Tùy cô thôi."
Flora mím chặt môi tịt tị tì mắng oang lên một trận, nhưng Karsein chỉ hừ lạnh một tiếng rồi dời mắt khỏi quyển sách, phớt lờ con bé triệt để.
Dù được sự giúp đỡ của Heron để trèo lên xe ngựa, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng con bé lúc này toàn là sự ấm ức khó tả.
Chẳng mấy chốc, cỗ xe ngựa bắt đầu lăn bánh khởi hành nhưng Karsein vẫn ngậm chặt miệng không thèm ho hoe nửa lời.
Cảm thấy bực mình vì bị lơ đẹp, Flora đành phải là người phá vỡ sự im lặng trước.
"Đi chung một xe là đủ rồi, cớ sao phải gọi tận hai chiếc xe làm gì chứ?! Chỉ tổ hành hạ chân tay mấy người hầu làm việc vác nặng thêm thôi!"
"Hừm. Hỏi hay nhỉ. Chắc trong cái công tước gia này chẳng có ma nào dám nghĩ là cô và tôi lại có mối quan hệ tốt đẹp đâu nhỉ."
"...!"
"À, tính ra trong đám nữ tì mới tuyển vào chắc vẫn có vài mống gà mờ chưa rõ sự tình nhỉ. Ý là không phải tất cả mọi người đều biết đâu, chỉ có vài đứa tân binh ngơ ngác là không rành thôi. Tính ra chỉ cần dựa vào cái lý do cạn rỗng đó thôi là tôi gọi hai xe ngựa cũng hoàn toàn hợp lý rồi chứ bộ? Ngay cả khi không vì lý do đó đi chăng nữa, thì với tần suất cãi nhau sứt đầu mẻ trán nhiều hơn cơm bữa của chúng ta, để di chuyển suôn sẻ không xảy ra án mạng thì cách tốt nhất là cứ táng hẳn hai xe cho lành."
Kít... ựt.
Flora siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm nhỏ nhắn, cố gắng kìm nén cơn giận đang sôi sục.
Những lời đó hoàn toàn không có chỗ nào sai.
Nhưng ngặt một nỗi, tại sao nghe xong lại ngứa mắt đến thế này cơ chứ.
Muốn phủ nhận. Không, bắt buộc phải phủ nhận ngay lập tức.
"Không phải thế! Hoàn toàn không phải thế! Cậu nói sai bét nhè rồi! Rõ ràng chỉ cần ngồi chung một xe ngựa là được chứ gì chứuuu!"
Mục đích con bé lôi kéo Karsein đi cùng đâu phải để kết cục thành ra thế này.
Đâu phải để lên xe ngồi cãi nhau đôi co đến mức phồng mồm trợn má thế này đâu cơ chứ.
Thế nhưng, với cái đôi môi trề ra hờn dỗi kia, hình ảnh của con bé lúc này chẳng khác nào một Flora Bagran bướng bỉnh của quá khứ.
"Đồ... Đồ ngốc nghếch dở hơi này...!"
Ngay từ chiếc cúc áo đầu tiên được cài sai cách, mọi thứ đã hoàn toàn chệch quỹ đạo từ lúc nào không hay.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn