Chương 157: 154. Thánh Quốc.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Nữ tu và vị linh mục mất đi bàn tay phải đứng trước một công trình kiến trúc hoa lệ.
Công trình bằng đá cẩm thạch dát vàng càng thêm rực rỡ dưới ánh mặt trời.
"... Bậc thang."
"Phải, là bậc thang."
Thứ chặn đứng lối đi của Propertius và Nisha là một dãy bậc thang tưởng chừng như kéo dài bất tận lên tận trời cao.
Đối với một Nisha đang xài chiếc xe lăn thô sơ, việc leo lên đó chẳng khác nào hái sao trên trời.
Rốt cuộc, Propertius dùng cánh tay trái nhấc bổng chiếc xe lăn lên cao quá đầu và bắt đầu một cuộc hành hương kỳ quái.
"Liệu tụi mình có làm được không?"
"Chuyện đó... tới nơi rồi mới biết được."
Thình lình, một giọng nói vang lên ngay sát bên cạnh họ.
"Không cần phải thế đâu. Đồ ngoại đạo."
Một cô gái dị hợm với đôi mắt màu xanh lam cùng mái tóc trắng xóa.
Khoác trên mình bộ tu phục nữ tu gọn gàng với một vòng hào quang sau lưng, cô ta thích thú đi vòng quanh họ trong khi vui vẻ ngân nga một giai điệu.
Với một kẻ vừa mới gán cho họ cái danh xưng nghiêm trọng là "đồ ngoại đạo", thái độ của cô ta trông y chang như đang bảo "Ta đang chán ốm, gặp được các ngươi quả là chuẩn không cần chỉnh."
"... Ngài cũng chẳng già đi chút nào nhỉ."
"Bởi vì con nữ thần chết tiệt đó ưu ái ta đấy."
Thánh nữ.
Những nhân vật lúc quái nào cũng ló mặt trong thể loại giả tưởng luôn được miêu tả bằng một cụm từ bổ nghĩa y hệt nhau.
"Một người phụ nữ được thần linh ưu ái."
Tuy nhiên, cân nhắc đến việc cái tiền tố "chết tiệt" hiếm khi nào xuất hiện trước từ "thần", người ta có thể áng chừng lờ mờ được mối quan hệ giữa cô ta và vị nữ thần đó.
"Ngọn gió nào đưa hai người tới đây thế?"
"Tôi muốn thỉnh cầu sự trị liệu. Một cách bất đắc dĩ."
"... Hai người coi ta là một kẻ từ bi đến mức đi chữa trị cho những kẻ đã vứt bỏ Giáo hội và tự tiện xài mảnh cơ thể của Thần mà không xin phép sao?"
"Đúng vậy. Tôi tin là thế. Tiella Athanatos."
"... Ta đã bảo ngươi đừng có gọi cái danh xưng đó nữa rồi mà."
Khi Propertius gọi cô ta là "Athanatos", biểu cảm của cô ta lập tức đanh lại đầy khó chịu.
Với một khuôn mặt thản nhiên như không hiểu có vấn đề quái gì với một cái từ mang ý nghĩa bất tử, Propertius nhìn thẳng vào mặt cô ta.
Rồi, cứ y chang như chưa hề có chuyện gì xảy ra, anh ta điềm tĩnh mở mồm lần nữa.
"Vậy thì, có lẽ tôi nên gọi ngài là 'Đồ Giả'..."
Sét giáng thẳng xuống từ trên trời cao.
Đéo có một tiếng động, cũng không có chút dấu hiệu báo trước nào.
Sét đánh giữa trời quang.
Ngay cả với đôi mắt của một mạo hiểm giả hạng Bạch Kim như Nisha, tia sét giáng xuống mặt đất với tốc độ bàn thờ đó cũng chỉ để lại một vết cháy đen thui trước khi lặn mất tăm.
"Nếu đến đây để cầu xin giúp đỡ, thì tốt nhất là cúi cái đầu xuống đi."
"Đằng nào thì ngài cũng sẽ giúp tụi tôi thôi."
"Ta sao?"
"Một kẻ có khả năng cứu chữa cho người bị thương nhưng lại ngoảnh mặt làm ngơ thì không có tư cách làm Thánh nữ."
Sau một thoáng ngẫm nghĩ, cô ta ngồi bệt xuống bậc thang.
Propertius và Nisha sững sờ nhưng ráng sức kiềm chế cảm xúc của mình.
Hệ quả là, ba nhân vật cấp cao cứ thế ngồi chình ình sát rạt bên nhau trên những bậc thang dẫn lên văn phòng giáo hoàng.
Thật bất ngờ, chính Thánh nữ lại là người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trước.
"Ta nghĩ rằng ngay cả đồ giả, nói theo một cách nào đó, cũng là đồ thật."
"... Xin lỗi, ngài nói gì cơ?"
"Thình lình thốt ra lời này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng chuyện này không liên quan đến quá khứ của ta. Nó chỉ đơn thuần nói về hiện tại mà thôi."
Lý do Propertius gọi cô ta là "Đồ Giả" rất đơn giản.
Cô ta đã leo lên vị trí Thánh nữ mà thậm chí còn chẳng nhận ra chính bản thân mình là ai, khiến cô ta trở thành một sự dị thường.
Cô ta đã giấu nhẹm sự thật này suốt bao năm trời vì xấu hổ, nhưng do tâm tính thay đổi thế quái nào đó, cô ta quyết định huỵch toẹt thẳng thắn mọi chuyện.
Vì cái sự thật sờ sờ ra đó là cô ta hiện tại đã thực sự là một Thánh nữ không hề thay đổi, nên cũng chẳng có vụ lùm xùm rùm beng nào xảy ra cả.
"... Tôi không thực sự hiểu cho lắm."
"Khi ta lần đầu tiên quay trở về Thánh quốc sau khi đã phá hủy tất thảy mọi thứ, ta khá là tức giận. Ta buộc phải học thuộc lòng cả mớ những thứ cổ xưa khó hiểu và chán ốm đó."
"Ý ngài là kinh sách và giáo lý sao?"
"Phải."
"..."
"Thời gian trôi qua, ta nhận ra bản thân mình bắt đầu ăn nói y chang như kinh sách và giáo lý lúc nào không hay."
Propertius và Nisha trấn tĩnh lại những xúc cảm bối rối trong lòng rồi chất vấn cô ta.
Người phụ nữ gần gũi với Thần linh nhất đang bình thản dòm lên bầu trời.
Chỉ có vậy thôi.
Giờ thì đến lượt Nisha lên tiếng.
"Ngài có biết không?"
"Biết cái quái gì cơ?"
"Tôi tự hỏi liệu ngài có biết lý do tại sao Vua Điên lại ám ảnh với việc thu thập các mảnh cơ thể thánh thần đến thế không."
"Nếu ta nói cho ngươi biết thì ngươi định làm gì?"
"... Tôi cũng không rõ nữa."
"Đằng nào thì ngươi cũng không cản được đâu. Không một ai trong số các ngươi có thể làm được."
"Ngài nói cái điệu cứ như thể chính ngài có thể cản được lão vậy."
"Dĩ nhiên là ta làm được."
Biểu cảm của cô ta không hề biến đổi khi tự tin tuyên bố rằng mình có thể chặn đứng Vua Điên.
Cứ y chang như thể lão thực sự không phải là một vấn đề lớn lao đối với cô ta vậy.
"Nhưng hai người tìm đến ta đâu phải để xin xỏ thông tin. Hai người tới là để được trị liệu."
"... Vâng."
"Hai người có thích chọn mảnh cơ thể nào cụ thể không?"
"... Cái gì cơ?"
"Cánh tay trái, cánh tay phải, chân trái, chân phải, phần bụng, phần ngực—tất thảy đều đang nằm ở Thánh quốc này. Tổng cộng sáu mảnh cơ thể thánh thần. Ta và lão ta đã siêng năng thu thập chúng trước khi cả hai trở nên lười biếng."
"Không, ý ngài là sao? Tại sao thình lình ngài lại nhắc đến các mảnh cơ thể?"
"Năng lực của Gân Achilles rất đơn giản. Trở thành kẻ mạnh nhất bên trong một cơn bão, và triệu hồi một cơn bão đến đúng vị trí đó bằng cách đánh đổi khả năng tự mình sải bước bằng đôi chân một lần nữa. Và kéo bất kỳ mục tiêu nào ngươi muốn vào trong cơn bão đó."
"..."
"Một mảnh cơ thể ngập tràn sự độc địa, sẵn sàng hy sinh chính mạng sống của bản thân chỉ để hủy diệt kẻ khác. Và cũng giống hệt như việc năng lực của một mảnh cơ thể chỉ có thể bị khắc chế bởi năng lực từ một mảnh cơ thể khác, tác dụng phụ của nó cũng chỉ có thể bị hóa giải bởi một mảnh cơ thể khác mà thôi."
"Nói cách khác, nếu một kẻ muốn đôi chân mình cử động lại được, kẻ đó cần được cấy ghép một cái chân."
"Phải, chuẩn rồi đấy."
"Và ngài sẽ không ban cho nó một cách miễn phí."
"Lại chuẩn thêm lần nữa."
"... Tại sao chính ngài lại không tự xài mấy mảnh cơ thể này?"
Cô ta mỉm cười và giữ im lặng.
Giống hệt như các khế ước của đám pháp sư, giới tu sĩ cũng có những thứ tương tự.
Họ quỳ gối trước thánh thần, thành kính giữ tâm trí thanh tịnh, rồi thề thốt và lập ra những lời nguyền.
Bằng cách lặp lại lời thề đầu tiên của mình với những kẻ khác, họ tạo ra các lời hứa.
Những lời hứa không bao giờ có thể bị phá vỡ.
Do đó, nếu chấp nhận sự "giúp đỡ" từ Thánh nữ, họ có thể sẽ cử động được đôi chân trở lại, nhưng đổi lại, họ buộc phải đáp ứng cho cô ta một thứ gì đó.
"Ngài muốn cái quái gì?"
"Chà, liệu hai người có tin không nếu ta bảo là vì ta không muốn thế giới này đi đến điểm kết thúc?"
Khuôn mặt Thánh nữ, vốn dĩ thoạt nhìn hiền từ và thánh thiện, giờ đây trông chẳng khác nào một ác quỷ.
Cô ta vừa đưa ra cho họ một thỏa thuận mà họ không thể nào từ chối.
"Có một câu nói trong kinh sách thế này: Thần linh sẽ giúp đỡ những kẻ tự biết giúp đỡ chính mình."
"Tự dưng ngài thốt ra câu đó là có ý gì?"
"Ta lại nghĩ hơi khác bọt một chút. Những kẻ tự biết giúp đỡ chính mình mới là thần linh. Cứ y chang như thể chính họ là chủ nhân chi phối số phận của chính bản thân mình vậy."
"...?"
"Đến lúc đó thì hai người sẽ tự hiểu thôi."
Cô ta mỉm cười ngọt ngào, chờ đợi câu trả lời từ họ.
Thời gian và địa điểm xoay chuyển quay trở lại với cơn bão.
Selina nhìn thẳng vào mặt Eyal, kẻ đang thản nhiên nhâm nhi tách trà ngay trước mặt mình.
"... Ngươi muốn cái quái gì? Không, làm thế quái nào ngươi lại biết về sự tồn tại của Bảng trạng thái chứ?"
"Phải, đó chính là cốt lõi trong cuộc thương lượng của chúng ta đấy. Đám người hát rong quả thực rất giỏi trong việc thâu tóm bản chất ẩn giấu sau những cuộc trò chuyện."
Tôi bơm ma lực vào giọng nói và đôi mắt của mình.
Lão ta không có ý định ra tay kết liễu tôi vào lúc này.
Nếu có bất kỳ điều gì tôi có thể thử làm, thì bây giờ chính là thời khắc thích hợp nhất.
Và Eyal chỉ đơn giản là dùng tay chụp lấy cái ánh nhìn ngập tràn ma lực đó.
Thật không thể nào hiểu nổi.
"...?"
"Ma thuật suy cho cùng cũng chỉ là một dòng chảy, một thứ thực sự tồn tại. Một khi đã có thể nhìn thấy nó, ngươi hoàn toàn có thể tóm lấy nó. Bởi vì nó có hình thái vật lý."
"Không, làm thế quái nào...?"
"Trái tim ban cho kẻ sở hữu một lượng ma lực vô hạn. Ngươi chưa quên chuyện đó chứ hả?"
Lão đặt chiếc tách rỗng không xuống bàn.
Tôi cẩn trọng đặt chiếc tách vẫn còn dở chút trà của mình xuống.
"Xem chừng bên ngoài bọn họ đang điên cuồng tìm cách phá hủy kết giới thì phải."
"... Vậy sao?"
"Nếu nó vỡ vụn, một trong hai ta chắc chắn phải bỏ mạng."
"Phải."
"Ngay từ thuở ban đầu ta đã không thể nhìn thấy nó. Cũng chẳng thể nghe thấy những giọng nói đó. Nó chỉ được truyền lại cho ta sau khi chủ nhân đời trước của 'Đôi Mắt' chết đi mà thôi."
Chủ nhân đời trước của Đôi Mắt.
... Lão ta đã từng nhìn thấy mảnh cơ thể Đôi Mắt trước đây rồi.
"Chắc ngươi không ngây thơ đến mức nghĩ rằng lần đầu tiên chạm trán, ta tha mạng cho ngươi chỉ đơn thuần là vì muốn đợi ngươi mạnh hơn chút đỉnh rồi mới giao đấu đấy chứ?"
"Chẳng phải lý do là vậy sao?"
"... Không."
Lão khựng lại trong giây lát trước khi tiếp tục.
"Năng lực của Đôi Mắt không chỉ đơn thuần là sự mê hoặc. Nó còn có thể thao túng xác suất, nhìn thấy những thứ vô hình, và soi ra chỉ số trạng thái của thiên hạ. Đúng chứ?"
"... Đúng vậy."
"Vậy thì, liệu tác dụng phụ của Đôi Mắt có thể khiến cho một con người thình lình bốc hơi không?"
"Cái gì cơ?"
"Trước đây ta từng lang bạt sục sạo tìm kiếm những kẻ sở hữu mảnh cơ thể thánh thần. Ta chẳng có mục đích quái gì cụ thể cả, chỉ thuần túy là do tò mò cá nhân mà thôi. Thời đó ta vẫn chưa bị người đời gán cho cái danh xưng Vua Điên, thế nên cũng chẳng gặp phải rắc rối gì lớn lao. Nhưng trong quá trình tìm kiếm, ta đã va phải một con người vô cùng dị hợm."
Lão bắt đầu kể lại câu chuyện của mình với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
Một người hát rong ngồi dỏng tai lắng nghe câu chuyện của kẻ khác.
Quả là một cảnh tượng hiếm thấy.
"Ta đã chạm trán với 'Đôi Mắt', kẻ đang lăm lăm muốn lấy mạng ta. Chẳng hiểu vì lý do quái gì, ta không thể nào nhớ nổi giới tính hay ngoại hình của con người đó. Những kẻ khác cũng thế. Ngay cả những dấu vết mà kẻ đó tàn lại trên đời cũng bị xóa sạch sành sanh, ngoại trừ một phần cực kỳ nhỏ bé."
"... Giống như những câu chữ ghi chép lại sao?"
"Phải."
"Ngươi có thể giải thích chi tiết hơn được không?"
"Con người đó xem chừng đã 'từ chối' một 'lựa chọn' nào đó. Kẻ đó đang liều mạng muốn giết ta nhưng thình lình lại buông xuôi bỏ cuộc. Chỉ có vậy thôi. Rồi kẻ đó đột ngột biến mất ngay trước mắt ta, cứ y chang như vừa bốc hơi vào không khí vậy."
Đó là dấu chấm hết cho câu chuyện.
—Lựa chọn, sự từ chối, bốc hơi, Kẻ Thù của Thế Giới, phiên chơi, GM, xác suất.
... Người chơi đời trước.
Một ý nghĩ kinh hoàng vãi chưởng thình lình lóe lên trong đầu tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn