Chương 115: 99. Bảng điểm bị vò nát (4)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~47 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Chẳng thể nào tập trung nổi vào công việc, Claire dẹp vội cây bút sang một bên, quyết định ra ngoài đi dạo một vòng quanh công tước gia để giải tỏa tâm trạng.
Có lẽ cô không hề hay biết, nhưng các gia nhân trong công tước gia lúc này đều đang nín thở quan sát từng cử chỉ, thầm phỏng đoán không biết đại tiểu thư thứ hai lại đang vướng bận chuyện gì mà trông căng thẳng thế.
Nếu là ngày thường, hẳn là những tiểu hầu gái mới vào làm sẽ cúi đầu chào thật dõng dạc:
"Xin chào đại tiểu thư thứ hai!"
, thế nhưng hiện tại thì đến cả can đảm ngẩng đầu lên nhìn họ còn chẳng có lấy.
Gương mặt đanh lại đầy vẻ khó chịu.
Đôi mày liễu nhướng ngược lên sắc lẹm.
Ánh mắt lạnh lẽo đến gai người.
Dù nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa, Claire lúc này cũng đang phừng phừng lửa giận.
Cứ tùy cô muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.
Văng vẳng bên tai Claire lúc này chính là câu trả lời lạnh lùng đến tột độ của Karsein.
Cơ mày ngay lập tức nhíu chặt lại.
Bước chân cũng theo đó mà khựng lại giữa đường.
Lẽ ra sự việc chỉ nên dừng lại ở mức độ khiến người nhà phải lo lắng đôi chút là đủ, thế nhưng ngay khi nghe thấy câu nói mang hàm ý "việc quái gì đến lượt cô quan tâm" đó, một cảm giác khó chịu lập tức trào dâng chiếm trọn tâm trí.
Việc Karsein cảm thấy bực bội và khó chịu khi nghe những lời đó là điều hoàn toàn bình thường, chẳng có gì gọi là lạ lùng cả.
Bản thân Claire cũng tự nhận thức rõ điều đó.
Thế nhưng, vấn đề lại nằm ở thái độ diễn ra ngay sau đó.
Nếu như cậu ta phản ứng bằng cách cáu gắt vặn vẹo hỏi rằng tại sao mình lại phải nghe những lời quái gở đó, hoặc nổi đóa lên trút giận, thì có lẽ Claire đã nhanh nhẹn cất lời xin lỗi từ lâu.
Đằng này, cậu ta lại thả một câu "Cứ tùy cô muốn nghĩ thế nào thì nghĩ".
Nhìn thái độ thản nhiên bước lướt qua như thể chẳng mảy quan tâm đến bất cứ điều gì trên đời của Karsein, trong lòng cô đột nhiên dâng lên một thứ cảm giác bứt rứt khó tả vô cùng.
Chính thứ cảm giác cắn rứt, khó chịu đó đã kéo Claire bước chân đến tận nơi này.
'Hừ, quái thật. Rốt cuộc là bị làm sao chứ?'
Là một người luôn tôn thờ phương châm phong cách ăn mặc và kiểu tóc có thể thay đổi hoàn toàn ấn tượng của một con người, vậy mà giờ đây Claire lại đang lúng túng đưa tay gãi đầu vò rối bù cả lên.
So với việc mái tóc bị vò cho rối tung lên mất hình tượng, thì thứ cảm giác bứt rứt không yên trong lòng mới là thứ đang cắm sâu vào tâm trí cô.
Suy nghĩ, rồi lại liên tục suy nghĩ.
Cho dù có vắt óc suyên ngẫm thế nào đi chăng nữa, cô cũng chẳng thể tài nào thấu hiểu được tâm can của Karsein.
Cô cần phải bước đi nhiều hơn nữa.
Mang theo cõi lòng rối ren ngổn ngang, cô tiếp tục lê bước dọc theo con đường tản bộ và chẳng mấy chốc đã đặt chân đến khu vườn phía sau.
Và rồi, cô vô tình nhận ra giọng nói của người mẹ đang vang lên từ hướng đó.
Vì đây là khu vườn kính do chính tay mẹ chăm chút tỉ mỉ nên việc nghe thấy tiếng của người ở đây vốn dĩ là chuyện bình thường.
Nhưng mà.
"Mẹ biết là tâm trạng con đang không tốt, Karsein. Thế nhưng, lần này thì mẹ buộc phải nghiêm khắc uốn nắn con lại cho ra ngô ra khoai đấy."
Việc đối tượng đang trò chuyện cùng mẹ lại chính là Karsein là quá đủ để thu hút toàn bộ sự chú ý của Claire.
Cô lặng lẽ vòng ra phía sau khu vườn kính, bắt đầu đứng nấp để lén lút nghe trộm cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con.
Đó là một cuộc trò chuyện xoay quanh khoản tiền mà Karsein chưa từng nhận được trước đây cùng với những khoản chi tiêu khổng lồ gần đây của cậu.
Nhắc mới nhớ... Dạo gần đây có vẻ như em ấy biến đi đâu mất tăm mất tích. Hóa ra là bận rộn đem tiền ra ngoài tiêu xài phung phí hết cả.
Đúng như dự đoán của cô, mẹ đã lên tiếng chỉ trích rất gay gắt rằng mức độ tiêu xài đó là quá mức hoang phí.
Đó cũng là những lời mà Claire từng phải nghe qua trong quá khứ. Chính vì thế, cô phần nào đồng cảm với điều đó.
Thế nhưng, suốt cả một đoạn hội thoại dài đằng đẵng, Karsein hoàn toàn không thốt ra nửa lời cãi lại.
Xuyên suốt không gian chỉ độc nhất tiếng dặn dò nghiêm khắc của mẹ vang lên, ngẫm lại thì có vẻ như cậu ta chẳng hề có bất kỳ phản ứng đáp trả nào cả.
Claire cảm thấy điều đó thực sự vô cùng bất thường.
'Chẳng lẽ em ấy định bụng ôm trọn cục tức rồi đem chuyện này nói ra vào lúc sau sao?'
Quản lý một cửa hàng thời trang lớn tất yếu sẽ giúp cô tiếp thu được vô số thông tin từ khắp nơi đổ về.
Và đó cũng chính là lý do vì sao Claire nắm được rõ ngọn ngành.
Rằng số tiền khổng lồ của Karsein đã được chi tiêu vào việc gì.
Lãnh địa Rusmayer.
Nơi từng được biết đến như một vùng đất chết ngày ngày sinh chuyện mà chẳng nhận được bất kỳ sự bảo hộ từ bất cứ gia tộc lớn nào, vậy mà chỉ sau một đêm lại bỗng nhiên lọt vào dưới cánh tay che chở của một vị nam nhi.
Và người đứng sau chống lưng đó chính là Karsein.
Hiển nhiên là, mẹ nghe xong chuyện này cũng sẽ chẳng đời nào nổi giận vô cớ cả.
Đó là một việc làm mang tính thiện nguyện tốt đẹp.
Không hề vung tay quá quá phung phí vào những cuộc vui vô bổ, mà là dùng để cứu rỗi cả một lãnh địa đang hấp hối.
Xét dưới tư cách là một thành viên gia tộc Bagran, đó hoàn toàn là một việc làm vô cùng chính đáng. Xét theo vị thế của một quý tộc thì đó cũng là một hành động thiện nguyện chuẩn mực không có điểm chê. Vào thời điểm đó, mẹ chắc chắn sẽ phải ca ngợi như thế.
"Con đã rõ rồi ạ."
Chẳng mấy chốc, Karsein đã cất lời.
"Con đang cảm thấy khó chịu vì những lời mẹ vừa nói sao, Karsein?"
"Hoàn toàn không có chuyện đó ạ. Vì đó đều là những lời dạy bảo vô cùng đúng đắn."
"... Vậy sao."
Mẹ đã phải hỏi lại thêm một lần nữa bởi vì ngữ điệu của cậu ta quá đỗi lạnh lùng vô cảm.
Nhưng Claire thừa thừa hiểu rõ.
Đó là một câu trả lời vô hồn đến mức rợn người.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng khí lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng Claire.
Sẽ không có chuyện... cậu ta cứ thế im thin thít không thèm hé răng nửa lời luôn chứ?
Không thể nào. Chắc chắn không có chuyện vô lý đó được.
Dù nghĩ thế nào đi chăng nữa thì đây cũng chỉ là lo xa thái quá mà thôi, Claire tự lắc đầu nguầy nguậy để xua tan suy nghĩ đó.
Thế nhưng, Karsein tuyệt nhiên không đả động lấy một nửa lời về lãnh địa Rusmayer.
Hơn thế nữa, ngay cả khi câu chuyện chuyển hướng từ chuyện chôn vùi tấm bảng điểm trong quá khứ sang chủ đề Hội nghị quý tộc phương Đông, mọi thứ vẫn diễn ra y hệt như thế.
Lắng nghe toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, Claire tức đến mức phì cười vì không nói nên lời.
Chẳng mấy chốc, Karsein bước ra sau khi cuộc trò chuyện kết thúc.
Không thể nào kìm nén thêm được nữa, Claire lao tới túm chặt lấy cánh tay Karsein, chặn đứng bước chân cậu lại.
"Karsein. Rốt cuộc em đang làm cái trò điên rồ gì thế hả."
"Lại định giở cái thái độ khó chịu gì đấy hả?"
"Đồ ngốc nghếch này! Nếu em chịu nói rõ sự thật cho mẹ biết từ đầu thì đời nào lại bị mắng mỏ ra nông nỗi này hả!"
Tại sao cậu ta lại không chịu nói rõ ràng mọi chuyện ra cơ chứ.
Cảm giác bất lực đến nghẹn thở khiến Claire không kìm được mà tự mình thốt lên những câu nói mà lẽ ra Karsein phải là người nói ra từ miệng.
"Số tiền đó rõ ràng là em dùng để mua lại lãnh địa Rusmayer cơ mà! Chỉ cần em nói thẳng sự thật đó cho mẹ nghe thì mẹ đã chẳng đời nào trách mắng em rồi, thế mà em dám mở miệng định chối đây đẩy là không biết thật đấy à?! Đâu có phải thế đâu cơ chứ!"
Đó hoàn toàn không phải là lời ngụy biện hay viện cớ vớ vẩn, hoàn toàn có đầy đủ cơ sở vững chắc để chứng minh đó là một khoản chi tiêu hoàn toàn chính đáng.
Tình cảnh ngặt nghèo của Rusmayer mẹ thừa hiểu rõ, thế nên chỉ cần nhắc sơ qua đôi chút là người sẽ tự khắc thấu hiểu và cho qua ngay thôi. Cần gì phải đứng ngây ra đó chịu trận hệt như một kẻ phạm lỗi tày trời cơ chứ. Hơn nữa, chẳng phải trước đây cũng từng có tiền lệ muốn giúp đỡ Camila vì vụ việc của Emma rồi hay sao?
Chỉ cần thêm thắt vài câu khẳng định rằng bản thân không hề tiêu xài hoang phí sa đọa là được cơ mà, cớ sao lại cứ đứng im chịu trận để mặc cho người ta quở mắng thế này, cô hoàn toàn không thể nào tài nào hiểu nổi.
Cô chỉ có một mong muốn duy nhất là cậu ngay lập tức phun ra hết mọi chuyện ngay lúc này.
Để cô có thể truyền đạt nguyên văn lại cho mẹ nghe.
Thế nhưng, Karsein vẫn trưng ra cái ánh mắt vô cảm quen thuộc đó.
"Việc đó thì liên quan gì đến chị chứ?"
Lại một lần nữa.
Cậu ta lại bày ra cái thái độ hệt như đang ngầm thừa nhận mọi lỗi lầm về mình.
"Cái... cái gì cơ...?"
Claire thảng thốt lẩm bẩm với giọng điệu ngẩn ngơ.
"Tiêu xài một số tiền lớn vào một lãnh địa vô vọng chẳng có chút tiềm năng nào. Ừ thì, cứ cho đó là hành vi mua sắm quá độ đi cũng chẳng sai. Thêm vào đó, chắc là chị cũng đã lén nghe được rồi đấy, bảng điểm của em thì thảm hại bét nhè ra kìa. Có điểm nào sai sự thật đâu chứ? Tính theo tiền lệ vụ lãnh địa Chatelaine thì em đúng là một kẻ không có tư cách làm lãnh chúa rồi còn gì."
"Này. Karsein."
"Bị mắng là đáng lắm. Vì từ trước đến nay danh tiếng của em vốn dĩ đã như thế rồi mà. Hoàn toàn chẳng có vấn đề gì bất thường ở đây cả, đúng chứ?"
Hệt như thể mọi chuyện đều hoàn toàn bình thường.
Cậu ta đang tự hạ thấp giá trị bản thân và bôi nhọ chính hoàn cảnh của mình như thể đó là điều hiển nhiên.
Claire trút ra một hơi thở nặng nhọc rồi cất giọng hỏi gặng.
"Rốt cuộc em đang bị cái quái gì ám ảnh thế hả? Có phải là vì chuyện chị đã nói gì đó ở khu vườn hồi nãy nên em mới giở chứng thế này không?"
"Không hẳn là thế, nhưng quả thực hồi đó em làm sai là thật mà. Dù là lần trước hay lần này thì em vẫn mãi là một vết nhơ chuyên đi gây chuyện thị phi cho công tước gia mà thôi."
"Hừ...!"
Thật là tức chết mà.
Cô không thể nhịn thêm được một giây nào nữa.
"Chuyện lúc trước ở hậu phương đúng là mẹ có trách mắng vì em dám cả gan đào bới khu vườn mà người tự tay chăm sóc, chuyện đó thì không nói đi. Nhưng lần này thì hoàn toàn khác! Rõ ràng em chẳng làm gì sai cả, cớ sao lại cứ phải cúi đầu nhận tội hệt như một kẻ có tội thế hả?"
Lần này hoàn toàn khác xa so với quá khứ. Dù rằng lúc trước đúng là cậu có sai ở vài tiểu tiết...
Nhưng lần này, Karsein hoàn toàn vô tội.
"Em vốn dĩ không phải là kẻ có tội! Thế tại sao lại cứ tự ti tiện hạ thấp bản thân thành một kẻ chẳng có lấy một chút tư cách nào thế hả. Nếu em chịu mở miệng nói rõ mọi chuyện cho đàng hoàng thì đâu có phải chịu cảnh bị mắng nhiếc tơi bời thế này, thậm chí còn phải được khen ngợi đằng khác ấy chứ! Quá Sức? Phung phí? Tiền mua đứt một vùng lãnh địa cằn cỗi chẳng ai thèm ngó ngàng tới đó đối với công tước gia thì tính toán gì, thậm chí đối với riêng tài sản tư nhân của chị đây cũng chỉ là chuyện nhỏ trong tầm tay!
Khoản tiền đó đến mức tạo ra một vết xước nhỏ trên sổ sách của công tước gia còn chẳng đủ chứ đừng nói là khoét một cái lỗ thủng! Tại sao lại cứ mở miệng ra là gán cho nó cái mác phung phí rồi vơ toàn bộ lỗi lầm về phía mình thế hả?"
Và không chỉ dừng lại ở đó.
"Thêm nữa, gì cơ? Bảo chị chuyển toàn bộ số tiền hỗ trợ lãnh địa Chatelaine đang gửi về để dồn hết vào tiền tiêu vặt của em á? Muốn nhờ vả chị hoặc chị cả đứng ra can thiệp thì chỉ cần giải thích rõ đầu đuôi là thừa sức lấy lại được cái quyền hạn tham gia hội nghị vớ vẩn đó rồi cơ mà. Tại sao lại phải làm khổ chính mình như thế. Người bình thường ai chẳng muốn tìm con đường nào nhàn hạ dễ đi hơn để bước đi, sao em cứ thích đâm đầu vào con đường gai góc khó khăn thế hả!"
Cả chuyện quyền tham gia Hội nghị quý tộc phương Đông cũng vậy.
Cả câu chuyện về khoản tiền hỗ trợ lãnh địa Chatelaine cũng thế.
"Chị thực sự không thể tài nào hiểu nổi em đang nghĩ cái quá gì trong đầu nữa. Rốt cuộc là em đang bị cái gì nhập thế hả?"
Vì thực sự không thể nào thấu hiểu nổi.
Vì không tài nào lý giải nổi hành động phi lý này.
Và vì cơn giận đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực.
Claire đã gào thét lên với tất cả sức lực của mình.
Sau khi trút sạch cơn phừng phừng lửa giận từ tận đáy lòng, Claire hít sâu một hơi để kìm nén nhịp thở đang dồn dập.
Trong suốt khoảng thời gian cô đứng thở dốc, Karsein vẫn giữ nguyên vẻ im lặng tuyệt đối.
Cho đến khi nhịp thở của Claire dần bình ổn trở lại.
Lúc đó Karsein mới chậm rãi mở đôi môi nãy giờ vẫn mím chặt.
"Chẳng phải việc em từ chối mọi sự giúp đỡ và phải tự mình gánh vác giải quyết mọi chuyện mới là điều hiển nhiên đúng đắn hay sao?"
"... Em... em vừa nói cái gì cơ?"
"Một tên vô tích sự ở tầng lớp hạ đẳng đáy xã hội. Một kẻ hèn mạt chẳng được giáo dục đàng hoàng. Một đứa trẻ chuyên gia gây rối gieo rắc tai họa ở bất cứ nơi nào hắn đặt chân đến. Một kẻ mở miệng ra là nói dối cuội và luôn cãi bay cãi biến để bao biện cho lỗi lầm của bản thân, chính là vết nhơ sống sờ sờ của công tước gia. Đó chính là con người thật của em đấy."
Cậu khẽ nhếch môi cười nhạt rồi tiếp tục cất lời.
"Bây giờ lại bảo đi mở miệng vay mượn sự giúp đỡ từ công tước gia á? Để giữ gìn sự cao ngạo thanh cao của dòng dõi quý tộc, để không làm bôi nhọ danh dự của gia tộc Bagran, thì hiển nhiên là em phải tự mình giải quyết bằng chính đôi tay này chứ, chẳng lẽ lại không phải thế sao?"
Đúng ngay khoảnh khắc đó, hệt như muốn phủ nhận triệt để từng câu từng chữ phát ra từ miệng Karsein, Claire lao tới nắm chặt lấy đôi vai cậu.
"Này. Thằng khốn nào đã tiêm nhiễm mấy cái tư tưởng vớ vẩn đó vào đầu em hả. Đứa nào? Là thằng chó nào dám nói những lời đó trước mặt em, hả?"
Đôi tròng mắt xanh thẳm bỗng chốc trừng lên sắc lẹm.
Đó thực sự là ánh mắt chực chờ ăn tươi nuốt sống vì quá phẫn nộ.
"Là lũ người bên ngoài kia à? Hay là lại chuyện đấu đá bẩn thỉu bên trong công tước gia giống như trước đây? Khai mau! Rốt cuộc là tên khốn nào dám mở miệng phun ra mấy thứ rác rưởi đó vào mặt em!"
"Chẳng có ai nói gì với em cả."
"Đừng có mà mở miệng ra nói láo!"
Chắc chắn không thể có chuyện đó được.
Claire hét lên bất chấp.
Nếu không phải đã từng bị ai đó vùi dập và tiêm nhiễm những lời cay nghiệt đó từ bên ngoài, đời nào Karsein lại tự hạ thấp bản thân thốt ra những lời lẽ như thế.
"Có phải chị cả nói không? Hay là con nhỏ Flora?! Nói mau! Rốt cuộc là đứa nào hả!"
Dù thế nào đi chăng nữa, tình cảnh hiện tại tuyệt đối không phải là lúc để nhẫn nhịn chịu đựng.
Việc cứ phải âm thầm cắn răng chịu đựng thế này là hoàn toàn vô lý.
Ít nhất là trong suy nghĩ của Claire lúc này.
"Hay là vì em không dám mở miệng nói với mẹ hay với chị cả, nên mới không dám lên tiếng? Vậy thì cứ nói cho chị nghe đây này. Chị sẽ đứng ra lo liệu và giải quyết sạch sẽ cho em hết! Dù chị không có quyền lực của một gia chủ, nhưng chừng đó việc thì một tay chị thừa sức đứng ra dọn dẹp ổn thỏa!"
Đúng vậy. Cô hoàn toàn có đủ khả năng để giải quyết tất cả.
Nếu đó là những rắc rối phát sinh bên trong nội bộ gia tộc như trước đây, cô với tư cách là tiểu thư thứ hai của Bagran hoàn toàn có quyền đứng ra xử lý. Còn nếu đó là rắc rối ngoài xã hội, cô với tư cách là Claire Bagran hoàn toàn có thể hiên ngang đứng ra dải quyết triệt để.
Đó chính là lý do vì sao Claire chỉ mong Karsein có thể trút bỏ gánh nặng đang đè nặng trĩu ở góc khuất tâm hồn kia xuống.
Bằng cách cất lời mở miệng nhờ vả sự giúp đỡ từ cô.
Thế nhưng.
Karsein lại lạnh lùng hất phăng sự kỳ vọng đó của Claire ra bằng một câu nói tàn nhẫn.
"Không cần thiết."
"... Em đúng là hết thuốc chữa rồi đấy!"
"Xem ra chị đang hiểu lầm to tát lắm đấy nhé. Đây là quyết định hoàn toàn do một tay em tự đưa ra. Không hề có chuyện em bị bất kỳ kẻ nào uy hiếp hay chèn ép ép buộc đâu."
Nhìn thấy Karsein dứt khoát đẩy hai cánh tay mình ra, Claire hoàn toàn chết trân trong sự bàng hoàng ngỡ ngàng.
'Trên đời này làm gì có chuyện vô lý đến mức nực cười thế cơ chứ.'
Bị mắng nhiếc tơi bời chỉ vì không thèm hé môi giải thích rõ ràng sự thật, mà cậu ta lại dám bảo đó là quyết định do chính mình tự đưa ra ư?
Rõ ràng có thể đường hoàng mở miệng cậy nhờ sự trợ giúp từ những người trong gia đình nhưng lại nhất quyết khước từ, thế mà cũng gọi là tự mình quyết định sao?
Rõ ràng có thể chọn con đường bằng phẳng thênh thang dễ đi hơn gấp bội, nhưng lại khăng khăng chối bỏ mọi bàn tay chìa ra cứu giúp để tự đâm đầu vào con đường gai góc hiểm trở, mà em dám bảo đó cũng là quyết định của chính em ư?
"... Rốt cuộc là em đang giở chứng gì thế hả? Tại sao lại cứ phải nói dối che giấu đến mức độ này cơ chứ?"
"Không. Đó hoàn toàn là suy nghĩ thật lòng của em."
Cô chỉ mong đó là lời nói dối.
Thế nhưng, câu trả lời thốt ra lần này lại vô cùng dứt khoát, không hề mảy may có lấy một giây ngập ngừng do dự.
Và chính sự kiên quyết đó lại càng khiến ngọn lửa giận trong cô bùng cháy dữ dội hơn.
"Chỉ cần mở miệng nói đúng một câu là đủ rồi cơ mà. Bảo rằng hãy giúp em đi. Cực nhọc đến thế cơ à?"
"..."
"Thay vì cố chấp bám lấy cái tôi vớ vẩn đó, thay vì cứ ôm khư khư lấy lòng tự tôn hão huyền đó! Chỉ cần mở miệng cầu cứu bất kỳ ai trong nhà một tiếng rằng hãy giúp em, là mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn biết bao nhiêu cơ mà. Tại sao em cứ nhất quyết phải bài xích chuyện đó đến thế hả!"
Karsein hoàn toàn không thèm đáp lại một lời, lướt ngang qua người Claire như một thói quen vô tình.
Từ phía sau lưng cô, chỉ độc nhất một câu nói lạnh lùng vang lên.
"Không cần thiết."
Phải chăng đâu đây đang có một cơn gió đông vô tình thổi qua mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.
Chính câu nói đó đã bóp nghẹt hoàn toàn ngọn lửa đang sôi sục phẫn nộ trong lồng ngực Claire khiến nó tắt ngấm đi chỉ trong chớp mắt.
— Ting-ting!
[Claire Bagran] [Độ hảo cảm: 56%] [1. Tiếp thu lời khuyên của Claire để hóa giải hiểu lầm với Isabella.] [2. Nhờ sự trợ giúp của Claire để đối thoại lại với Isabella sau đó tìm gặp Arina.] [3. Cùng Claire tìm gặp Isabella để bàn bạc về chuyện lãnh địa Rusmayer.]...
...
Bởi vì hiệu ứng phụ từ việc Claire lén lút nghe trộm cuộc trò chuyện vừa rồi, hệ thống đột ngột bật ra một chuỗi lựa chọn khẩn cấp.
Thế nhưng, mọi chuyện từ lâu đã được giải quyết gọn gàng trong tầm kiểm soát của tôi.
[5. Kết thúc cuộc trò chuyện, kiên quyết từ chối sự giúp đỡ của cả Claire lẫn Isabella để trực tiếp đi tìm Arina.] ☑ Dù cho con nhỏ đó có lén nghe được đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng mảy may có ý định nhận lấy sự bố thí giúp đỡ từ bọn họ.
Dĩ nhiên, nếu chọn những phương án khác thì chắc chắn tiến trình sự việc sẽ trôi chảy suôn sẻ hơn rất nhiều, nhưng ngặt một nỗi đó hoàn toàn không phải là phong cách mà tôi hướng tới.
Từ trước đến nay, Karsein vốn dĩ chỉ có một mình độc lập chiến đấu.
Hệt như trong đoạn Memorial trưng bày tấm bảng điểm điểm tuyệt đối bị vò nát năm nào, Karsein hoàn toàn chẳng bao giờ ôm ấp bất kỳ một kỳ vọng viển vông nào đối với gia đình này cả.
Và bản thân tôi lúc này cũng hoàn toàn giống y chang như thế.
Hệt như việc trước đây tôi chẳng bao giờ trông chờ bất cứ điều gì từ gia đình ruột thịt của mình, thì ở thời điểm hiện tại đối với công tước gia này tôi cũng chẳng giữ lấy một mảy may hy vọng nào sất.
Ngay cả khi việc khước từ sự trợ giúp đó buộc tôi phải dấn thân vào con đường chông gai trắc trở, tôi cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ quay đầu thay đổi quyết định này.
Vì chuyện tự mình xoay sở giải quyết mọi rắc rối... từ lâu đã trở thành một kỹ năng quá đỗi quen thuộc đối với tôi rồi.
Đó chính là lý do vì sao tôi vừa dứt khoát ném lại câu "Không cần thiết" vào mặt Claire rồi quay lưng bước đi.
▶Sự kiện "Xa hoa là điều cấm kỵ" vẫn đang được tiến hành! ◀ ▶Hãy nhanh chóng đi tìm Arina để tiến hành đối thoại! ◀ Yêu cầu từ hệ thống vẫn chưa chính thức chấm dứt.
Dù rằng trường hợp của Isabella hay Claire có được tính là event bổ sung đi chăng nữa, thì sự thật rằng tôi bắt buộc phải chạm mặt Arina vẫn không hề thay đổi.
Và chắc chắn Arina cũng sẽ lặp lại kịch bản cũ, bới móc bất kỳ chi tiết nào từ cuộc trò chuyện với Isabella hay Claire ra để vặn vẹo tôi cho mà xem. Kèm theo đó chắc chắn sẽ là một bảng lựa chọn đầy rẫy những câu hỏi hãm tài.
Thôi thì tranh thủ cất bước di chuyển sớm cho lành.
Chẳng ai nói trước được nếu cứ đứng lề mề ngâm ngơ ở đây thì hệ thống lại giở chứng sinh ra thêm biến số quái quỷ gì nữa.
Vừa cất bước định rời đi, giọng nói quen thuộc mang theo âm điệu làu bàu quen thuộc của Claire đã dội thẳng vào sau gáy tôi.
"Cái đệch, đúng là cái thằng em trai ngu ngốc hết thuốc chữa mà. Được lắm! Cứ việc ôm cái đống cố chấp ngu ngốc đó mà chết ngộp đi! Đồ khốn nạn thần kinh!"
Đúng chuẩn phong cách chua ngoa đanh đá thường thấy ở cô chị hai này, mở miệng ra là câu chữ lại rơi rớt không sót chữ nào.
Thế nhưng mà... phải nói thế nào nhỉ.
Cảm giác lần này có chút gì đó rất lạ.
Cứ ngỡ là con nhỏ này lại tiếp tục giở chứng bực bội đuổi theo bám đuôi cằn nhằn vài câu, hoặc nếu không vừa mắt lắm thì chắc chắn sẽ vung tay đánh cho tôi một trận giống như mọi khi, thế nhưng lần này lại hoàn toàn không có chuyện đó xảy ra.
"Chỉ cần chịu mở miệng nói ─── một câu là xong chuyện rồi cơ chứ. Rõ ràng là ────── cái tính nết ương bướng này cơ chứ!"
Claire hậm hực lầm bầm cằn nhằn vài câu với vẻ mặt bực dọc thấy rõ, đồng thời giật phăng cây kẹp tóc đang cố định mái tóc của mình ra rồi vung tay bỏ đi theo hướng ngược lại.
Hủy bỏ câu nói vừa rồi trong đầu đi vậy.
Nhìn cái thái độ hậm hực đó thì rõ ràng là chẳng khác gì ngày thường cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn