Chương 146: 130. Nội dược màu chàm (7)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~44 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Khu luyện võ sau một thời gian dài ghé lại bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.
Bởi vì thời điểm này cũng đã muộn, hơn nữa các tiểu thư công tử quý tộc đều phải tham dự hội nghị quý tộc miền Đông nên chắc hẳn có không ít kẻ đã xin nghỉ phép để quay về từ sớm rồi.
Tôi lặng lẽ bắt đầu bài chạy bộ để ép cơ thể đổ mồ hôi.
Tiếng bước chân vang lên duy nhất chỉ là của riêng tôi. Tôi muốn nhân cơ hội này tận hưởng sự yên tĩnh, không bị ai quấy rầy để dọn sạch khoảng không trống rỗng và những tạp niệm đang ngập tràn trong đầu.
Dẫu sao thì việc cứ để tâm trí vương vấn mãi chuyện về gia đình cũ cũng không phải là điều hay ho gì.
Cứ thế, thời gian trôi đi vùn vụt.
Nghĩ rằng việc chỉ chạy bộ không thôi thì có chút nhàm chán, tôi liền chuyển sang các bài tập giãn cơ khác để khởi động.
Đến khi nhận ra mặt trời đã khuất dạng từ lúc nào và bóng tối đang bao trùm lấy khu luyện võ, tay tôi từ bao giờ đã cầm chắc thanh mộc kiếm.
"... Lại để thời gian trôi qua nhanh thế không biết."
Đặt lại thanh mộc kiếm về chỗ cũ, tôi vừa xoay người hướng bước chân về phía ký túc xá thì đột nhiên nhớ đến phân cảnh của tập tiếp theo.
"Nhắc mới nhớ, chẳng phải bây giờ mình đã có thể đi gặp Radiel và Mark luôn rồi sao?"
Một điều luôn phải ghi nhớ thật kỹ.
Chương 2 được khởi đầu bằng các cốt truyện phụ (sub-episode) trước khi tiến bước vào cốt truyện chính.
Và người nắm quyền chủ động thực hiện các cốt truyện phụ này, dĩ nhiên không ai khác chính là người chơi.
Vậy thời điểm thích hợp để tiến hành là khi nào?
"Phải rồi, chẳng phải do mình toàn quyền quyết định đó sao?"
Đương nhiên là người chơi có thể tùy ý lựa chọn.
Nếu có thể nắm bắt và định chuẩn xác thời gian như hiện tại, việc nhúng tay vào giải quyết mọi chuyện từ sớm một chút hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Ở tập III, tôi đã chứng minh được năng lực làm chủ lãnh địa xuất sắc của mình với tư cách là lãnh chúa Rusmeyer, nhưng để Rusmeyer có thể tiếp tục duy trì trọn vẹn trạng thái ổn định đó, tôi không thể cứ thế đường đột quay trở về công tước gia sớm như lúc này được.
Cần phải nhớ rằng Rusmeyer từng là mục tiêu bị đám quý tộc đồng loạt cấu kết nhằm cô lập triệt để.
Nhìn thấy cục diện đó, đời nào bọn chúng chịu ngồi yên chịu trận.
Không chỉ vậy, liên quan đến vụ giao dịch vật liệu xây dựng với Hầu tước gia Aiperos, tôi thế nào cũng phải đưa ra lời giải thích rõ ràng, chưa kể lũ quý tộc có thể sẽ giở trò bới lông tìm vết, hạch sách đủ điều về sự xuất hiện của người Yarik ở nơi đó.
Thực tế trong game cũng từng diễn ra đúng như vậy.
Nói một cách ngắn gọn, lựa chọn chuẩn mực nhất chính là bản thân tôi – vị lãnh chúa đương nhiệm – phải ở lại đó thêm một thời gian để trực tiếp theo dõi tình hình, tự tay giải quyết ổn thỏa mọi rắc rối rồi mới quay về...
Nhưng ngặt một nỗi là hiện tại không thể làm thế được.
Một khi đã quay trở về công tước gia và bước sang nhánh phân kỳ tiếp theo rồi thì hoàn toàn không có đường quay lại Rusmeyer nữa.
BThay vào đó, chỉ cần có một người khác thay mặt mình đứng ra giải quyết rắc rối này là được.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi liền thay đổi điểm đến thay vì quay về ký túc xá.
Đối với Karsein, chẳng có ai có thể thay mặt cậu ta giải quyết mớ hỗn độn đó, nhưng người sẵn sàng nhận lời giúp đỡ tôi thì chắc chắn có tồn tại.
Việc duy nhất tôi cần làm là nhờ vả những kỵ sĩ ở khu luyện võ này mà thôi.
Và tất nhiên, lựa chọn người có độ thiện cảm cao nhất chắc chắn sẽ là phương án hoàn hảo không có chỗ chê.
-Cốc cốc.
"Radiel. Cậu có ở trong phòng không?"
Vừa cất tiếng gọi nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong liền vang lên những âm thanh lộn xộn độp đụp.
Quái lạ. Radiel vốn không phải là kiểu người hấp tấp và lôi thôi thế này cơ mà.
Chưa để tôi kịp thắc mắc lâu, cánh cửa đã bật mở.
"Đi... Thiếu gia? Ngài có chuyện gì thế ạ?"
Radiel xuất hiện với vẻ mặt có phần luống cuống, nở một nụ cười gượng gạo hỏi tôi.
Bỗng nhiên cảm thấy có chút áy náy, tôi đưa tay gãi cằm rồi chủ động quay lưng lùi lại phía sau một bước.
"... Là do tôi làm cậu phải vội vàng chạy ra à? Xin lỗi nhé."
"Vâng, vâng... hả?"
"Cứ thong thả chỉnhốn trang phục rồi hãy ra. Khuy áo của cậu đang bị lệch đi một hàng kìa."
"Hả!"
Bộp.
Radiel suy cho cùng cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt. Chuyện cuống cuồng chạy ra mở cửa dẫn đến sơ sót là điều dễ hiểu.
Để cho Radiel có đủ thời gian thong thả thay lại trang phục, tôi cố tình bước ra xa khỏi căn phòng đó một đoạn rồi quay mặt đi chỗ khác.
Dù đã cho dư dả thời gian nhưng chẳng mấy chốc Radiel đã một lần nữa mở cửa bước ra.
"A, aaha... Em xin lỗi nhé, Thiếu gia."
Cậu ta ngượng ngùng đưa tay gãi đầu.
Lần này thì trang phục đã được chỉnh tề đàng hoàng rồi đấy, nhưng mà...
"Hèm hèm..."
"... Mark, sao cậu lại có mặt ở đây thế?"
Mark đang đứng ngay sát bên cạnh hắng giọng lên một tiếng.
Cả hai người im bặt trong một khoảnh khắc, liếc nhìn nhau rồi bật ra một tiếng cười trừ đầy bất lực.
"Quả nhiên mà. Sao có chuyện Thiếu gia lại đột ngột... ơ hay nhỉ..."
"Là tụi em đã suy diễn linh tinh quá mức rồi đây mà..."
"... Mark!"
"Cái gì thế hả hai người này?"
Họ lại đang lầm bầm cái quái gì không biết nữa...
'Thôi bỏ đi. Dù sao thì cả hai người có mặt ở đây cùng lúc lại càng tốt hơn chứ sao.'
Bỏ qua những lời lải nhải khó hiểu của hai kẻ đó, tôi thầm kiểm tra lại bảng thiện cảm của cả hai thêm một lần nữa.
[Radiel Grupein] [Độ thiện cảm: 65%] [Mark Redeltain] [Độ thiện cảm: 65%] Quả nhiên chỉ số thiện cảm hoàn toàn an toàn và không có bất kỳ vấn đề gì.
"Hai người các cậu, ngày mai có vướng lịch trình cá nhân nào đã định sẵn không đấy?"
"Ưm... Nếu ý ngài là về hội nghị quý tộc miền Đông thì em không có ạ. Không giống như Radiel, em vốn dĩ chỉ là một kẻ xuất thân từ bình dân thôi mà."
"Thực ra phía em cũng không có vấn đề gì lớn đâu ạ. Dù sao gia tộc em cũng chẳng phải danh gia vọng tộc gì để mà hoàng thất bắt buộc phải triệu tập tham gia bài kiểm tra cả."
Ra là vậy nhỉ?
Tôi lập tức thò tay vào túi áo lấy ra một bức thư rồi đưa thẳng về phía hai người.
"Vậy thì ngày mai, hãy đến Rusmeyer và đưa thứ này cho gã trưởng làng tên là Barak."
"Đến Rusmeyer sao ạ?"
"Tôi là lãnh chúa ở đó, ngặt một nỗi hiện tại tình hình không cho phép tôi tự mình xuất diện được."
Hai nam thanh nữ tú nghiêng đầu nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngác, và tôi bắt đầu tóm tắt lại tình hình hiện tại cho họ nghe.
"Thì ra là vậy. Nếu ngay vào thời điểm công tước gia chuẩn bị có lịch trình mới mà lại vấp phải những khiếu nại, chỉ trích từ phía giới quý tộc thì quả thực sẽ rất phiền toái. Hơn nữa lại còn có cả sự góp mặt của người Yarik ở đó nữa chứ..."
"Em đã hiểu rõ tình hình. Tuy nhiên, khả năng cao là phía bên kia sẽ không dễ dàng đặt trọn niềm tin vào chúng ta đâu ạ. Để giải quyết triệt để vấn đề đó, có lẽ chúng ta nên mang theo một tín vật gì đó mang đậm dấu ấn của Thiếu gia để làm bằng chứng xác thực."
"Em hoàn toàn đồng tình với ý kiến của Mark. Người dân ở lãnh địa Rusmeyer thì có thể sẽ nhất nhất tuân lệnh Thiếu gia nên không có vấn đề gì, nhưng cưỡi dân ở vùng phương Tây vốn dĩ có bản tính đa nghi rất sâu sắc."
"Làm vậy là chuẩn xác nhất rồi. Ưm... Nhưng mà..."
Vấn đề là ở chỗ này.
Bản thân Karsein hầu như chẳng mang theo bất kỳ vật dụng cá nhân mang dấu ấn nào bên người cả.
Bối cảnh nhân vật của Karsein vốn dĩ là thế, làm gì có chuyện cậu ta sở hữu cho mình món đồ có giá trị hay mang biểu tượng gì ra hồn đâu.
Trong bối cảnh cần phải có vật chứng rõ ràng để chứng minh họ đến đây theo lệnh của tôi, việc không có sẵn thứ gì để cầm theo làm tín vật quả thực là một bài toán khó nhằn.
Đúng vào khoảnh khắc đó.
▶Đã hoàn thành Hidden Episode! ◀
"Cầm cặp măng-sét này đi."
Kèm theo dòng thông báo hệ thống hiện lên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng.
Vừa xoay người lại, chẳng có gì ngạc nhiên khi mái tóc màu hồng phấn rực rỡ lọt vào tầm mắt tôi ngay cả trong khung cảnh đêm tối mịt mùng.
Đó chính là Claire.
"Trang phục cậu đang mặc vốn được may đo trực tiếp tại cửa hiệu thời trang của chị, thế nên việc nó đi kèm với những chiếc khuy áo dự phòng là điều hiển nhiên. Hơn nữa trên đó còn khắc rõ huy hiệu của gia tộc Bá tước Bagrand nên chắc chắn không ai dám vô lễ hay làm càn đâu, với lại nếu là trang phục nam giới thế này thì việc chứng minh đây là đồ của cậu lại càng trở nên dễ dàng và thuyết phục hơn."
Cả Radiel và Mark đều đồng loạt gật đầu tán thành.
"Quả thực... đúng như những gì tiểu thư Claire đã nói thưa Thiếu gia. Chiếc khuy áo được chạm trổ huy hiệu của gia tộc Bagrand, lại được khắc chìm logo độc quyền của cửa hiệu thời trang, với chừng đó chi tiết thì đám quý tộc sẽ không cách nào có thể bới móc hay gây khó dễ được nữa đâu ạ."
"Ngay cả khi bọn chúng cố tình cãi chày cãi cối rằng đây không phải là đồ của Thiếu gia đi chăng nữa, thì gia tộc Công tước Bagrand cũng chỉ có duy nhất một nam nhân thừa kế. Vì đây là khuy áo dành cho nam giới nên sức thuyết phục của nó là tuyệt đối."
Nói cách khác, đây chính là một món tín vật hoàn hảo không chê vào đâu được.
Mang lại sự an tâm tuyệt đối cho những người dân lãnh địa có thể đang hoang mang lo lắng.
Trao đi sự tin tưởng sâu sắc cho những người Yarik vốn đang tổn thương và bất an vì những lời lẽ cay nghiệt của giới quý tộc.
Đồng thời cũng sẽ trở thành một thanh kiếm sắc bén nhắm thẳng vào đám quý tộc đang rắp tâm gây sự.
Thế nhưng vấn đề là, tại sao Claire lại làm thế?
Tại sao cô ta lại ra tay giúp đỡ mình?
-Ting!
▶Cặp măng-sét chính là phần thưởng đi kèm theo Hidden Episode! ◀
'Ra là vậy à.'
Nghĩ lại thì cũng hợp lý.
Nếu không phải thông qua hình thức phần thưởng thế này thì hành động vừa rồi của cô ta quả thực khó mà giải thích nổi.
Tuy nhiên, không thể chỉ chú tâm mỗi vào phần thưởng đó được.
Việc Claire chủ động tìm đến đây chính là bước tiến hành phân kỳ tất yếu nhằm phục vụ cho việc triển khai các cốt truyện tiếp theo.
"Mark, Radiel."
""Vâng, thưa Thiếu gia.""
Hiểu được tín hiệu muốn lui ra, hai người lập tức cúi đầu rời khỏi phòng.
Khi trong phòng chỉ còn lại trơ trọi hai người chúng tôi, Claire ngay lập tức đưa ra yêu cầu.
"... Chúng ta đổi chỗ nói chuyện được chứ?"
Đổi chỗ nói chuyện sao.
Dù sao thì nói chuyện ở đâu cũng chẳng thành vấn đề.
Miễn là nắm bắt tốt điểm khởi đầu của cốt truyện phụ là được rồi.
"Cứ dẫn đường đến nơi cô muốn đi đi, tôi sẽ đi theo sau."
Nghe vậy, Claire trầm mặc xoay người cất bước dẫn đầu.
Thế nhưng.
Không biết có phải do cảm giác của tôi không nhỉ?
Trong khoảnh khắc ánh đèn lướt qua, hình như tôi thoáng thấy trên má Claire có vệt gì đó bám dính lại thành từng vệt cứng đờ.
'... Nước mắt? Claire mà cũng khóc sao?'
Nghe vô lý hết chỗ nói.
Xét theo mặt logic thông thường thì điều đó hoàn toàn không thể xảy ra.
Đến cả Claire đó mà cũng có ngày rơi nước mắt vì những gì Arcien nói sao?
Thậm chí hai người họ còn là bạn thân chí cốt của nhau, điều đó lại càng vô lý gấp bội.
Thế nhưng, vết tích vương lại trên mặt kia rõ ràng là...
Thứ mà tôi cũng đã từng biết rất rõ.
Sột soạt.
Chẳng mấy chốc, bước chân của Claire dừng lại.
Và điều trớ trêu thay, điểm đến mà Claire kiên quyết đòi đổi chỗ hóa ra lại chính là phòng của tôi.
"Ý cô là muốn nói chuyện ngay trong phòng tôi ách?"
"... Không được sao?"
"Không. Thì... cũng chẳng có gì là không được."
Thậm chí đây còn là trường hợp thuận lợi hơn đằng khác.
Nếu tiến hành cốt truyện phụ ngay trong phòng mình, tôi có thể hạn chế tối đa việc phát sinh những biến số bất ngờ ngoài ý muốn.
Đó cũng chính là điểm khiến tôi cảm thấy hơi khó hiểu.
Cảm giác mọi thứ diễn ra suôn sẻ một cách lạ thường khiến tôi có chút hoang mang.
Cứ ngỡ thế nào cũng sẽ có rắc rối gì đó phát sinh cơ chứ...
"Vậy thì cho tôi xin một cốc nước nhé. Khát cổ quá, uống xong ngụm nước rồi tôi sẽ truyền đạt lại những gì cần nói."
Nghe cách cô ta nói năng bình thản như thế, một câu thoại chuẩn chỉnh chuyên dùng để kích hoạt cốt truyện phụ đã thốt ra.
Với tình huống này thì chẳng cần phải lo lắng sẽ có biến cố gì xảy ra nữa.
Bởi vì cốt truyện phụ sẽ được tiến hành ngay lập tức.
'Dù sao đi nữa thì cũng không thể chủ quan được. Dù gì cũng là một Claire cứng đầu y hệt như người chị thứ hai của cô ta mà.'
Tôi bước về phía nhà bếp rồi mở chiếc tủ bếp ra.
Dẫu chỉ là hình thức làm màu đi chăng nữa thì bộ mặt tiếp đãi khách khứa cũng phải cho ra dáng một chút chứ.
Chiếc tách trà và ấm trà do Radiel mang đến với lời dặn dò hãy dùng nó mỗi khi có vị khách bất ngờ ghé thăm.
Loại trà được Mark cẩn thận chuẩn bị kèm theo lời khẳng định chắc nịch rằng những lời Radiel nói là chuẩn không cần chỉnh.
Và không hiểu vì lý do gì mà còn có rất nhiều loại bánh kẹo ngọt được gửi đến dưới tên tôi nữa chứ.
Tôi bèn chọn ra một vài loại bánh bày biện lên đĩa rồi đẩy về phía Claire, thấy vậy khóe môi cô ta khẽ mấp máy.
"... Cậu đúng là thật hết nói nổi."
"Hả?"
Tôi không nghe rõ cô ta vừa lầm bầm cái gì, nhưng trong khoảng thời gian đó Claire đã cầm lấy tách trà lên nhấp một ngụm để nhuận họng.
"Không có gì đâu. Hơn nữa... cơ thể cậu dạo này thế nào rồi?"
"Cơ thể tôi á?"
"Ý tôi là cái chứng bệnh Dipeshian ấy."
À. Ra là đang nói đến chuyện đó.
"Không có vấn đề gì lớn đâu. Kể từ dạo đó đến nay chưa từng tái phát lần nào nữa."
"Thật chứ?"
"Chẳng phải Shayden đã chữa trị rất ổn thỏa rồi sao. Cả việc cậu cất công đến đây nhóm lò sưởi nữa chứ. Chắc chắn là sẽ không đau đớn gì nữa đâu."
Tôi không phải chỉ nói mò dựa trên phỏng đoán, mà bởi vì hệ thống đã hiển thị dòng thông báo trạng thái xác nhận tôi đã hoàn toàn chiến thắng căn bệnh Dipeshian.
Cộng thêm việc trạng thái bất thường đó đã biến mất hoàn toàn nên khả năng tái phát là cực kỳ thấp.
Đương nhiên, dẫu có tình huống bất ngờ nào xảy ra đi chăng nữa thì để tránh việc phải nghe Claire cằn nhằn thêm, tôi cũng sẽ tự biết đường mà giấu nhẹm đi cho lành.
Thấy vậy, Claire liền đẩy một chiếc lọ thủy tinh nhỏ lên bàn.
Đó chính là lọ thủy tinh đựng thứ nội dược màu chàm kia.
"Dù thế nào đi nữa thì cũng phải nhớ uống thuốc đều đặn vào. Người ta dặn là phải dùng liên tục trong một thời gian đấy."
Quái lạ thật. Bình thường với tính cách của cô ta thì phải chồm lên mắng nhiếc đại loại như "Cậu bị điên à, có thuốc bổ bên mình mà dám quên uống là sao hả?!" chứ nhỉ.
Thôi bỏ đi. Cứ cầm lấy rồi uống cho xong chuyện, coi như phòng ngừa những rắc rối không tên vẫn hơn.
Chắc chắn là cô ta cất công lặn lội đến đây không phải chỉ để nói mỗi mấy câu nhảm nhí đó rồi.
Chờ đợi một lát, Claire nhấp thêm một ngụm trà nữa, đặt chiếc tách xuống rồi mới chính thức bước vào chủ đề chính.
"Mẹ bảo chúng ta nên sắp xếp thời gian cùng nhau đi dã ngoại một chuyến. Nhân dịp ngày thay đổi chân dung gia tộc. Vào ngày hôm đó, toàn bộ từ đại sảnh của công tước gia cho đến từng khung tranh đều sẽ được thay mới hoàn toàn, thế nên tốt nhất là cậu nên quay về trước khoảng thời điểm đó đi."
Thời hạn chót để tiếp tục ở lại đây hay phải quay về công tước gia.
Trang phục cần phải mặc cùng lịch trình chi tiết trong ngày hôm đó.
Và lần lượt tường thuật lại lịch trình sắp tới của hội nghị quý tộc miền Đông.
Mọi thứ diễn ra y xì đúc như kịch bản cốt truyện trong tựa game mà tôi từng biết.
Nhưng mà...
Có cái gì đó sai sai thì phải.
Không, chờ đã nào. Một người như Claire mà lại dễ dãi thế này sao?
Chắc chắn không có chuyện mọi chuyện kết thúc một cách nhạt nhẽo thế này đâu.
Đáng lẽ ra cô ta phải tung ra mấy câu kiểu như đừng có mà tính đến chuyện trốn về muộn vào ngày quy định đấy, mau chóng lết thết xác về ngay để mẹ khỏi phải lo lắng đi chứ.
Hoặc chí ít cũng phải buông lời dằn mặt rằng trước khi để chị Arina nổi giận mắng mỏ thì tự giác thu vén đồ đạc mà cút về công tước gia đi.
Hoặc nghiêm trọng hơn là phải hăm dọa rằng nếu dám để bản thân bị thương hay sức khỏe chuyển biến xấu dù chỉ một chút thôi là cô ta sẽ lập tức lôi cổ tôi về lại công tước gia bằng mọi giá mới là phản ứng chuẩn chỉnh bình thường chứ nhỉ.
"... Hết rồi đấy à?"
Tôi ngớ người hỏi dò một câu vì sợ bỏ sót chi tiết nào, nhưng Claire chỉ im lặng gật đầu mà không đưa ra thêm phản ứng nào khác rồi chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.
Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng cuộc trò chuyện này sẽ còn kéo dài lê thê cơ đấy. Hóa ra tất cả mọi chuyện chỉ được gói gọn trong vài lời giải thích ngắn ngủi về phân cảnh tiếp theo thế thôi sao.
Nghĩ rằng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc hẳn ư?
▶Cốt truyện phụ: Ngày về nhà đang diễn tiến. ◀ ▶Hãy lựa chọn ngày về nhà để khởi hành. ◀ Nhìn dòng chữ rành rành ngay trước mắt thế này thì còn nghi ngờ gì nữa.
Một khi thông báo cốt truyện phụ đang được tiến hành xuất hiện thì điều đó đồng nghĩa với việc mọi thứ đã thực sự khép lại tại đây.
Đúng lúc đó, Claire đang vặn tay nắm cửa chuẩn bị bước ra ngoài bỗng quay đầu lại nhìn tôi và hỏi một câu.
"... Tôi gửi bức thư đính chính về sự hiểu lầm đối với gia tộc Bá tước Lilpeton được chứ?"
"Hả?"
Câu hỏi đột xuất không đầu không đuôi khiến tôi ngẩn người ra mất một nhịp rồi mới phản ứng lại được theo bản năng.
"Giao dịch với giới quý tộc thì tôi sẽ không cản trở nữa. Tuy nhiên, vụ việc với gia tộc Bá tước Lilpeton thì rõ ràng là do cách phản ứng sai lầm từ phía tôi."
"..."
"Nếu cần thiết, tôi thậm chí có thể đứng ra làm cầu nối giao thương giúp cậu với những gia tộc quý tộc khác nữa."
Giao dịch với giới quý tộc thông qua gia tộc Bá tước Lilpeton. Chuyện này liên quan trực tiếp đến sự sụp đổ của lãnh địa Chatren trong quá khứ. Đồng thời cũng là một trong những gông cùm xiềng xích hạn chế Karsein sau này.
Tôi hoàn toàn mù tịt không hiểu rốt cuộc vì lý do gì mà tự dưng cô ta lại lôi chuyện này ra nói vào lúc này...
"Căn cứ vào đâu mà tôi phải đặt niềm tin vào cô chứ?"
Trước mắt, tôi quyết định vạch ra một ranh giới rõ ràng.
Nghe vậy, Claire nở một nụ cười cay đắng rồi vặn mở cánh cửa phòng.
"Được rồi. Vậy thì hãy coi như những gì tôi vừa nói chưa từng được thốt ra đi nhé. Lại lảm nhảm mấy thứ vớ vẩn gì không biết nữa."
-Cạch.
Cho đến giây phút cuối cùng, thái độ của cô ta vẫn mang lại một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Rốt cuộc là có chuyện gì thế nhỉ?
-Ting!
▶Độ thiện cảm của Claire đã gia tăng! ◀ [Chỉ số hiện tại: 78%]
"... 78%?"
Từ trước đến nay tôi chưa từng đặt quá nhiều tâm tư hay để ý sâu sắc đến chỉ số thiện cảm của Claire, nhưng có một điều tôi nhớ rất rõ.
Con số hàng chục ở chỉ số thiện cảm của Claire mà tôi nhìn thấy lần gần đây nhất chắc chắn là con số 5.
Bước ra khỏi căn phòng túc xá của Karsein, phải đợi đến khi đi xa đến mức chắc chắn không còn lọt vào tai bất kỳ thứ âm thanh tạp nhầm nào nữa, Claire mới dám mở toang lồng ngực để trút bỏ bầu không khí ngột ngạt và cất giọng ho khan.
"Khụ khụ, khụ khụ!"
Những tiếng ho khan khẹc vang lên từ cổ họng vốn đã khản đặc vì nén nhịn từ nãy đến giờ.
Đó là hậu quả của việc cô phải cố gắng kìm nén, tuyệt đối không để lộ ra bất kỳ dấu hiệu hay âm thanh nghẹn ngào nào trước mặt Karsein.
Sau khi ho khạc ra hết những vướng víu trong cổ họng, Claire chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt ngấn nước đượm một nỗi buồn sâu thẳm không tên.
"... Cậu ấy đối xử với mình cứ như thể mình thực sự là một vị khách quý vậy."
Rõ ràng lúc nãy cô chỉ xin một cốc nước uống để giải khát.
Thế nhưng thứ được mang ra lại là một tách trà nóng hỏi bốc nghi ngút khói chứ không phải nước lọc thông thường.
Chưa dừng lại ở đó, đối phương còn chuẩn bị cả đĩa bánh kẹo ngọt đi kèm, tiếp đãi cô một cách chu đáo hệt như một vị khách quý thực thụ.
Trong khi chính bản thân cô ngày trước chưa từng đối xử với cậu như một đứa em trai đúng nghĩa lấy một lần.
Chính vì thế nên lồng ngực cô mới cảm thấy bức bối và nghẹn đắng đến mức khó thở.
Cảm giác khó chịu và bứt rứt này mãi vẫn không tài nào tan biến đi được.
Dẫu vậy đi chăng nữa.
Claire hít sâu để chỉnh đốn lại biểu cảm gương mặt, bước những bước chân kiên định quay trở về công tước gia hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bởi vì nếu không làm thế, chị cả chắc chắn sẽ hoài nghi.
Mẹ cũng sẽ gặng hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra dọc đường.
Còn Flora... dù có thể con bé sẽ không truy cứu quá gắt gao, nhưng chắc chắn trong lòng sẽ tồn tại những dấu hỏi chấm.
Để không tiếp tục trở thành kẻ ngáng đường hay gánh nặng cản trở bước chân của Karsein thêm bất cứ lần nào nữa, cô bắt buộc phải làm như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn