Chương 108: 92. Nỗi nhục của Chatelaine (6)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~48 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Phác!
Vung mạnh chiếc rìu xuống, khúc gỗ tròn dày lập tức bị chẻ đôi làm hai nửa. Có lẽ vì dùng quá sức nên khúc gỗ todong một tiếng rồi lăn lốc ngã lăn ra đất.
Thấy vậy, đáng lẽ ta phải thản nhiên nhặt khúc gỗ văng ra đó đặt trở lại lên thớt, vừa gãi má vừa lẩm bẩm mấy câu đại loại như việc điều chỉnh lực đạo của vũ khí quả thực vẫn là một chuyện vô cùng khó khăn.
Thế nhưng vào lúc này, dẫu tay đang lúi cúi nhặt từng khúc gỗ mục lên, trong đầu ta lại chẳng hề vương vấn chút suy nghĩ nào như thế.
"... Sao mọi sự lại cơ sự này nhỉ."
Thật sự.
Ta cũng chẳng tài nào hiểu nổi vì sao cơ sự lại thành ra thế này nữa.
Do nhiều nguyên nhân ngẫu nhiên xen lẫn, phân đoạn lãnh địa Rusmayer vốn dĩ phải được thực hiện như một bước đệm tiên quyết trước thềm Hội nghị quý tộc miền Đông rốt cuộc vẫn không lệch đi quá nhiều so với khung sườn tổng thể.
Bắt giữ và trừng trị những tên kị sĩ đang lộng hành hoành hành trong vùng lãnh địa cô lập này, đồng thời từng bước xây dựng lại niềm tin để vực dậy cả một vùng đất.
Thế nhưng, chướng ngại vật lớn nhất trong việc thực hiện phân đoạn này chính là thời gian.
Dù có tiến hành điều tra kỹ lưỡng đến đâu đi chăng nữa, việc lấy lại được lòng tin từ những cư dân trong làng vốn đã chịu quá nhiều tổn thương bởi bọn quý tộc là điều không hề dễ dàng. Ngay cả khi ta thể hiện rõ thành ý muốn giúp đỡ họ, khả năng cao những hành động đó vẫn sẽ bị phớt lờ hoặc bị hiểu lầm thành sự giả tạo.
Đó là lý do vì sao thời gian là thứ tối quan trọng.
Cần phải có thời gian để từ từ chứng minh cho họ thấy Karsein là một nhân vật đáng tin cậy.
Vào lúc này, Karsein đáng lẽ ra phải bắt đầu từ làng Renten – ngôi làng trung tâm của Rusmayer – để thể hiện từng chút một những thiện ý nhỏ nhoi, sau đó kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi bọn họ tự nhận thức được và thay đổi cách nhìn nhận.
Cho dù có trực tiếp xử lý đám kị sĩ đó đi chăng nữa thì kết quả cũng chẳng thay đổi là bao.
Bởi vì chẳng có phép màu nào có thể ngay lập tức làm dịu đi sự cảnh giác cao độ và những vết thương lòng mà người dân nơi đây phải gánh chịu từ trước đến nay.
Nói một cách ngắn gọn, mọi thứ đều phải tuân thủ theo từng trình tự bài bản.
Thế nên, mức độ thân thiết của Kiyan phải được cày cuốc sẵn từ bữa tiệc tùng, tiếp theo đó là nâng cao độ thân thiết của hai người bạn thân của cậu ta là Melick và Toni.
Sau khi đã dàn xếp ổn thỏa các bước đó, cuối cùng mới tiến hành đẩy mức độ thân thiết của Diena lên, để rồi từ đó thông tin mới thực sự chạm đến làng Renten cũng như toàn bộ lãnh địa Rusmayer. Lúc này, người chơi bắt buộc phải lựa chọn thật chuẩn xác các phương án xuất hiện để giải quyết vấn đề.
Lúc bấy giờ, cư dân trong lãnh địa sẽ đồng thanh cất lời.
Rằng bản thân bọn họ cũng đang cần thêm thời gian.
Sau phân đoạn này, bối cảnh sẽ tự động chuyển cảnh (skip) và người chơi không thể nhìn thấy diễn biến tiếp theo.
Chỉ có điều, Karsein lúc đó tuyệt đối không được phép hành động hấp tấp nóng vội, mà buộc phải hoãn việc tiến sang ngôi làng đến ngày hôm sau. Dù rằng ở tình huống hiện tại của ta, vì đã lựa chọn một nhánh rẽ khác nên ta đã tự mình xách chân định quay về luôn rồi.
Dẫu sao đi nữa, phải mất trọn vẹn mấy ngày trời lãng phí như thế thì mới có thể thuận lợi đặt chân vào Rusmayer. Rằng người chơi bắt buộc phải đầu tư ngần ấy thời gian đối phó với cư dân bản địa nơi đây thì mới đủ điều kiện trở thành lãnh chúa của Rusmayer và thay đổi hoàn toàn cách nhìn của họ về mình.
Lẽ ra vào thời điểm này, ta phải quay trở về công tước gia, kiên nhẫn chờ cho cơn giận của đám người đó nguôi ngoai rồi mới quay lại vào ngày hôm sau...
"..."
▶Vị trí hiện tại: Làng Renten, lãnh địa Rusmayer. ◀ Đưa mắt liếc nhẹ sang một bên, một khung thông báo như thế hiện lù lù ngay trước mặt.
Phải. Bản thân ta lúc này thực chất đã đặt chân thẳng vào bên trong lãnh địa Rusmayer từ đời nào rồi.
Bằng một phương thức trợ giúp vô cùng lạ lẫm đối với các nhân vật như Diena hay Delfina – những phương án mà khi chơi game bình thường chưa từng có ai nghĩ đến hay tiến hành.
Phác!
Thế nhưng, dẫu đã thuận lợi bước chân vào lãnh địa Rusmayer đúng như mong muốn, lúc này ta lại đang lúi húi bổ củi ngay tại khoảng sân trước nhà của họ.
'Tình hình hiện tại không đến nỗi nào. Lại còn tiết kiệm được khối thời gian. Cấp độ nhận diện cũng đã leo thẳng lên mức danh tiếng (reputation), được phân loại hẳn theo hệ thống xếp hạng (rank). Chỉ là khu vực phạm vi di chuyển vẫn đang bị hạn chế đôi chút thôi...'
Dẫu vậy, trong lòng ta vẫn cảm thấy có chút cấn cấn khó tả.
Ngay từ ngày đầu tiên đã lọt vào Rusmayer mà không hề phải gánh chịu bất kỳ rủi ro nào – chính cái tình huống kỳ lạ này mới là điều khiến ta cảm thấy bất an nhất.
Điều lo lắng nhất ở đây không gì khác chính là việc những diễn biến hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát và hiểu biết của ta có thể bất ngờ bùng nổ bất cứ lúc nào.
Xét theo cơ chế vận hành của tựa game này – nơi mà chỉ cần một sự thay đổi nhỏ nhặt cũng đủ sức làm lung lay toàn bộ phân nhánh cốt truyện lẫn các lựa chọn – thì việc mọi thứ diễn ra quá suôn sẻ thế này hoàn toàn không phải là điều đáng mừng.
'Đáp án duy nhất lúc này chỉ có một. Không còn cách nào khác ngoài việc phải tiến hành điều tra thật triệt để toàn bộ ngôi làng này.'
Bài kiểm tra được ngụy trang khéo léo bên trong một cốc sữa chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó sao?
Phải cẩn trọng hơn nữa, triệt để hơn nữa.
Ta buộc phải vươn tay kiểm soát toàn bộ các vùng không gian có khả năng phát sinh lựa chọn tại nơi này.
'Dù sao thì ta cũng đã nghe thấy lời mời ở lại qua đêm, việc mượn tạm một căn phòng nhỏ để làm phòng làm việc chắc chắn sẽ không quá khó khăn. Trong khoảng thời gian đó, ta phải moi sạch mọi thông tin tình báo của cái làng này ra cho bằng hết.'
Phác! Phác! Phác!
Dù mục đích ban đầu không phải để bổ củi, nhưng thôi thì cứ hoàn thiện cho xong việc này trước đã.
Tinh!
"Hử?"
▶Nhiệm vụ khẩn cấp! ◀ ▶Tùy thuộc vào kết quả của việc bổ củi, chỉ số gia tăng cùng với độ thông thạo kỹ năng bị động (passive skill) sẽ được cải thiện! ◀
"Hừm, đúng là cạn lời thật đấy."
Ngay cả việc dùng sức lao động thế này mà hệ thống cũng tính là vận động rèn luyện thể chất để tăng chỉ số luôn sao?
Dù dùng rìu thay vì kiếm, nhưng hệ thống vẫn mặc nhiên tính đây là hành động vung vác vũ khí cơ đấy?
"... Thôi kệ đi, dù sao giải quyết xong xuôi được lợi thì vẫn hơn."
Coi như tranh thủ làm thêm mấy việc vặt này cũng chẳng hại gì.
"Có lẽ vì thời tiết dạo này đã ấm lên đôi chút nên vào ban ngày cũng đỡ cóng hơn hẳn, đã có thể thoải mái ra ngoài dạo chơi rồi các cậu ạ."
"Đợt mùa đông năm nay chẳng hiểu sao lại lạnh cắt da cắt thịt... ôi trời. Toàn bộ các mẫu thiết kế trang phục đều phải trùm kín mít từ đầu đến chân."
"Cũng may là có tiểu thư Claire đứng ra dẫn dắt xu hướng thời trang mới nên chúng ta mới thở phào nhẹ nhõm đấy chứ. Nếu không có mấy bộ đó chắc tụi mình đè đầu nhau dắt tay đi cảm lạnh hết cả lũ rồi quá."
"Hơn nữa, cái kỹ thuật kéo dài thời gian duy trì của ma pháp thức giữ ấm trên trang phục lần này cũng đỉnh chóp thật đấy chứ bộ?"
"Nếu không có thứ đó thì e rằng năm nay đố ai dám bén mảng tham gia nổi mấy buổi tiệc trà tươm tất nổi. Nghĩ lại thì cái này cũng là tác phẩm độc quyền của tiểu thư Claire nốt đúng không?"
"Ho ho ho. Chuẩn luôn rồi đấy cậu."
Một nhóm các tiểu thư quý tộc đang tụm năm tụm bảy lại với nhau để trò chuyện rôm rả.
Vừa cười nói vui vẻ râm ran, họ vừa hoài niệm về mùa đông vừa qua trong cái tiết trời đang dần chuyển mình sang xuân ấm áp.
Thế nhưng, toàn bộ ánh mắt của họ lúc này lại đang đồng loạt hướng về một phía duy nhất.
"..."
Nhân vật vốn dĩ luôn là tâm điểm náo nhiệt thích tham gia mấy buổi tụ tập như thế này – cô con gái thứ ba của công tước gia Bagran – lại đang mím chặt môi trầm ngâm suy tư, khiến đám đông xung quanh không khỏi dè dặt nhìn nhau dò xét sắc mặt.
'Nếu chẳng may làm cho tiểu thư Flora phật ý thì buổi tiệc trà hôm nay không chỉ đơn thuần là tẻ nhạt kết thúc sớm đâu đấy nhé. Mấy cậu cẩn thận cái miệng giùm tôi cái!'
'Nhưng mà tụi mình đã cố gắng khơi gợi chuyện trò nãy giờ mà cậu ấy có thèm lọt tai câu nào đâu cơ chứ...'
'Phải có nguyên nhân gì chứ lị! Chẳng lẽ không một ai trong số các cậu hóng được chút tin tức gì sao?!'
'Chịu thua, tớ mù tịt. Rốt cuộc là chuyện quái gì thế nhỉ...!'
Cố gắng né tránh ánh mắt của Flora để khỏi bị phát hiện, đám tiểu thư vừa lau mồ hôi hột vừa tiếp tục cuộc thảo luận ngầm đầy căng thẳng, để rồi cuối cùng họ cũng đi đến được một kết luận chung.
'Hả, c, cậu vừa nói gì cơ? Ý cậu là tiểu thư Flora đã mang cái bộ mặt đưa đám đó ngay từ lúc bước xuống xe ngựa luôn rồi chứ không phải mới đây á?'
'Đúng thế, đúng thế. Tớ bước xuống xe cùng tầm thời điểm đó và có cúi đầu chào... nhưng tiểu thư Flora đã mang thái độ đó từ lúc ấy rồi cơ.'
'Nói cách khác là tâm trạng của cậu ấy đã bắt đầu cực kỳ tồi tệ ngay từ lúc còn ở trong công tước gia Bagran rồi còn gì!'
'Trời đất quỷ thần ơi!'
'Cuối cùng chúng ta cũng tìm ra manh mối rồi.'
Đám tiểu thư cảm thấy như vừa trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng, vô cùng chắc chắn với phỏng đoán của mình.
Đã mang thái độ đó ngay từ lúc bước xuống xe ngựa.
Điều đó chứng tỏ buổi tiệc trà này hoàn toàn không phải là nguyên nhân khiến cô ấy buồn bực, mà gốc rễ vấn đề xuất phát ngay từ bên trong công tước gia Bagran.
Thế thì, chuyện quái gì ở công tước gia lại có thể khiến cô ấy chướng mắt bực bội đến thế nhỉ?
Ai nấy trong đầu đều thầm nghĩ
'Chắc chắn là chuyện đó chứ còn gì nữa.'
Và một cái tên lập tức hiện lên trong tâm trí họ.
Cậu thiếu niên hoàn toàn không có lấy một chút phong thái xứng tầm với sự cao quý của gia tộc Bagran.
Tên nam nhân mang dòng máu thường dân thấp kém.
Vết nhơ không thể gột rửa của công tước gia, kẻ ăn mày mà Flora chưa bao giờ thèm công nhận là người trong nhà.
Karsein Bagran.
Sẽ chẳng có một biến cố nào khác có thể gây ra tâm trạng tồi tệ nhường này nếu không dính đến cái tên đó.
Chẳng phải từ trước đến nay Flora vẫn luôn thường xuyên lôi hắn ra để dè bỉu và nói xấu trong mỗi buổi tiệc trà hay sao.
Chắc chắn kẻ khiến tâm trạng của Flora trở nên tồi tệ đến mức này không ai khác chính là Karsein.
Nở nụ cười tươi tắn niềm nở, đám tiểu thư dồn mọi ánh mắt và lời lẽ về phía Flora – người nãy giờ vẫn im lặng giữ khoảng cách mà không hề bắt chuyện với ai.
"Ơ kìa, tiểu thư Flora?"
"... À, vâng?"*
"Hôm nay trông có vẻ như tâm trạng của cậu không được tốt lắm nhỉ. Thường ngày mỗi khi có tiệc trà là cậu lúc nào cũng hoạt bát rạng rỡ cơ mà."
"À, không phải đâu. Không có chuyện đó đâu... chỉ là..."
Thấy Flora lảng tránh ánh mắt và ấp úng tìm cách lấp liếm, vị tiểu thư ngồi ngay bên cạnh liền nhanh chóng với tay nắm lấy cổ tay cô.
"Đừng có suy nghĩ quẩn quanh quá mức làm gì. Bọn tớ không để tâm đâu mà lo. Đâu phải vì buổi tiệc trà này tẻ nhạt nên cậu mới thế đâu phải không?"
"Đúng thế đấy. Chắc chắn là tiểu thư Flora đang gặp phải rắc rối khó xử nào đó thôi."
"Ở trong một công tước gia lớn chắc chắn tiểu thư phải trăn trở nhiều điều phiền muộn hơn người thường rồi. Thậm chí vì thân phận là người của công tước gia nên những lo lắng đó càng sâu sắc hơn chứ bộ?"
Như để an ủi trấn an tinh thần đối phương.
Như muốn khẳng định chắc nịch rằng vấn đề tuyệt đối không nằm ở buổi tiệc trà này.
Bọn họ đã hoàn toàn thu hút và nắm bắt được sự chú ý của Flora.
Mấy vị tiểu thư cùng trang lứa đưa mắt ra hiệu cho nhau.
Sau khi trao đổi ánh mắt xác nhận, họ nở nụ cười ranh mãnh ngầm ra hiệu đã đến lúc thực hiện kế hoạch.
"Thực ra thì buổi tiệc hôm nay quả thực hơi tẻ nhạt thật đấy. Cảm giác có chút trống trải thiếu vắng điều gì đó."
"Hay là thế này đi, ở buổi tiệc trà lần tới, mỗi chúng ta sẽ mời thêm một người nữa đến tham dự nhé?"
"Một người... á?"
"Đúng vậy. Mời bạn bè thân thiết khác đến cũng được, hoặc nếu có ai thú vị muốn giới thiệu thì càng tuyệt vời hơn. Cứ mỗi người gọi thêm một người đi. Chứ cứ chụm đầu lại với nhau nói chuyện mãi thế này thì chán chết được chứ lị?"
"Dù là khoe khoang hay kể chuyện phiếm gì đi nữa thì có thêm chuyện để bàn tán vẫn vui hơn chứ bộ. Tiện thể dịp này chúng ta cũng mở rộng thêm các mối quan hệ giao hữu luôn nhỉ?"
"Giao... hữu..."
Flora lẩm bẩm trong miệng, vô thức rơi vào trầm ngâm suy nghĩ.
Ánh mắt của xã hội thượng lưu nhìn vào Karsein cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề thay đổi.
Và nơi đây cũng không phải ngoại lệ.
Trong mắt họ, hắn vẫn mãi là một tên thường dân thấp kém, một kẻ không có tư cách bước chân vào công tước gia.
Và nguyên nhân chính gây ra điều đó rõ ràng là do chính cô ta.
Thế nhưng, khi nghe đến cụm từ "mở rộng mối quan hệ giao hữu", trong đầu cô bất giác nảy sinh một suy nghĩ.
'Từ trước đến nay mình chỉ toàn mượn những buổi tiệc thế này để bêu rếu và hất hủi Karsein. Thế nhưng, nếu bây giờ mình mời cậu ta đến đây rồi công khai nói rằng thực ra cậu ta chính là ân nhân đã cứu mạng mình thì sao...? Nếu mình đứng ra đính chính rằng Theo và Emma mới chính là những kẻ tồi tệ thì sao?'
Cái nhìn của mọi người về Karsein chắc chắn sẽ thay đổi.
Rằng sự thật là đã từng có một câu chuyện như thế xảy ra, ít nhất có thể làm phai mờ phần nào định kiến sâu sắc hướng về phía hắn.
Bằng chính đôi tay của mình.
Cô có thể tự tay làm giảm bớt tiếng xấu bủa vây lấy Karsein.
Trong đáy mắt của Flora bắt đầu lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
"Được chứ. Buổi tiệc trà lần tới mỗi người chúng ta nhất định phải dẫn theo ít nhất một người đấy nhé!"
Với chừng này nỗ lực, liệu mọi người có chịu tin tưởng cô ta thêm một chút nào không nhỉ?
Mang theo lồng ngực tràn ngập kỳ vọng, Flora háo hức hẹn ước cho buổi tiệc trà tiếp theo.
Mà hoàn toàn không hề hay biết ẩn đằng sau lời đề nghị đó của đám tiểu thư kia rốt cuộc mang dụng ý gì.
Công việc bổ củi vừa khép lại cũng là lúc vài giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán kèm theo một phần thưởng chỉ số nho nhỏ được cộng thêm.
Lúc cầm rìu chặt thì chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhưng đến khi hoàn thành xong xuôi thì nhìn thành quả lại thấy dâng lên một cảm giác tự hào không nhỏ. Dù sao đi nữa thì số củi này cũng sẽ được đem ra sử dụng làm chất đốt chung cho cả ngôi làng.
Thế nhưng, khi vừa cất xong đồ đạc và đứng ngơi nghỉ hóng gió cho ráo mồ hôi, mẹ của Diena lại rụt rè bước đến gần ta với vẻ mặt đầy áy náy bồn chồn.
"Th, thực ra ban nãy khi nhờ vả, thần hoàn toàn không có ý định bắt ngài phải làm sạch cả đống củi này đâu ạ... Xin lỗi ngài nhiều nhé! Thần vốn chỉ dám nhờ ngài chẻ một ít vừa đủ để nhóm lửa sưởi ấm thân thể qua cơn lạnh thôi mà..."
Vốn dĩ định thết đãi vị lãnh chúa một bữa ăn ấm cúng, đồng thời chuẩn bị sẵn một căn phòng tươm tươm để sưởi ấm qua đêm, ngặt nỗi do nhân lực trong nhà quá neo đơn nên bà mới đánh liều nhờ vả vị quý tộc làm giúp mấy việc chân tay này, thế mà kết quả là toàn bộ số củi đủ để cả làng dùng tết nguyên cả đống lại được chẻ gọn gàng ngăn nắp đến mức khiến bà cảm thấy áy náy không biết phải giấu mặt đi đâu cho hết.
Tinh!
'... Cái tình huống mà mình hằng lo ngại cuối cùng cũng xuất hiện rồi đây.'
Lựa chọn mới toanh mà ta hoàn toàn không có chút thông tin nào đã chính thức bật lên.
Dù nội dung bên trong trông có vẻ không quá hắc búa nên cũng đỡ được phần nào lo lắng, nhưng ngặt nỗi không biết nếu tình trạng này cứ tiếp diễn thì các tình huống tiếp theo sẽ tiến triển theo chiều hướng nào đây.
Trước mắt vẫn phải ưu tiên đưa ra một lựa chọn hợp lý nhất cái đã. Tốt nhất là nên tính toán phương án bước vào bên trong ngôi nhà đó để triệt tiêu các rủi ro nguy hiểm.
Và đây chính là đáp án chính xác.
[1. Cứ coi như đây là tiền thuê phòng trọ đi.] ☑
"Ta chủ động dọn dẹp trước từ nhà vì muốn nhân tiện biến nó thành một căn phòng nhỏ làm việc tạm thời ấy mà. Hơn nữa, nếu cộng thêm cả tiền ăn uống vào nữa thì tính ra thế nào? Cứ coi như số công sức này bù trừ vào tiền thuê phòng và tiền ăn đi."
"Nh, nhưng mà... sao thần dám thất lễ với ngài lãnh chúa..."
"Nếu xét theo việc ta vẫn chưa chính thức được nhìn nhận là lãnh chúa của cái vùng đất này, thì nói cho đúng ra ta ở đây với tư cách là một vị khách trọ còn gì. Đã là khách nhận được sự tiếp đãi thì bỏ sức lao động ra làm việc là điều hiển nhiên."
"Ngài đừng nói thế ạ."
Mẹ của Diena đang định xua tay từ chối thì bỗng khựng lại khi nghe từ "khách trọ" thay vì "lãnh chúa".
Biểu cảm của bà cho thấy dường như việc bị xếp vào diện khách khứa bình thường khiến bà không được thoải mái cho lắm.
Tâm lý đó hoàn toàn có thể hiểu được.
Dù những người khác nghĩ thế nào đi chăng nữa, thì đứng từ góc nhìn của người mẹ ấy, Karsein chính là ân nhân lớn nhất đã ra tay cứu mạng Diena và Delfina.
Đến lúc này thì chỉ cần uyển chuyển tìm một điểm chung thỏa hiệp là ổn thỏa mọi chuyện.
"Thế thì cứ giao cho ta một căn phòng nhỏ làm chỗ ở là được. Đằng nào đống củi kia cũng đã lỡ chặt rồi, cứ bảo người trong làng qua đây chở một nửa mang đi mà dùng chung."
Tinh!
▶Địa điểm lưu trú đã được thiết lập chính thức! ◀ ▶Có thể làm giảm các chỉ số trạng thái bất lợi như mệt mỏi và thiếu ngủ ngay tại địa điểm này! ◀ Nhìn hệ thống thông báo hiển thị hoàn thành lựa chọn, lần này vị phu nhân không còn tìm cớ để phản đối nữa.
Dù rằng mãi cho đến tận khoảnh khắc nhìn thấy dòng nước ấm áp được chuẩn bị sẵn sàng bên trong phòng tắm, ta mới ngộ ra rằng mọi sự sắp đặt đều ẩn chứa dụng ý riêng của nó.
Sau khi tẩy trần sạch sẽ bước ra từ phòng tắm, ta cầm theo tấm bản đồ toàn cảnh ngôi làng rồi cất bước đi ra bên ngoài một lần nữa.
'Vẫn cần phải tìm hiểu sâu hơn nữa về hành vi sinh hoạt thường ngày của cư dân trong lãnh địa.'
Những thông tin tình báo về tình hình lãnh địa Rusmayer do Camilla cung cấp vốn dĩ vô cùng chi tiết và chuẩn xác. Thế nên không phải là ta không tin tưởng cô ta, ngặt nỗi thực tế chắc chắn sẽ có những điểm sai lệch nhất định.
Ngay cả các lựa chọn của ta từ nãy đến giờ cũng đã tạo ra những biến động quy mô lớn, thậm chí ly sữa ban nãy không phải do Diena mà lại do Delfina uống. Xét đến việc ta đang lưu lại trực tiếp tại đây, chắc chắn sẽ còn vô số các biến số phụ khác tiếp tục nảy sinh, việc đi quanh quan sát động thái thực tế của cư dân trong làng là điều hiển nhiên phải làm.
Thêm vào đó, ta cũng cần phải đối chiếu kỹ lưỡng xem thực tế hiện tại có điểm gì khác biệt so với những gì Camilla từng ghi chép, và biên độ chênh lệch đó lớn đến mức nào.
Cứ thế vừa bước ra khỏi nhà, hình ảnh Camilla đã đứng chờ sẵn từ lúc nào đập ngay vào mắt.
"Thiếu gia quả thực... rõ ràng em đang là người phụng sự ngài ấy vậy mà từ đầu đến cuối em hoàn toàn mù tịt không tài nào đoán ra nổi rốt cuộc ngài đã dùng mưu kế gì nữa đấy ạ."
Hỏi đến lúc nào cô ta đến. Thậm chí còn chưa kịp cất lời hỏi lý do vì sao cô ta lại xuất hiện ở đây, Camilla đã tự động mở lời trước.
... Nhưng mà câu nói đó có ý nghĩa gì cơ chứ?
Mù tịt không tài nào đoán nổi ngài đã dùng mưu kế gì á?
Trong lúc ta hãy còn đang ngẩn ngơ vì khó hiểu, một cột khói đen bỗng bốc lên nghi ngút từ phía cuối ngôi làng. Chẳng mất bao lâu, tiếng hò hét hừng hực khí thế của đám nam nhân vang vọng cả một vùng.
"Tất cả những chuyện này đều là nhờ có hồng phúc của thiếu gia ban ơn đấy ạ."
"Này Camilla, giải thích rõ hơn xem nào. Ý cô là sao cơ chứ?"
"Rusmayer vốn dĩ là vùng đất định kỳ phải hứng chịu các cuộc tập kích đẫm máu từ đám ma thú. Và chính xác là vào khung giờ này hằng ngày."
"... Ma thú á?"
Khoảnh khắc nghe thấy từ "ma thú", ta giật mình thon thót, vội vã xoay phắt đầu nhìn hướng về phía phát ra âm thanh huyên náo vừa rồi.
Tại khu vực đó, những người đàn ông đang cầm trên tay những khúc cây thô sơ vừa được đẽo gọt tạm bợ thành đầu nhọn sắc bén để làm giáo mác, họ đang đồng thanh gào thét hô khẩu hiệu lấy khí thế.
So với đội ngũ kị sĩ chính quy được huấn luyện bài bản thì đội hình này trông nhếch nhác và thảm hại vô cùng, thế nhưng nếu đặt vào bối cảnh chuẩn bị bước vào một trận chiến sinh tử thực thụ, tinh thần chiến đấu sục sôi và khí thế hừng hực của bọn họ lúc này cũng được xem là vô cùng đáng gờm.
Camilla – người nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ theo sát phía sau ta – lúc này mới khẽ mỉm cười nhạt.
"Hồi khoảng thời gian em còn trực tiếp gánh vác việc cai quản lãnh địa Rusmayer, chưa từng có một lần nào em được chứng kiến khung cảnh bọn họ chủ động đứng lên thế này đâu ạ. Cứ mỗi lần đến khung giờ này là bọn họ lại ôm mặt cau có nhăn nhó, chỉ biết chắp tay cầu nguyện cho vận may hiếm hoi nào đó rớt xuống đầu mình mà thôi."
Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, dẫu sắp phải đối mặt với một trận chiến giáp lá cà vô cùng nguy hiểm với lũ ma thú, bọn họ không những không hề nao núng mà thậm chí còn gào thét át đi cả sự sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực.
Có lẽ ta đã mờ nhận ra ẩn ý đằng sau câu nói của Camilla lúc này.
Những kẻ vốn quen sống thụ động, luôn chỉ biết ngửa tay chờ đợi sự cứu rỗi từ kẻ khác, nay lại tự tay cầm giáo đứng lên chiến đấu. Điều đó đồng nghĩa với việc bọn họ đã tự mình ngộ ra bản thân cần phải làm gì để sinh tồn.
'Cuối cùng cũng chịu bước đi trên con đường đúng đắn rồi đây.'
Dù ban đầu bản thân làm thế chỉ vì chướng mắt ngứa tay ngứa chân, thế nhưng kỳ thực trong thâm tâm ta vẫn âm thầm hy vọng bọn họ có thể làm được điều gì đó ra trò.
Dĩ nhiên, với điều kiện mọi thứ không biến thành trò hề lấy trứng chọi đá.
"Camilla, hướng di chuyển của lũ ma thú là từ đâu tới?"
"Chẳng lẽ thiếu gia định trực tiếp nhúng tay vào giải quyết sao ạ?"
"Thì, coi như giải trí nhân dịp rảnh rỗi đi. Cố tình để tổn thất thương vong vô ích xảy ra ở đây thì phiền phức lắm."
Camilla mỉm cười nhẹ gật đầu, điềm đạm chỉ dẫn chính xác con đường mà sắp tới lũ ma thú sẽ xuất hiện.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn