Chương 142: 126. Nội dược màu chàm (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~30 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Diễn biến ban đầu là tôi cứ thế ì ra ở Rusmeyer, ghé ngang qua Chatren, rồi phải mòn mỏi chờ đợi Isabella cất lời triệu tập Karsein thay vì Arina.
Bởi vì nếu cứ thế quay về mà không thông báo vụ tự ý ngủ qua đêm, chắc chắn không chỉ Arina mà ngay cả Isabella cũng sẽ lôi đầu ra quở trách.
Thế nhưng, sau khi tận mắt xem qua Memorial lần này, suy nghĩ của tôi đã hoàn toàn thay đổi.
Hình ảnh Karsein trong chiếc lọ thủy tinh đựng Nội dược màu chàm vì cố tình che giấu sự thật nên rốt cuộc lại bị Claire tóm được, đẩy bản thân vào cái thế tiến thối lưỡng nan chẳng tài nào xoay sở nổi.
Đó chính là tình huống tồi tệ nhất đối với tôi ở thời điểm hiện tại.
Chuyện mình trở thành Lãnh chúa của Rusmeyer vẫn chưa hé lộ.
Cũng chẳng mảy may đả động gì đến việc bản thân đã làm những gì trong công cuộc cai quản vùng đất ấy.
Thậm chí còn dám cả gan tiếp tục duy trì giao dịch với Hầu tước Aiperos, xét cho cùng thì tình cảnh này chẳng khác gì so với quá khứ là bao.
Chính vì thế, đây tuyệt đối không phải là lúc để chần chừ ở lại Rusmeyer.
Trước khi mối giao dịch này bị cắt đứt. Thà rằng cứ quay trở về công tước gia rồi ngoan ngoãn chịu đòn gánh họa còn hơn.
Trở về công tước gia rồi thể nào Arina cũng sẽ lồng lộn lên mắng mỏ không ngớt vì cái tội làm loạn này cho xem.
Isabella chắc chắn cũng sẽ quở trách vì cái thói tự ý bỏ nhà đi đêm không một tiếng báo trước.
Claire thì sẽ đứng bên cạnh châm chọc bằng mấy lời mỉa mai.
Còn Flora sẽ khúc khích cười cợt khi nhìn thấy tôi bị phạt.
Đó chính là tương lai của tôi.
Thế nhưng, điều đó chẳng mấy khiến tôi sợ hãi.
Dù sao thì mấy chuyện đó đối với tôi cũng đã quá đỗi quen thuộc rồi.
Bắt phải trải qua cái cảnh này đến tận hai lần, quả thực có thể chửi thưa rằng đây là một tựa game chó chết, nhưng ngẫm lại thì nó chẳng khác nào cơm bữa hằng ngày của tôi cả.
Độ thiện cảm ư? Muốn sụt giảm bao nhiêu thì cứ việc giảm.
Dù sao thì từ đầu tôi cũng chẳng có ý định dây dưa thân thiết gì với cái đám người trong gia tộc này cả.
Nó cũng chẳng rơi tụt xuống mức độ nguy hiểm nên tôi hoàn toàn chẳng thèm bận tâm. Giả sử có vô tình chạm mốc đó thật đi nữa, thì ở tập truyện tiếp theo chỉ cần tìm cách kéo lại là xong chuyện.
Cho nên, việc gì phải dại dột tạo ra kẽ hở đẩy mọi thứ vào bước đường cùng tồi tệ hệt như trong Memorial cơ chứ.
Cứ đường hoàng tường thuật lại toàn bộ sự việc không giấu giếm, hiên ngang nhận trọn trận lôi đình từ họ rồi đáp ứng đúng những gì gia đình này mong muốn là được.
Giống như mọi khi tôi vẫn làm.
Việc duy nhất tôi cần làm lúc này là chuẩn bị thật tốt để sẵn sàng chuồn khỏi cái nhà này mà thôi.
-Ting!
Khi chiếc ngựa vừa chớm đến gần khu vực công tước gia, một thông báo hệ thống vang lên.
Báo hiệu rằng Tập IV đã chính thức được vượt qua.
Nhờ có lựa chọn quay về công tước gia, một bản báo cáo cập nhật cũng được gửi kèm theo cho biết Claire hiện tại cũng đang trên đường trở về công tước gia.
"Được chứ. Đủ mặt bốn người thì mới đúng bài chứ nhỉ? Phải thế thì các người mới trút hết giận dữ lên đầu một mình tôi chứ đúng không?"
Tôi nhếch mép cười nhạt rồi siết chặt dây cương.
Vừa đặt chân đến công tước gia, Heron đã đứng chờ sẵn và cúi đầu chào tôi.
Đứng phía sau là Arina với ánh mắt sắc lẹm găm thẳng vào người tôi, trông cô ta có vẻ như đang vô cùng tức giận, trong khi Shayden thì vừa nhìn thấy tôi là đã thở dài sườn sượt, có lẽ là do dư âm từ cuộc gặp gỡ cách đây không lâu.
Và đúng như dự đoán từ trước.
▶Đã kích hoạt hình phạt về muộn! ◀ ▶Thời gian lưu lại bên ngoài quá lâu. Hình phạt bỏ nhà đi được gia tăng mức độ! ◀ ▶Đã kích hoạt hình phạt ngủ qua đêm bên ngoài! ◀ Hình phạt bỏ nhà đi đêm, thậm chí còn nặng nề hơn cả tội về muộn.
Và tồi tệ hơn thế nữa là hình phạt ngủ qua đêm bên ngoài vừa hiện hình trên bảng thông báo hệ thống.
"Chắc là cậu cũng thừa biết bản thân có rất nhiều điều phải giải thích với tôi đấy, Karsein."
Arina cất giọng trầm đục mang theo sự uy hiếp đáng sợ hướng thẳng về phía tôi.
Những chuyện thế này tôi đã quá quen thuộc rồi.
Tôi sớm đã chuẩn bị tinh thần cho việc mức độ thiện cảm sẽ bị trừ đi.
"Trở về phòng tắm rửa, thay một bộ đồ thật chỉnh tề. Rồi xuống phòng ăn gặp tôi."
Nói xong câu lệnh ngắn gọn đó, Arina liền quay gót bỏ đi.
Về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ trang phục chỉnh tề – yêu cầu quen thuộc này của Arina tôi đã thuộc làu làu từ lâu.
Và địa điểm được chỉ định là phòng ăn sao.
Nếu không cẩn thận, rất có thể sẽ lại diễn ra cái cảnh tượng chó chết bị ném thức ăn vào người như trước đây cho xem.
Dù sao thì tôi cũng đã lường trước được tình huống này rồi.
Màn tra khảo chính thức có lẽ sẽ bắt đầu ở đó, thế nên tôi chẳng buồn bận tâm mà thong thả xuống ngựa.
Ngay lập tức, gia y sư Shayden bước đến với vẻ mặt lo lắng khẩn khoản hỏi.
"Thiếu gia rõ ràng là tôi đã khuyên ngài nên nghỉ ngơi thêm một chút rồi cơ mà... Chẳng lẽ, tiểu thư Claire đã không chuyển lời lại cho ng quả cẩn thận sao?"
Quả nhiên, nhìn thấy bình thuốc nằm ở đó, đích thị là Claire đã gọi Shayden đến rồi.
"Không. Tôi nghe đầy đủ cả."
"Thế nhưng cớ sao ngài lại phải vội vã rời khỏi Rusmeyer để về gấp thế này... Sẽ tổn hại đến long thể mất. Tốt hơn hết là nên bẩm báo trước với đại tiểu thư rồi nghỉ ngơi thêm vài hôm ngài ạ."
Shayden tiếp lời rằng nếu cần, chính hắn sẽ là người dâng sớ báo cáo tình hình sức khỏe của tôi lên, khẩn cầu đại tiểu thư hoãn lại việc quở mắng vào dịp khác chẳng phải sẽ tốt hơn sao.
Đúng lúc đó, Heron cũng lên tiếng hùa theo.
"Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Shayden, thưa thiếu gia. Tôi cũng sẽ cùng đứng tên dâng lời khẩn cầu với cậu ta, xin ngài hãy lui về phòng nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa thì hơn."
Nhìn phản ứng đó là đủ hiểu bọn họ đều đã ngầm đoán trước được cơ sự.
Rằng ngay từ khoảnh khắc tôi đặt chân trở về công tước gia này, tôi chắc chắn sẽ phải hứng chịu một trận bão táp tơi bời.
Tuy nhiên, tôi chẳng mảy may bận tâm.
"Thôi đi. Cho dù có thế nào thì cũng chỉ là dăm ba câu cằn nhằn vô tích sự mà thôi."
Shayden thở dài não nề.
"Thiếu gia Karsein..."
"Chỉ nghe vài ba câu chửi rủa thì cơ thể này cũng chẳng sứt mẻ gì đâu."
Tiếp đó, Heron cũng trút ra một tiếng thở dài sâu thẳm.
Tiếng thở dài ấy não nề đến mức dẫu tôi đang rảo bước tiến vào dinh thự, âm thanh đó vẫn văng vẳng bên tai.
Việc tắm rửa chẳng mất quá nhiều thời gian.
Công đoạn thay trang phục lại càng nhanh chóng hơn.
Nhờ thế mà tôi có thể rời khỏi phòng và tiến thẳng xuống phòng ăn với tốc độ nhanh hơn dự kiến.
'Mình là người đến cuối cùng sao?'
Cả Isabella, Arina và Flora đều đã yên vị trên chỗ ngồi của họ từ lúc nào.
Vừa kéo ghế ngồi xuống, tôi thản nhiên mở lời với vẻ mặt dửng dưng.
"Việc tôi ở lại qua đêm dài ngày bên ngoài đơn giản chỉ vì tâm trạng tôi không tốt thôi."
"Cái gì?"
Lông mày Arina khẽ giật giật.
Trái ngược hoàn toàn với phản ứng đó, Flora đang trân trân nhìn tôi với đôi mắt láo liên đầy hoảng hốt.
"Hừ. Chỉ vì tâm trạng không tốt mà dám tự ý bỏ nhà đi đêm suốt từng ấy ngày mà không thèm thông báo một tiếng với công tước gia, cậu tính mở miệng ra nói cái câu đấy đấy à?"
Với vẻ mặt trơ trẽn không thể tin nổi, Arina gặng hỏi lại tôi một lần nữa xem có đúng thực sự là như thế hay không.
Và câu trả lời của tôi là,
"Ừ."
Một lời khẳng định ngắn củn lỏn.
"... Đó thực sự là sự thật sao? Karsein."
Ngay cả trước câu hỏi của Isabella, câu trả lời của tôi vẫn y hệt như vậy.
"Đúng vậy. Chỉ là thấy chướng mắt nên tôi không về."
"Đ, Đợi đã! Cậu đang nói cái gì v—!"
"Đi theo cậu chỉ khiến tâm trạng tôi thêm tồi tệ thôi, Flora. Chính vì chuyện đó nên tôi mới bực mình bỏ đi ngủ lang bên ngoài đấy, có ý kiến gì không?"
Mọi con đường thoái thác hay ngụy biện đều đã bị tôi chủ động chặn đứng từ trong trứng nước.
Hơn nữa, việc chủ động lao vào ăn đòn bao giờ cũng ít đau đớn hơn là né tránh rồi để bị đánh lén bất ngờ.
"Tôi mới chính là Lãnh chúa của Rusmeyer. Sinh hoạt ở vùng đất đó thế nào là quyền tự do của tôi, việc tiếp tục duy trì giao thương cũng hoàn toàn do một tay tôi quyết định. Chẳng hiểu tại sao lại phải làm quá lên đến mức cử cả Claire đến để lôi cổ tôi về cho bằng được cơ chứ."
Đến lúc này, chắc chắn Arina sẽ nổi giận đùng đùng lên cho xem.
Tôi sẽ phải đứng nghe họ chỉ trích từng lỗi lầm một, còn Isabella sẽ lại lấy tay che mặt thở dài ngao ngán vì nghĩ rằng đứa con này lại vừa gây ra họa lớn. Dù Claire không có mặt ở đây để mỉa mai châm chọc nhưng chắc chắn Flora đang ngồi cười khúc khích sung sướng lắm đây.
Chính là cái kết cục mà tôi đã tính toán từ trước khi làm chuyện này.
'Mau mắng mỏi xả láng đi cho rồi. Chịu đòn xong trận này là xong chuyện.'
Tôi mang theo biểu cảm chán nản thờ ơ chờ đợi phản ứng từ gia đình.
Thế nhưng đúng lúc đó.
-Cốc cốc.
"Thưa phu nhân. Tiểu thư Claire và một vị khách quý vừa mới đến ạ."
Lại có khách tới ghé thăm.
"Tiểu thư Claire. Chúng ta đã đến—rồi ạ."
Lời nói của phu xe còn chưa dứt hẳn, Claire đã vội vã lao phốc xuống khỏi cỗ xe ngựa và cắm cổ chạy thẳng vào trong dinh thự.
"Tiểu thư Claire?"
"Heron, Karsein đâu rồi?"
"Cậu chủ đã vào trong được một lúc rồi thưa ng...",
"Mẹ kiếp, điên thật đấy! Thằng nhãi ấy đã vào trong từ đời nào rồi á?"
Dù đã thúc giục phu xe phóng hết tốc lực dọc đường mà Karsein vẫn đến trước một bước, khiến những từ ngữ thô tục vô thức chực trào ra khỏi miệng cô.
"Chắc là hiện tại đang thay quần áo với tắm rửa nên tầm này thì có lẽ đang trên đường xuống phòng ăn thôi ạ."
"Thế à? Mẹ khiếp, cái thằng đần thối tha này. Nhưng mà vẫn may chán, ít ra thì bây giờ vẫn còn kịp để ngăn nó lại."
Ngay giữa lúc đó, một giọng nói đầy sắc bén vang lên cắt ngang thái độ hớt hải của cô.
"Ây chà. Dùng từ ngữ thô tục như thế trước cửa công tước gia là không ngoan đâu nhé, Claire."
"... Arcien?"
Bởi vì quá mức vội vàng nên cô hoàn toàn không để ý thấy sự hiện diện của Arcien đang đứng sừng sững ở đây từ lúc nào.
"Đã là quý tộc thì phải giữ gìn phép tắc chứ. Huống chi lại là người thuộc gia tộc Bá — à nhầm, gia tộc Bagrande cao quý bậc nhất trong giới quý tộc nữa chứ, sao lại có thể thốt ra những lời lẽ chợ búa như thế cơ chứ. Lỡ để các vị quý tộc khác nghe thấy thì người ta sẽ đánh giá thế nào đây."
"Sao cậu lại ở đây?"
Quên béng mất xung quanh còn bao nhiêu ánh mắt đang nhìn, Claire ngẩn ngơ hỏi lại với vẻ mặt ngơ ngác, khiến Arcien phải đưa tay vuốt ngược mái tóc bạc ra sau rồi phì cười khúc khích.
"Ừm. Lý do cụ thể thì có lẽ ta chưa tiện nói ra ngay lúc này đâu. Ồ, hình như người ta vừa thông báo là toàn bộ thành viên gia tộc Bagrande đang tề tựu đầy đủ ở phòng ăn phải không? Trông có vẻ như Claire đây cũng đang chuẩn bị bước vào trong đó nhỉ."
"Thì... đúng là thế nhưng mà..."
Claire lắp bắp ngập ngừng rồi lảng tránh ánh mắt đối phương.
Chẳng mấy chốc nữa thôi cảnh tượng Karsein bị lôi ra quở mắng sẽ diễn ra bên trong, nếu để Arcien tận mắt chứng kiến cảnh tượng xấu hổ này thì chẳng hay ho gì cho cam.
"Đã lâu lắm rồi ta mới có dịp ghé qua dùng bữa tại công tước gia Bagrande đấy. Không bằng ta cùng vào trong luôn nhé?"
"Hả? Này, Arcien! Này, đứng lại chờ tôi với!"
Chẳng để cho Claire kịp có cơ hội thốt ra lời từ chối, Arcien đã sải bước hiên ngang tiến thẳng về phía phòng ăn.
Và cứ thế, cả hai người đặt chân đến phòng ăn.
Người đầu tiên đẩy cửa bước vào và nhận ra vị khách quý không ai khác chính là Arcien, Isabella liền lập tức đứng phắt dậy khỏi ghế.
"Xin được kính cẩn diện kiến Hoàng nữ Arcien ạ."
Arina, Flora và cả Karsein tất nhiên cũng không phải là ngoại lệ.
Bọn họ đồng loạt đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, cúi đầu hành lễ thật chuẩn mực để thể hiện sự kính trọng đối với vị khách đại diện cho hoàng thất.
Trong lúc chăm chú quan sát cảnh tượng đó, ánh mắt Arcien chợt dời sang và dừng lại trên người Karsein để đánh giá sự thay đổi của cậu.
'Ồ. Thân hình trông đã phát triển vạm vỡ và ra dáng hơn trước nhiều rồi đấy. Hơn nữa, ngay cả lễ nghi phép tắc cũng được rèn giũa vô cùng hoàn hảo.'
Chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng có thể nhận thấy các khối cơ bắp trên cơ thể cậu đã nở nang và rắn rỏi hơn hẳn so với trước kia.
Chắc hẳn những lễ nghi cung đình này đều do một tay Harnier trực tiếp uốn nắn rồi đây.
Thảo nào chẳng thể bới móc ra được một điểm trừ nào.
Không chỉ có mỗi điểm đó...
Mà ngay cả những mặt khác cũng đã thay đổi chóng mặt.
'Thế này thì kỳ họp quý tộc miền Đông sắp tới chắc chắn sẽ náo loạn to đây.'
Arcien nhếch môi cười thầm rồi ra hiệu bảo bọn họ đứng dậy.
"Thứ lỗi cho ta vì đã đường đột ghé thăm mà không hề gửi thư báo trước nhé. Nhưng mà, chuyến viếng thăm đột xuất này của ta sở dĩ có lý do vô cùng quan trọng cả. Đây là nhiệm vụ trọng đại mang danh nghĩa của phía hoàng thất, đồng thời cũng là trách nhiệm của một vị giám sát viên trong kỳ họp quý tộc miền Đông sắp tới."
-Cạch.
Arcien kéo chiếc ghế trống ngay bên cạnh Karsein – vị trí ngồi ở phía ngoài cùng – rồi thản nhiên ngồi xuống và tiếp lời.
"Nào, nhân dịp lâu ngày không gặp, chúng ta vừa dùng bữa vừa thong thả trò chuyện được chứ?"
Hành động đó diễn ra vô cùng tự nhiên không hề mang một chút gượng gạo nào.
Tuy nhiên, thu vào tầm mắt sắc sảo của Arcien lại là một sự thật khác.
'Quả nhiên, bọn họ hoàn toàn chẳng hay biết gì sất. Dù cho một sự việc chấn động nhường này đã xảy ra cơ mà.'
Sự mất tự nhiên toát ra từ bầu không khí của gia tộc công tước rõ mười mươi, chứng tỏ bọn họ hoàn toàn mù tịt về những gì đang diễn ra ngoài kia.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn