Chương 111: 110. Lời Tỏ Tình
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Sương đêm buốt giá.
Một thực tế chẳng có gì đáng để ngạc nhiên.
Bức tường bị khoét một lỗ toang hoác, còn trần nhà thì bị phạt ngang gọn lỏn, phơi ra trước mắt tôi một bầu trời đêm sượng trân y chang một bức ảnh ghép lỗi.
Trông cứ như một gã lính mới tập tành xài Photoshop lỡ tay dán luôn cả một cái phong cảnh lên trần nhà mà quên xóa phông vậy.
Thật kỳ diệu là tôi vẫn còn sống nhăn răng giữa đám người rồ dại, những kẻ chém gạch đá và tường thành ngọt xớt như thái đậu phụ này.
Không, không phải tôi sống sót... mà là một phiên bản khác của tôi đã bị thay thế?
Thật lấp lửng.
Có phải tôi đang dần mất trí rồi không?
Tôi thấy gai người với cái bộ não của mình vì cứ lải nhải về những thứ mà bình thường tôi không thèm bận tâm.
Đầu tôi vẫn đau như búa bổ vì di chứng, và cơ thể vẫn chưa trở lại trạng thái bình thường.
Tôi thẫn thờ dòm lên bầu trời.
Cơ thể run lẩy bẩy, và tôi cảm nhận được cái lạnh thấu xương.
"... Chị ổn chứ?"
"Ừ."
"..."
"Không, chắc là không ổn. Ừ. Tôi không nghĩ là mình ổn."
Cậu ta không bao giờ bỏ qua cái điệu bộ bất thường của tôi.
Suy cho cùng, cậu ta là một kẻ nhạy bén và hay để ý mà.
Cơ thể tôi cứ run lên bần bật.
Đó không phải là chủ đích của tôi.
Tôi vẫn ghét cay ghét đắng việc phơi bày sự yếu đuối trước mặt thiên hạ. Tôi đinh ninh rằng làm vậy là tự phơi bày yếu điểm của mình giữa chốn giang hồ.
Dẫu thừa biết cái cõi này không phải là cái thế giới máy móc, lạnh lẽo mà tôi từng sống, tôi vẫn coi nó là một nơi đầy rẫy hiểm nguy.
À thì, nó nguy hiểm thật, cái đó thì không thể chối cãi.
Bình thường thì không ai bị sơn tặc trấn lột giữa đường cao tốc cả.
Dẫu cho thi thoảng vẫn bị đám cướp có giấy phép hành nghề mang tên chính phủ trấn lột qua mấy trạm thu phí.
'... Dòm mấy cái suy nghĩ xàm xí này, chắc mẩm mình đang không tỉnh táo rồi. Tốt nhất là đi ngủ sớm thôi.'
Bàn tay của Skyler tiến lại gần.
"Gì vậy?"
"Cầm lấy đi."
"... Thông não cho tôi một chút xem."
"Luân chuyển ma thuật của chị đi. Trong lúc nắm lấy tay tôi."
"Được rồi."
Tôi vặn vẹo đòi một lời giải thích, nhưng cậu ta không thèm nói tiếng nào.
Cậu ta tự chốt hạ là không cần phải giải thích.
Thế nên tôi cũng gật đầu luôn. Không chút hoài nghi.
Skyler là một kẻ mà tôi có thể tựa dẫm, một kẻ mà tôi có thể đặt trọn niềm tin.
Không cần phải lải nhải dăm ba lời thừa thãi.
Dẫu tôi cũng hơi tò mò tại sao tự dưng cậu ta lại cần ma thuật.
Ma thuật tuôn ra từ mấy đầu ngón tay tôi.
Một cảm giác rệu rã.
Một thứ cảm giác dị hợm.
Sức lực dần bốc hơi, và cảm giác ở một cánh tay bắt đầu tê dại một cách vi diệu.
Có vẻ tôi hơi loạng choạng trong việc kiểm soát nó rồi.
Một sai lầm của bọn gà mờ.
Một sai lầm mà tôi không bao giờ mắc phải dẫu đã soạn và sáng tác không biết bao nhiêu giai điệu, cớ sao bây giờ tôi lại bóp dé mình thế này?
Tôi không thể nào hiểu nổi tại sao.
Hoặc là một sự trùng hợp đến khó tin, hoặc là một viễn cảnh mà tự đáy lòng tôi đang khao khát.
Phó mặc bản thân cho một kẻ khác.
Dựa dẫm vào họ.
Và, buông xuôi tất cả.
"Selina."
Cậu ta thì thầm réo tên tôi.
Thực ra không phải thì thầm đâu, nhưng tôi có cảm giác như vậy. Thế nên tôi cứ chốt hạ là vậy đi.
Ai dám vặn vẹo cách tôi cảm nhận thế giới chứ?
"Sao."
"... Chị buông tay ra được rồi đấy."
"Được."
Tôi từ từ nới lỏng tay ra.
Vì vốn dĩ tôi đã yếu xìu ngay cả khi xài hết sức bình sinh, nên dẫu có mồm mép là "từ từ", thì hành động vẫn lẹ như chớp.
Skyler luân chuyển luồng ma thuật vừa nhận được xung quanh trái tim.
Ma thuật bắt đầu tuần hoàn.
Cuộn xoáy, cuộn xoáy, và cuộn xoáy thêm nữa, cho đến khi tựu chung thành một vòng tròn.
Sự kích hoạt của một cuộn bùa.
Một hiện tượng mà tôi đã nhẵn mặt.
Giao diện của Skyler dần biến đổi rõ rệt. Cậu ta bắt đầu to xác hơn. Chà, gọi là to xác thì cũng hơi lấp lửng, nhưng đại khái là... ừ. Cậu ta đang bự con hơn.
"Thình lình vậy?"
"... Tôi dư sức kích hoạt nó nhiều lần. Nó sẽ bốc hơi khi cạn sạch ma thuật, và ló mặt lại khi được sạc đầy."
"Tiện lợi phết."
"Đúng là tiện thật."
Cái món quà mà bản ngã khác của tôi từ thế giới khác để lại đang phát huy công dụng ra trò.
Thay thế cho trái tim của cậu ta.
Ngực tôi hơi nhói đau.
Có phải tôi đang sân si vì mình không phải là người đầu tiên làm trái tim cậu ta đập lại? Hay ngực tôi đau đơn giản chỉ vì tôi đang ốm o gầy mòn?
Đã không biết bao nhiêu lần tôi chối bỏ cảm xúc của mình cho tới tận bây giờ, nhưng lúc này thì hơi khó nhằn.
Bởi vì đầu tôi đang đau như búa bổ.
Phải. Tất cả là tại cái đầu của tôi.
Cái trí thông minh khốn kiếp.
"Thế sao tự dưng lại xài?"
"Đứng lên đi."
"Đứng thì đứng, nhưng cậu phải nôn ra câu trả lời đã."
Tôi lồm cồm chống tay đứng dậy.
Thình lình, trời đất quay cuồng.
Nhưng tôi không để lộ ra mặt.
Thiếu máu à?
Hạ huyết áp tư thế đứng.
Nghe giang hồ đồn đại rồi, nhưng đây là lần đầu tôi tự mình nếm mùi. Tôi nằm có lâu la gì đâu cơ chứ. Tại sao lại thế?
"Rồi, tôi đứng rồi đây."
"Tôi có chuyện muốn nói."
"Thật á? Tôi cũng có chuyện muốn nói."
"Chị nôn ra trước nhé?"
"Duyệt."
Thường thì, người phàm sẽ bô bô cái câu "cậu nói trước đi" như một phép lịch sự xã giao.
Tôi không bao giờ thấm nổi cái thói đó.
Tôi phải huỵch toẹt những gì mình muốn nói trước thì mới thấy hả hê.
Tôi mở miệng.
Lưỡi tôi cứng đờ.
Nhưng tôi vẫn cất lời.
"Cái đôi mắt của tôi hình như cứ tự ý xài skill mà không cần luân chuyển ma thuật. Chuyện này cũng được một dạo rồi."
Có pha lẫn chút xạo lờ trong đó.
Nếu phải chỉ đích danh nó bắt đầu từ bao giờ, thì là từ cái thuở ban đầu luôn rồi.
Tôi không quen với việc bị thiên hạ hắt hủi.
Không phải vì tôi sống như một vị thánh, mà là vì tôi có quá ít những mối quan hệ thân thiết để mà bị ghét.
Các mối quan hệ gia đình thì êm ấm, và tôi chỉ là một đứa bình phàm với vòng tròn xã hội bé tẹo mà có thể tìm thấy nhan nhản ở bất cứ đâu.
Thế nên tôi teo bu-ri.
Lỡ như cái lý do Skyler cứ lẽo đẽo chăm lo cho tôi không phải vì mục đích của cậu ta, không phải vì cảm xúc của cậu ta, mà đơn thuần chỉ vì cái đôi mắt của tôi thì sao?
Và lỡ cậu ta đánh hơi ra sự thật, thì sao đây?
Tan nát.
Cái từ ngữ báo tử ám ảnh này cứ vang vọng trong não tôi.
"Tôi biết tỏng rồi."
Và vì cái câu trả lời của Skyler, tôi cảm giác như mình vừa lết thêm một bước dài tới cái sự tan nát đó.
'... Cậu biết tỏng rồi á? Từ bao giờ? Biết tỏng nhưng vẫn giả điếc làm ngơ? Biết tỏng cái sự xạo lờ của tôi á?'
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp.
Tôi không thể kiểm soát nổi.
Tôi không yêu cậu ta.
Cùng lắm tôi chỉ coi cậu ta là một chiến hữu kề vai sát cánh.
Khéo còn coi cậu ta là một ân nhân cũng nên.
Cớ sao giờ tôi lại dở chứng thế này?
Cớ sao tôi lại nảy sinh mấy cái cảm xúc này?
Chẳng có gì ngoài những thứ lạ hoắc. Mọi thứ đối với tôi đều là lần đầu tiên.
Và cái kẻ đã cướp đi những lần đầu tiên đó đang đứng sờ sờ ngay trước mắt tôi.
"... Sao từ đó tới giờ cậu không thèm hé răng?"
"Vì nó không quan trọng."
"Tại sao... tại sao lại không quan trọng?"
Đôi mắt thu hút sự thiên vị của kẻ khác.
Tụi nó thao túng thiên hạ.
Tụi nó dẫn dắt cảm xúc theo chiều hướng mình muốn, hoặc không muốn.
Có khả năng cái lý do Skyler đối xử tử tế với tôi từ trước đến nay đơn thuần chỉ là vì cái đôi mắt của tôi.
Nếu không phải vì đôi mắt, thì khéo là vì cái nhan sắc của tôi.
Chỉ dừng ở mức độ đó thôi.
Cảm xúc của con người chớm nở rồi cũng lụi tàn lẹ lắm. Ngay cả những thứ tình cảm dai dẳng nhất cũng bốc hơi sạch sành sanh không để lại dấu vết chỉ trong vòng ba tháng.
Cái lý do khiến các cặp đôi có thể dính lấy nhau lâu dài là vì cứ mỗi ba tháng họ lại đào ra được sức hút mới từ đối phương, hoặc là vì họ trung thành với nhau.
Ít nhất thì, đó là những gì tôi vẫn đinh ninh từ trước tới giờ.
Thế nên tôi không thể thông não nổi mấy lời của Skyler.
Rốt cuộc cái không gì mới là không quan trọng?
"Sẽ là xạo lờ nếu bảo không có chút tác động nào, nhưng ít nhất là bây giờ, tôi không bị ảnh hưởng tí nào bởi đôi mắt hay nhan sắc của chị sất."
"... Thật á?"
"Quyền năng từ đôi mắt của chị kích thích cảm xúc của kẻ khác. Nhan sắc của chị là thứ cực phẩm nhất mà tôi từng diện kiến. Nhưng bây giờ, có một lý do khác bọt."
Lý do.
Lý do lúc không nào cũng quan trọng.
Nhân quả là thứ mà con người dẫu có vùng vẫy cỡ nào cũng không thể dễ dàng thoát khỏi.
Skyler đang phím cho tôi biết.
Đây là một lời tỏ tình.
Cái lý do cho hành động của cậu ta, cái nhân quả, không có dây mơ rễ má gì tới đôi mắt hay nhan sắc của tôi cả.
Dẫu cho cái thuở ban đầu có là vậy đi chăng nữa, thì ít nhất bây giờ không phải thế.
Và tôi thấy sướng rơn vì điều đó.
Tôi không hiểu tại sao.
Tôi chỉ thấy sướng thôi.
Ngay lúc này, tôi chỉ muốn ngước dòm lên bầu trời, say sưa trong cái thứ cảm giác này. Ánh sao lọt vào mắt tôi. Thật lấp lánh. Khéo tôi cũng đang lấp lánh như thế này trong đôi mắt cậu ta.
Dẫu cho tôi có đang đắm chìm trong sự ủy mị, không rặn ra được câu trả lời nào, Skyler vẫn không ngừng lải nhải.
"Cái hồi đầu, tôi đã chối bỏ nó. Một pháp sư thì làm không gì có tình yêu? Chỉ là do cái giao diện và sức mạnh thể chất nên tôi mới nảy sinh thứ cảm xúc đó thôi. Đại loại vậy."
"..."
"Giờ thì tôi chắc cú rồi."
"Chắc cú cái gì?"
"Nói thẳng ruột ngựa nhé. Cái timing, cái tình cảnh, mọi thứ đều như một mớ bòng bong, và tôi cũng không hiểu sao tự dưng mình lại dở chứng thế này. Nhưng tôi có cảm giác nếu không phải bây giờ, thì không bao giờ còn cơ hội nữa."
"Skyler, cậu—"
"Lão Vua Điên vẫn đang thèm khát cái cơ thể của chị, tình trạng của chị thì vẫn đang như ngọn đèn trước gió, tụi mình đã đoàn tụ với đồng đội, nhưng tôi không biết tỏng tụi nó đang toan tính cái quái gì trong đầu, và cảm giác như tụi mình đang bị nhốt trong một đám sương mù dày đặc vậy. Tôi không soi thấy cái mẹ gì sất."
"Cậu, rốt cuộc cậu đang muốn bô bô cái gì ngay lúc này?"
Lỡ cậu thốt ra mấy lời đó, tôi sẽ không trả lời đâu.
Cậu đã dõi theo tôi suốt cả chuyến hành trình. Cậu thừa biết mà.
Tụi mình không thể quay lại như xưa được đâu.
Lỡ tôi nói không, lỡ tôi chống cự, lỡ tôi cự tuyệt, cậu sẽ làm gì?
Tôi vẫn còn ghim cái dĩ vãng của mình.
Tôi không thể yêu cậu ta.
"Trong đám sương mù không soi thấy đường lối nào, người ta phải dòm lên mặt trăng và những vì sao trên bầu trời để tìm lối thoát."
Cậu không nên nói thế.
Lỡ cậu gào lên, mọi thứ sẽ tan nát hết.
Mọi thứ sẽ tan nát như thể không có chuyện gì xảy ra vào lúc rạng sáng hôm nay.
Nhưng tôi lại không muốn gào lên.
Bởi vì tôi thèm được nghe nó.
"Tôi muốn chị trở thành mặt trăng trong cuộc đời tôi."
Giữa cái khung cảnh thành phố đổ nát hoang tàn, cùng với ánh trăng và ánh sao chiếu rọi từ bầu trời làm phông nền, Skyler đã huỵch toẹt tấm lòng mình.
Ngược lại rồi, Skyler.
Tôi vốn dĩ đã là một đống hoang tàn đổ nát, và tôi không bao giờ có thể tìm lại được cái bản ngã ngày xưa nữa.
Cậu mới chính là mặt trăng và ánh sao của tôi.
Cậu đã dẫn dắt tôi.
Không thèm đáp lại, tôi hít một hơi thật sâu.
Cái lý do gì khiến cậu cứ chọc ngoáy tôi thế này trong khi tôi chỉ đang cố sống qua ngày?
Đôi mắt tôi đã soi thấu cảm xúc của cậu ta.
À, ra thế.
Chính cậu là người đang chọc ngoáy tôi.
Tôi đinh ninh mấy cái chuyện này... không đúng chút nào.
Vậy thì, câu trả lời của tôi là.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn