Chương 139: 123. Khoảng lặng trong tâm hồn (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~25 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200
"Hực...!"
Cơn đau buốt thấu xương truyền khắp toàn thân. Từ dây thần kinh này cho đến từng thớ cơ bắp.
Sự đau đớn ập đến bất ngờ khiến bộ não của tôi dường như cũng ngừng hoạt động trong giây lát.
▶Trạng thái bất thường: Bị hành hạ bởi đau cơ cấp độ 3! ◀ ▶Trạng thái bất thường: Bị hành hạ bởi đau dây thần kinh cấp độ 3! ◀ ▶Trạng thái bất thường: Xuất hiện hoa mắt, chóng mặt! ◀ Bịch!
Cơn trạng thái bất thường ập đến đột ngột khiến tôi hoàn toàn không thể giữ nổi cơ thể. Ngay sau đó, những đợt hàn khí bắt đầu tấn công dồn dập khắp cơ thể tôi.
"Rốt cuộc cái quái gì thế này...!"
-Ting!
Giữa lúc những cơn đau đớn bủa vây đến mức không thể phân định nổi chuyện gì đang xảy ra, một bảng trạng thái hiện lên trước mắt.
▶Bổ sung thông tin còn thiếu cho người chơi. ◀ ※ Hội chứng Dipeshian [Là một dạng debuff mắc phải ở khu vực phía Tây bị ma khí xâm thực, chỉ những kẻ không thể thích nghi với ma khí mới gặp phải triệu chứng định kỳ mất đi các chỉ số.] [Nếu dùng lá Iselef và rễ Ampirik nấu thành trà uống, cơ thể sẽ sản sinh cơ chế phòng thủ thích nghi với độ xâm thực của ma khí. Trong khoảng thời gian này, đối tượng sẽ chìm vào giấc ngủ, đồng thời mệt mỏi tích tụ cũng được giải tỏa nên thời gian nghỉ ngơi có thể kéo dài.]
'Mấy chuyện đó tôi biết thừa rồi!'
Harnier đã giải thích tất cả rồi cơ mà, cần gì phải giải thích thêm cái gì nữa chứ. Thế thì mọi chuyện phải kết thúc ở đó chứ nhỉ. Tại sao bây giờ tôi lại phải chịu đựng cơn đau đớn tột cùng này một lần nữa cơ chứ?
Trong lòng đang thầm thắc mắc thì hệ thống lại hiện thêm một khung cửa sổ nữa.
-Ting!
[Tuy nhiên, hiếm khi xảy ra trường hợp hội chứng Dipeshian lần 2 bùng phát do cộng hưởng với ma lực từ chiếc lá và rễ cây.] [Trong trường hợp này, toàn thân sẽ hứng chịu những cơn đau đớn tột cùng, bên cạnh ớn lạnh còn xuất hiện toàn bộ các triệu chứng có thể trải qua ở giai đoạn 1 như chóng mặt, đau đầu, đau dây thần kinh.] [Do đây là loại triệu chứng có thời gian ủ bệnh riêng nên nó sẽ phát tác sau vài ngày. Lúc này, nếu không thể giữ vững cơ thể, người mắc phải có thể dẫn đến tử vong.]
'Hả, dẫn đến tử vong á...?'
Gân xanh trên trán tôi nổi lên đùng đùng.
Lúc hội chứng Dipeshian xuất hiện, nào có những lời giải thích thế này đâu. Thế nên tôi chỉ cho rằng đó đơn thuần là một debuff làm giảm chỉ số cần phải xóa bỏ mà thôi. Vậy mà đến lúc này lại bảo là có triệu chứng bùng phát lần 2 nên phải chuẩn bị cơ thể ư?
"Mẹ kiếp!"
Thứ này, trong game chưa từng thấy bao giờ.
Sau khi giải trừ debuff thông đơn thuần, dòng chữ đó cũng chẳng hiện lên nữa và cũng chẳng có gì đáng để bận tâm cả. Nhưng ngặt một nỗi, tôi hiện tại lại không ở trong hoàn cảnh có thể phủ nhận rằng thứ này không tồn tại.
-Ting!
▶Trạng thái bất thường: Chóng mặt, đau đầu, đau dây thần kinh, đau cơ,... ◀ ▶Cảnh báo: Chỉ số miễn dịch tạm thời suy giảm trầm trọng! ◀ ▶HP tụt xuống dưới 40%! ◀ Lúc này đây, tôi sắp sửa chết quách đi vì bị nuốt chửng bởi cái thiết lập trong game quái quỷ gọi là hội chứng Dipeshian lần 2 mà tôi hoàn toàn không hề hay biết.
-Ting!
▶Hàn khí ngấm vào toàn thân! ◀ ▶HP đã tụt xuống dưới 30%! ◀ ▶Tỷ lệ suy giảm của thể xác tăng lên. Do hình phạt, bạn không thể phát ra âm thanh! ◀ Nhưng phải làm sao đây?
Tôi chẳng biết chút gì về căn bệnh này. Chẳng phải vết thương mà cứ nhắm mắt nhắm mũi đụng vào thì chỉ có càng trở nên tồi tệ hơn thôi sao? Thế nên tôi hoàn toàn mù tịt không biết phải xử lý ra sao.
Thậm chí giọng nói cũng không thốt ra được, dù có muốn cử động cơ thể để cầu cứu thì tầm nhìn cũng đã mờ mịt đến mức chẳng thể phân biệt nổi phương hướng.
'Ước gì có Harnier ở đây... nhưng quái quỷ thật...!'
-Vì có chút lịch trình nên em nghĩ mình phải ghé qua thương hội. Trước lúc đó hãy đợi... Không, sao mắt anh lại thế kia? Đừng có bảo là anh định bỏ mặc em rồi tự ý xuất phát đấy nhé?!
Câu nói đó vừa được thưa vào ngày hôm qua.
Harnier – người đã túc trực bên cạnh tôi suốt mấy ngày nay, đưa ra đủ thứ lời khuyên cùng việc giám sát giấc ngủ của tôi – hiện tại đang vắng mặt vì có việc riêng.
Đúng ngay lúc này. Cô ấy – người am hiểu nhất về hội chứng Dipeshian – lại không có ở đây.
Đành chịu thôi.
Đứng dậy thì khỏi bàn, lúc này ngồi không thôi cũng đã gần như sắp ngã sấp xuống sàn, bò lết thôi cũng là quá sức. Trong tình huống đến cả ngón tay cũng khó lòng nhúc nhích nổi, thứ duy nhất tôi có thể làm chỉ có một.
"Hự...!"
- Choang!
▶Ném đồ vật khiến cơ thể đang không khỏe gặp quá tải! ◀ ▶Mảnh thủy tinh văng tung tóe! Gây ra vết thương xuất huyết nông! ◀ ▶HP giảm 3% do tổn thương! ◀ HP có giảm nhưng điểm tích cực là, - Cộp cộp cộp!
Nghe thấy âm thanh này, có kẻ đang lao đến.
Vậy thì tôi cũng có việc phải làm.
▶Trúng trạng thái xuất huyết! ◀ ▶HP giảm 6%! ◀ ▶Cảnh báo: HP tiếp tục sụt giảm liên tục. ◀ Xuất huyết á, quan tâm làm quá gì chứ.
Cứ giữ nguyên tình trạng này thì chắc chắn toi mạng. Cái trò chơi khốn nạn này đời nào chịu buông tha cho Karsein một cách dễ dàng cơ chứ, nên ít nhất tôi phải dùng máu để viết chữ.
Hội chứng Dipeshian lần 2.
Ngay sau khi viết xong dòng chữ đó, đôi tai tôi cũng ù đặc đi, tiếng ù tai bắt đầu vang lên. Xuyên qua kẽ hở của những tiếng ù tai, giọng nói của ai đó vẳng đến.
"Này, ───! ── Có ─── không...!"
Vì không thể phân định được giọng nói nên tôi chẳng biết đó là ai, nhưng may mắn là ở Rusmeyer không hề tồn tại nhân vật nào thù địch với tôi cả. Nếu để họ biết tôi đang trong hoàn cảnh này, họ sẽ giúp tôi ngay lập tức.
▶Trúng trạng thái ngất xỉu! ◀ Kết thúc bằng bảng thông báo đó, ý thức của tôi một lần nữa chìm vào bóng tối.
-Ting!
▶Tập phụ được cập nhật! ◀
"... Hà."
Đột nhiên Claire thở dài thườn thượt bên trong xe ngựa.
Claire nhận được tin tức đó là từ ngày hôm qua.
-Cái gì cơ?! Karsein đã trở thành Lãnh chúa của Rusmeyer á?
Khi Ariana nhận được vài xấp tài liệu từ quản gia Heron và hét lên câu đó ở sảnh lớn, tin tức lọt thẳng vào tai Claire là điều hiển nhiên.
Việc Karsein ở lại qua đêm đã là một tiến trình được dự tính trước. Một khi sự thật rành rành rằng cậu là vị khách không mời mà đến bị gạt ra khỏi buổi tiệc trà cùng với sự xuất hiện của món ăn chứa quả Kelbia, thì việc cậu cảm thấy khó chịu mới là chuyện bất thường.
Mặc dù vậy, khoảng thời gian ở lại qua đêm đó quá dài.
'Cái đồ ngốc này. Lý do không chịu về Công tước gia hóa ra là vì chuyện này sao?!'
Nghe tiếng thở dài trách móc của Ariana, Claire ôm trán bước ra.
"Chị. Em sẽ kéo nó về cho."
"Sao tự nhiên con bé Claire này lại..."
"... Em có lý do riêng."
Lúng túng ngụy biện như vậy, Claire bước lên cỗ xe ngựa đón Karsein về, thế nhưng.
"Biết thế này... thưa luôn với chị thì có phải hơn không."
Người đưa ra đề xuất rằng nên châm chước cho Karsein ở lại qua đêm ngoài công tước gia một chút chính là bản thân Claire. Bởi vì cô đã bày tỏ quan điểm rằng cần phải thấu hiểu phần nào nỗi uất ức của Karsein khi trở thành vị khách không mời mà đến sau khi nhìn thấy món ăn có chứa quả Kelbia.
Cứ thế, tin tức về buổi tiệc trà ở biệt thự không được truyền đạt đầy đủ đến tai Ariana, dẫn đến việc tình huống này xảy ra.
Mọi chuyện đã lớn chuyện rồi thì đành chịu thôi.
Cứ để Karsein bị bàn tay của chị gái kéo lê về thế này thì lỗi che giấu sự thật của Claire sẽ càng trở nên trầm trọng hơn.
"Cho nên, đành tự tay mình giải quyết chứ biết sao giờ."
Có lẽ tốt hơn hết là nên quở trách cậu một trận cho ra ngô ra khoai. Chỉ có thế thì mới có thể qua mặt cho qua chuyện mà không bị Ariana truy cứu.
Tự nhủ lòng như thế, Claire bước lên xe ngựa thẳng tiến đến Rusmeyer.
Chẳng mấy chốc.
Claire nhận được tiếng gọi từ phu xe nhanh hơn cô tưởng tượng. Lấy làm lạ khi nghe nói đã đến Rusmeyer rồi, nhưng quả thực cô đã đặt chân vào bên trong lãnh địa Rusmeyer.
Dù nhanh hay chậm thì chuyện đó cũng không quan trọng.
Trước tiên phải gặp Karsein để cằn nhằn đã, di chuyển đến đó mới là việc ưu tiên hàng đầu.
Cứ thế, cô tóm lấy một người dân trong lãnh địa để hỏi đường rồi di chuyển về hướng căn nhà của Karsein.
- Choang!
Đột nhiên, tiếng kính vỡ vang lên.
Gì thế này? Tại sao lại có âm thanh thế này phát ra cơ chứ?
Bước chân của Claire ngày càng dồn dập. Việc đẩy toang cánh cửa ra diễn ra trong chớp mắt.
Ngay lập tức, đồng tử Claire co rút lại đảo ngược.
"Karsein...?"
Không phải nhìn nhầm đâu.
Karsein đang ngã gục.
"Này, Karsein! Có chuyện gì thế hả. Đừng có nằm lì ra đó, mau đứng dậy xem nào!"
Claire tiến đến chỗ Karsein ngã dưới đất, dùng cả hai tay lay người cậu qua lại nhưng chẳng hề có chút phản ứng nào.
"Mẹ kiếp. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì thế này! Có rắc rối gì xảy ra chứ...!"
Văng tục trong vô thức, Claire kiểm tra cơ thể Karsein. Mấy mảnh thủy tinh vỡ lác đác xung quanh cùng vết thương ở lòng bàn tay hình như không phải là vấn đề chính.
Rồi, cô chạm vào làn da cậu.
"... Sao thân nhiệt lại lạnh ngắt thế này. Đừng có bảo là...?"
Cô lờ mờ đoán ra nguyên nhân khiến Karsein gục ngã.
- Vù.
Cô khẽ rút một ít ma lực áp sát vào Karsein, ngay lập tức một phản ứng bài xích dữ dội bùng phát.
Claire chửi thề một tiếng rồi vùng dậy khỏi chỗ ngồi, lao thẳng tới lò sưởi nhét đầy củi vào trong.
"Mẹ kiếp. Thật luôn đấy!"
Là người trực tiếp vận hành cả một cửa hiệu thời trang lớn, cô từng nghe qua về chứng bệnh này rồi.
Hội chứng Dipeshian.
Cô từng nghe nói trong số đó, nếu đi kèm với quá trình thức tỉnh ma lực thì sẽ phát tác thành hội chứng Dipeshian lần 2.
-Về cơ bản sẽ đi kèm với chứng ớn lạnh. Các triệu chứng nặng hơn sẽ kèm theo đau đầu, chóng mặt, đau dây thần kinh, đau cơ và đòi hỏi giai đoạn hồi phục thứ 2. Lúc này, nếu không thể bảo vệ cơ thể đối tượng mắc bệnh thì...
Sẽ chết.
Cô từng nghe người ta nói vậy.
Hội chứng Dipeshian vốn dĩ là thứ chưa từng lọt vào mắt xanh của cô, nhưng khi nhớ lại những gì người khác từng kể về nó... Claire bỗng có cảm giác trái tim mình như hẫng đi một nhịp. Chửi thề là phản xạ tự nhiên không thể kìm n chế được.
"Mẹ kiếp. Nhanh lên, bén lửa lẹ lên nào!! Sao mãi mà không cháy thế hả giời!!"
Nhét đầy ụ củi vào trong xong, cô dùng ma pháp để thổi bùng ngọn lửa lên.
Củi thì cháy phừng phừng đấy, nhưng chừng đó có vẻ vẫn chưa đủ để sưởi ấm làn da lạnh ngắt mà cô vừa chạm vào hồi nãy.
Thế là cô đổ dồn ma pháp vào. Trút hết ma pháp này đến ma pháp khác vào để châm củi.
Sau khi nhóm ngọn lửa cháy rực rỡ như thế.
Thân nhiệt của Karsein bắt đầu dần nung ấm trở lại, như một minh chứng cho thấy cậu đã dần rời xa trạng thái của một cái xác chết lạnh lẽo.
Đôi tay Claire – vốn run lẩy bẩy không dám chạm vào làn da lạnh ngắt của Karsein vì cứ ngỡ cậu đã chết – cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi gián tiếp nhận ra thân nhiệt đã quay trở lại mức bình thường.
Giọt mفồ hôi đọng lại trên trán Karsein.
Đó chính là lý do khiến Claire có thể trút bỏ được nỗi lo trong lòng.
Dù đã muộn màng.
Những dấu vết mà Karsein để lại trên mặt đất cũng lọt vào tầm mắt cô.
[Hãy nhóm lửa giùm tôi.]
"... Mẹ kiếp. Lẽ ra phải nhìn cái này trước mới phải."
Thế nhưng trái tim vẫn đang đập thình thịch liên hồi của cô mãi vẫn không tài nào bình ổn lại được.
Thứ vẫn chưa thể bình ổn nổi còn có cả đôi tay cô nữa.
Claire ôm lấy đôi bàn tay đang run lẩy bẩy của mình, vẫn không dám chạm vào cơ thể Karsein mà chỉ đành đứng ngẩn ngơ nhìn chăm chăm.
Rồi, không kìm được bản thân.
Claire dùng đôi bàn tay run rẩy ấy che kín cả đôi mắt mình lại.
-Ting!
▶Nội dung của Tập phụ. Bản kê khai giao dịch bị biến chất. ◀ ▶Tập truyện tương ứng được thăng cấp thành Tập chính! ◀ ▶Độ thiện cảm của Claire tăng lên. ◀ [Chỉ số hiện tại: 61%]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn