Chương 99: Màn Bốc Phét Của Lão Già
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Hội của chúng tôi đã xôm tụ hơn hẳn. Một con mèo xám. Một con người lận lưng đôi cánh bồ câu. Một tên pháp sư nhãi ranh đẹp mã. Một lão già. Một đứa trẻ kháu khỉnh.
'... Sượng trân quá đi mất.'
Như tôi đã từng lảm nhảm trước đây, tôi ghét cay ghét đắng mấy cái bầu không khí sượng trân. Suốt chuyến xe ngựa chán ngắt, tôi cứ lải nhải không ngừng với Skyler và cả ông bác tài bị cắt lưỡi. Kể cả họ không thèm đáp lại cũng chẳng sao. Miễn là phá vỡ được cái sự sượng trân và tẻ nhạt này, tôi không bận tâm gì sất. Cứ để tôi mở máy nói và huyên thuyên như mọi khi.
"Hồi ở Kinh Thành, tôi có lướt qua vài cuốn sách đấy."
"Thế á? Tôi cứ đinh ninh chị chỉ nằm ườn trên giường cả ngày thôi."
"Skyler, sao hễ tôi mở miệng là cậu lại kiếm cớ gây sự vậy hả?"
"... Thích thì nhích thôi?"
"Dù sao thì, tôi có đọc được trong một cuốn sách rằng ở mấy cái sa mạc khỉ ho cò gáy, cách xa mấy cái tuyến đường an toàn mà bọn lái buôn vạch ra ở thành phố cửa ngõ, có mấy con bọ dị hợm lượn lờ. Thật vậy sao?"
"Bọ á? Chắc mẩm cũng có dăm ba thứ dị hợm lượn lờ, nhưng tôi không nghĩ hồi trước tụi nó có ở đó..."
"Thật sao?"
"Cái sa mạc nơi vì sao rơi xuống và mấy cái vùng khỉ ho cò gáy vốn dĩ là địa bàn của ác quỷ. Con người không thể cắm rễ ở đó vì quái vật và ác quỷ, chứ không phải vì mấy con bọ. Mà làm thế không nào bọ lại cản trở con người sinh sống được cơ chứ?"
"Cũng có lý."
E hèm. E hèm-e hèm. Scipio hắng giọng phía sau tụi tôi. Một lão già thèm khát hóng hớt câu chuyện của bọn trẻ, nhưng cái tôi quá cao không cho phép lão mở miệng xin xỏ, thế nên lão bắn tín hiệu để tụi tôi tự giác lôi lão vào cuộc...! Tôi không chắc cái việc lận lưng thị lực tốt có liên quan tới độ nhạy bén hay không, hay là do Scipio chỉ là một lão già trẻ con không biết giấu giếm cảm xúc và biểu cảm, nhưng những hỉ nộ ái ố của lão hiện rõ mồn một trước mắt tôi hơn trước nhiều. Được rồi.
Tôi là một người hát rong tốt bụng mà, thế nên tôi sẽ hầu chuyện lão.
"Ông nghĩ sao, Scipio?"
"... Chà."
"Ông cắm rễ ở sa mạc này lâu rồi, chắc mẩm ông rành mấy con bọ sa mạc mà sách hay lải nhải chứ?"
"Lỡ xui xẻo thì khéo tụi mình sắp giáp mặt tụi nó cũng nên."
"Cái gì cơ?"
"Cái túp lều của ta nằm hơi cách biệt so với tuyến đường của bọn lái buôn. Mấy người cũng thừa biết là nó nằm tít ngoài rìa sa mạc mà. Với lại, tụi mình đang lết theo một đường thẳng tắp để rút ngắn thời gian, chứ không bám theo mấy cái tuyến đường mòn an toàn."
"Skyler bảo tụi mình phải chuồn khỏi sa mạc càng lẹ càng tốt để tới thành phố cửa ngõ mà nạp thêm lương thảo."
"Lỡ may mắn thì không chạm trán tụi nó đâu, nên không cần phải teo bu-ri sớm vậy. Mà dẫu tụi nó có ló mặt ra thì cũng không có gì to tát."
"... Rốt cuộc tụi nó là cái giống bọ gì vậy? Cuốn sách không giải thích đàng hoàng gì sất. Làm thế không nào mấy con giun đất dài ngoằng lại có thể đuổi cổ con người khỏi sa mạc được?"
"... Giun đất, dài ngoằng á?"
"Phải. Cuốn sách chỉ lướt qua sương sương vậy thôi."
"Thật nhảm nhí."
Scipio ấn mạnh ngón tay vào nhân trung, như thể đầu lão đang ong ong. Khéo lại là cái chứng đau nửa đầu hay hành hạ lũ người già. Nhưng biểu cảm của lão lại hơi khác bọt. Từng nếm mùi đau đầu, tôi thừa biết chứng đau nửa đầu đơn thuần không bắt đầu từ nhân trung mà là từ phía sau hoặc hai bên đầu. Bấm huyệt đằng trước đầu cũng không xi nhê gì sất. Thế nên, không phải đau nửa đầu... chắc mẩm là đau đầu do căng thẳng hoặc viêm xoang rồi! Cái suy đoán của tôi trật lất hoàn toàn.
"Bọn người Đế chế dạo này không thèm ghi chép đàng hoàng những gì chúng mắt thấy tai nghe nữa sao? Ngày xửa ngày xưa, lũ quạ của Hoàng đế bay rợp cả bầu trời cơ mà."
"... Lũ quạ á?"
Tôi sực nhớ ra một chuyện mà mình đã quên béng đi mất. Tụi tôi chưa hề huỵch toẹt với Scipio rằng mình đang bị bầy quạ của con mụ Osidens dòm ngó.
'... Tạm thời cứ ngậm miệng lại đã.'
Không việc gì phải bô bô rằng có một mụ phù thủy tâm thần đang truy sát tụi tôi trong khi lão đang đinh ninh mình có một chuyến đi an toàn cùng cô cháu gái. May phước là bầu trời hiện tại không có bóng dáng con quạ nào sất, và tụi tôi cũng không có nguy cơ bị lộ tẩy ngay lúc này. Tạm thời cứ chơi bài lươn lẹo đi.
"Ngày xửa ngày xưa, lũ quạ sắm vai tai mắt của Hoàng đế nhan nhản khắp các thành phố. Tụi nó không phải lúc nào cũng mang hình hài quạ; có những con khoác vỏ bọc mèo hay con người. Y chang con kia kìa."
Scipio chĩa tay về phía con mèo xám. Con mèo bơ đẹp lão và cứ thế lẽo đẽo theo tôi. Hừm. Lão già khịt mũi rõ to. Có vẻ lão gai mắt với con mèo cứ lượn lờ quanh cô cháu gái của mình.
"Thế rồi sao?"
"Nói một cách vuông vắn thì, tụi nó đúng là bọ... nhưng không hẳn là bọ. Ý ta là, không đơn thuần chỉ là giun đất dài ngoằng đâu."
"Ta hiểu rồi."
Giọng lão nghe y chang một lão già đang hưng phấn vì được bốc phét về những thứ mình rành rọt. Kệ xác lão. Phiền phức vãi. Dẫu cho không ưa bầu không khí sượng trân, tôi cũng không rảnh háng để hầu chuyện một kẻ chỉ biết bô bô về những gì mình biết cả ngày.
Một lúc khá lâu trôi qua. Auris và tôi, với cái thể trạng yếu ớt, được chễm chệ trên lưng lạc đà, trong khi mấy tay mạo hiểm giả lão làng với đôi chân dẻo dai đành phải cắn răng lết bộ chút đỉnh. Lúc tôi đề xuất Skyler cũng là con nít nên được ưu tiên cưỡi lạc đà, cậu ta phản đối kịch liệt, thế nên rốt cuộc tôi lại phải cưỡi.
'... Cậu ta ghét cay ghét đắng tới mức đó sao?'
Tôi cứ ngỡ phản ứng của cậu ta có vẻ tích cực khi tôi xoa đầu cậu ta ban nãy chứ. Phải chăng nó còn tùy tình huống? Trong lúc thong dong tận hưởng cái nắng sa mạc trên lưng lạc đà, tôi bắt đầu đánh hơi thấy vài chuyển động tinh tế trong tầm nhìn của mình. Đôi mắt tôi nhạy bén vô cùng, và tôi có thể nhớ y xì đúc những gì mình vừa nhìn thấy vài phút trước, hệt như vừa chụp một bức ảnh vậy. Đây không đơn thuần chỉ là trí nhớ hay sự thông minh, mà là khả năng quan sát.
Nói trắng ra là, lỡ có một sự xê dịch góc độ rõ rệt giữa khung cảnh tôi vừa dòm với những gì tôi đang thấy, tôi sẽ nhận ra ngay tắp lự. Chẳng mấy chốc, tôi cảm nhận được những rung chấn. Mặt đất đang chấn động. Nhưng không hề dữ dội như động đất. Chẳng có âm thanh nào sất, và cơ thể tôi cũng không hề rung lắc. Đống cát và những đụn cát sa mạc đang từ từ trồi sụt. Địa hình đang biến đổi. Scipio thì thầm. Thực ra, lão không thì thầm chút nào sất. Nghe giọng lão có vẻ kích động.
Không có vẻ gì là nguy hiểm, mà giống hệt như đang hưng phấn.
"Lũ linh cẩu tới rồi."
"... Cái gì cơ?"
"Lũ 'linh cẩu' khốn kiếp tới rồi!"
"Không, rốt cuộc linh cẩu là cái không—" Câu nói của tôi bị cắt ngang cái rụp. Bởi vì tôi lập tức giáp mặt con linh cẩu ngay trước mắt. Cái lý do tôi xài cụm từ "ngay trước mắt" là vì cái cảm nhận khoảng cách của tôi đã trở nên lệch lạc. Có một bức tường. Một bức tường khổng lồ, đồ sộ. Một bức tường khổng lồ thình lình mọc lên cách chừng 100 mét. Nó to chà bá tới mức tôi lầm tưởng nó hiện ra ngay trước mũi mình.
[Linh cẩu. Một trong những tàn dư của một vị thần cổ đại, vốn dĩ được gọi bằng một cái tên khác bọt. Cũng y chang cách bọn pháp sư vẽ những trận đồ ma thuật "vòng tròn" để bảo kê bản thân khỏi đàn chó săn, đám lái buôn vạch ra những "tuyến đường" trên mặt đất họ đi để lách qua khỏi lũ linh cẩu.] Tôi không nghĩ mình cần phải thông não thêm về cái này. Tình thế đang nước sôi lửa bỏng rồi! Với lại, mấy cái con quái thú xuất hiện ở sa mạc trong mấy cái cốt truyện kiểu này dễ bắt bài vãi. Cả đồng bọn cũng thế!
Phá game kinh khủng! Cái tên lập trình viên ngu ngục này! Scipio, nãy giờ vẫn dán mắt vào phản ứng của tôi, nhếch mép cười khẩy và từ từ rút kiếm ra.
"Hôm qua cô bị làm nhục ra trò đúng không?"
"Sao cơ?"
"Bởi cái gã ngạo mạn giấu mặt bên trong cô đấy. Bị một kiếm khách yếu xìu hơn ta đánh bại—không phải quá nhục nhã sao?"
"... Vậy á?"
"Lấy lại thể diện chút đi."
Tôi từ từ dán mắt vào bức tường khổng lồ. Tôi luân chuyển ma thuật của mình.
[Đang đánh giá sức mạnh... Kiểm tra độ may mắn.]
'... May mắn á?'
Một chỉ số lạ hoắc mà tôi chưa từng thấy nhảy xổ ra trên bảng thông tin của tôi. Cái này là kiểm tra né tránh à?
[Lỡ mà ăn ở tốt, may ra còn vớt vát được cái xác.] Xem ra không phải rồi. Trong lúc tôi còn đang luống cuống phía sau, Scipio đã xung phong lên tuyến đầu. Thanh kiếm lão vác theo nhỏ hơn một thanh trọng kiếm, nhưng lại to hơn một thanh kiếm một tay. Một cái thế tấn dị hợm và một thanh kiếm lạ hoắc mà tôi chưa từng thấy. Như để chứng minh rằng hôm qua lão không hề chơi khô máu với tôi, lão vung kiếm với sát khí đằng đằng. Y chang một cầu thủ bóng chày đang vung gậy, cái động tác không có tí gì là mượt mà sất.
Nhưng cái cử động thô bạo, cục súc đó chính là minh chứng cho một đời lăn lộn, cho cái danh xưng mạo hiểm giả của lão.
"Khuôn Mặt Đầu Tiên Của Kiếm Khách."
Bức tường khổng lồ bị chém đứt làm đôi ngọt xớt. Một thứ chất lỏng màu xanh lá rỉ ra từ vết chém.
"... Tuyệt cú mèo."
"Mạnh đúng không?"
"Phải."
"Cái gã đó phản ứng sao rồi?"
"... Hắn không có nhà."
Tôi thấy bản thân thật thảm hại khi mới một giây trước còn trầm trồ khen lão mạnh. Nhìn lão không thèm giấu giếm cái khao khát chiến thắng trẻ trâu khi vặn vẹo xem nhân cách kia của tôi phản ứng thế nào, hình tượng của lão sụp đổ hoàn toàn trong tôi. Cái việc thua một kẻ yếu xìu hơn mình nhục nhã tới mức đó sao? Tôi cứ tưởng với tư cách là một ông già có cháu nội, lão sẽ bớt sân si và cư xử ra dáng người lớn hơn chứ.
'... Phải chăng lão đích thị là một lão già cổ hủ, trong đầu chỉ có mỗi cháu gái và mấy trò phiêu lưu mạo hiểm?'
Để giấu nhẹm đi mớ suy nghĩ của mình, tôi khéo léo trưng ra một nụ cười giả trân và hơi lảng ánh mắt đi chỗ khác. Scipio vẫn đang cười ha hả, bốc phét về chiến tích của mình. Skyler và Pyura, vốn đã nhẵn mặt với cái tính cách này của lão, phản ứng lạnh tanh, trong khi con mèo xám lim dim nửa con mắt và bắt đầu liếm láp bộ lông. Cái mống duy nhất có phản ứng khác bọt là cô cháu gái của Scipio, Auris.
Con bé đang ngước nhìn ông ngoại bằng ánh mắt lấp lánh như thể lão là một anh hùng vĩ đại, thế nên tôi cũng đành hùa theo cái không khí đó.
"Tốt. Xẻo chút thịt xách theo thôi."
"Không, cái đó..."
Sau khi ngăn cản cái ý định xẻo thịt linh cẩu của Scipio, con lạc đà lại lạch cạch bước đi. Cái xác khổng lồ đổ ầm xuống. Khéo nhờ có gió, mái tóc của Scipio được vuốt ngược ra sau gọn gàng. Trông lão bảnh bao hơn hẳn so với cái lúc tóc tai bù xù.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn