Chương 17: Đây chính là tội ác!!
Ta tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không bao giờ để loại người như ngươi chinh phục đâu! · Cybertronlk1234 · 105 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
WN
"Đừng có đùa nữa màaaa!!"
Tôi hoàn toàn không thể tin nổi. Tại sao… tại sao chuyện này lại xảy ra chứ?
"R-Rene tiểu thư?"
Ellie giật mình nấc lên một tiếng, cô đặt tay lên ngực, đôi vai khẽ run rẩy. Ánh mắt dè dặt của cô hướng về phía Julia.
Julia ngay lập tức nhắm nghiền mắt, buông một câu ngắn gọn:
"Lia."
"Rõ!"
Như chỉ chờ có thế, cô nàng học sinh kém bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Nào nào, bình tĩnh đi, Rene."
Ả ta áp sát tôi trong nháy mắt, luồn hai tay qua nách rồi khống chế tôi chỉ bằng một chiêu. Đó là một sức mạnh không thể kháng cự.
Tiếp đó, một giọng nói dịu dàng đến vô tận vang lên bên tai tôi:
"Cứ coi như đây là một trải nghiệm tốt đi mà~"
"Trải nghiệm tốt cái con khỉ! Tôi tuyệt đối không muốn có cái loại trải nghiệm này đâu!"
Tôi nghiến răng, vùng vẫy hòng thoát khỏi vòng tay của cô nàng học sinh kém nhưng vô ích. Người phụ nữ này, rốt cuộc tại sao lại khỏe đến thế chứ?
Cuối cùng, tôi đành từ bỏ việc kháng cự và chỉ biết gào lên:
"Tôi tuyệt đối sẽ không mặc váy đâu!!"
Nhờ vượt qua bài kiểm tra tìm kho báu với vị trí gần như là số một, chúng tôi đương nhiên nhận được điểm số cao nhất và giành được vé mời dự tiệc tối của cha tôi. (Dĩ nhiên, sau một hồi 'cân nhắc' đầy nghi vấn của Hiệu trưởng, tên Kairos đó đã chen chân vào với tư cách đồng hạng nhất).
Thế nhưng, chưa kịp tận hưởng niềm vui đó thì một dòng thông báo bổ sung ập đến… [※Vì buổi khiêu vũ sẽ được tổ chức, tất cả học sinh phải mặc trang phục phù hợp với lễ nghi.] Tôi lắc đầu nguầy nguậy như muốn phủ nhận thực tế và hét lên:
"Đồng phục… tôi sẽ mặc đồng phục đi… Đằng nào tôi cũng không khiêu vũ, tại sao phải mặc váy chứ!"
"Cái cậu này. Chủ nhà đã yêu cầu như vậy thì khách khứa chúng ta phải làm theo chứ."
Lúc này, cô nàng học sinh kém mới chịu buông tay tôi ra.
"Với lại, người ta có bắt cậu chuẩn bị tiết mục khiêu vũ đâu. Chỉ là yêu cầu giữ lễ nghi tối thiểu thôi mà. Nếu ngay cả điều này cũng không tuân thủ, chú Prizna sẽ nghĩ gì về chúng ta đây?"
"Cha… Đừng có gọi Thứ trưởng Ludwig bằng cái kiểu đó!"
"Sao chứ? Chẳng phải đúng mà. Chú Prizna."
Cô nàng học sinh kém trông có vẻ hoàn toàn không biết mình đã sai ở đâu.
Tôi nghiến răng kèn kẹt, cảm giác như sắp ngất đi vì huyết áp tăng cao nên đành dời tầm mắt. Lần này, tôi nhìn Ellie với vẻ cầu khẩn:
"Ellie, cậu nói với tiểu thư (Julia) một tiếng đi. Chúng ta đi với tư cách là học sinh đại diện cho Luminas để nhận sự chỉ dạy của Thứ trưởng Bộ Ma pháp, chứ không phải đến để thong dong khiêu vũ với đám quý tộc!"
"E-Em ạ?"
Đôi mắt Ellie đảo qua đảo lại một hồi, rồi cô ngập ngừng đáp:
"N-Nhưng nếu là buổi khiêu vũ của gia tộc Prizna… em cũng rất muốn tham gia…."
"Cái gì?"
"Vì… có một người anh mà em rất muốn gặp…."
"……Hà."
Ellie à, tôi không ngờ cậu lại như vậy đấy….
Cảm giác như bị phản bội hoàn toàn. Tôi quay sang nhìn Julia, nhưng cô ấy như đã chờ sẵn, liền đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ vờ như không liên quan.
Cô nàng học sinh kém đặt tay lên lưng tôi và nói:
"Nào nào, vậy là tỉ lệ 3 chọi 1 nhé. Lần này Rene cậu hãy nhường một bước đi."
"Lia, cậu không lo lắng sao? Cậu… không, những thường dân như cậu và tôi mà đến buổi khiêu vũ, đám quý tộc ở đó sẽ nhìn chúng ta bằng ánh mắt thế nào?"
Cuối cùng, tôi đành tung ra quân bài cuối cùng. Một câu chuyện hơi khó xử mà nếu là Evan nguyên bản thì tuyệt đối sẽ không bao giờ thốt ra.
"Tớ chẳng lo lắng chút nào cả."
Thế nhưng, cô nàng học sinh kém lại đáp trả một cách cực kỳ nhẹ nhàng. Cứ như thể ngay từ đầu cô ta chưa từng mảy may lo sợ về điều đó dù chỉ một chút.
Khi tôi ngơ ngác hỏi lại: "Cái gì?", cô nàng học sinh kém nở một nụ cười rạng rỡ và nói:
"Bố mẹ tớ luôn mong muốn con cái không bị lép vế trước mặt người khác. Nhờ vậy mà từ nhỏ tớ đã đi dự kha khá các buổi khiêu vũ quý tộc rồi."
Cô nàng học sinh kém chộp lấy tay tôi.
"Tất nhiên là Rene cậu không phải lo gì cả! Tớ sẽ chỉ cho cậu từ A đến Z! Dù là lễ nghi quý tộc hay trình tự tiệc tối, có gì thắc mắc cứ hỏi tớ nhé!"
Đó là một nụ cười rực rỡ gần như ánh mặt trời.
"Vấn đề không phải là tôi không biết những thứ đó!"
Sự ức chế đã vượt quá giới hạn. Tôi hất tay cô ta ra và gào lên trong tuyệt vọng.
"Hừm hừm~" Ngay lúc đó, cánh cửa đang đóng chặt mở ra, cô Justina bước vào với tiếng ngân nga khe khẽ.
Theo phản xạ, tôi quay lại nhìn cô. Bắt gặp ánh mắt tôi, cô cười toe toét và giơ cao… một chiếc váy trắng tinh khôi đang cầm trên tay.
"Tèn ten, chiếc váy mà Rene sẽ mặc trong buổi tiệc tối đã đến rồi đây!"
"Dạ?"
"Rene, em không có váy dự tiệc mà đúng không? Mà cũng không thể bắt em mua một bộ đắt tiền như vậy được."
Đúng lúc đó, cô nàng học sinh kém lại một lần nữa giữ chặt hai cánh tay tôi.
Quay lại nhìn, tôi thấy cô ta đang cười rạng rỡ vì lý do nào đó và nói:
"Đúng lúc lắm. Nhân cơ hội này thử mặc vào xem sao."
"……Cái gì?"
"Phải đấy! Quả nhiên Lia của chúng ta thật nhanh ý."
Cô Justina vỗ tay cái chát như thể mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa.
Cô bắt đầu tiến lại gần tôi, trên tay là chiếc váy mềm mại đang đung đưa.
"Ch-Chờ một chút…?"
Tôi nhìn Ellie như muốn cầu cứu, nhưng cô ấy chỉ đứng nhìn với vẻ mặt đầy hứng thú. Cứ như thể cô ấy rất muốn thấy cảnh tôi mặc váy vậy.
"Kh-Không muốn đâu…."
Cảm giác rợn người khi những chiếc cúc áo đồng phục bị bàn tay của cô nàng học sinh kém tháo ra. Tôi vùng vẫy kịch liệt nhưng vô ích. Chỉ biết lắc đầu phủ nhận thực tại.
Cô Justina đã tiến đến ngay trước mặt tôi, cô mỉm cười lấp lánh rồi bồi thêm một câu:
"À, đúng rồi. Rene, em cũng phải chuẩn bị khiêu vũ nữa đấy."
"……Dạ?"
Giờ lại còn được đằng chân lân đằng đầu sao? Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Giọng nói thản nhiên của cô Justina tiếp tục vang lên:
"Thì chẳng phải bạn nhảy của Kairos – người đứng đầu kỳ thi lần này, đương nhiên phải là người đồng hạng nhất như Rene em sao?"
Đó quả thực là những lời khiến tôi cảm thấy tiền đình quay cuồng.
※※
"Hiệu phó không lo lắng sao?"
"Ý tiểu thư là chuyện về cậu Martin (Evan) phải không?"
"Phải."
Erika kiên quyết gật đầu. Verkis im lặng nhắm mắt, nhấp một ngụm hồng trà. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát, chỉ còn tiếng ngón tay ông gõ nhịp đều đặn lên đùi.
"Vâng, tôi không lo lắng. Vì tôi không làm gì sai cả."
Hồi lâu sau, Verkis mới trả lời bằng giọng điềm tĩnh.
Erika khẽ gật đầu nói: "Ra là vậy." rồi cũng nhấp một ngụm trà. Sau đó, cô hỏi với giọng hơi ngập ngừng:
"Ông nói người đã thi triển Ma pháp dò tìm đó là tiểu thư Rene phải không?"
"Theo báo cáo của thầy Levan thì đúng là như vậy."
"……Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người họ chứ?"
Đó là một giọng nói chứa đựng sự tò mò thực sự. Erika nắm chặt tay, để lộ vẻ mặt bất lực không giống với phong thái thường ngày của mình.
"Gần đây tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi những chuyện đang xảy ra ở ngôi trường này. ……Từ vụ việc của em trai tôi, cho đến sự tỏa sáng bất ngờ của tiểu thư Rene – người vốn có điểm đánh giá năng lực lần một thấp nhất."
Erika khẽ cắn môi dưới.
"Hơn nữa, tiểu thư Rene đó lại sử dụng Ma pháp thăm dò do chính em trai tôi phát triển… Tôi thực sự không biết mình nên đón nhận chuyện này thế nào nữa…."
"Chúng ta có thể suy xét đến nhiều khả năng."
Verkis nói một cách thản nhiên rồi đặt tách trà xuống.
"Ngay từ đầu, trong kỳ thi lần này, tiểu thư Rene không hề thể hiện bất kỳ ma pháp bậc cao nào. Cô ấy chỉ gây ấn tượng bởi khả năng phán đoán xuất sắc, còn những ma pháp đã sử dụng đều là Ma pháp bậc 1."
"Ma pháp thăm dò của em trai tôi chắc chắn không phải ở cấp độ bậc 1."
"Chuyện đó… là vì ma pháp đó vẫn chưa được đăng ký chính thức vào Tháp Đẳng cấp mà thôi."
Verkis thở dài một tiếng ngắn.
"Tôi dự định sẽ có một buổi gặp mặt chính thức với tiểu thư Rene ngay khi cô ấy trở về từ buổi tiệc tối. Bao gồm cả việc tìm hiểu ngọn ngành làm sao cô ấy biết được ma pháp thăm dò cấp cao đó."
"……Theo suy đoán của Hiệu phó, lý do là gì?"
"Chà. Chẳng phải là do cậu Evan đã đích thân dạy ma pháp cho cô ấy sao?"
"Ý ông là em trai tôi và tiểu thư Rene có quan hệ tình cảm?"
"Cũng không thể loại trừ khả năng đó. Vì giữa hai người họ vốn không hề có điểm tiếp xúc nào được biết đến cả."
"……."
Trong đầu Erika hiện lên khuôn mặt của Rene khi đến tìm mình.
Cùng với hình ảnh mà con quạ đã cho thấy: Rene cõng Evan đang bất tỉnh rời khỏi ký túc xá.
'……Sau một cuộc cãi vã của tình nhân sao?'
Bất chợt, một khả năng rợn người lướt qua tâm trí cô.
"Không, em trai tôi không đời nào làm chuyện đó."
Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu xua tan ý nghĩ ấy.
Phải rồi, nếu là Evan, cậu ấy sẽ không bao giờ giấu mẹ và chị gái về việc mình có bạn gái đầu tiên. Nếu là em trai cô, chắc chắn ngay khi vừa hẹn hò, cậu ấy đã gửi thư về đòi tổ chức một bữa tiệc linh đình rồi.
"Vậy, tiểu thư Erika nghĩ câu trả lời là gì?"
"Tôi thì…."
Rất nhiều khả năng đang đan xen phức tạp. Khuôn mặt của em trai, khuôn mặt của Rene, và cả khuôn mặt của Kairos nữa. Khuôn mặt của vô số những đứa trẻ có vẻ liên quan hiện lên rồi lại biến mất.
"Thưa Hiệu phó."
Thế nhưng, trong số vô vàn khả năng đó, chỉ có duy nhất một câu trả lời có thể xâu chuỗi và giải thích một cách minh bạch những mảnh ghép bí ẩn này.
Dù bản thân khả năng đó nghe có vẻ cực kỳ hão huyền… Erika vẫn trấn tĩnh trái tim đang xao động, nhìn thẳng vào vị Hiệu phó. Rồi cô thận trọng tiếp lời:
"Ông có thể điều tra kỹ hơn về các mối quan hệ gia đình của tiểu thư Rene được không? Bao gồm cả tất cả những môi trường mà cô ấy đã trải qua từ trước đến nay."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn