Chương 127: 111. Gia tộc Aiperos (4)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~42 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Polux ngẩn người nhìn bàn tay mà Karsein đưa ra thay vì một cú đấm.
'Một kẻ người đế quốc... lại đưa tay ra kéo mình dậy sao?'
Chuyện đó là không thể nào.
Trên thế giới này chẳng có tên người đế quốc nào lại ưa nổi người Yarik cả.
Nhưng bàn tay trước mặt kia tuyệt đối không phải là một nắm đấm.
Nó cũng chẳng cầm theo bất kỳ thứ vũ khí nào, lại càng không có vẻ gì là muốn đánh đấm.
Đó chỉ là một lòng bàn tay có vài vết phồng rộp và chai sần do lao động.
'... Đó là dấu vết luyện kiếm sao.'
Dù có thể không dày dặn bằng người Yarik, nhưng khối lượng luyện tập như thế này tuyệt đối không thể gọi là lười biếng được.
Tuy nhiên, dù là vậy thì thắc mắc trong lòng hắn vẫn không sao xóa tan được.
"Tại sao ngươi lại giúp ta? Đâu phải ngươi không biết ta là người Yarik."
"Biết chết liền. Tôi có quan tâm người Yarik hay không đâu."
"... Cái gì? Xăm hình lù lù trên mặt thế này mà dám bảo không biết ta là người Yarik ư?"
"Ừ."
Không biết đối phương là người Yarik sao.
Polux thoáng giật mình khựng lại.
"Bộ nãy không hỏi tôi cứu anh làm gì à? Đơn giản là vì tôi chướng mắt khi thấy một đám đông quây lại bắt nạt một kẻ chẳng có lấy một chút sức phản kháng nào thôi. Nhìn cảnh đó là máu nóng của tôi lại tự động sôi lên."
"... Đúng là một kẻ kỳ quặc."
"Cứ nghĩ thế nào cũng được. Nhưng mà."
Túp.
"Cứ nằm lì ở đây nữa khéo lát lại có thêm dâm ba cái vỏ chai bay đến cắm đầu vào sọ đấy."
Karsein vừa lẩm bẩm vừa tiện tay bắt gọn một chiếc vỏ chai rượu đang bay vèo vèo tới chỗ Polux.
Thấy vậy, đám đông người đế quốc trong quán bắt đầu cảm thấy bất mãn và lớn tiếng gào lên với Karsein.
"Cái tên nhóc mặc đồ hiệp sĩ kia, sao mày lại đi bênh vực cái thằng người Yarik đấy hả?!"
"Mày là người đế quốc mà không biết bọn chúng là một lũ dã man thế nào à!"
"Chính lũ chúng nó là nguyên nhân rước ma thú tới tàn phá đế quốc Fesellos, vậy mà còn dám bám rễ sống ký sinh ở tận cùng biên giới đế quốc như lũ đỉa đói, mày đi bao che cho chúng nó làm cái gì hả!"
Chắc đến đây là kịch trần rồi.
Một khi đám người đế quốc đã lôi đến câu đó ra để mắng mỏ, thì chắc chắn tên thiếu niên này cũng sẽ rút lui thôi.
Polux quay mặt đi, lạnh lùng từ chối bàn tay đang chìa ra:
"Nghe thấy rồi thì biến đi cho lành, người đế quốc ạ. Đi bênh vực một kẻ đang mang cái tiếng ác độc như ta chỉ khiến ngươi vướng họa vào thân thôi."
Đời vốn dĩ là thế.
Dù người Yarik có nói gì đi chăng nữa thì trong mắt người đế quốc vẫn chỉ toàn là những lời lăng mạ.
Chỉ cần im lặng chịu đòn để bọn chúng xả hết cơn giận, rồi đợi thời cơ chuồn đi là xong chuyện.
Quả nhiên, cậu ta đã thu tay về.
Dự đoán trước được kết cục này nên Polux cũng chẳng thấy có gì lạ lẫm.
Thế nhưng, Karsein hoàn toàn không lùi bước.
"Dù đầu đuôi sự tình có là gì đi nữa, thì việc đứng im chịu trận như một thằng đần không phải là cách giải quyết mọi chuyện."
Cậu không chỉ tóm chặt lấy cổ tay Polux, mà còn dùng sức kéo giật hắn đứng dậy theo nhịp đà của mình.
Bị kéo đứng bật dậy một cách bất đắc dĩ bởi lực tay của Karsein, Polux ngơ ngác hỏi lại:
"Cái quái gì thế...?"
"Vì tôi cũng từng ở vào cái vị trí bị đánh đập vô lý đó nên tôi thừa hiểu. Cứ biết vậy đi, đứng đây nói chuyện tiếp chẳng có lợi lộc gì cho anh cả, ra ngoài rồi tính tiếp."
Nói xong, Karsein sải bước đi thẳng ra hướng cửa quán rượu trước.
Thấy cậu ta vừa ra tay một đòn đã dọn sạch bách đám khách kháu khỉnh bên trong, chẳng còn tên nào dám hó hé lao lên nữa.
Cho dù có kẻ nào trong lòng vẫn ấm ức muốn giở trò với Polux đi chăng nữa, thì ánh mắt chúng nhìn theo cũng chỉ toàn là sự căm phẫn bất lực.
Khi Polux quay đầu nhìn về phía Karsein – kẻ vừa dẹp yên vụ náo loạn trong quán rượu, bóng dáng của một người phụ nữ với mái tóc màu tím thẫm lướt qua đập vào mắt hắn.
Lúc bấy giờ Polux mới thực sự xâu chuỗi lại được toàn bộ sự tình.
'Thì ra người phụ nữ đó chính là người đã ngấm ngầm giúp đỡ đồng bào người Yarik chúng ta...'
Tên cô ta hình như là.
Harnier Teresia thì phải.
Nhìn cách cô ta đứng trò chuyện tự nhiên với cậu ta, có vẻ như hành động lúc nãy không phải là màn kịch dàn dựng vụng về để mưu mô vụ lợi gì cả.
Đứng thẫn thờ nhìn Karsein một lúc lâu, Polux mới chậm chạp lê bước rời khỏi quán rượu.
Nghĩ lại thì có lẽ mình hơi lo chuyện bao đồng thật.
Harnier ban nãy chỉ nhờ vả tôi ra tay cứu giúp gã đàn ông đó, chứ hoàn toàn không yêu cầu tôi phải làm mấy hành động thừa thãi tiếp theo.
Từ câu nói chê trách cái kiểu chịu đòn như một thằng đần, cho đến hành động thô bạo lôi xốc cổ áo bắt một kẻ đang nằm ăn vạ chịu đòn phải đứng phắt dậy.
Dù xét theo góc độ nào đi nữa thì đó cũng chỉ là quan điểm cá nhân của tôi mà thôi.
Nhìn thấy cảnh tượng một người bị hội đồng dã man khiến tôi cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, thế nên tôi mới tiện tay nhúng tay vào giải quyết vậy thôi.
Vừa bước ra khỏi quán rượu, Harnier đã nhanh nhẹn rảo bước tiến về phía này.
Liếc mắt ngó trộm vào bên trong quán rượu một thoáng, cô ấy lập tức nhìn thẳng vào tôi để xác nhận xem mọi chuyện đã được giải quyết gọn gàng chưa.
"Bên trong quán... đã xong xuôi hết rồi chứ?"
"Vâng."
Bầu không khí bên ngoài lúc này đã trở lại yên tĩnh.
Dù âm thanh vỏ chai vỡ nát, chén đĩa bay tung tóe cùng tiếng bàn ghế gãy vụn ban nãy vọng ra to đến mức đứng ở đây cũng nghe rõ mồn một.
Chắc hẳn là nhờ Harnier đã nhúng tay can thiệp từ trước rồi.
Đến lúc này thì tôi cũng có quyền được tò mò thắc mắc.
"Thế rốt cuộc gã đó là ai mà lại đứng im chịu đòn để cho người ta đánh tơi tả thế?"
Đó là một gã đàn ông kỳ lạ theo mọi nghĩa.
Rõ ràng nhìn qua là thừa sức nhận ra gã ta sở hữu một sức mạnh thể chất không tầm thường, thế mà lại cắm rễ đứng chịu trận.
Mặc cho đám khách xung quanh liên tục ném chai lọ, chén đĩa và phun ra những lời nhục mạ bẩn thỉu, gã ta vẫn trơ ra như đá.
Thái độ tuyệt vọng buông xuôi, thậm chí còn tìm cách vạch rõ ranh giới đẩy lùi lòng tốt của tôi thực sự rất khó để có thể cảm thông hay thấu hiểu.
Nhưng chắc chắn là cô ấy sẽ biết câu trả lời.
Bởi vì chính cô ấy là người đã mở lời nhờ tôi cứu gã đó cơ mà.
Harnier mím nhẹ môi, ánh mắt thoáng lộ vẻ xót xa thương cảm rồi cất lời đáp:
"Đó là người của gia tộc Aiperos. Hơn nữa, anh ta cũng là người đang gánh vác sứ mệnh đáng được tôn trọng nhất tại đế quốc này."
"Gia tộc Aiperos ư? Không phải đó là gia tộc đóng cọc ở miền Tây sao?"
"Đúng vậy. Polux vốn là người xuất thân từ miền Tây."
"Nhưng mà đám người trong quán lúc nãy cứ mở miệng ra là gọi gã đó... à không, gọi anh ta là người Yarik cơ mà nhỉ?"
"Chuyện đó là..."
"Bởi vì người đế quốc chưa bao giờ coi chúng ta là con dân của đế quốc, trong mắt họ, chúng ta mãi mãi chỉ là một lũ dã nhân thuộc bộ lạc Yarik mà thôi."
Cắt ngang lời Harnier đang ngập ngừng do dự, Polux từ trong quán sải bước đi ra và tự mình cất lời.
"Không được công nhận là người đế quốc sao?"
"Hiểu theo nghĩa đen chính là thế đấy. Bộ lạc Yarik luôn bị đối xử như một lũ dã man. Cho dù triều đình có ban hành tước hiệu Hầu tước cho gia tộc Aiperos đi chăng nữa, thì sâu thẳm trong tâm trí họ, chúng ta vẫn chỉ là những kẻ ngoại tộc thấp hèn không hơn không kém."
Rắc, lách cách.
Những mảnh thủy tinh dính máu từ từ rơi xuống đất.
Đó là những mảnh vỡ của vỏ chai rượu từng cắm sâu vào da thịt Polux từ nãy đến giờ.
"Ta cứ tưởng ngươi là một tên người đế quốc tiện tay ra tay cứu giúp người khác, hóa ra ngươi hoàn toàn chẳng biết gì sất nhỉ? Chủ tiệm kiêm thương hội trưởng của Plesia."
"Đã bảo đừng có gọi tôi bằng cái chức danh đó cơ mà."
"..."
Polux phì cười nhạt, ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi:
"Này nhóc. Tên ngươi là gì?"
"Karsein. Karsein Bagran."
"Hừm. Đừng bảo là... người của gia tộc công tước Bagran đấy nhé?"
"Thì sao nào."
"Ha ha! Thật là thú vị làm sao. Không ngờ có ngày ta lại được chính một thiếu gia nhà công tước Bagran – kẻ đứng đầu giới quý tộc cứu giúp. Mà này thương hội trưởng Plesia, làm thế quái nào mà cô lại kiếm đâu ra được một tay cừ khôi thế này vậy hả?"
"Haizz. Thật là..."
Cười lớn một tiếng sảng khoái, Polux lại một lần nữa chìa bàn tay đầy vết thương của mình về phía tôi.
"Ta là Polux Tutulum, tộc trưởng của bộ lạc Yarik. Và đồng thời... nói ra có lẽ ngươi sẽ thấy hơi bất ngờ, nhưng ta chính là đương kim Hầu tước Aiperos."
Nghe câu đó, đôi mắt tôi lập tức lóe lên vẻ kinh ngạc.
'Gã này chính là... Hầu tước Aiperos á?'
Trong cốt truyện gốc của game, diện mạo của nhân vật này không hề được miêu tả rõ ràng. Mỗi lần xuất hiện giao dịch hay bàn chuyện, hắn cũng mặc trang phục quý tộc chỉn chu y như những kẻ khác nên chẳng ai có thể nắm bắt được thông tin gì. Tên thật cũng hoàn toàn được giữ kín.
'Đáng lẽ theo dòng cốt truyện thì thế nào cũng phải chạm trán một lần, nhưng không ngờ lại gặp nhau ở hoàn cảnh trớ trêu này.'
Cảm giác căng thẳng lập tức siết chặt bầu không khí.
Một gã đàn ông to con vạm vỡ thế này.
Một kẻ mà toàn thân toát lên bầu không khí dày dặn sương gió của vô số trận chiến sinh tử.
Một nhân vật lẽ ra phải chạm trán theo một kịch bản bạo lực và bùng nổ hơn nhiều.
Lại đang đứng lù lù ngay trước mặt tôi đây.
"Ánh mắt sắc bén đấy. Nhưng cứ để tay thế này mãi thì tôi ngại lắm đấy, nhóc con ạ."
Bản năng mách bảo tôi rằng.
Đây chính là tín hiệu ngầm đòi hỏi một màn giới thiệu đường hoàng và sòng phẳng.
Đúng thế. Dù sao thì gặp nhau ở đây cũng không phải là vì tiến trình cốt truyện chính.
"Karsein Bagran. Con nuôi của gia tộc công tước Bagran."
"Con nuôi ư?"
"Tôi vừa mới nói sơ qua trong quán rồi còn gì. Vì tôi cũng từng nếm trải cảm giác đó nên tôi hiểu rõ."
Đối phương đã ngửa bài lật tẩy tất cả, thế thì tôi cũng chẳng việc gì phải che giấu hay giấu diếm làm gì nữa.
Polux nắm lấy bàn tay tôi kéo một cái, đoạn lại phì cười:
"Ra là vậy. Thảo nào ngươi cũng mang trên mình vô số vết thương lòng bị người đời ghét bỏ và hắt hủi."
"Thì... đại loại là thế. Lý do tôi gặp gỡ tiểu thư Harnier cũng xuất phát từ hoàn cảnh tương tự thôi."
Mỗi người mỗi cảnh ngộ khác nhau, nhưng nghe đến đây chân mày tôi vẫn không kìm được mà nhíu chặt lại.
Đã mang danh là quý tộc mà không được công nhận là quý tộc đã đành, đằng này đến cả tư cách là một con người, là một công dân của đế quốc cũng bị tước đoạt sạch sẽ sao?
Thậm chí còn bị cô lập và bạo lực tập thể ngay giữa thanh thiên bạch nhật chỉ vì dám bước chân vào một quán rượu gọi ly nước.
Thế nhưng Polux lại tỏ thái độ thản nhiên như thể đó là một chuyện vô cùng hiển nhiên trên đời. Chính điều đó mới là thứ khiến tôi cảm thấy chướng tai gai mắt nhất.
"Karsein Bagran. Được rồi, ta nhớ kỹ cái tên này rồi. Nhưng mà này, ta có một thắc mắc muốn hỏi, không biết cậu thiếu gia đây có thể giải đáp giúp ta được không?"
"Hỏi gì nào?"
"... Karsein, cậu vừa tự nhận mình là con nuôi của nhà Bagran phải không nhỉ?"
"Đúng vậy."
Dù đó chẳng phải là điều tôi tự nguyện bước chân vào.
Nhưng chiếu theo danh nghĩa thực tế thì đúng là như thế.
"Thế thì, có phải cậu vốn là người thuộc vương quốc Wederos không?"
"... Hả?"
"Nếu không phải là người của vương quốc Wederos, thì tuyệt đối không đời nào cậu có thể đeo chiếc nhẫn đó trên tay được. Thế nhưng hiện tại chiếc nhẫn đó vẫn đang nằm ngoan ngoãn trên ngón tay cậu cơ mà, lại còn chẳng hề phát sinh bất kỳ một phản ứng tác dụng phụ nào nữa chứ."
Đó là câu chuyện tôi từng nghe trước kia rồi.
Hình như là lời của một ông cụ lão làng ở Rusmeier từng nói thì phải...
'Vấn đề là bản thân tôi cũng chẳng có cách nào để trả lời chính xác câu hỏi đó cả.'
Ngay cả trước khi xuyên không vào thế giới game này, tôi đã từng vắt óc tìm kiếm đủ mọi nguồn thông tin để tra cứu về cội nguồn của thằng nhóc Karsein, thế nhưng thân thế thực sự của nó vẫn là một khoảng trắng mù mịt.
Cho dù có lật tung ký ức và mẩu tin lịch sử nào đi nữa, quá khứ của Karsein rốt cuộc đến từ xó xỉnh nào vẫn là một ẩn số lớn.
Cùng lắm thì chỉ biết nó từng ngụp lặn ở khu ổ chuột bần hàn nào đó là kịch kim.
Hết cách.
Trong tình huống này thì văn vở lảng tránh là thượng sách.
Nhưng còn chưa kịp để tôi há miệng cãi câu nào.
Harnier đã nhanh như cắt cướp lời đáp trả trước.
"Tôi thừa biết trong đầu chú đang tơ tưởng đến chuyện gì, nhưng mà Polux này, tôi nghĩ chú đã đoán sai bét nhè rồi đấy."
"Sao cơ? Chẳng lẽ Harnier cô lại không rành về những truyền thuyết cổ xưa của vương quốc Wederos chắc."
"Biết chứ. Chính vì nắm rõ rành rọt nên tôi mới khẳng định là không phải. Khả năng lớn đây chỉ là một món hàng giả mạo kém chất lượng mà thôi."
"Hàng giả ư?"
Polux nghiêng đầu lộ vẻ hoài nghi, khiến Harnier phải thở dài một hơi đầy ngao ngán.
"Đây chẳng qua chỉ là một chiếc nhẫn mà vị hôn phu của tôi may mắn bốc trúng được làm giải thưởng tại hội chợ lễ hội hoa tuyết mà thôi. Đời nào có chuyện đó là đồ thật được chứ."
"... Thế hóa ra là vậy à. Thảo nào. Nghĩ lại thì thứ đồ vớ vẩn trôi nổi trong tay đám thương nhân ngày hội thì lấy đâu ra hàng xịn."
"Không chỉ thế đâu, nếu như anh ấy có phản ứng đặc biệt với nó như chú nghĩ, thì với tư cách là vị hôn thê, chiếc nhẫn này cũng phải có phản ứng với tôi mới đúng chứ. Nhưng mà chiếc nhẫn của tôi thì sao nào?"
"Hoàn toàn im lìm không có chút phản ứng nào cả. Trống rỗng như một cái vỏ trấu."
"Chính xác là thế đấy."
Ánh mắt đang đăm chiêu nghiêm túc của Polux bỗng chốc chuyển sang vẻ chán nản. Hắn có cảm giác như mình vừa bị một lũ ranh con chơi khăm trêu đùa một vố rõ đau.
"Chậc. Quả nhiên truyền thuyết vẫn chỉ mãi là truyền thuyết mà thôi. Lại tốn công kỳ vọng hão huyền."
"A ha ha..."
"Này hai người, đứng nói chuyện bằng mật mã chỉ hai người hiểu thế thôi à?"
Cảm giác đứng làm cảnh từ nãy đến giờ chỉ toàn chớp mắt thắc mắc khiến tôi không nhịn được mà phải lên tiếng cắt ngang.
"Tính ra thì phía tôi cũng phải được nghe rõ ngọn ngành chứ bộ? Đâu thể cứ để tôi đứng ngơ ngác thế này được, đúng không nào?"
Lúc bấy giờ Polux mới húng hắng hắng giọng cất lời:
"Hừm. Xem ra ta vừa mới phạm phải một lỗi lầm tai hại rồi đây. Không ngờ lại dám đứng đây làm bóng đèn cản trở đôi uyên ương đang mặn nồng tình cảm thế này."
"Hả, hả?! Tự nhiên anh nói cái quái gì thế..."
"Nhìn biểu cảm của Harnier là đủ hiểu cô cũng có phản ứng y chang, quả thực là một cặp trời sinh rồi còn gì... Thảo nào mà từ nãy đến giờ ta cứ thấy hai người tỏa ra một thứ tần số bầu không khí mập mờ giống nhau đến lạ. Thật tình là ta vô duyên quá rồi. Đã phá hỏng khoảng thời gian hẹn hò lãng mạn của một cặp trẻ tuổi thế này, thật sự xin lỗi nhé."
"P-Polux!"
Hắn vừa thốt ra câu nói mà Harnier kiêng kỵ và ghét cay ghét đắng nhất trên đời.
... Tốt nhất là nên vờ như điếc không sợ súng nếu không muốn ăn đấm vào mặt lúc này.
Sau khi kết thúc cuộc gặp gỡ tình cờ với Polux, Harnier lại cùng Karsein quay trở lại nơi cất giấu con ngựa để chuẩn bị lên đường.
Chẳng hiểu sao trong suốt quãng đường đó, tâm trí cô cứ liên tục văng vẳng câu nói khi nãy khiến cô ngượng ngùng đến mức chẳng dám mở miệng nói chuyện với Karsein lấy nửa lời.
Hừm. Xem ra ta vừa mới phạm phải một lỗi lầm tai hại rồi đây. Không ngờ lại dám đứng đây làm bóng đèn cản trở đôi uyên ương đang mặn nồng tình cảm thế này.
Trước đây khi chạm mặt Polux, cô chỉ giao thiệp dưới danh nghĩa Thương hội trưởng Plesia chứ chưa từng đề cập đến chuyện hôn ước ràng buộc từ bản hợp đồng này.
Thế nên mới dẫn đến một sự hiểu lầm tai hại thế này.
Cá nhân ta thấy hai người rất đẹp đôi. Trai tài gái sắc thế này là quá chuẩn bài rồi. Ha ha ha!
Nhớ lại cái điệu bộ giơ ngón cái quả quyết ủng hộ của Polux lúc nãy, Harnier cảm thấy mặt mũi nóng bừng lên và hoàn toàn cạn kiệt cách để xua tan bầu không khí ngượng ngùng này.
"Harnier."
"V-Vâng hả?!"
"Chúng ta phải lên ngựa thôi chứ nhỉ."
"À..."
Vì mải chìm đắm trong mớ hỗn độn ngại ngùng, cô thậm chí còn không nhận ra cả hai đã bước đến cạnh con ngựa từ bao giờ.
"Xin lỗi nhé. Tại mải suy nghĩ vẩn vơ chút chuyện... Dừng chân ở đây được rồi chứ."
Harnier nắm lấy bàn tay Karsein để leo lên yên ngựa.
Cứ ngỡ ngồi lên lưng ngựa rồi thì tâm trạng kỳ cục này sẽ dịu bớt phần nào.
Thế nhưng.
Karsein lại trực tiếp trèo lên ngồi phắt sau lưng cô.
"Ớ, cái gì thế? Sao lại cùng lên...?"
"Thì đương nhiên là phải cưỡi chung một ngựa chứ, chẳng lẽ cô định để tôi dắt bộ đi theo à?"
"Hả?! Không, ý tôi là...!"
Cô định bảo là định cưỡi hai con ngựa đi riêng cơ mà.
Nhưng lý luận cực kỳ gãy gọn và thực tế của Karsein đã chặn họng cô ngay lập tức.
"Tiền thuê thêm một con ngựa đắt đỏ lắm đấy, lãng phí lắm. Hơn nữa, với bộ trang phục vướng víu này thì làm sao mà cô tự mình cầm cương phi nước đại được chứ."
"... À."
Nhìn lại thì cô đang mặc một cỗ váy đầm thướt tha chứ có phải trang phục cưỡi ngựa đâu.
Đây là bộ váy do Hầu tước cố tình ép mặc với dụng ý bắt cô đi kiếm hôn phu mới, đương nhiên là nó hoàn toàn không phù hợp để tự mình trèo lên yên cầm cương điều khiển ngựa rồi.
"Tôi biết là ngồi chung thế này sẽ có chút bất tiện cho cô. Nhưng đành chịu khó thông cảm vậy nhé. Tầm này mà muốn quay lại thuê thêm một con ngựa nữa thì vừa mất thời gian vừa khó tìm."
Lý do thì cô hoàn toàn hiểu.
Nhưng vấn đề là... tim cô đang đập loạn nhịp lên rồi đây này. Đó mới là cái khổ.
Dù đã cố gắng tự nhủ bản thân phải bình tĩnh lại nhưng nhịp đập trong lồng ngực vẫn cứ tăng tốc không cách nào kìm hãm được.
"Tôi cho cô thời gian chuẩn bị tâm lý nãy giờ đủ lâu rồi đấy. Đã thả lỏng tinh thần xong xuôi chưa nào?"
"Hả?! V-Vâng, rồi ạ!"
"Vậy thì, tựa người ngả về phía sau dựa vào tôi một chút đi nhé."
Hết cách rồi.
Dù cảm giác đứng gần Karsein khiến cô ngượng ngùng đến mức tim đập chân run, nhưng hiện tại cô chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngoan ngoãn nép mình vào lồng ngực rộng lớn của cậu ta.
Hí hí!
Tiếng tim đập thình thịch vang lên bên tai như muốn nổ tung. Harnier liên tục phải đưa tay quạt lấy quạt để nhằm hạ bớt cái nhiệt lượng đang bốc hừng hực trên khuôn mặt mình.
'Sao lại... Tại sao cơ chứ...! Tại sao tự nhiên lúc nãy hắn ta lại thốt ra cái câu ngượng ngùng đó cơ chứ!'
Đó là một gã đàn ông tốt đấy. Phải biết nắm bắt cho thật chặt vào.
Một phần cũng tại cái câu nói trêu chọc đầy ẩn ý của Polux lúc nãy cứ ám ảnh mãi trong đầu cô.
Tại sao cái lão đó lại cứ thích thốt ra mấy câu dễ gây hiểu lầm chết tiệt thế không biết cơ chứ!
Liếc mắt.
Cô lén lút liếc sang để dò xét sắc mặt của Karsein.
Nhưng biểu cảm của cậu ta vẫn vô cùng điềm tĩnh lạnh lùng.
Xem ra tình hình hiện tại hoàn toàn không có tí cơ hội nào để phá vỡ bầu không khí gượng gạo này cả.
Harnier đành cắn môi nép chặt vào lồng ngực Karsein, cố gắng quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự bối rối tột độ.
Tất cả là tại cái tên Polux hết đấy nhé.
Cầu mong cái nhịp tim chết tiệt đang đập thình thịch loạn nhịp này có thể dừng lại ngay lập tức.
─────── Xin lỗi vì đã không thể chuẩn bị sự kiện Cá tháng Tư cho mọi người nhé.
Nói một cách thẳng thắn thì có lẽ tôi là một kẻ khá tẻ nhạt trong mấy trò hề này.
Ban đầu tôi cũng tính toán hùa theo các tác giả khác dùng ảnh bìa làm trò trêu đùa một chút...
Nhưng nhìn lại thì chẳng thấy buồn cười tẹo nào mà trông cứ ngớ ngẩn lố bịch sao ấy...
Thế là để lên được đúng 5 phút thấy không ổn lắm nên tôi đã đổi ngay lại ảnh bìa gốc ban đầu rồi.
Thành thật xin lỗi vì đã không mang lại bất ngờ gì cho mọi người vào ngày Cá tháng Tư nhé.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn