Chương 160: 157. Tất Cả Mọi Câu Chuyện Đều Bắt Đầu Từ Đây.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Ngay khoảnh khắc cuối cùng, tôi vặn xoắn cơ thể mình lại.
Cơ bắp bị xé rách, xương cốt gãy nát. Với một cánh tay lủng lẳng đầy dị hợm, nó đứt lìa phăng ra khỏi cơ thể tôi.
Đòn tấn công đáng lẽ đã xuyên thủng tim tôi thì thay vào đó lại đục một lỗ chà bá qua bờ vai tôi.
... Nó trượt rồi.
Nhưng thế không có nghĩa là tôi không phải chịu sát thương nào.
'Mình có thể thắng.'
Tái tạo bằng ma thuật sao?
Dĩ nhiên là làm được rồi.
Nhưng trò đó ngốn thời gian.
Ngay cả khi sở hữu ma lực vô hạn, việc tái tạo cũng không thể diễn ra ngay tắp lự.
Nó đòi hỏi phải có một quá trình.
Nếu mình gián đoạn không cho cái quá trình đó diễn ra thì sao?
Sự tái tạo sẽ vô phương xảy ra.
Tụi này đâu có non và xanh đến mức bỏ lỡ một sơ hở như thế.
Giai điệu.
Cường hóa.
Gảy đàn tiếp nào.
Và những xiềng xích của Pyura vỡ vụn.
Pyura, kẻ vừa mới tàng hình che giấu bản thân thêm lần nữa, đang chuẩn bị kích hoạt sự bóp méo ánh sáng.
"... Là máu sao?"
Bầu không khí xung quanh Vua Điên, kẻ đang chằm chằm dòm cái cánh tay đã bị chém đứt lìa của mình, thình lình biến đổi.
Lão siết chặt thanh kiếm bằng bàn tay còn lại rồi vung kiếm lần nữa.
"Đổi."
Một nhát chém rộng hoắc và mất kiểm soát, khác bọt hoàn toàn so với kỹ thuật bén ngót, tinh tế chỉ mới vài giây trước.
—Một nhân cách khác.
Nhưng ngoại trừ việc đổi nhân cách ra, có điều gì đó rất bất thường.
Lão rõ ràng chỉ vung kiếm có đúng một lần, nhưng đôi mắt tôi lại soi thấy vô số nhát chém.
Quỹ đạo của thanh kiếm không hề bẻ cong theo một góc độ bất khả thi nào, vậy tại sao chứ?
'…Chẳng lẽ mình không nhìn thấy chuyển động của nó sao?'
Không, không phải thế.
Trên đời này làm quái gì có thứ mà đôi mắt tôi không nhìn thấy được.
Vậy thì đây chắc chắn là...!
Đôi mắt của tôi có thể nhìn thấy "tất thảy mọi thứ".
Chỉ đơn giản là nãy giờ tôi không thèm xài ma lực vì không muốn, và tôi đã quá bị động mà thôi.
Đéo có chút sự trợ giúp nào từ Bảng trạng thái cả.
Cũng chẳng có lựa chọn nào hết.
Tôi đọc vị quỹ đạo hoàn toàn bằng chính thực lực của bản thân mình.
"... Là áp lực không khí!"
"Cái gì?"
"Đéo phải là kiếm khí! Là áp lực không khí!"
Dốc sạch sành sanh sức lực chỉ để nhích đúng một ngón tay.
Gồng cứng toàn bộ cơ thể, vắt kiệt sức mạnh đến ngưỡng tối đa.
Cái cơ thể vừa được cường hóa bằng ma thuật của tôi nổi cộm từng đường gân xanh rờn dưới da như thể chúng sắp sửa vỡ tung ra vậy.
Phải rồi. không phải là những nhát chém, mà là áp lực không khí.
Nó sẽ không chém đứt tụi mình. Nó không phải là một đòn chí mạng.
Đơn thuần chỉ là một đòn tấn công để ngăn cản tụi này xích lại gần mà thôi.
"Nguyên lý hoạt động đằng sau nó là cái quái gì thế?"
"Có vẻ như... chỉ là gồng cơ bắp lên rồi di chuyển thôi. Tôi đoán là vậy."
Biểu cảm của Skyler lập tức đanh lại.
Tôi cứ ngỡ từ nãy đến giờ lão giấu giếm con bài tẩy là một tuyệt kỹ ra gì và này nọ lắm cơ.
Nhưng nó thậm chí còn không phải là một chiêu thức, mà chỉ thuần túy là chuyển động thể chất.
"Tụi mình dùng vũ lực nghiền nát nó đi."
Scipio đề xuất một con đường.
Húc thẳng trực diện qua đó.
Đơn giản, nhưng là phương án xịn sò và hiệu quả nhất.
"Ta sẽ lên tuyến đầu."
"... Vâng."
Gã đàn ông nhợt nhạt và Hoàng đế bước lên chắn phía trước Scipio.
Họ tình nguyện làm "tấm khiên" thay cho một Scipio vốn đã cạn kiệt thể lực.
Áp lực không khí suy yếu đi một chút.
Giờ thứ còn lại phụ thuộc vào hành động của Skyler...
... và hành động của cô elf kia.
"tôi không làm nổi nữa đâu."
"Cái gì?"
"tôi đã xài tuyệt kỹ tận hai lần chỉ trong một ngày rồi. tôi không thể tung thêm chiêu thức nào đủ sức gây sát thương cho gã xâm nhập đó nữa."
"... cô định bỏ cuộc giữa chừng đấy à?"
"tôi là một người elf và đồng thời là một mạo hiểm giả. Dĩ nhiên, bản sắc elf có trước bản sắc mạo hiểm giả. Bảo vệ Cây Thế Giới là ưu tiên số một của tôi, nhưng chưa đến mức tôi phải vứt bỏ mạng sống vì một điều bất khả thi."
Skyler hối thúc tôi bằng một biểu cảm như muốn bảo rằng tụi mình không còn thời gian nữa rồi.
Tôi kệ mẹ cô elf kỳ quái đó ở phía sau rồi nhìn thẳng về phía trước.
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Được rồi. Chiến thôi nào."
"... Vâng, Selina."
Cậu ấy nhìn tôi với biểu cảm căng như dây đàn.
Tôi toe toét cười nhăn nhở.
Dòm thấy biểu cảm đó của tôi, cậu ấy liền thả lỏng.
... Chỉ cần dòm mặt nhau thôi là đủ để vực dậy tinh thần cho cả hai đứa rồi.
Thật vững tâm làm sao.
Hóa ra cảm giác yêu đương là thế này đây.
"Được rồi. Tất cả chuẩn bị... xông lên—!"
Một tấm khiên ma thuật hiện ra phía trước tụi tôi.
Tôi truyền ma lực về phía Skyler.
Pyura, kẻ chẳng biết từ lúc nào đã lủi ra phía sau lưng chúng tôi, khuếch đại thánh lực của mình lên.
Một tấm khiên nhào nặn từ thánh lực hình thành ngay phía trước tấm khiên ma thuật.
Ma thuật hỗ trợ gia trì cho tụi tôi.
Tôi gảy lên giai điệu.
Trình diễn nào.
Nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Tung bốn bài cùng một lúc.
Cường hóa và hồi phục luân phiên xen kẽ nhau.
Ma lực bị rút cạn với tốc độ bàn thờ.
Hiệu suất như hạch vậy.
Tụi mình sẽ không thể nào trụ vững được bao lâu nữa.
Nhưng chúng tôi không hề dừng bước.
Gã đàn ông nhợt nhạt đang gồng mình chắn áp lực không khí ngay cạnh Hoàng đế áp thẳng tay xuống mặt đất.
Giả kim thuật kích hoạt.
"Biến đổi, biến đổi, biến đổi."
Đất đá chồng chất lên quanh tụi tôi để chặn đứng áp lực không khí.
Nhưng nó lập tức bị gọt giũa bay màu.
"Biến đổi."
Bị gọt đi thì lại biến đổi tiếp.
Lại dựng nó lên lần nữa.
Một trận chiến tiêu hao trường kỳ bắt đầu khi đôi bên không ngừng cắn nuốt lẫn nhau.
Áp lực không khí đang xói mòn thánh lực và ma thuật.
Giống hệt đá tảng bị gió bào mòn vậy.
Sự phong hóa diễn ra với tốc độ chóng mặt.
Tôi không thể tin nổi đây chỉ đơn thuần là sức mạnh thể chất của người phàm chứ không phải năng lực từ mảnh cơ thể.
Mỗi bước chân sải về phía trước, ma lực lại bị bốc hơi từng mảng lớn.
Ngay cả việc ráng sức cử động thôi cũng là điều bất khả thi.
Và rồi, một biến số khác bước chân vào chiến trường.
"Thiên Phạt."
Sét giáng thẳng xuống.
Nhanh hơn cả âm thanh.
ẦM—!
Với mái tóc trắng xóa, bộ tu phục nữ tu màu trắng tinh khôi, cùng đôi mắt màu xanh lam dị hợm không hề ăn nhập chút nào, cô ta giáng lâm xuống mặt đất và ung dung sải bước thản nhiên như không, cứ y chang như cái áp lực không khí kia không phải là vấn đề gì với cô ta vậy.
Với những bước chân thong thả, cô ta đứng sừng sững ngay trước mặt Vua Điên.
"Chào ngươi nhé, Kẻ Thù của Thế Giới."
"... Thánh nữ."
"Cá nhân ta thì thích cái thế giới này tiếp tục tồn tại hơn. Ta tin là ngươi tự hiểu điều đó."
cô ta vươn tay hướng lên bầu trời.
Vua Điên lập tức vào thế đứng.
Mũi kiếm của lão không chĩa vào Thánh nữ, mà chĩa thẳng lên trời cao.
Mây mù kéo đến.
Gió bão hội tụ.
"Thiên Phạt."
"Yếu ớt quá. Không, có phải ngươi đã yếu đi rồi không? Bởi vì ngươi vừa ngộ ra rằng trên đời này làm quái gì có Thần linh sao?"
"... Thiên Phạt, Thiên Phạt, Thiên Phạt."
Sét giáng xuống liên hoàn với tốc độ bàn thờ.
Liên tục không một giây ngơi nghỉ.
Vua Điên xoay xở tự vệ bằng cách phán đoán trước từng đạo sấm sét, nhưng xem chừng lão không thể nào duy trì cái trò hành xác này mãi mãi được.
... Lão ta ắt hẳn phải thấu hiểu cái điểm yếu mà tôi vừa nhận ra.
Thứ thánh lực có khả năng giáng sấm sét từ trên trời xuống đi kèm hai từ "Thiên Phạt" đó chắc chắn là bá đạo cả về uy lực lẫn tốc độ, nhưng phạm vi của nó không rộng, và cô ta buộc phải trực tiếp mở mồm thốt ra mấy từ đó.
Nói cách khác, nếu không cho cô ta cơ hội mở cái mồm ra... thì Thiên Phạt sẽ tắt ngúm.
Trong lúc tôi đang dán mắt theo dõi trận chiến, tụi tôi có được một chốc để thở dốc hồi sức.
Một khoảnh khắc hít thở hiếm hoi.
Tấm khiên nhào nặn từ ma thuật và thánh lực được giải trừ, và giả kim thuật cũng ngừng biến đổi địa hình xung quanh.
'…Áp lực không khí có vẻ ổn rồi đấy. Nó biến mất rồi.'
Áp lực không khí đã tan biến.
Vua Điên đang đối mặt với Thánh nữ chỉ bằng một cánh tay duy nhất.
Và rồi, biến số cuối cùng xuất hiện.
"Cô không sao chứ?"
"... Nisha? Cả Propertius nữa? Làm thế quái nào hai người tới được đây thế?"
"Tụi tôi tới... để giúp một tay."
Ánh mắt cô ấy xoay hướng về phía Thánh nữ.
... Tôi đã ngộ ra rồi.
'Việc lôi cô ta đến tận đây vốn dĩ không nằm trong kế hoạch của họ.'
Và có thứ gì đó đã thay đổi, không, phải là vài thứ mới đúng.
Có một mảnh cơ thể ở đây.
Nisha đã lấy lại được cánh tay của mình.
Cánh tay phải đáng lẽ đã biến mất giờ lại sừng sững ngay tại đó.
Không những thế, cô ấy còn đang tự mình bước đi bằng hai chân.
Tuy nhiên, bàn tay của cô ấy trông có vẻ là đồ nhân tạo.
'…Sự cộng hưởng.'
Cô ấy mạnh lắm.
Rõ ràng có một sự khác bọt hoàn toàn so với trước đây.
Mặc cho việc có vô số thực thể sở hữu mảnh cơ thể đang hiện diện tại đây, luồng uy áp tỏa ra từ Nisha và Propertius lại mang lại cảm giác vô cùng khác bọt.
Việc tôi có thể cảm nhận được điều đó đồng nghĩa với việc những người khác cũng đã nhận ra từ đời nào rồi.
Đéo có thời gian để ăn mừng cho cuộc hội ngộ ngắn ngủi này khi vô số thắc mắc bắt đầu nảy sinh trong đầu.
Nhưng không có gì phải nghi ngờ cả.
Scipio sải bước tiến lại phía chúng tôi.
"Không sao đâu. Họ tới đây để giúp tụi mình mà, đúng không?"
"... Vâng."
"Thế là quá đủ rồi."
Tôi xoay tầm mắt về phía trước, nơi những xúc cảm tiêu cực đang sục sôi bùng nổ.
Đó là cảm xúc của Hoàng đế.
Những cảm xúc tăm tối và nhầy nhụa đang ngập tràn.
"... Ngài không sao chứ?"
"Không, không ổn chút nào cả."
Khuôn mặt ngài ta thoạt nhìn có vẻ điềm tĩnh, nhưng với hai hàm răng siết chặt vào nhau ken két... ngài ta đang cảm thấy sợ hãi.
Tình hình đã hoàn toàn chệch đường ray khỏi tầm kiểm soát cùng những tính toán của ngài ta.
Thứ duy nhất còn sót lại chỉ là sự mù tịt không thể lường trước.
Suy cho cùng thì ngài ta cũng chỉ là một con người.
Ngay cả một kẻ có khả năng hô mưa gọi gió, thao túng cả cái lục địa rộng lớn này trong lòng bàn tay cũng phải khiếp sợ trước những thứ mình không tường tận.
"Liệu phương án cuối cùng vẫn có thể thực hiện chứ?"
"Ý ngài là sao?"
"Liên lạc với Đế chế và lập tức dịch chuyển tức thời toàn bộ binh lính hiện có đến tận chỗ này."
"... Ta đã vứt bỏ con bài đó kể từ lúc tính toán kéo Osidens vào cuộc rồi. Nếu muốn thì tụi mình vẫn làm được thôi, nhưng lúc này cứ thí thêm mạng người vào đây cũng không giải quyết được cái quái gì đâu."
"Vậy thì chẳng còn lựa chọn nào khác nữa rồi."
"Cái gì...?"
"Hãy làm những việc mà tụi mình làm giỏi nhất đi. Giống như tụi mình vẫn luôn làm vậy."
Tôi mỉm cười.
Hoàng đế cũng nhếch mép cười nhăn nhở.
Skyler dòm hai chúng tôi bằng ánh mắt có chút ghen tuông.
Tôi vội vàng xua xua tay giải thích rằng không phải như cậu ấy nghĩ đâu.
"Ta giữ ngươi cạnh bên là để xin lời khuyên, thế mà rốt cuộc một người hát rong rẻ rách lại là kẻ đưa ra được những lời quân sư xịn sò và hữu dụng nhất. Nghe có hài hước không chứ lị?"
"... Đằng nào thì ngài cũng có mấy khi chịu nghe theo lời khuyên của tôi đâu."
"Con mèo ngày xưa chỉ biết ngoan ngoãn tuân lệnh y chang một con rối giờ lại dám ăn nói láo lếu với chủ nhân của mình như thế đấy."
"Ngài không thích sao?"
"Không, thế này tuyệt vời hơn nhiều."
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi khép lại.
Chúng tôi lại bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng thêm lần nữa.
Giữa tâm bão, sấm sét, cùng những luồng cát bụi và đất đá đang cuộn trào mịt mờ.
Tụi tôi kiên nhẫn chờ đợi thời khắc của mình.
Trận chiến sẽ không dễ dàng đi đến hồi kết đâu.
Bọn họ đang liều mạng chém giết nhau để lấy mạng đối phương mà.
Vua Điên đang dần dần bị đẩy lùi lại phía sau, nhưng thế trận không hề nghiêng hẳn về một bên.
Tất cả mọi người đều tự cảm nhận được điều đó.
Tất thảy mọi câu chuyện đều sẽ khép lại tại nơi này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn