Chương 100: 84. Mầm cây nhỏ (6)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~45 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200
"Tะ... Tại sao anh lại ở đây...?"
"Trước tiên cô có thể buông tôi ra trước được không đã."
"Buông...?"
Nghe câu nhắc nhở về việc buông người, ánh mắt cô vô thức hạ xuống bên dưới.
Hai cánh tay đang vòng qua người.
Đang ôm chặt lấy lồng ngực của Karsein.
Đây rốt cuộc là cái tình cảnh quái quỷ gì thế này?
Cứ ngỡ bản thân đang được cuộn mình trong một chiếc chăn êm ái ấm áp nào đó trên giường và có thể ngủ ngon lành thêm vài tiếng đồng hồ trong hạnh phúc, hóa ra cái thứ ấm áp đó lại chính là Karsein ư?
Gò má cô bỗng chốc đỏ bừng lên như gấc chín.
Làn da trắng ngần từ chốc đã bị nhuộm một màu đỏ rực, sức nóng phừng phừng lan tỏa ra khắp toàn bộ khuôn mặt.
"Á... Áaaaa!!"
"Hự!"
Theo phản xạ đẩy mạnh đối phương ra, Harnier thét lên một tiếng thất thanh.
"A... Aaaaa anh! Cứ làm bộ quân tử lắm cơ mà, hóa ra cuối cùng cũng giở trò đê tiện với tôi...!"
"Ư... Nếu tôi thực sự làm chuyện đới trá đó thì viên ngọc lời thề đã sớm phát động rồi chứ!"
"Nhưng, nhưng mà... Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy chứ? Sao tôi lại thành ra thế này trên xe ngựa chứ..."
"Trời ạ. Chuyện đó mà cũng đi hỏi tôi sao? Chính cô lăn ra ngủ trước vì kiệt sức còn gì."
Bị đẩy ngã nhào khỏi ghế, Karsein vừa phủi bụi vừa nhăn mặt đứng dậy xoa xoa cái lưng.
"Ngủ quên á? Tôi ư?"
"Không nhớ gì nữa à? Lúc từ sảnh tiệc bước lên xe ngựa, cô còn bảo hãy đợi đấy vì cô sẽ đền đáp lại sòng phẳng cơ mà."
"..."
Cố gắng lục lọi lại trí nhớ, hình như đúng là cô có nói câu đó thật.
Lúc ấy, vì bị Karsein trêu chọc đến mức bực bội nên cô mới định bụng sẽ nhanh chóng hoàn thành tập báo cáo lãnh địa Chatelaine để trả đũa hắn cho bõ ghét.
Và rồi...
Hoàn toàn chẳng nhớ gì nữa cả.
Nghĩa là cô đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cô đã ngủ say sưa đến mấy tiếng đồng hồ rồi cơ chứ?
Định đưa tay kiểm tra thời gian thì Karsein đã chủ động đưa chiếc đồng hồ bỏ túi sát vào ngay trước mặt cô.
'Bะ... Ba tiếng? Mình đã ngủ say đến mức đó luôn sao?!'
Cơn ngái ngủ mơ màng lập tức tan biến sạch sẽ.
Được người ta cho mượn vai để ngủ say suốt ba tiếng đồng hồ, không những chẳng nói được một lời cảm ơn tử tế mà cô lại còn ngây ngô hiểu nhầm người ta là kẻ biến thái, thậm chí còn ra tay đẩy ngã nhào người ta xuống đất nữa chứ?!
Trên đời này đúng là chẳng tìm được ai vô ơn hơn cô lúc này nữa rồi.
Harnier lắp bắp cất lời với chất giọng run rẩy.
"Này... Karsein? Tôi... có thể hỏi anh vài câu hỏi được chứ?"
"Gì thế."
Hắn đáp lại với vẻ mặt hết sức trắc trở và khó chịu.
"Chuyện là... cơ thể tôi vừa nãy là đang ôm lấy anh đúng không...?"
Karsein thở dài một hơi thật dài, đưa tay gãi đầu rồi dứt khoát lắc đầu phủ nhận.
"V-Vậyyy... Là tôi đã ôm chặt lấy anh mà ngủ suốt nãy giờ sao...?"
Hy vọng là không phải vậy.
Rất muốn tự lừa dối bản thân rằng không có chuyện đó xảy ra.
Nhưng ngặt một nỗi, trực giác mách bảo cô rằng tình hình thực tế chính xác là thế đấy.
Và rồi hắn gật đầu xác nhận.
Gò má đang đỏ bừng nay càng thêm tái mét, đôi đồng tử tím biếc của Harnier bắt đầu dao động kịch liệt chẳng khác nào tâm trí cô lúc này đang hoảng loạn không biết phải bấu víu vào đâu.
Cũng giống như tâm can rối bời chẳng biết nên thốt ra câu gì cho phải phép, ánh mắt cô cứ thế thập thò láo liên nhìn nét mặt của Karsein.
"T-Tại sao tôi lại nghĩ thế chứ? Dù gì giữa chúng ta cũng chỉ là quan hệ hợp đồng ràng buộc nên chắc chắn anh sẽ không... mà ban nãy anh cũng đâu có nghĩ tôi theo hướng đó... Chết tiệt, không phải ý tôi là thế này... C-Cái đó...!"
Dù đang lúng túng nói năng luyên thuyên không đầu không cuối, nhưng mục đích cuối cùng của cô lúc này chỉ có một.
"T-Tôi xin lỗi!"
Người đã vững chãi đỡ lấy cơ thể ngã nhào của cô.
Người đã sẵn sàng cho cô mượn cả bờ vai để có thể chìm vào giấc ngủ yên bình nhất.
Vậy mà cô lại đối đãi với một ân nhân như thế bằng sự nghi kỵ rẻ tiền, thậm chí còn thô bạo đẩy ngã người ta. Cô cúi đầu thật thấp để chân thành xin lỗi.
Ngay lập tức, trên trán Karsein nổi lên một đường gân xanh hình chữ thập.
Cốc!
"Á đau."
Hắn giơ tay búng thẳng một cú nhẹ nhàng vào trán cô.
"Xin lỗi cái gì mà xin lỗi. Đã biết mình sai thì từ nay đừng có dại dột mà cắt bớt thời gian ngủ nghỉ chỉ để lao đầu vào giúp đỡ tôi nữa, nghe rõ chưa."
"Vâng, vâng... Hả?"
Đang xuýt xoa đưa tay xoa vết búng trên trán, Harnier ngẩn người ngẩng phắt đầu lên vì nghi ngờ tai mình có vấn đề.
"Karsein. Vừa rồi anh nói gì cơ...?"
Hắn khẽ nhếch môi cười nhẹ rồi đáp.
"Tập báo cáo điều tra lãnh địa Chatelaine ấy. Cảm ơn cô, Harnier."
Cứ như thể hắn đã sớm biết hết mọi chuyện.
Cứ như thể chẳng cần cô phải dài dòng giải thích thêm bất cứ điều gì.
Câu trả lời đó ngầm khẳng định rằng hắn đã tường tận toàn bộ ý nghĩa đằng sau tập tài liệu này.
"Tôi phải về đây. Hẹn gặp lại cô sau, Harnier."
"..."
Harnier cúi gằm mặt xuống đất. Gò má vừa mới hạ nhiệt nay lại bắt đầu ửng hồng lên vì sức nóng của sự xấu hổ.
Karsein sợ bản thân cứ ở đó trêu chọc thêm sẽ khiến cô ngại ngùng quá mức nên chỉ mỉm cười bất đắc dĩ, sau đó không nói thêm lời nào mà bước lên xe ngựa.
Giữa lúc đó, Harnier vô thức ngẩng phắt đầu lên, và chỉ khi chứng kiến cảnh hắn đang chuẩn bị bước lên xe ngựa, cô mới vội vàng cất giọng gọi với theo.
"Đ-Đi đường cẩn thận nhé, Karsein! Hôm nay... cảm ơn anh nhiều lắm."
Dù sự ngượng ngùng vẫn đang bủa vây, nhưng phép lịch sự tối thiểu thì cô vẫn phải nói ra cho bằng được.
"Cả cô nữa đấy, Harnier."
May mắn thay, câu nói ấy dường như đã truyền đến tai người đối diện. Karsein khựng lại đôi chút, đáp gọn gàng một câu rồi chính thức dời đi.
Đứng chôn chân tại chỗ, Harnier cứ ngây ngốc dõi theo bóng cỗ xe ngựa đang khuất dần cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Ngay khi cỗ xe của Karsein vừa rời đi, Harnier vô thức dùng cả hai tay úp chặt lên đôi gò má đang đỏ lựng của mình để hạ nhiệt, thậm chí chừng đó vẫn chưa đủ nên cô phải liên tục quạt tay lấy gió.
"Trời ơi... Sao mặt mình vẫn cứ nóng bừng lên thế này chứ..."
Có lẽ vì quá ngượng ngùng khi để lộ ra khoảnh khắc mất hình tượng trước mặt Karsein, nên cơn sốt trên mặt cô mãi mà vẫn chưa chịu hạ xuống.
Đó chính là nguyên nhân mà Harnier tự lý giải cho sự bấn loạn của mình.
"... Đến tận phút cuối mà hắn vẫn không hề hỏi một câu xem tại sao mình lại đi điều tra về lãnh địa Chatelaine cơ đấy."
Hắn chỉ nói một câu cảm ơn ngắn ngủn, đừng nói đến việc tra hỏi, đến một câu hỏi thăm vặn vẹo đơn thuần hắn cũng chẳng buồn thắc mắc mà cứ thế quay lưng bỏ đi.
Điều đó chứng tỏ hắn đã sớm ngầm đoán ra được ngọn nguồn sự việc từ lâu rồi.
"Sao cứ có cảm giác ấm ức thế này nhỉ?"
Harnier vô thức phồng má hờn dỗi.
Khoảnh khắc bị phát hiện ra ý đồ lén lút mang tập báo cáo lãnh địa Chatelaine đến cho Karsein.
Hắn hoàn toàn không hề hỏi câu kinh điển rằng sao cô lại biết được những chuyện này.
Dẫu sao việc lật xem lướt qua một tờ tài liệu rơi ra từ tay đối phương trong lúc ngủ say chẳng phải là chuyện gì quá khó khăn đối với hắn cả.
Rõ ràng là xét về mặt lợi ích thì đây là một cuộc giao dịch hoàn toàn có lợi cho cả đôi bên.
Nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại thấy có chút ấm ức khó tả.
Phải chăng là vì ý đồ của bản thân bị hắn nhìn thấu một cách quá dễ dàng?
Hay là vì đối phương đã sớm dự đoán trước được điều đó nên không hề tỏ ra bất ngờ chút nào khiến cô cảm thấy cụt hứng?
'Hoặc nếu không phải vì lý do đó thì...'
-Đã biết mình sai thì từ nay đừng có dại dột mà cắt bớt thời gian ngủ nghỉ chỉ để lao đầu vào giúp đỡ tôi nữa.
Câu nói trầm ấm đó của Karsein cứ liên tục văng vẳng trong tâm trí Harnier.
"Hự...!"
Gò má lại một lần nữa phừng phừng bốc cháy.
Cảm giác bị Karsein lặng lẽ quan sát và thấu hiểu từng chút một khiến cô càng thêm bứt rứt khôn nguôi.
Từ câu nói bắt trúng phóc ý đồ đừng có dại dột cắt bớt thời gian ngủ nghỉ để đi giúp hắn. Rõ ràng là hắn đã nắm bắt không sót một chi tiết nào.
Hắn tinh ý nhận ra cô đang ngáp ngắn ngáp dài từ buổi sáng.
Hắn ghi nhớ rõ ràng lý do cô thiếu ngủ vì công việc ngập đầu.
Và thậm chí hắn còn âm thầm để mắt đến khoảnh khắc cô dồn hết tâm trí vào tập báo cáo trong suốt quãng đường ngồi trên xe ngựa.
Và rồi cả...
-Ngủ ngon chứ?
Giọng nói trầm trầm vang lên ngay khi cô vừa tỉnh giấc.
Khoảng cách quá đỗi thân mật ấy đã khiến cô hoảng hốt đến mức khắc sâu hình ảnh đó vào tận tâm trí.
"Á, áaaaaa-!"
Vung vẩy hai tay trong không trung như muốn xua đi đám mây mù mang theo ký ức xấu hổ đang bay lượn trong đầu, Harnier tuyệt vọng tự nhủ bản thân không được nghĩ đến những điều quái gở rằng hôm nay Karsein trông có vẻ khác lạ hơn hẳn thường ngày.
'Đúng thế. Tất cả chỉ là vì sự chu đáo đó của hắn mà thôi. Cảm giác kỳ lạ cứ như thể mình vừa thua cuộc đến mức tức tưởi này đích thị là do sự quan tâm thái quá của tên đó mang lại!'
Là vì những gì cô nhận được đã vượt xa những gì cô bỏ ra mất rồi.
Là vì cô vẫn chưa tìm được cơ hội nào để sòng phẳng trả ơn hắn cho đàng hoàng.
"H, hừ. Lần sau tôi nhất định sẽ không thua đâu."
Tự nhiên lại dâng lên một nỗi hờn dỗi vô cớ ở một góc khuất nào đó trong tâm hồn, Harnier nhầm lẫn hơi ấm vẫn còn vương vấn trên cơ thể với cơn sốt đang hừng hực trên mặt, cô siết chặt hai tay thề non hẹn biển sẽ quyết đấu một phen vào lần tới.
Đúng lúc đó, Mina với đôi mắt sáng lấp lánh bước đến gần.
"Tiểu thư. Ôi trời ơi."
"Mina đấy à?"
"Từ đằng xa tôi đã bảo nước trong bồn tắm sắp nguội ngắt rồi cơ mà. Người định ngẩn ngơ đứng đây đến bao giờ nữa hả?"
"Thời gian trôi qua lâu thế cơ à?"
Harnier nghiêng đầu ngạc nhiên hỏi lại.
Bởi vì nãy giờ cô đắm chìm trong suy nghĩ đến mức chẳng nghe rõ Mina nói gì cả.
Đương nhiên là Mina cố tình không lên tiếng mà cứ thế bước đến gần rồi.
Bởi vì từ nãy đến giờ, ánh mắt của Harnier cứ dán chặt vào chiếc xe ngựa không rời lấy nửa bước.
Nhìn biểu hiện đó thì đố ai mà không đoán ra được ẩn ý bên trong.
Dưới góc độ của một người phụ nữ, làm sao cô có thể bỏ qua cái rađa nhạy bén này được cơ chứ.
"Công tử Karsein ấy mà. Chẳng phải là một người đàn ông vô cùng tuyệt vời hay sao ạ?"
"Hả? Ơ... ừm. Thì cũng đúng... Nhìn cách anh ta quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt thế này xem..."
Lộ đuôi rồi nhé!
Mina nở một nụ cười đầy ẩn ý thâm trầm.
"Hả? Ý tôi chỉ là xét trên phương diện giao dịch song phẳng thì anh ta rất đáng tin cậy thôi mà, sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện nhỏ nhặt gì ở đây chứ?"
"Ơ kìa?! K-Không phải thế... Ý tôi là...! Chẳng có gì hết nhé!"
"Gì chứ? Hay là ngài ấy còn chu đáo chuẩn bị riêng cho tiểu thư cái gì đặc biệt hơn nữa cơ à?"
"K-Không có! Không hề có chuyện đó! Không phải em bảo nước tắm sắp nguội rồi sao? Chị đi tắm đây!"
Harnier cứ đinh ninh rằng mình đã lấp liếm qua loa thành công trót lọt, nhưng nào ngờ những biểu hiện đó đã lọt trọn vào cặp mắt tinh tường của Mina từ đời thủa nào rồi.
Đôi gò má vẫn còn vương nét ửng hồng.
Đầu vành tai đỏ lựng cùng đôi đồng tử dao động bất định.
Và cả cái bả vai mà nãy giờ cô cứ vô thức đưa tay xoa nhẹ – nơi từng bị cánh tay của Karsein ôm lấy.
Với từng ấy triệu chứng thì ở phía bên này, chuyện mầm cây nhỏ đâm chồi nảy lộc đã là điều hiển nhiên không cần phải bàn cãi thêm nữa rồi.
"Đi thôi nào, tiểu thư!"
Một vị tiểu thư chưa từng có nổi một mảnh tình vắt vai đàng hoàng như người chủ của cô, nếu được ở bên cạnh nam nhân đó, liệu có thể tìm thấy chút hạnh phúc chân chính hay không nhỉ?
Vừa mỉm cười chìm đắm trong những viễn cảnh xa xôi ngoài đời thực, Mina vừa lẹ làng bước chân theo hầu hạ Harnier.
"Hôô."
"Nhiệt độ nước đã vừa vặn chưa ạ?"
"Ừ. Nhiệt độ này là tuyệt vời nhất rồi."
Tận hưởng cảm giác như toàn bộ cơ thể rã rời mỏi mệt đang được tan chảy trong dòng nước ấm, Harnier ngâm mình trong bồn tắm lớn, xua tay ra hiệu cho Mina lui ra ngoài để tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi yên tĩnh hiếm hoi.
Nhắm nghiền hai mắt đắm chìm trong cảm giác tự do tự tại, một nỗi trăn trở bất chợt lóe lên trong đầu cô.
"Hội nghị quý tộc miền Đông... Hắn ta trông có vẻ như đang ráo riết chuẩn bị cho sự kiện đó nhỉ?"
Kể từ sau Đại hợp nhất đế quốc Pesselos, giới hoàng thất đã ban hành những biện pháp vô cùng cứng rắn nhằm tận gốc nhổ bỏ tầng lớp quý tộc đặc quyền đặc lợi chỉ biết đắm chìm trong xa hoa trụy lạc mà trở thành gánh nặng của thần dân đế quốc.
Phần lớn những người gánh vác trách nhiệm bảo vệ đế quốc là tầng lớp bình dân chứ chẳng phải đám con cháu quý tộc, trong khi giới quý tộc lại chỉ biết dựa vào tấm khiên che chở đó để an nhàn thụ hưởng lạc thú.
Đó chính là lý do hoàng thất đưa ra lời tuyên bố đanh thép.
Nếu đã mang danh quý tộc thì phải hành xử cho ra dáng quý tộc.
Họ cảnh cáo rằng mỗi quý tộc phải chứng minh được bản thân thực sự xứng đáng với đặc quyền và bổng lộc mà họ đang hưởng thụ.
Với tư cách là quý tộc của đế quốc, họ đã đệ trình những văn bản kiến nghị nào, đưa ra được những chính sách gì và đạt được thành tựu thực tế ra sao.
Những điều đó phải được từng gia tộc đem ra minh chứng trực tiếp trước mặt hoàng thất định kỳ mỗi năm một lần.
Và sân khấu để thực hiện bài kiểm chứng ấy chính là Hội nghị quý tộc miền Đông được tổ chức thường niên.
"Lại còn nhắc đến lãnh địa Chatelaine ở nơi đó nữa chứ..."
Thứ mà Karsein lựa chọn chính là vực dậy một lãnh địa.
Loại bỏ hệ thống cũ và áp dụng những quy chuẩn mới nhằm cải thiện đời sống của người dân trong lãnh địa.
Tạo ra những cơ hội sinh kế mới để cứu vớt cuộc sống đang ngày càng bần cùng hóa của họ.
Làm thế nào để ngăn chặn tình trạng tội phạm ngày một gia tăng nhằm xoa dịu những bất mãn đang âm ỉ chĩa mũi nhọn về phía giới quý tộc.
Hắn đã trực tiếp đứng ra gánh vác trách nhiệm, cam kết sẽ dùng hành động thực tế để cai quản và vực dậy cả một vùng lãnh địa nhằm chứng minh năng lực của mình.
Bản thân việc lựa chọn một vùng lãnh địa không phải là một ý tưởng tồi.
Bởi vì trong các kỳ Hội nghị quý tộc miền Đông, việc vực dậy lãnh địa vẫn luôn là phương án phổ biến và được số đông quý tộc lựa chọn nhất.
Thế nhưng, riêng đối với trường hợp của Karsein thì đây lại là một lựa chọn chứa đựng rủi ro vô cùng lớn.
"Dựa trên những gì tôi đã trực tiếp điều tra, thì dẫu có dùng từ ngữ đẹp đẽ thế nào đi nữa thì tình trạng thực tế ở đó cũng chẳng thể coi là khả quan chút nào."
Lãnh địa Chatelaine.
Nơi đó từng là một vùng đất vô cùng trù phú và hưng thịnh dưới sự quản lý của gia tộc Vagrant, nhưng giờ đây thì mọi thứ đã hoàn toàn lụi tàn.
Chỉ vì một mệnh lệnh sai lầm của một kẻ nào đó mà cả vùng đất rơi thẳng xuống vực thẳm suy vong chỉ trong khoảnh khắc, khiến người dân nơi đây trút toàn bộ sự phẫn nộ và oán hận lên đầu Karsein – kẻ đã ban hành mệnh lệnh đó.
Sau đó, dẫu Karsein đã được Karina ngăn cản và kịp thời thu hồi mệnh lệnh để người dân có cơ hội tự vực dậy...
Nhưng họ vẫn không thể nào khôi phục lại được thời kỳ hoàng kim huy hoàng như trước kia.
Cho tận đến tận bây giờ vẫn vậy.
Giả sử nếu đặt bản thân vào hoàn cảnh đó và phải chịu trách nhiệm khôi phục lại lãnh địa Chatelaine, chính cô cũng chưa chắc đã tìm ra được một đáp án vẹn toàn.
"... Chắc chắn là sẽ vô cùng gian nan. Việc khôi phục lại một vùng đất từng phồn vinh bậc nhất trong số các lãnh địa của Vagrant như Chatelaine hoàn toàn không phải là chuyện ngày một ngày hai."
Chưa cần bàn đến việc tạo ra thành tựu rực rỡ, chỉ riêng việc đối phó với làn sóng phản đối dữ dội từ chính người dân trong lãnh địa Chatelaine cũng đủ để đau đầu rồi.
Thử nghĩ xem, kẻ từng gián tiếp đày đọa cuộc sống của họ bỗng nhiên quay trở lại vàõõ tuyên bố sẽ vực dậy vùng đất này, liệu họ có thể mở lòng đón nhận hay không.
Hơn thế nữa, xung quanh gần như chẳng có lấy một tia hy vọng hay cơ hội nào có thể xoay chuyển tình thế.
Ít nhất là chiếu theo những thông tin mà Harnier đã dày công thu thập và tổng hợp được là như vậy.
Chính vì hiểu rõ điều đó nên trên khóe môi cô lúc này mới vô thức nở một nụ cười thản nhiên.
"Nhưng anh ta đã cầm tập báo cáo đó đi mà không mảy may chùn bước dù thừa biết rõ mọi chuyện... Chắc chắn trong đầu anh ta đã sớm có sẵn một kế hoạch vẹn toàn rồi phải không?"
Đó là nam nhân từng tạo ra một cú lật ngược tình thế ngoạn mục tại phiên tòa trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Trong giọng nói của hắn khi nhận lấy tập báo cáo lãnh địa Chatelaine và cất lời cảm ơn hoàn toàn không hề lẫn lộn bất kỳ một chút lo âu hay sợ hãi nào.
Điều đó có nghĩa là hắn đã sớm lường trước được việc mình sẽ được giao phó nhiệm vụ khôi phục lãnh địa Chatelaine, và đã sớm vạch sẵn chiến lược cùng các phương án thay thế từ lâu.
"Tôi rất nóng lòng muốn xem lần này anh ta sẽ khiến cả thế giới phải kinh ngạc bằng cách nào đây, Karsein."
"... Về muộn thế này sao."
Lúc cô quay trở lại công tước gia thì màn đêm đã buông xuống từ lúc nào, không gian tĩnh mịch bao trùm vạn vật.
Và điều đó đồng nghĩa với việc.
Cái bảng thông báo quen thuộc đó lại hiện lên.
Ting!
Sự kiện về nhà muộn đã được kích hoạt! < Bắt buộc phải chạm mặt một trong số các thành viên gia đình trong công tước gia! <
"Quả nhiên là thế."
Đúng như dự đoán, chẳng chừa lại một ngoại lệ nào.
Sự kiện về nhà muộn.
Đây là một tính năng vô cùng phiền phức được thiết lập sẵn trong hệ thống trò chơi nhằm hạn chế người chơi tự do hành động tùy ý.
Hình phạt ép buộc phải chạm mặt một thành viên trong gia đình.
Dù đã từng trải nghiệm qua nhưng những lựa chọn phát sinh thêm từ sự kiện này thực sự rất rắc rối và phiền toái. Nếu tích tụ số lần quá nhiều còn khiến độ hảo cảm bị sụt giảm đáng kể.
Dĩ nhiên, đôi lúc người chơi vẫn có thể tận dụng nó giống như trước đây, nhưng điều đó chỉ áp dụng cho Chương 1 khi mà kẻ địch mang tên Emma vẫn còn tồn tại mà thôi.
Còn ở thời điểm hiện tại, nó chẳng khác nào một hình phạt vô nghĩa.
■Vật phẩm sở hữu [Tập báo cáo lãnh địa Chatelaine] Nhận được món hời thế này thì sao gọi là lỗ được chứ.
Tính ra thì phe của tôi mới là bên hốt bạc chứ chẳng chơi.
Để giải quyết nhanh gọn sự kiện về nhà muộn này, tôi cứ thế thản nhiên bước vào từ cửa chính dinh thự.
Rất nhanh chóng, bóng dáng của một thành viên trong gia đình xuất hiện.
Vì ban đêm trời bắt đầu trở lạnh nên ai đó đã chu đáo đắp lên người một chiếc chăn mỏng.
[Độ hảo cảm: 43%]
'Hửm? Có thành viên nào trong gia tộc sở hữu chỉ số này sao nhỉ?'
Isabella thì đã vượt qua ngưỡng con số này từ đời thủa nào rồi.
Còn Karina vì đã từng bị tụt hảo cảm một lần nên không thể nào có chuyện tăng lên đến mức này được.
Phía Flora thì... chà, từ sau vụ mức độ tội lỗi tăng lên thì tôi hoàn toàn chưa gặp lại con bé lần nào. Dù thế nào đi nữa thì chắc chắn con bé cũng không cao đến mức này đâu.
'Vậy là Claire sao?'
Dù không rõ vì lý do gì mà chỉ số lại tăng, nhưng xét cho cùng thì đoán là Claire thì hợp lý hơn cả.
Vì mức độ hảo cảm của Claire ở lần kiểm tra gần nhất là 37%.
Cứ bước vào trong thì không cần nhìn cũng biết, thể nào cô chị thứ hai này cũng sẽ cằn nhằn trách móc vì tội về nhà muộn cho mà xem.
Chắc chỉ cần viện cớ bận gặp gỡ vị hôn thê rồi lảng đi là ổn thỏa.
... Tôi đã đinh ninh là mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như thế. Cho đến khi tôi tận mắt nhìn rõ người đang ngồi chờ ở đó.
'Sao con bé này lại ở đây thế này?'
Khác hoàn toàn với vóc dáng của Claire, người này có thân hình nhỏ nhắn hơn rất nhiều, và mái tóc cũng chẳng phải tông màu hồng quen thuộc.
Thay vì lao vào cằn nhằn mắng mỏ ngay khi nhìn thấy tôi, người đó lại đang gục đầu ngủ gật lên xuống.
Đúng thế. Nhân vật trong gia đình đang chờ tôi lúc này không phải ai khác ngoài Flora – người hoàn toàn không nằm trong dự đoán.
[Flora Vagrant] [Độ hảo cảm: 43%] Những sự kiện ép buộc chạm mặt với các thành viên trong gia đình trước đây phần lớn toàn là Karina, Claire hoặc Isabella.
Ngay cả khi vô tình chạm mặt Flora đi chăng nữa, thì con bé cũng hiếm khi ngồi ngốc nghếch ngủ gật một mình thế này mà thường kè kè đi cùng với Emma cơ mà.
Nhìn dáng vẻ Flora đang say sưa ngủ gật, tôi không khỏi thắc mắc rốt cuộc con bé đang tính làm cái trò gì ở đây không biết.
'Đành chịu vậy. Đằng nào cũng chỉ cần xử lý xong sự kiện là được, cứ đánh thức con bé dậy xem nó muốn gì rồi chiều theo, hoặc không thì chọn phương án trừ điểm hảo cảm để tống cổ cho nhanh.'
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ thầm tặc lưỡi phàn nàn sao xui xẻo lại đè ngay vào điểm hảo cảm của Flora, nhưng hiện tại thì tôi chẳng còn bận tâm đến mấy chuyện đó nữa rồi.
Đúng lúc đó.
Âm thanh thông báo từ bảng trạng thái vang lên, đồng thời giọng nói châm chọc của Karina vang vọng từ phía sau.
"Về sớm ghê nhỉ. Em gái ngươi vì ngồi ngắm cái bộ dạng lề mề của ngươi mà phải chịu đựng gió lạnh đến mức ngủ gật luôn ở đây rồi kìa."
Đúng là một chất giọng nghe ngứa tai hết chỗ nói.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn