Chương 141: 125. Nội dược màu chàm (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~40 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 ▶Memorial đã kết thúc. ◀
"..."
Sau đó, Memorial đã tái hiện lại khung cảnh cậu cố gắng chứng minh bằng cách tận dụng hiệu năng mong manh chứa đựng trong hạt giống thối rữa.
Với tâm thế bấu víu vào bất kỳ chiếc phao cứu sinh nào, Karsein buộc phải sử dụng ngay cả hạt giống thối này.
Khi đào sâu hơn về hạt giống Lohea, cậu phát hiện ra rằng ngay cả hạt giống bị thối rữa thì hiệu năng của nó vẫn tồn tại. Chỉ có điều, hiệu năng đó vô cùng mờ nhạt và suy giảm đi rất nhiều so với sức mạnh ban đầu mà thôi.
Mặc dù vậy, cậu vẫn không bỏ cuộc.
Hạt giống Lohea vốn dĩ phát huy hiệu quả theo hình thức rải rộng khắp thổ nhưỡng. Nếu vậy, cậu cho rằng chỉ cần sức mạnh yếu ớt mà hạt giống thối rữa này mang lại đủ áp dụng cho phạm vi một chậu cây hoặc một mầm cây duy nhất là đã quá đủ rồi.
Đó là một phán đoán khôn ngoan.
Nếu đưa ra giả thuyết rằng có thể chứng minh điều đó trên một chậu cây quy mô nhỏ chứ không phải số lượng hạt giống lớn, rồi chứng minh nó thì có thể gỡ bỏ hoàn toàn hiểu lầm từ cả hai phía...
Nhưng tương lai của chậu cây đó thì chính tôi cũng đã rõ.
Memorial chậu cây. Chậu cây bị Ariana đập nát ở đại sảnh từ lâu, cho đến tận lúc tôi tìm thấy nó vẫn duy trì tình trạng tàn tạ không thể hồi phục.
Đã không đủ. Chỉ với một hạt giống thối rữa đó thôi thì hoàn toàn không đủ.
"Hà, mẹ kiếp."
Nếu Claire nghe thấy chắc chắn cô ta sẽ hét lên rằng tôi điên rồi, nhưng lúc này đây ngoài những tiếng cười trừ và chửi thề ra thì tôi chẳng còn thốt nổi thứ gì khác.
Dù phải gánh vác bài toán hóc búa này, Karsein vẫn cố gắng tìm kiếm một lối thoát bằng mọi cách.
Đó là một lối thoát hoàn hảo. Vừa lấy lại lòng tin từ lãnh địa Chatren, vừa thông qua giao dịch để giải oan cho nhà Bá tước Lilpeten, qua đó có được một đồng minh vững chắc.
Thế nhưng, Claire lại bịt bùng cái lối thoát ấy lại.
Tóm tắt nội dung Memorial lại thì chính là thế này phải không?
Một lần nữa, những ký ức khó chịu lại bắt đầu trỗi dậy.
Ký ức bị đứa em thứ hai phát hiện ra vết thương do đi làm thêm rồi tước đoạt luôn cả công việc làm thêm ấy, đến giờ tôi vẫn không tài nào quên nổi.
Đó thực sự chỉ là một vết thương chẳng có gì to tát cả, thế nhưng ngoại trừ màn cằn nhở bắt tôi đừng có thò mặt đi đâu để bị người ta đánh đập nữa, cô ta còn loan tin này cho cả nhà biết, để rồi cuối cùng con ranh thứ hai đó bắt đầu căn giờ để ra về cùng tôi mỗi ngày.
-Hà. Vì tao ở cạnh nên đéo có tên nào dám bén mảng tới đấy thấy chưa? Thấy chưa hả? Lần sau có thằng nào dám bắt nạt thì cứ nói. Đồ ngốc nghếch dại dột này.
Nhưng mà, có điều này liệu cô ta có biết không?
Lũ đầu gấu côn đồ trong bóng tối lại càng giở những thủ đoạn bắt nạt tàn độc hơn gấp bội.
Bằng những phương thức chẳng để lại dù chỉ là một vết thương ngoài da.
Cuối cùng thì cuộc sống học đường cũng chẳng thay đổi được gì.
Vấn đề lớn nhất là sau đó thời gian đi làm thêm hoàn toàn biến mất.
Dù có lấy cớ là phải học bài đi chăng nữa, con em thứ hai vẫn bám riết lấy tôi như con đỉa đói và không chừa cho tôi dù chỉ một khoảng trống thời gian riêng tư.
Con mụ đó chắc chắn không biết rằng, chính nhờ công việc làm thêm đó mà tôi mới có thể miễn cưỡng có được những bữa ăn đàng hoàng.
Nhờ nó mà tôi không phải bị la mắng vì không có tiền mua dụng cụ học tập do đứa em út chuyên môn moi móc tiền tiêu vặt của tôi gây ra.
Cũng phải từ lúc đó trở đi, tôi mới không phải dùng những món đồ dùng học tập đã rách nát tả tơi ở khắp nơi nữa.
Thế nhưng, những ngày tháng tận hưởng niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại tan thành mây khói trong chớp mắt.
Kể từ đó về sau, cũng vì con em thứ hai mà trong một thời gian dài tôi không thể đi làm thêm nên tiền bạc chẳng thể tích cóp nổi.
Khoảng thời gian sau đó, vì mải miết kìm kẹp từng đường đi nước bước của tôi nên tôi chẳng tài nào xin nổi việc làm thêm nào khác, những ngày tháng như địa ngục lại một lần nữa tái diễn.
Kẻ kiên trì hành hạ tôi nhất là đứa em thứ ba, nhưng nghịch lý thay, kẻ khiến cho kế hoạch trốn chạy khỏi cái nhà này của tôi bị chậm trễ lại toàn bộ là do con em thứ hai gây ra.
Karsein chẳng phải cũng bị hủy hoại sạch sẽ kế hoạch của chính mình hay sao.
Biết rằng có nói với gia đình cũng chẳng ích gì, cậu ta đã cố gắng bằng mọi cách để tự vạch ra kế hoạch.
Thế mà nó lại bị Claire bóp méo cho thối rữa. Giống y như cái hạt giống kia vậy.
Cảm giác ớn lạnh vừa ập đến dường như chưa được bao lâu.
Dòng máu lạnh lẽo lại bắt đầu cuồn cuộn bao bọc toàn thân.
Cái đầu đang nóng bừng giận dữ bỗng chốc được làm nguội lạnh một cách triệt để.
Phải rồi. Vào những lúc thế này, phản ứng theo cảm xúc là điều tối kỵ.
Tôi dời tầm nhìn, quan sát những tình tiết của tập truyện vẫn chưa đi đến hồi kết.
"Được rồi. Trở về đó, tao sẽ chiều theo mọi ý muốn của mày từ A đến Z."
Thay đổi kế hoạch.
Kế hoạch hướng về Chatren chính thức bị hủy bỏ toàn diện.
Đã tròn 3 ngày kể từ khi đặt chân đến Rusmeyer.
Claire sau khi xác nhận Karsein đã ngã gục và nhóm lửa vào lò sưởi, chẳng bao lâu sau đã lập tức cho người gọi thẳng người của công tước gia tới.
Gia y sư Shayden.
Cô đã gọi hắn ta đến tận nơi này để kiểm tra tình hình cho Karsein.
Công tác hậu xử lý diễn ra suôn sẻ không chút vấn đề sau khi Shayden có mặt.
Tuy nhiên, nếu có một điều vẫn chưa được giải quyết thì đó không gì khác ngoài việc Karsein đã mắc phải hội chứng Dipeshian.
Cô vốn đã biết rằng căn bệnh chỉ xuất hiện ở vùng miền Tây ấy lại phát phát trên người Karsein, nhưng để mắc phải căn bệnh này, bắt buộc Karsein phải thân chinh đến vùng miền Tây.
Chẳng phải thời điểm lại trùng khớp một cách kỳ lạ hay sao?
Ngày tháng ghi trên bản kê khai giao dịch và thời điểm triệu chứng bùng phát lần 2 của hội chứng Dipeshian mà Karsein đang gánh chịu không lệch nhau là mấy.
Kể từ sau khi nghe được sự thật đó từ miệng Karsein, mang theo cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, Claire đã quan sát kỹ lưỡng Rusmeyer suốt dọc đường.
Đúng như lời Karsein đã nói. Rusmeyer đã thay đổi quá nhiều.
Lãnh địa Rusmeyer vốn là nơi bị tất cả các quý tộc chối bỏ và vứt xó vì cho rằng chỉ tổ tốn thêm tiền thuế.
Nơi đây đáng lẽ phải là một vùng đất không hơn không kém một khu ổ chuột.
Thế nhưng chỉ cần nhìn bằng mắt thường thôi cũng đủ để khẳng định phỏng đoán đó hoàn toàn sai bét.
Tuy chỉ là một vùng quê, nhưng đời sống ở đây trù phú đến mức không thể đem ra so sánh với những khu ổ chuột.
Lương thực dồi dào, trên gương mặt những người dân lãnh địa ngập tràn nụ cười và những tràng cười rộn rã vang vọng khắp xóm làng.
Chỉ dựa vào sự trợ cấp của Karsein thôi sao?
Khẳng định chắc nịch luôn, tuyệt đối không có chuyện đó.
Chỉ nhìn riêng lượng lương thực thôi cũng thấy vượt quá giới hạn số tiền mà Karsein có thể tự mình giải quyết rồi.
Trang phục của dân thường cũng không phải là những bộ quần áo rách rưới hay bám đầy bụi bẩn, thay vào đó họ mặc những bộ đồ lành lặn, đường sá cũng vô cùng sạch sẽ.
Thỉnh thoảng dẫu có phát sinh vấn đề đi chăng nữa, bọn họ vẫn có những hành động mang tính hệ thống để xử lý vô cùng thỏa đáng, không những thế, chẳng biết vớ được nguồn tiền từ đâu mà họ vẫn đang duy trì những buổi giao thương tấp nập với các thương nhân qua đường.
Tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ có chuyện chỉ với số tiền ít ỏi của Karsein mà lãnh địa có thể lột xác chỉ trong chớp mắt như thế này được.
Nguyên nhân chính là...
'Lối đi... chính là cái lối đi lớn kia.'
Mỗi khi đi qua con đường hầm được khoét sâu như cái hang ấy, các thương nhân đều phải nộp tiền.
Không. Không chỉ có thương nhân đâu, cả các quý tộc cũng đang lũ lượt kéo đến. Bọn họ tìm hiểu về những lối đi khác và đắm chìm trong vẻ đẹp nghệ thuật của các bức điêu khắc được khắc bên trong.
Chỉ tính riêng tiền phí qua đường thôi trông đã thấy chất đống cao ngất ngưởng rồi.
Nó thừa sức để chi trả cho phần của Karsein mang đi, lại vừa vặn dư dả để cư dân lãnh địa Rusmeyer có một cuộc sống sung túc.
Tiền thu từ du lịch cũng tích lũy được một khoản không hề nhỏ.
Tùy theo ánh sáng, tùy theo góc độ, tùy theo thời gian mà những bức tranh biến hóa khôn lường liên tục, chừng đó thôi cũng đủ để thu hút ánh nhìn của giới quý tộc rồi.
Thậm chí đối tượng giao dịch còn là Hầu tước gia Aiperos nữa chứ?
Cô cũng từng nghe tin gần đây những kẻ chuyên đối phó với ma thú đang rơi vào tình trạng thiếu hụt cốt liệu xây dựng trầm trọng.
Nhưng tin tức đó đã im bặt trong mấy ngày nay. Nếu đem số đá lấy được từ việc đào cái hầm kia ra bán làm cốt liệu thì hoàn toàn hợp lý. Khi đó, một số tiền khổng lồ chắc chắn đã chảy vào túi họ.
Toàn bộ mọi ngóc ngách của lãnh địa này đã thu trọn vào tầm mắt của Claire.
Một kết luận nhanh chóng được đưa ra.
Vùng đất trước đây chỉ có mỗi trơ trọi ngọn núi Waglu này lại đón nhận một sự thay đổi chấn động lớn đến nhường này...
Đáp án duy nhất chỉ có thể là vì cậu em trai mới nhậm chức lãnh chúa của cô.
Chính là Karsein.
"..."
Mím chặt môi, Claire quay gót bước trở lại ngôi nhà của Karsein.
'Được rồi. Phải công nhận những gì cần công nhận. Dù là tự học hay được người khác chỉ dạy đi chăng nữa, sự thật là nó đã trở thành một kẻ có đủ năng lực cai quản lãnh địa.'
Thế nhưng nếu cứ thế lôi cổ về công tước gia thì thế nào cũng bị chị đại tẩn cho bầm dập.
Đối với người chị vốn chẳng hay biết gì về những chuyện đã xảy ra ở buổi tiệc trà, tất cả những gì chị ấy thấy chỉ là một tờ bản kê khai giao dịch đột ngột được gửi đến không đầu không đuôi.
Dẫu có cảm thấy khó chịu đi chăng nữa thì việc kéo dài thời gian ở lại qua đêm đến mức làm bầu không khí của công tước gia trở nên u ám vẫn là một vấn đề lớn.
Việc tự ý giao dịch với quý tộc với tư cách là Lãnh chúa của Rusmeyer.
Việc tự ý tiến hành giao dịch mà không hề có sự cho phép.
Và còn vô số tội trạng khác chờ bị mắng mỏ.
Tổng hợp tất cả những chuyện này lại thì có vẻ như Karsein khó lòng mà né tránh được cơn thịnh nộ của chị cả.
"Biết sao giờ. Hết cách, đành tự mình tìm cách ngụy biện cho khéo léo vậy."
Ngay từ đầu, nếu Karsein chạm mặt chị đại ở đây thì thể nào cũng bị lôi về công tước gia rồi lĩnh án cấm túc.
Cô vốn định ngăn chặn chuyện đó lại, rồi khuyên bảo đôi câu để đưa cậu êm thấm trở về công tước gia... nhưng nhìn thấy cái cách mà lãnh địa Rusmeyer được phát triển thế này, cô chẳng thể nào thốt lên lời kêu cậu quay về cho đành dạ được.
Thế nên phải ngụy biện thật khéo léo mới được.
Làm sao để Karsein không phải gánh chịu trọn vẹn ngọn lửa giận dữ của chị cả.
Đinh ninh với quyết định đó, Claire bước thẳng vào trong nhà của Karsein.
Thế nhưng, tại phòng ngủ, Karsein đã thay xong trang phục từ lúc nào.
Claire túm lấy cánh tay Karsein hỏi dồn.
"Karsein, Shayden đã bảo cậu phải nằm nghỉ thêm cơ mà! Cậu định lê cái thân xác đấy đi đâu hả?"
"Chẳng phải em đến để lôi anh về sao? Nhìn mặt thế này thể nào cũng định lải nhải mấy câu kiểu như đi qua đêm lắm vào rồi buông lời cằn nhằn chứ gì."
"Này. Thôi đi. Chuyện ở lại qua đêm chị đã cố tình giấu không nói với chị hai để cho cậu thoải mái rồi đấy. Chị tự có cách ứng phó qua loa là xong chuyện ấy mà."
Đương nhiên là chuyện giao dịch thế nào cũng sẽ bị lòi ra, nhưng chỉ cần mang kết quả của Rusmeyer ra đối chất là được.
Đã bỏ công dùi mài kinh sử để mang lại kết quả hoành tráng thế này rồi, thì chuyện chưa xin phép suy cho cùng cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Thế nên cô bảo cậu cứ nghỉ ngơi thêm đi thì hơn.
Nhưng Karsein vẫn kiên quyết thu dọn chăn đệm.
"Không cần thiết."
"Này!"
Thái độ đó khiến Claire nổi cáu.
"Làm cái trò ngu ngốc gì mà cứ đâm đầu đi chịu trận thế hả? Giao phác mặc kệ cho chị lo rồi nghỉ ngơi cho khỏe, chán chê rồi hẵng quay về sau! Sao mà cái đầu óc cứng nhắc không biết đường uyển chuyển thế hả?!"
Claire phì một hơi thổi bay phần tóc mái trước trán.
Điều đó chứng tỏ cô đang cực kỳ căng thẳng.
"Cậu không biết nếu để chị hai tóm được thì hậu quả sẽ thế nào à? Lệnh cấm túc tuy đã được gỡ bỏ nhưng giao dịch với giới quý tộc thì vẫn chưa đâu nhé. Bị bắt quả tang là thể nào cũng ăn đòn nhừ tử cho xem! Thế mà biết rành rành vậy rồi mà vẫn cố tình đâm đầu đi để ăn chửi cho bằng được chắc?!"
Theo logic thông thường thì làm quái có ai đi làm cái trò ngu ngốc đến thế.
Gặp những tình huống này cứ bám víu vào người khác để trốn tránh hình phạt một chút cũng chẳng sao cả.
Người khác thì thế nào cô không rõ.
Nhưng bản thân Claire mỗi khi gây ra chuyện rắc rối cũng đều nhận được sự trợ giúp từ mẹ hoặc chị cả Ariana.
Ngược lại, những lúc Flora phạm lỗi thì chính cô cũng là người đứng ra bao che gánh hộ.
Thế nhưng, nhìn Karsein xem, mảy may tìm đâu ra chút ý định đó cho được.
"Đã bảo là không cần thiết cơ mà."
Không cần thiết á?
Thật là phát bực.
Ngay cả lúc nói chuyện với mẹ cũng thế.
Ngay cả khi mua lại lãnh địa Rusmeyer, chỉ cần mở miệng giải thích rõ ràng rằng mình có lý do chính đáng nên mới mua là được, đằng cứ để mặc cho người ta mắng mỏ khiến cô tức đến phát điên lên được.
Đằng này, lại còn trưng cái bộ dạng chỉ chực chờ nhận lỗi thế này để đi kiếm chỗ ăn chửi nữa á?
Hỏa khí trong lồng ngực cô cứ thế bốc lên ngùn ngụt chẳng tài nào kìm chế lại được.
"Mẹ kiếp, ừ! Mức độ ngốc nghếch thế đấy, cứ quay về để chị hai tóm được rồi bị mẹ phạt cho một trận ngập mặt đi thì mới mở mắt ra mà sáng dạ được! Cứ tự nhiên mà chịu khổ đi. Muốn chui rúc trong phòng hay làm cái quái gì tùy thích đi rồi hẵng quay về chịu đòn cho chừa nhé! Cái thằng đần thối này!"
Trong cơn giận dữ, cô lại một lần nữa buột miệng thốt ra những lời cay đắng.
Thế nhưng.
Mặc cho bầu không khí hầm hập nhiệt lượng do Claire trút ra trong lúc tức giận, Karsein vẫn lạnh lùng bước ra khỏi phòng với vẻ mặt dửng dưng.
Điều đó có nghĩa là ý định quay trở về công tước gia từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi.
"Á phiền thật đấy, đúng là hết nói nổi!"
Claire bị bỏ lại một mình bực dọc phát điên lên được.
"Hà, mẹ khiếp. Mẹ thì chưa biết sao chứ còn chị hai thì thế nào cũng bị bầm dập cho một trận nhừ tử cho coi...!"
Chị cả vốn không phải là người dễ dãi qua quýt cho qua chuyện.
Hơn nữa Karsein lại là một kẻ đầu gỗ chính hiệu, nên khả năng cao lần này cậu ta cũng sẽ chẳng thèm hé răng nửa lời về chuyện của Rusmeyer mà chỉ chăm chăm nhắc đến mỗi vụ giao dịch ở miền Tây cho xem.
Chỉ cần cất lời nhờ vả một tiếng thôi là cô sẵn sàng giúp đỡ đến đâu cũng được.
Tại sao cậu ta chẳng bao giờ chịu mở miệng nói lấy một lời về những việc mình làm tốt, mà toàn tự ôm lấy những thứ làm sai để rồi chuốc lấy đòn roi?
"Thật chẳng thể nào hiểu nổi─" Trút giận xong một trận sảng khoái, bất chợt hình ảnh Karsein lủi thủi quay về từ miền Tây lúc trước hiện lên trong tâm trí cô.
Khi ấy, chẳng có lấy một chỗ nào trên cơ thể là lành lặn.
Karsein đã lén lút lẻn vào nhà như thể sợ bị bất kỳ ai phát hiện ra điều đó.
Và chính Claire là người đã tìm ra Karsein trong tình trạng ấy.
Nhận thức được sự thật này, Claire cẩn trọng quay đầu hướng về phía chiếc bàn.
Chiếc lọ thủy tinh đựng Nội dược màu chàm đập thẳng vào mắt.
Đó là thứ thuốc mà Karsein đã uống khi lén lút trốn đi giao dịch mà giấu giếm mọi người, và cũng chính là liều thuốc cứu sống cậu trong lần mắc phải hội chứng Dipeshian này.
Hoàn toàn giống nhau.
Khoảnh khắc đó và hiện tại.
Ngộ ra được điều này, Claire chìm nghỉm vào một cảm giác quen thuộc đến rợn ngợp.
"... Đừng bảo là. Tất cả là vì mình sao?"
Lén lút mưu tính giao dịch nhưng bị cô bắt quả tang nên kết cục là chẳng thể làm nổi điều gì.
Hồi đó, vì muốn che giấu nên có phải mọi chuyện mới bị đẩy đi quá xa thế này không?
Khác với lần trước, lần này cậu không giấu giếm nữa, thà rằng có bị trừng phạt tơi bời đi chăng nữa cũng là vì muốn bảo vệ bằng được giao dịch đó thì sao?
Dù muốn tự nhủ rằng mình đang suy diễn quá đà đi chăng nữa thì cô cũng chẳng tài nào chối bỏ được sự thật ấy.
Ngoài lý do đó ra, chẳng còn bất kỳ lời giải thích nào khác cho hành động hiện tại của Karsein.
"Thật sự... tất cả là vì mình nên mới thành ra thế này sao?"
Claire cắn chặt đôi môi.
Nếu giả thiết đó là sự thật thì đây chính là quả báo mà cô phải gánh chịu.
Chỉ vì chuyện lần đó mà Karsein không bao giờ được phép nhận lấy một lời khen ngợi nào dù là xứng đáng nhất, mọi lỗi lầm đều không được dung thứ mà phải chịu đựng hình phạt...
Kể từ nay, Karsein sẽ rơi vào cái vị thế vĩnh viễn chẳng thể nhận nổi dù chỉ là một đánh giá tốt đẹp.
Và thực tế cũng đúng là như vậy.
Dù có sự nhúng tay của Flora đi chăng nữa, thì trước nay mọi chuyện vẫn luôn diễn ra theo chiều hướng đó.
Việc phải nhận phạt đã trở thành điều hiển nhiên, và cậu dần trở thành một kẻ hễ động tay vào việc gì là chỉ biết gây ra rắc rối.
Ngay cả trong mắt giới quý tộc bên ngoài công tước gia cũng dành cho cậu những đánh giá tồi tệ hệt như vậy.
Chính cô là người luôn chạy đến chất vấn liệu Karsein lại gây ra tai họa gì rồi phải không.
Lúc nào cũng là Claire Bagrande đứng ra quở mắng Karsein Bagrande.
Cô bất giác nở một nụ cười cay đắng tự bác bỏ.
"Không thể nào. Làm gì có chuyện đó. Mọi thứ làm sao có thể trùng khớp một cách sắp đặt như thế được chứ."
Thế nhưng, một câu hỏi khác lại tự quăng ngược về phía cô.
Liệu bản thân có thực sự nghĩ vậy không?
"Này, Karsein!"
Cuối cùng, không thể vứt bỏ nổi cảm giác bức bối khó chịu trong lòng, Claire lao vút ra khỏi nhà và cất giọng hét lớn, nhưng làm sao có thể chạm tới Karsein được nữa.
Cậu đã sớm giất ngựa phóng đi từ trước rồi.
"Phu xe!"
"Dạ, thưa tiểu thư Claire!"
"Lập tức đi đến công tước gia. Thúc ngựa nhanh nhất có thể cho tôi."
Đuổi theo bóng dáng Karsein đã rời đi trước đến công tước gia, Claire liên tục giục phu xe phải tăng tốc hết cỡ.
'Đừng bảo là. Sẽ không có chuyện đó đâu.'
Thế nhưng cô chẳng tài nào giấu nổi sự bồn chồn nôn nao trong lồng ngực.
-Ting!
▶Đã hoàn thành Tập IV. Gã ngốc cứng đầu. ◀ ▶Đã thành công thuyết phục Claire! Độ thiện cảm được duy trì! ◀ [Chỉ số độ thiện cảm hiện tại: 61%] ▶Đã thành công kích hoạt kết quả vượt trên cả các lựa chọn! ◀ ■ Phần thưởng ▶Phần thưởng tương ứng sẽ không hiển thị cho người chơi biết! ◀ [Ở phân khúc tiếp theo, Karsein sẽ nhận được sự bảo hộ từ một nhân vật đặc biệt giúp giảm đáng kể hình phạt!] [Trợ thủ sẽ xuất hiện ở tập tiếp theo!]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn