Chương 113: 97. Bảng điểm bị vò nát (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~40 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Cuối cùng, đất cũng đã được đào xong.
Chừng đó là quá đủ để một mảnh giấy được chôn vùi bên dưới.
Chẳng đời nào lại có ai đi làm cái trò quái gở đó ở ngay gần khu vườn phía sau, thế nhưng Karsein lại vô cùng nghiêm túc.
Cậu ta lấm lem đầy bùn đất dính chặt khắp đôi bàn tay, tự lẩm bẩm rằng những thứ vô dụng thế này thì phải chôn quách đi cho rồi.
Thế nhưng, đúng ngay khoảnh khắc sắp sửa thả nó xuống, đôi bàn tay ấy bỗng khựng lại.
Biết đâu, nếu mình dũng cảm mang cái này ra cho họ xem, liệu mình có thể không bị mắng mỏi mỏ mà thay vào đó sẽ nhận được hơi ấm dịu dàng tựa như mấy chị em hay không.
Liệu với chừng này, bản thân cậu cũng có thể nhận được sự công nhận từ họ hay không.
Không. Dù không đến mức được công nhận đi chăng nữa, thì ít nhất có lẽ cậu cũng sẽ nhận được một lời khen ngợi ngắn ngủi nào đó chứ nhỉ.
Chính vì thế.
Dẫu chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua, nhưng chính vì trót nuôi nấng cái tâm lý yếu đuối đó trong lòng mà đôi tay của Karsein đã chết trân giữa không trung.
Cậu cũng đã phải đổ biết bao mồ hôi công sức để cố gắng cơ mà.
Không. Không phải chỉ là cố gắng bình thường, mà là vì muốn được công nhận giống như mấy người chị em, cậu đã thực sự vắt kiệt sức mình để học tập.
Đây là tấm minh chứng rành rành được đánh đổi bằng chính nỗ lực của cậu, bất chấp việc phải chịu đựng sự đối xử phân biệt đối xử tệ hại từ một giáo viên khốn kiếp nào đó trong các giờ học.
Khi nhìn vào bảng điểm đạt điểm tuyệt đối do chính tay mình tự học những môn học khó nhằn hơn rất nhiều so với độ tuổi, lồng ngực cậu đã từng ngập tràn những kỳ vọng biết bao.
Chính vì thế, nếu thực sự vứt phắt tờ giấy nhàu nát này xuống cái hố sâu này, thì mọi thứ sẽ chẳng thể nào có cách nào quay đầu lại được nữa.
Cắn chặt đôi môi đến bật máu, nỗi dằn vặt giằng xé cứ thế tiếp diễn.
Và rồi, hậu quả là Karsein đã bị bắt quả tang ngay tại trận.
"Karsein? Em đang làm cái trò gì ở đây thế hả..."
"...!"
Giọng nói sắc bén của người chị cả vang lên.
Karsein lập tức buõng thõng tay quay phắt người lại đằng sau.
Đồng thời siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm.
Tờ bảng điểm vốn đã nhàu nát nay lại càng bị vò nát tơi tả hơn nữa cho đến khi vo tròn lại thành một nhúm méo mó.
Chính vì hành động siết chặt nắm đấm nên bản chất thực sự của thứ đang cầm trong tay đã không bị phát hiện, thế nhưng đối với Arina thì thứ đó vốn dĩ chẳng mảy may lọt nổi vào tầm mắt.
"Em đấy. Lại dám làm cái trò tồi tệ gì ngay trong khu vườn của mẹ thế hả?"
Quả nhiên.
Thứ đang thu hút toàn bộ sự chú ý của Arina hoàn toàn không phải là thứ mà Karsein đang giấu giếm trong tay.
Mà là bãi đất tan hoang ở khu vườn phía sau do một tay Karsein tàn phá.
Chính khung cảnh đó đã khiến đôi mày thanh tú của cô khẽ nheo lại sắc lẹm.
"Chị hai? Có chuyện gì thế ạ?"
"Chị cả? Đã có chuyện gì xảy ra vậy?"
Thấy hai cô em gái nhao nhao bước ra sau khi nghe thấy tiếng động lớn của Arina, cô liền cất giọng thuật lại rành mạch cốt để cho tất cả cùng nghe thấy.
"Karsein đã làm ra mấy chuyện kinh khủng này ở ngay khu vườn của mẹ đấy. Không hiểu nổi tại sao em ấy lại đi phá hoại một khu vườn được chăm chút tỉ mỉ thế này cơ chứ."
"Thật tình chứ. Lại định lôi chỗ này ra làm nơi trút giận đấy phỏng?"
Claire nhíu chặt mày nhìn Karsein với ánh mắt khinh miệt hệt như nhìn một đứa trẻ hư hỏng chuyên gây rối.
Arina thở dài sườn sượt một hơi dài ngán ngẩm, còn Flora thì vẫn giữ nguyên nụ cười cong cong hình trăng lưỡi liềm đặc trưng như mọi khi, đứng một góc buông lời cười nhạo Karsein.
Claire là kẻ xông lên hành động trước tiên.
Dùng ngón trỏ thúc mạnh vào trán Karsein, cô cất cao giọng chất vấn đầy gai góc:
"Này, chú mày mù hay không biết khu vườn này là chốn nào à? Đến cả người làm vườn chuyên nghiệp còn không dám bén mảng đến đấy nhé. Vì đây là nơi mẹ cực kỳ yêu thích sở thích tự tay chăm sóc cây cối cơ mà. Thế mà chú mày dám giở trò phá phách cái đống này á?"
"Đúng như lời Claire nói đấy. Đừng có mà định giở thói chối bay chối biến rằng mình không biết gì ở đây nhé, Karsein."
"..."
Nghiến.
Nắm đấm của Karsein lại càng siết chặt hơn nữa.
Sự phẫn nộ bắt đầu trào dâng từ làn da trắng bệch tái nhợt.
Lẽ ra nơi đây phải ngập tràn những niềm hy vọng chứ.
Cậu đã từng đinh ninh rằng chỉ cần đem thứ này ra khoe, bản thân sẽ được công nhận và khen ngợi cơ mà.
Thế nhưng trái ngược hoàn toàn, việc bị mắng nhiếc tơi bời thế này lại khiến lồng ngực trống rỗng của cậu ngập tràn những giọt nước mắt tủi hờn.
Chính vì thế, ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy bỗng chốc lịm dần đi.
Cậu đến đây để làm gì, lý do thực sự khiến cậu đào bới chỗ này là gì, hay nếu không phải thế thì liệu có lời biện minh nào khả dĩ để chữa cháy hay không.
Hết người này đến người khác, các chị em thi nhau dồn ép Karsein vào chân tường.
Họ chê bai đôi bàn tay dính đầy đất cát bẩn thỉu là không xứng tầm với phong thái của một quý tộc, chỉ trích thẳng thừng hành vi thiếu suy nghĩ bồng bột này, thậm chí còn không ngần ngại thốt lên những lời cảnh cáo cay độc rằng dù cậu đang ủ mưu tính toán cái quái gì đi chăng nữa thì tốt nhất là nên từ bỏ ngay lập tức.
Cho đến khoảnh khắc Isabella vừa tưới xong nước cho khu vườn kính bước ra và tận mắt chứng kiến cảnh tượng hỗn độn đó.
Dẫu cho lúc ấy Isabella có thực sự nhìn thấy khung cảnh đó đi chăng nữa thì mọi chuyện cũng chẳng thể thay đổi được gì.
"... Đã có chuyện gì xảy ra thế, Karsein?"
Giọng điệu lạnh lùng khô khốc của vị phu nhân công tước vang lên.
Lắng nghe câu hỏi đó, Karsein hoàn toàn chết tâm khẳng định chắc nịch.
Kết cục đã chính thức được an bài.
Tuyệt đối không được phép ôm ấp bất kỳ một kỳ vọng viển vông nào nữa.
Đừng bao giờ tơ tưởng đến chuyện sẽ được công nhận.
Khen ngợi ư? Thật là một ý nghĩ hoang đường hết chỗ nói. Phải sớm dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi thôi.
Tất cả đều phải vứt quách vào sọt rác.
Đối với Karsein Bagran. Không, đối với chính Karsein.
Ánh nắng ấm áp của công tước gia vĩnh viễn sẽ không bao giờ chiếu rọi đến.
— Tõm.
(Hoặc tiếng vật rơi) Tấm bảng điểm vừa nãy còn được giấu giếm kỹ càng nay rơi thẳng xuống lòng hố sâu một cách chính xác tuyệt đối.
Đó chính là kết luận mà thiếu niên thu nhận được từ khu vườn phía sau.
— Ting-ting!
▶Memorial Bảng điểm bị vò nát đã kết thúc! ◀ Khung cảnh thảm thương của Karsein phản chiếu trong khu vườn phai mờ dần, luồng ánh sáng chói lọi bao trùm lấy không gian xung quanh kéo ý thức của tôi trở lại thực tại.
Dù là ở thời điểm đó hay hiện tại, khu vườn phía sau này hoàn toàn không có quá nhiều sự thay đổi.
Khu vườn kính ngập tràn ánh nắng tươi tắn và một góc khuất tăm tối đổ bóng rác dựa lưng vào vách tường. Khu vườn này rõ ràng là một nơi bị chia cắt rạch ròi giữa hai mảng sáng tối.
Nhìn vào khung cảnh Memorial vừa tái hiện lại vị trí thuộc về bóng tối (暗) ở nơi phân định rõ rệt giữa hai mảng sáng tối ấy cùng hình bóng Karsein, tôi lại một lần nữa bị kéo về với những ký ức quá khứ khó chịu đến cực điểm.
"Hà, chết tiệt."
Karsein đúng là một thằng ngốc nghếch hết thuốc chữa.
Đã ôm ấp cái kỳ vọng rằng biết đâu khi đưa tấm bảng điểm đó cho lũ người chết tiệt trong gia đình này xem sẽ có kết quả khả quan, lại còn nuôi dưỡng cái hy vọng hão huyền rằng mình sẽ được công nhận, đến mức cầm chặt tấm bảng điểm không nỡ buông tay hệt như một thứ chấp u mê muội chỉ vì khao khát có được cái danh hão huyền gọi là lời khen ngợi.
Thế nhưng, điều trớ trêu thay là kẻ đang lẩm bẩm chửi rủa này cũng chính là một thằng ngốc chẳng kém gì cậu ta.
Chính bản thân tôi cũng từng ôm ấp những kỳ vọng ngu ngốc đó.
Từng nuôi dưỡng cái hy vọng hão huyền rằng mình sẽ được công nhận.
Từng có những phút giây bay bổng mong chờ biết bao liệu bản thân có thể nhận được cái thứ vô tích sự hão huyền gọi là lời khen ngợi ấy hay không.
Tôi đã từng rất muốn bẻ gãy cái khí thế kiêu ngạo của cô em gái thứ ba — kẻ luôn tìm cách chọc phá hành hạ tôi mỗi ngày.
Tôi đã từng rất muốn ngẩng cao đầu khoe khoang với người chị thứ hai — kẻ lúc nào cũng tỏ thái độ bất mãn với mọi thứ trên đời — rằng bản thân tôi cũng có những lĩnh vực làm giỏi hơn cô ta.
Tôi đã từng rất muốn cho người chị cả — kẻ luôn coi tôi chẳng khác nào một gánh nặng vướng víu — thấy tận mắt để chứng minh rằng nhận định của cô ta hoàn toàn sai lầm.
Và hơn hết thảy.
Đã có lúc tôi vô cùng khao khát muốn được khoe khoang với mẹ — người mà kể từ sau khi đưa tôi về nhà, thứ bệnh tinh thần quái ác nào đó đã thuyên giảm giúp sinh hoạt đời thường trở lại bình thường — rằng đứa con trai này đã làm được gì.
Tôi đã từng vô cùng hào hứng phấn khích khi nghĩ đến cảnh sẽ chìa ra tấm bảng điểm tự hào thông báo mình đã hiên ngang giành trọn vị trí top 1 toàn trường trong kỳ thi thử tại ngôi trường danh giá đó.
Tôi đã ôm ấp một thứ hy vọng mơ hồ rằng khi nhìn thấy điều đó, thái độ của những người trong gia đình sẽ có đôi chút thay đổi khác lạ.
Nghĩ lại mới thấy đó đúng là một ý nghĩ ngu ngốc đến mức nực cười phải không nào?
Nếu như có thể quay ngược thời gian trở về quá khứ, tôi thề là mình sẽ lao đến giật phắt lấy tấm bảng điểm đó xé nát ra thành trăm mảnh, vừa xé vừa gào lên rằng mấy thứ đó chẳng có lấy một cắc giá trị nào sất.
Thế nhưng, thật không ngờ cái cảnh tượng đó lại tái hiện nguyên văn ngay trước mắt tôi theo đúng một kịch bản không trật đi đâu được.
Cả nguyên nhân bắt nguồn từ tấm bảng điểm. Cả việc nuôi dưỡng những ước nguyện viển vông chẳng bao giờ có thật.
Cho đến tận phút cuối cùng vẫn quyết định chôn vùi tấm bảng điểm đó và muộn màng chấp nhận thực tại phũ phàng, mọi thứ đều trùng khớp đến rợn ngợp.
Nghe có vẻ mỉa mai và trớ trêu làm sao đúng không?
Thế nhưng, có lẽ cũng nhờ ơn nó mà thứ cảm giác băng lãnh bắt đầu lan tỏa trong huyết quản.
Dẫu cho kẻ phải chịu đựng những đòn giọt đó không phải là tôi, nhưng chính cái cảm giác ghê tởm hệt như phải trải qua biến cố đó tới hai lần chỉ nhờ vào những ký ức quá khứ đã khiến cái đầu nóng bừng của tôi phải lạnh toát lại.
Chỉ đến khi cảm nhận rõ rệt điều đó, tôi mới có thể thực sự lấy lại được sự bình tĩnh tỉnh táo cần thiết.
— Ting-ting!
▶Thời gian sẽ tiếp tục trôi sau 5 giây nữa! ◀ Đồng hồ đếm ngược đã hiện lên.
Nó thông báo rằng 5 giây nữa dòng chảy thời gian của thế giới này sẽ quay trở lại hoạt động bình thường.
Được thôi. Ý nó là bảo tôi lo mà tập trung tiến hành cho trọn vẹn episode tiếp theo chứ gì.
Tôi hoàn toàn đồng ý hai tay hai chân.
Thay vì đứng ngây ra đây sắm vai một kẻ hoài niệm nhìn quá khứ của bản thân rồi lảm nhảm mấy câu vô nghĩa, thà rằng tôi tự nhủ với bản thân ở hiện tại phải tập trung giải quyết gọn gàng episode này cho xong chuyện còn hơn.
▶Hiệu ứng Memorial đã kết thúc! ◀ ▶Hãy hoàn thành các lựa chọn! ◀ Cơ thể từng bị đông cứng cuối cùng cũng có thể cử động linh hoạt trở lại.
Tấm bảng điểm từng đóng vai trò như ranh giới ánh sáng và bóng tối của công tước gia đối với Karsein ấy... có lẽ tốt nhất là tôi nên tự tay mang theo nó thì hơn. Ít ra thì tự tay tôi mang nó đi và tiêu hủy nó mới là phương án hợp lý nhất.
Phủi sạch lớp bụi đất bám dính trên người, tôi cẩn thận gấp gọn gàng tấm bảng điểm nhàu nát nhét vào trong túi áo rồi sải bước tiến thẳng vào khu vườn kính.
Đúng như những gì đã được mục kích trong Memorial, Isabella đang đứng đó cầm bình xịt tỉ mỉ tưới nước cho từng khóm cây.
"Con nghe nói người cho gọi con ạ."
"... Đến rồi đấy à."
Ngay khi tôi cất giọng bình thản đáp lời, ánh mắt của Isabella liền hướng thẳng về phía này.
Cùng lúc đó, tầm mắt tôi cũng tự động dịch chuyển về phía khung hiển thị độ hảo cảm của cô ấy.
[Isabella Bagran] [Độ hảo cảm: 58%] Chắc là độ hảo cảm của Isabella vào lần kiểm tra trước là 50%.
Dù không rõ nguyên nhân cụ thể nào đã khiến nó tăng lên, nhưng việc con số đó đã vọt lên mức 58% cho thấy xét theo hệ thống bên trong trò chơi thì có vẻ như cô ấy sẽ không buông lời trách mắng quá khắc nghiệt với Karsein đâu...
'Không. Xin khẳng định chắc nịch là tuyệt đối không có chuyện đó đâu.'
Ánh mắt của Isabella đang nhìn chằm chằm thẳng vào tôi một cách sắc bén.
Đó hoàn toàn không phải là ánh mắt chứa đựng sự kỳ vọng nào cả.
Cũng chẳng phải ánh mắt mang theo ý định công nhận điều gì.
Khen ngợi ư? Lại càng hoang đường hơn.
Giờ phút này, cô ấy đang chuẩn bị mở lời quở trách tôi.
"Mẹ biết là tâm trạng con đang không tốt, Karsein. Thế nhưng, lần này thì mẹ buộc phải nghiêm khắc uốn nắn con lại cho ra ngô ra khoai đấy."
Quả nhiên.
Dự đoán của tôi chưa bao giờ trật đi đâu được.
Hễ vừa nhận được tiền là tiêu xài hoang phí bạt mạng ngay được đấy nhỉ. Đó là một cách chi tiêu vô cùng sai trái. Con thấy có đúng như vậy không?
Chắc mẩm là cô ấy gọi mình ra đây cốt chỉ để đay đi đay lại mấy câu đại loại thế này đây mà.
"Người cứ tiếp tục nói đi ạ."
Tôi thản nhiên đáp lời với thái độ bình thản vô cảm.
Dù cô ấy có nói bất cứ điều gì đi chăng nữa, tôi hoàn toàn không có ý định mở miệng phản bác lại nửa lời.
Ngay cả khi tôi có mang ra những lý lẽ chứng minh rằng bản thân chẳng làm chuyện gì đáng trách để có thể vớt vát chút tình thương cảm thông đi chăng nữa thì cũng vậy thôi.
Sau khi toàn bộ gia nhân và kị sĩ trong công tước gia được thay máu cải tổ triệt để, Karsein đã được phát bù toàn bộ số tiền tiêu vặt trước đó từng bị biển thủ sạch bách bởi hành vi tham ô của Emma dưới hình thức thanh toán một lần.
Song song với việc đó, công tác quản lý tài chính cũng được thắt chặt hơn hẳn.
Tất cả nhằm mục đích ngăn chặn triệt để sự việc tương tự lặp lại lần nữa, quản lý mọi khoản thu chi một cách khắt khe và tỉ mỉ nhất có thể.
Cũng chính vì lý do đó nên Isabella mới có thể nắm bắt rõ ràng mức độ chi tiêu khổng lồ mà Karsein vừa vung tay quá trán gần đây.
Một khoản tiền không hề nhỏ chút nào đã được chi trả một cục, đồng thời một lượng ngân khố tương đương cũng bốc hơi khỏi quỹ của công tước gia ngay trong một nốt nhạc. Hơn nữa lại được đứng tên chính chủ là Karsein chứ không phải ai khác.
Nhận ra điều đó, Isabella đã quyết định triệu tập Karsein ra đây để ba mặt một lời chất vấn. Tiền cho con không phải để con mang đi phung phí kiểu đó, cô cần phải nghiêm khắc chấn chỉnh lại thói hư tật xấu này một phen.
"Mẹ biết là tâm trạng con đang không tốt, Karsein. Thế nhưng, lần này thì mẹ buộc phải nghiêm khắc uốn nắn con lại cho ra ngô ra khoai đấy."
Ngay vừa khi Karsein vừa bước đến nơi, Isabella đã mở đầu câu chuyện bằng giọng điệu đó như một lời cảnh báo trước rằng cô sắp sửa lôi roi vọt ra xài.
Thế nhưng, khác với những lần trước, cô không thể cứ nhắm mắt nhắm mũi quy chụp hoàn toàn lỗi lầm lên đầu Karsein được nữa.
Đã từng có một tiền lệ xấu xảy ra. Cô không muốn biến đứa trẻ này thành một kẻ tổn thương sâu sắc thêm lần nào nữa như hồi đó.
Chính vì thế, cô dự định sẽ kiên nhẫn chờ đợi thêm một chút.
Chờ xem Karsein sau khi đã tự ngẫm nghĩ thấu đáo sẽ đưa ra lời giải thích thế nào về việc cậu đã tiêu xài số tiền đó vào mục đích gì.
Thế nhưng.
"Người cứ tiếp tục nói đi ạ."
Thay vì vội vã đưa ra lý do biện minh cho hành động của mình, Karsein lại thản nhiên tuôn ra câu trả lời dửng dưng đến thế.
"... Trước tiên con không có gì muốn giải thích với mẹ sao?"
Môi mấp máy định nói điều gì đó, Isabella đành phải cất lời hỏi lại một lần nữa.
Lần này, câu trả lời nhận lại là.
"Vâng."
Karsein vẫn tiếp tục đưa ra một câu trả lời cụt lủn xác nhận sự việc.
Hệt như thể đang ngầm thừa nhận rằng bản thân quả thực đã tiêu xài phung phí tiền bạc một cách bừa bãi không suy nghĩ vậy.
'Nếu con đã thản nhiên thừa nhận như thế thì mẹ cũng đành chịu thua.'
Đã đến nước này thì không thể không giáo huấn một bài học thật nghiêm khắc được rồi.
Dưới lăng kính của một quý tộc. Dưới tư cách là một thành viên mang họ Bagran. Và thậm chí từng là một vị lãnh chủ cai quản một vùng lãnh địa, hành vi đó xứng đáng nhận được những lời chỉ trích nặng nề.
"Karsein. Con có biết nguồn gốc số tiền tiêu vặt của con từ đâu mà có không hả?"
"Dạ không. Con không rõ lắm ạ."
"Vậy thì nhân cơ hội này hãy ghi nhớ cho kỹ vào. Tiền tiêu vặt của con được chắt chiu từ những lãnh địa và gia thần dưới quyền cai trị của công tước gia Bagran chúng ta. Đặc biệt là từ chính mồ hôi nước mắt của những người dân lãnh địa đang è cổ lao động, chính họ là những người gánh vác và chống đỡ để chúng ta có được một cuộc sống bình yên vô sự như ngày hôm nay đấy."
Vừa đặt chiếc bình xịt nước sang một bên, Isabella vừa chậm rãi cất lời tiếp nối.
"Với con thì đó có lẽ chỉ là một khoản tiền tiêu vặt vặt vãnh chẳng đáng bận tâm. Nhưng với họ, đó là số tiền vượt xa cả chi phí sinh hoạt bình thường, là sinh kế đủ để duy trì cuộc sống sung túc qua nhiều tháng, nhiều năm trời. Lấy một số tiền lớn nhường ấy mang đi phung phí vào những cuộc vui chơi xa hoa vô bổ là một hành vi cực kỳ đáng hổ thẹn."
"..."
"Nếu con dùng nó trong mức độ vừa phải để thể hiện chút oai phong uy quyền thì mẹ sẽ không nói gì đâu, thế nhưng việc chìm đắm trong thói xa hoa lãng phí quá đà chính là hành vi nhục nhã nhất của một kẻ mang danh quý tộc. Hãy tự suy ngẫm và kiểm điểm lại bản thân cho thật kỹ đi. Tuyệt đối không được phép tái phạm những hành vi tương tự như thế này nữa, và thay vào đó hãy học cách che chở đùm bọc thay vì phụ lòng trung thành của người dân, rõ chưa."
Giảng giải đến mức độ này thì chắc chắn Karsein dù đần đến đâu cũng phải tự ngộ ra vấn đề.
Isabella dự định sẽ dừng lại ở màn giáo huấn này thôi.
Cô quyết định sẽ không gặng hỏi thêm xem rốt cuộc số tiền khổng lồ đó đã bị ném vào đâu nữa. Dù sao thì cậu cũng đã ngầm thừa nhận lỗi lầm của mình rồi còn gì.
Thế nên, bây giờ chính là lúc để cô buông tay chìa ra sự ấm áp.
Đã vung roi đánh roi phạt thì bây giờ cũng đến lúc phải cho ăn kẹo ngọt động viên.
Mục đích cô triệu tập Karsein đến đây ngoài chuyện quở trách này ra, còn là để khôi phục lại quyền tham gia Hội nghị quý tộc phương Đông cho cậu nữa.
Isabella bước đến gần Karsein, định vươn tay ra.
Cô dự định sẽ xoa đầu dỗ dành cậu vài câu cho phải phép rồi mới nhân cơ hội nhắc đến câu chuyện hồi ở lãnh địa Chatelaine.
Thế nhưng, Karsein lại thẳng thừng gạt phăng bàn tay của Isabella ra.
"Con đã hiểu rõ những gì mẹ dạy rồi ạ."
Isabella kinh ngạc trừng lớn đôi mắt tròn xoe đầy sững sờ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn