Chương 122: 106. Tàn dư của ác ý (7)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~47 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Ngay từ đầu mà đã giáng cho một đòn chí mạng như thế khiến sắc mặt của đám quý tộc cũng phải nặng nề chùng xuống.
'Tình huống mà tụi bây - những kẻ mang danh quý tộc - ghét nhất chính là thế này phải không?'
Đúng vậy. Làm sao mà không ghét cho được.
Là những kẻ từng liên tiếp gây ra những hành vi độc ác, kịch liệt từ chối việc bị đặt lên cùng một bàn cân với một kẻ thường dân như Karsein, chắc chắn tụi nó cực kỳ căm ghét cảnh tượng này.
Một kẻ thường dân lại đang ra vẻ làm quý tộc, đương nhiên là tụi nó thấy ngứa mắt rồi.
'Nếu biết cách tận dụng cái này, có lẽ mình còn khiến tụi nó cảm thấy cay cú hơn nữa...'
Đang lúc băn khoăn không biết làm thế nào để chọc tức đám quý tộc thêm chút nữa, Hemnon bước tới, cố gắng che giấu gương mặt đầy vẻ cay độc.
"Hừm! Ngươi không biết rằng để đi từ nhà Lôi Đạt Khắc (Modritch) vào được biệt thự này, bắt buộc phải vượt qua núi Waglu sao? Vì chuyện đó nên ta mới bất đắc dĩ phải trễ hẹn."
A-ha.
Đáp án nằm ở đây chứ đâu.
"Dù có tính đến chuyện đó đi chăng nữa thì ngươi cũng phải xuất phát sớm hơn chứ. Hơn nữa, thay vì canh chuẩn sát giờ hẹn, người ta thường sẽ phải trừ hao thời gian cho dư dả ra chứ nhỉ."
"C-Cái đó thì đúng là vậy. Nhưng mà, như ta đã nói lúc nãy, xe ngựa gặp sự cố..."
"Ngụy biện quá đà rồi đấy. Chỉ cần một lời xin lỗi gọn ghẽ là đủ, việc gì phải bày đặt nói dài dòng thảm hại thế hả?"
"... Khốn kiếp."
Hemnon lại một lần nữa méo mó khuôn mặt.
Nhưng mà, tôi cũng chẳng có ý định dừng lại ở đây đâu.
Không. Chính xác hơn là không cần phải dừng lại.
"Ngươi vừa nói xe ngựa gặp sự cố phải không? Lạ thật đấy. Trước đây, khi ta đến đây, hình như chính ngươi là kẻ đã quở trách ta vì đến muộn nhất, bảo rằng nếu chỉ dùng một con đường thì dù xe ngựa có lật cũng phải đến đúng giờ cơ mà."
Sự cố xe ngựa ư?
Cái lý do nghe vô lý và không ngửi nổi.
Kẻ duy nhất từng lên tiếng chê bai tiêu chuẩn giáo dục phép tắc của công tước gia trong bản Memorial không ai khác chính là tên này.
"A, không, cái đó là...!"
"Ở đây mà ngươi còn định nói thêm gì nữa sao? Dù cho đã vứt bỏ lời hứa với bao nhiêu con người ở đây rồi cơ chứ?"
Kẻ từng mở miệng đòi người khác phải xin lỗi cho đàng hoàng vì đã phụ lòng hứa hẹn với biết bao nhiêu con người cũng chính là tên này đây.
"Ý-Ý ta là nếu không phải mối quan hệ mật thiết thì mức độ đó đã là giới hạn của phép lịch sự rồi. Còn những thứ bắt buộc phải..."
"Ý ngươi là chỉ có một mình ngươi là không cần tuân thủ điều đó thôi sao? Chà. Thật không ngờ ngươi lại đem uy danh của giới quý tộc ra để giẫm đạp theo cách này đấy."
Kẻ từng lôi cả uy danh của quý tộc ra để bắt Karsein phải cúi đầu cũng chính là Hemnon Modritch.
Và.
Kẻ đã chứng kiến toàn bộ sự tình này.
"Những gì ta vừa nói nãy giờ có chỗ nào sai không? Flora."
Flora Bagran.
Chính là con nhóc này.
"Không có... sai điểm nào cả."
"Nghe thấy chưa? Dù sao thì những chuyện thế này nếu do ta thiếu kinh nghiệm thì rất dễ bị nhầm lẫn, nên ta mới hỏi Flora, và có vẻ như không có chỗ nào sai cả. Phải không nào, Hemnon Modritch?"
Vừa cười nhạt vừa hỏi, Hemnon tức đến mức run lẩy bẩy.
Chẳng mấy chốc, hắn ta đành cúi gằm mặt xuống.
"... Tôi xin lỗi."
Đó là một lời xin lỗi quá ngắn ngủi. Và cũng quá ư cộc lốc.
Chắc hẳn là vì hắn ta không muốn thốt ra lời xin lỗi nào dài dòng hơn thế.
Với những kẻ cùng là quý tộc thì hắn có thể thoải mái thừa nhận sai lầm, nhưng với riêng tôi thì hắn nhất quyết không muốn cúi đầu. Đó là lý do hắn cắt ngang một cách cụt lủn như vậy.
Đám quý tộc cũng ra tay thu xếp để dập tắt bầu không khí khó xử này.
"Đã chịu xin lỗi thế này rồi thì chắc không còn vấn đề gì nữa đúng không ạ?"
"Thực ra nãy giờ chúng ta cũng có bàn chuyện gì quá to tát đâu cơ chứ."
"Dù thiếu gia Hemnon có vì lý do bất khả kháng mà không thể tham dự đi chăng nữa thì bữa tiệc trà cũng chẳng đến mức bị phá hỏng đâu ạ."
Quý tộc xin lỗi quý tộc là chuyện vốn dĩ vẫn thường xảy ra.
Nhưng chuyện quý tộc mà lại đi xin lỗi thường dân, lại còn cúi đầu nữa thì tuyệt đối không được phép xảy ra.
Đối với tụi nó, đây là vấn đề còn vượt xa cả lòng tự trọng.
Thế nên đám quý tộc mới ngấm ngầm cắt đứt tình huống Hemnon đang phải xin lỗi tôi, tạo nên một luồng dư luận như muốn ra hiệu rằng hãy dừng lại ở đây thôi.
'Hừm, tôi cũng định dừng lại ở đây mà.'
Chuyện này tôi từng nếm trải ở ngoài đời thực rồi nên hiểu rất rõ.
Cứ tưởng chỉ là mấy đứa học sinh bình thường, hóa ra mấy kẻ cứ thích vác cái danh trường chuyên lớp chọn để đứng trên đầu trên cổ người khác cũng từng tìm cách cô lập tôi y như vậy đấy thôi.
Nếu ở đây mà lấn tới sâu hơn nữa thì người chịu thiệt ngược lại sẽ là tôi. Huống hồ nếu đổi ngược vị thế lại, chắc chắn tụi nó sẽ không tiếc tay mà vùi dập tôi không thương tiếc.
Thế nên, dẫu có hơi tiếc nuối thì tôi cũng nên dừng tay tại đây.
'Nhưng chắc chắn trong lòng cô sẽ phải cảm nhận được điều gì đó đấy, Flora nhỉ?'
Liếc mắt sang quan sát trạng thái của Flora, xem ra tôi đã đoán trúng phóc.
Rõ ràng là cô ta đã đáp lại chậm mất nửa nhịp.
"..."
Flora mím chặt môi, hai tay bấu chặt lấy tà váy và chìm vào im lặng.
Bây giờ cô ta mới nhớ lại chuyện hồi xưa hay sao?
Vậy thì hãy khắc ghi cho thật kỹ vào.
Rằng cái tàn dư mà em từng để lại trong quá khứ ấy.
Cái tàn dư của sự ác ý từ em.
Vẫn đang khoét sâu những vết sẹo khủng khiếp trên cơ thể của Karsein đấy.
Sân khấu hoành tráng được chuẩn bị sẵn để biến một con người thành trò cười và đem ra giễu cợt tại hội trường tiệc trà này đã bắt đầu hé lộ hình thù thật sự của nó.
Đó là kết quả của việc đám quý tộc phải vắt kiệt sức để "gánh" nhằm vớt vát lại sĩ diện quý tộc.
Câu chuyện về việc Hemnon vi phạm phép tắc quý tộc vì tội đến muộn đã biến mất như chưa từng tồn tại, chủ đề nhanh chóng chuyển sang hội nghị quý tộc phía Đông và vấn đề lãnh địa được đưa lên bàn cân.
"Chẳng phải người ta vẫn đồn rằng gia tộc bá tước Modritch từng đạt thành tích cao nhất vào thời điểm đó sao?"
"Tôi cũng nghe nói dân chúng trong lãnh địa ca ngợi hết lời đấy. Nghe bảo mức sống còn được nâng lên một tầng cao mới cơ mà."
"Chẳng phải tất cả là nhờ thiếu gia Hemnon đã lèo lái lãnh địa theo một phương thức đúng đắn hay sao?"
Khi nhắc đến chuyện của mình, Hemnon ưỡn ngực tự hào, nở một nụ cười mãn nguyện rồi đáp lời.
"Haha. Đây chỉ là kết quả được tạo nên nhờ quá trình học tập đúng đắn mà thôi. Không phải do tôi tài giỏi gì đâu, tất cả là nhờ những lời dạy dỗ tuyệt vời từ phụ thân tôi đấy."
"Ôi chao."
"Tất nhiên, việc trở thành tấm gương cho giới quý tộc lại là một câu chuyện hoàn toàn khác rồi. Hahaha!"
Tên này bây giờ đã dám lớn lối nói thẳng cho người ta nghe luôn rồi đây.
Còn cố tình nhấn mạnh vào cụm từ "tấm gương của giới quý tộc" mới ghê chứ.
Cái điệu bộ liếc mắt sang phía này như muốn cười nhạo người khác.
Nhìn cái vẻ cười hô hố ngập tràn trong cảm giác vượt trội ấy, ai cũng có thể đoán trước được kịch bản tiếp theo.
Và một khi chủ đề đã lái sang chuyện lãnh địa thì việc tên này lôi tôi ra làm trò bàn tán là điều chắc chắn 100%.
"Hơn nữa, không biết là công tử Karsein có ổn không nhỉ?"
"Ý anh là sao cơ?"
"A-ha. Nhìn thế này thì chắc mọi người vẫn chưa biết gì rồi nhỉ! Ôi chao ôi. Không ngờ mọi người lại mù tịt về chiếc sự kiện "siêu to khổng lồ" này đấy."
Hemnon dùng một tay vỗ trán, ra vẻ tiếc nuối lắc đầu.
"Công tử Karsein nhà ta dạo gần đây đã trở thành lãnh chúa của Rusmeyer rồi đấy."
"Ôi chao."
"Lãnh chúa cơ á."
Những tiếng thở dài được dàn dựng giả trân vang lên giữa đám quý tộc.
Chắc chắn tụi nó ngầm biết thừa từ lâu rồi. Chẳng cần phải diễn cái trò ngạc nhiên giả vờ làm gì, toàn bộ sự thật tụi nó đều nắm trong lòng bàn tay cả.
Trừ đúng một người.
"Karsein... đã trở thành lãnh chúa của Rusmeyer ư?"
"Đúng vậy, tiểu thư Flora. Xem ra bên trong công tước gia Bagran không hề hé lộ nửa lời với cô sao?"
Flora hoàn toàn không biết gì về chuyện này cả.
Không rõ có phải do sự phát triển của tập phim hay không, nhưng những kẻ biết chuyện này chỉ đếm trên đầu ngón tay, đại loại như Arina và Claire.
Đánh hơi thấy mùi mồi, bầy linh cẩu bắt đầu trở nên hăng hái hơn.
"Cậu ta mới nhậm chức lãnh chúa chưa lâu đâu. Giữa tôi và cậu ta thậm chí còn từng xảy ra ma sát vì chuyện phí qua đường nữa cơ đấy. Thế nhưng, lại để một kẻ như vậy quay lại quản lý lãnh địa ư? Chẳng lẽ đây không phải là điều đáng lo ngại lắm sao?"
"Một kẻ hoàn toàn thiếu tư cách làm lãnh chúa. Phải chăng ý định ban đầu của bọn họ là muốn giấu nhẹm chuyện này đi?"
"Nếu không phải vậy thì chắc chắn phải có lý do gì uẩn khúc nên mới muốn giấu giếm chứ."
"Biết đâu là vì cảm thấy quá nhục nhã khi đã bóp nát lãnh địa Shatren nên mới thế chăng."
Đám quý tộc liên tục gật gù phụ họa theo nhau.
Và người ra đòn kết liễu cuối cùng không ai khác chính là.
"Cậu đấy, có chuyện quan trọng như thế mà sao lại không chịu nói cho mọi người biết hả? Hửm?"
Chính là Hemnon.
Ting!
[1. Tại sao ta phải giải thích chuyện đó cho tên này nghe chứ? Dù có giải thích thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi được gì, ta không muốn lãng phí thời gian vào những việc vô bổ này.] [2. Tên khốn nhà ngươi, định lôi chuyện lãnh địa ra để hạ nhục ta một lần nữa chắc?!] [3. Đừng có mà hỗn xược, một tên bá tước té rép mà lại dám chõ mõm vào chuyện của công tước gia à.] [4. Chà, dù sao thì đó cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì cho cam.] [5. Lo mà quản bản thân cho tốt trước đi thì hơn? Rõ ràng ngươi chính là kẻ chủ mưu đã tàn phá Rusmeyer còn gì!] Có vẻ như lựa chọn thực sự mang tính cốt lõi của tập phim này đã xuất hiện rồi đây.
Dù từ nãy đến giờ chẳng có mấy lựa chọn lớn lao, nhưng hễ dính đến chuyện lãnh địa thì đây đích thị là vấn đề mà tôi phải đối mặt trực diện.
Lựa chọn 2 và 3 đúng chuẩn bài vẽ đường cho hươu chạy vào ngõ cụt.
Lựa chọn 5 trông có vẻ sẽ tạo cơ hội cho đám quý tộc bu lại cắn xé, vin vào cớ tư cách lãnh chúa giống như cách Hemnon vừa làm.
Lựa chọn 1 thì lại trả lời theo kiểu "tại sao phải giải thích cho mấy người nghe", khả năng cao sẽ làm sụt giảm độ thiện cảm.
Lựa chọn 4 trông có vẻ hiền hòa nhất và có nguy cơ cao là đáp án đúng nhất.
'Mấy tên quý tộc khác thì không nói, nhưng riêng với cái thằng này thì tao không có lý do gì phải lùi bước cả.'
Dù sao thì trong tay tôi cũng đang nắm giữ bài tẩy cơ mà.
[5. Lo mà quản bản thân cho tốt trước đi thì hơn? Rõ ràng ngươi chính là kẻ chủ mưu đã tàn phá Rusmeyer còn gì!]☑
"Lo mà quản bản thân cho tốt trước đi thì hơn?"
"... Gì cơ?"
"Nghe giọng điệu của ngài cứ như thể thiếu gia Hemnon đã làm sai điều gì ghê gớm lắm vậy nhỉ?"
"Sai á? Thiếu gia Hemnon năm ngoái vừa mới đạt được thành tích xuất sắc trong hội nghị quý tộc phía Đông cơ mà."
"Thái độ tiếp thu lời khuyên của anh ta chẳng phải quá tệ hay sao?"
Đám quý tộc lại nhao lên chực chờ lao vào cắn xé cổ họng.
Hemnon cũng nở một nụ cười nửa miệng đầy mãn nguyện, đinh ninh rằng tình huống có lợi cho mình sắp diễn ra.
Nhưng mà này, thứ tụi mày sắp đớp không phải cổ họng tao đâu, mà là một cú lừa to bự đấy.
"Đến cả đám kị sĩ của gia tộc bá tước – những kẻ đang gây tổn hại cho lãnh địa hợp pháp được Hoàng gia công nhận của ta – mà ngươi còn chẳng quản lý nổi, thế mà giờ này lại còn dám mở mồm ra phán xét ta cơ à?"
"...!"
"Hả? Gì thế kia?"
"Kị sĩ á...?"
"À. Để ta giải thích cho những ai chưa biết nhé. Ba tên kị sĩ của gia tộc bá tước đã mò sang lãnh địa của ta để quậy phá đấy. Thậm chí tụi nó còn giả danh cướp rừng để liên tục cướp bóc nữa cơ."
Miệng của đám quý tộc vốn nãy giờ chỉ ôm nỗi hoài nghi nay đã há hốc cả ra.
"Còn nhớ lúc ta đến đó nhậm chức lãnh chúa chứ. Lúc đó, một đứa trẻ đang oằn mình chịu đựng những cơn bệnh nặng, vậy mà tụi nó thậm chí còn chẳng thèm mở một con đường để cứu người. Tụi nó bảo rằng người sắp chết đến nơi rồi mà chắc gì đã có tiền nộp phí qua đường, hay là nhét tạm ít tiền lộ phí xuống âm phủ hóa vàng cho xong chuyện đi nhỉ."
"C-Cái đó... đó là!"
Đúng vậy. Chỉ cần nói đến đây mà không nhắc tới chuyện đã nhận được phần thưởng bồi thường thì đám này sẽ hiểu lầm ngay lập tức cho mà xem.
Nhưng mà, đằng nào thì mày chẳng định bịa đặt dối trá để hãm hại tao cơ chứ?
"Đúng thế. Vẫn chưa hết đâu nhé. Con đường phẳng duy nhất để vượt qua núi Waglu đều nằm ở Rusmeyer, vậy mà tụi nó đi qua đi lại suốt bao nhiêu lần mà chưa từng đóng một đồng phí qua đường nào đấy."
Chỉ trong nháy mắt, hội trường tiệc trà chìm vào một khoảng lặng chết chóc.
"Nếu bảo rằng ta thiếu tư cách làm lãnh chúa, thì xem ra Hemnon cũng chẳng khá khẩm hơn ta là bao về mặt phẩm chất đâu nhỉ. Liệu một vị lãnh chúa quý tộc có tư duy bình thường có bao giờ lại đi dung túng cho những hành động vô liêm sỉ này lặp đi lặp lại hay không?"
Câu hỏi này đã quét sạch hoàn toàn vẻ sung sướng trên gương mặt của đám quý tộc – những kẻ từ nãy đến giờ chỉăm chăm nghĩ cách vùi dập Karsein.
Bọn chúng định dùng chủ đề lãnh địa và hội nghị quý tộc phía Đông để gây áp lực cho Karsein, lôi tư cách lãnh chúa ra để so sánh và công kích hắn với Hemnon – kẻ từng đạt thành tích cao nhất.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Hemnon lại vừa trót nhúng chàm vào một tội ác tày trời mà đến cả chính chủ cũng khó lòng biện hộ nổi.
Kị sĩ của gia tộc bá tước lại đi tàn phá lãnh địa của người khác.
Hơn nữa, ba tên kị sĩ đó hóa ra lại chính là lũ chuyên đi cướp bóc lãnh địa nhà người ta.
Đến cả kị sĩ trong nhà mình mà còn quản lý không nổi để xảy ra cơ sự này, thì bản thân hắn lấy cái tư cách gì mà dám đi chê bai phẩm chất lãnh chúa của kẻ khác?
Chính nhờ lỗ hổng logic to đùng này mà Hemnon hoàn toàn mất sạch quyền lên tiếng phán xét Karsein.
"... Mọi người ơi, xem ra có vẻ như đã có một vị khách không mời mà đến lọt vào buổi tiệc của chúng ta rồi đây. Phải không nào?"
Nhận ra tình thế đã tiến đến mức không thể nào tẩy trắng nổi, Pitea nhanh chóng xoay chiều dư luận.
Lập tức, đám quý tộc cũng hùa theo ý kiến của Pitea.
"Chuẩn luôn ấy chứ."
"Hóa ra ngài lại là một con người hoàn toàn khác với những gì chúng tôi từng nghĩ đấy."
"Thật quá thất vọng về ngài, thiếu gia Hemnon."
"Đ-Đó chỉ là hiểu lầm thôi! Lũ kị sĩ đó ta đã sớm xử lý hết rồi, ta vốn dĩ là người luôn đứng về phe hỗ trợ lãnh địa Rusmeyer mà...!"
Rạt!
Tiểu thư chim mồi bung quạt che miệng, phũ phàng cắt ngang lời bào chữa của Hemnon.
"Năm ngoái có làm tốt thế nào đi nữa mà để xảy ra cơ sự này thì khả năng cao là năm nay ngọc cũng thành đá thôi. Đứng ở cương vị quý tộc thì lúc nào chẳng cần phải có thái độ biết kiểm điểm và tự phản tỉnh bản thân, đúng không nào?"
"Đúng vậy đấy. Một quý tộc muốn phát triển vươn lên thì lúc nào cũng cần phải có khoảng thời gian tự kiểm điểm chứ."
"Xét thấy thì ngài nên dành thời gian tịnh tâm kiểm điểm lại bản thân, nhân tiện chuẩn bị luôn cho chuỗi ngày diễn hội nghị sắp tới thì hơn đấy ạ."
Nghe thì có vẻ văn vẻ hoa mỹ đấy, nhưng thực chất chẳng khác nào câu nói "biết điều thì cút xé mọe đi cho tao nhờ" cả.
Hemnon trợn trừng mắt nhìn tôi như thể tròng mắt sắp rớt ra ngoài, rồi cứ thế mang theo cặp mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu mà bỏm bẻm bước ra khỏi hội trường.
Chắc là cay cú lắm hay sao mà tiếng mở rồi đóng cửa đánh sầm một phát cực kỳ to.
Ting!
▶ Đã thành công đuổi cổ Hemnon ra ngoài bằng khẩu tài sắc bén. ◀ ▶ Đã kích hoạt thành công kết quả vượt quá giới hạn của lựa chọn! ◀ ▶ Phần thưởng được trao! ◀ ■ Phần thưởng [Tăng thêm 10% độ hoàn thành! (Chỉ số hiện tại: 45%)] [Chủ đề lãnh địa đã bị loại bỏ, câu chuyện về thất bại của Shatren sẽ không bị lôi ra bới móc nữa.]
"Chuyện này chúng ta nên dừng ở đây thôi thì hơn. Không ngờ lại có chuyện động trời như thế xảy ra..."
"Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến của tiểu thư Pitea."
"Tôi cũng vậy ạ! Hơn nữa, mấy chuyện chính trị lãnh địa thế này có vẻ hơi quá sức đối với tụi mình đúng không nào các tiểu thư?"
"Đúng thế chứ. Dù sao thì các nữ chủ nhân thường chỉ quản lý gia tộc chứ có mấy khi nhúng tay vào lãnh địa đâu cơ chứ."
Đúng như ý nghĩa phần thưởng trên bảng trạng thái, tụi nó lập tức dẹp xó cái chủ đề lãnh địa sang một bên.
Và.
Khoảnh khắc được mong chờ nhất cuối cùng cũng đã đến.
"Ừm. Mọi người ơi, tôi có chuyện này muốn nói với tất cả mọi người."
"Ý tiểu thư Flora là muốn nói với tụi tôi sao?"
"Tò mò ghê cơ. Không biết là chuyện gì quan trọng thế nhỉ?"
Ngay khi con nhóc này vừa hé miệng, ánh mắt của đám quý tộc lại sáng rực lên đầy háo hức.
"Tiểu thư Flora, chuyện đó... xin lỗi vì thất lễ nhưng chúng ta có thể hoãn lại một chút được không?"
Cứ như thể đang bắt nhịp tín hiệu, Pitea Gelqueten lập tức đứng phắt dậy chen ngang.
"Chắc là mọi người cũng lờ mờ đoán ra được rồi, nhưng thực chất ở nhà Gelqueten chúng tôi từ trước đến nay vốn chẳng có cái gọi là tiệc trà đơn thuần đâu. Đãi ngộ của chúng tôi từ xưa đến nay vẫn luôn là những món ăn tuyệt hảo đánh thức vị giác cơ mà."
Vỗ tay, vỗ tay.
Theo hiệu lệnh vỗ tay của Pitea Gelqueten, một chiếc xe đẩy đựng thức ăn từ từ tiến vào từ phía chính diện.
"Vừa rồi mọi người đã bàn bạc những chuyện quan trọng nên tôi nghĩ chúng ta nên lót dạ bằng một chút đồ ăn thì hơn. Hơn nữa, chắc là mọi người cũng đã đói bụng sau một hồi trò chuyện rôm rả rồi đúng không nào."
Cô ta ngọt ngào cất lời hỏi rằng vì biệt thự đã chuẩn bị sẵn các món ăn đúng vào khung giờ này, hà cớ gì chúng ta không vừa thưởng thức bữa ăn nhẹ vừa tiếp tục trò chuyện nhỉ.
Flora vẫn hoàn toàn mù tịt không nhận ra âm mưu gì, ngây ngô đáp rằng không vấn đề gì cả.
"Còn công tử Karsein thì sao, ngài thấy ổn chứ ạ?"
Pitea cũng không quên hướng câu hỏi về phía tôi.
"Nếu là đồ ăn do gia tộc Gelqueten chuẩn bị thì ta vô cùng hoan nghênh."
Đám quý tộc lập tức cườimủm mỉm ngay khoảnh khắc đó.
Đinh ninh nắm chắc tương lai của Karsein trong lòng bàn tay, trong tròng mắt của tụi nó lúc này ngập tràn sự mong đợi và cảm giác thỏa mãn tột độ.
Tiếng dao nĩa lách cách vang lên khi từng đĩa thức ăn lần lượt được dọn lên bàn.
Và.
Ting!
▶ Nếu tiêu thụ có thể sẽ xuất hiện triệu chứng dị ứng quả Kelbia! ◀ Ngay trước mắt tôi, dòng tin nhắn dự đoán từ trước đã hiện lên.
'Xem ra đã đến lúc mình phải chuồn khỏi đây rồi.'
Trên cái sân khấu được chuẩn bị sẵn này, hắn chẳng qua cũng chỉ là một con cá nằm trên thớt chờ ngày lên đĩa.
Chỉ là một trò hề tầm thường nhảy múa một cách lố bịch để làm vui lòng đám quý tộc đang ngồi ngắm nhìn mà thôi.
Thế nhưng, quái lạ là từ nãy đến giờ hắn chưa hề thực hiện một vũ điệu buồn cười nào cả.
Hết tự nhận mình là hiệp sĩ hộ tống.
Định lôi tư cách lãnh chúa ra để hạ nhục vì nghe tin hắn đã làm lãnh chúa Rusmeyer, nào ngờ Hemnon lại là kẻ bị đá đít đuổi cổ trước.
Dù cho những cái bẫy được giăng ra có nhiều đến đâu đi nữa thì Karsein vẫn cứ thế may mắn né sạch từng cái một.
'Nhưng có lẽ vận may của anh ta cũng chỉ đến đây là hết thôi.'
Pitea thầm cười khẩy trong lòng, hoàn toàn dập tắt mọi hạt giống bất an còn sót lại trong đầu.
"Đây là món mới được chế biến theo công thức độc quyền của riêng tôi đấy ạ. Tôi đặc biệt dành tặng riêng cho những vị khách quý có mặt ở đây trước tiên, mong là mọi người sẽ thưởng thức thật ngon miệng nhé."
"Ôi chao. Thật là một cơ hội hiếm có quá."
"Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội nếm thử món mới của nhà Gelqueten trước tiên đâu cơ chứ. Cảm ơn cô nhiều lắm nhé, tiểu thư."
"Nhất định phải ăn cho sạch sẽ không được để thừa miếng nào đấy nhé. Phải không nào mọi người?"
"Tất nhiên rồi! Nếu mà để thừa thì chẳng khác nào coi thường thành ý của tiểu thư Pitea cả."
Nói quá chuẩn.
Nhất định phải ăn cho sạch sẽ không sót một miếng.
Bởi vì đây là một cơ hội đặc biệt cơ mà.
Riêng những món ăn được bày biện ngay trước mắt này thì chắc chắn là không thể nào né tránh được đâu.
Giống như những gì từng diễn ra trong quá khứ. Hắn sẽ phải tự tay tống thứ độc dược đặc biệt mang tên quả Kelbia đó vào miệng của chính mình.
Toàn bộ ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía nam nhân sở hữu mái tóc đen thẫm.
'Nào, mau lên.'
'Cầm dao nĩa lên rồi tự tống thức ăn đó vào miệng đi chứ.'
'Và diễn cho chúng tôi xem đi. Trọn vẹn không sót một chi tiết nào nhé.'
Cảnh tượng Karsein quằn quại trong đau đớn khi tác dụng phụ của quả Kelbia ngấm vào cơ thể chính là màn trình diễn mãn nhãn nhất mà đám quý tộc tụ tập ở đây hằng mong chờ được thưởng thức.
Tuy nhiên.
Choang!
Hắn ta phất tay hất văng bộ dao nĩa đang đặt trước mặt ra phía sau một cách dứt khoát.
Giữa lúc mọi người còn đang ngẩn ngơ vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Phụt."
Trên khóe môi Karsein nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Trò này đối xử với ta còn tệ hơn cả đám hiệp sĩ hộ tống nữa đấy chứ."
Ngay khi dứt lời, hắn thò tay vào trong túi áo ngực lấy ra một lọ thuốc nhỏ, rồi cứ thế dốc thẳng tay đổ đầy thứ chất lỏng ấy lên chiếc đĩa bày đồ ăn ngay trước mặt mình.
Khoảnh khắc đó, màu sắc của món ăn lập tức biến đổi sẫm lại một cách đáng sợ.
Đám quý tộc bắt đầu xì xào bàn tán, ngầm chỉ trích Karsein vì hành động bất lịch sự dám phá hoại đồ ăn thức uống trên bàn.
Nhưng.
"Ta đã bảo rồi mà, Flora. Đáng lẽ ta không nên bước chân vào cái bữa tiệc trà này mà cứ quay thẳng về công tước gia mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất."
"..."
Chỉ duy nhất một thiếu nữ ở đây, lại cảm nhận và tiếp nhận tình huống này theo một cách hoàn toàn khác biệt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn