Chương 107: 106. Muốn Chiếm Hữu Kẻ Khác, Trước Tiên Phải Đập Nát Họ Đã.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tôi hé mắt.
Một thành phố hoang tàn đổ nát, dòng người ngược xuôi tất tả, và hơi ấm truyền đến từ bên cạnh.
Một bàn tay thô ráp, to hơn bình thường một chút.
"... Ai đấy?"
"Là tôi."
Cái giọng có hơi khác bọt, nhưng vẫn quen thuộc.
Tôi dư sức nhận ra nó.
"Skyler?"
"Phải."
Tôi lồm cồm bò dậy. Đảo mắt nhìn quanh.
Có vẻ như ván cược của tôi đã thành công rực rỡ.
[Tải - Ánh Trăng là Nữ Hoàng Tàn Nhẫn Của Màn Đêm] [Tải - Ánh Sáng Của Bầu Trời Là Ngôi Sao Của Mọi Người] Hai cái danh hiệu chình ình trên bảng thông tin của tôi.
Xem ra mấy cái bản ngã khác của tôi ở mấy cái thế giới song song đều bá đạo hơn tôi.
Tự dưng thấy hậm hực và trầm cảm ngang.
Tôi ngoắt đầu sang nhìn Skyler.
"... Hả, hả, hả?"
Tôi đứng chết trân tại chỗ. Y chang một bức tượng gargoyle đang sượng trân, mồm há hốc chỉ phát ra được mấy cái âm thanh kỳ quái.
Bởi vì cái thằng nhóc Skyler mà tôi nhẵn mặt không có ở đó.
Chính xác hơn là, một Skyler to con, trưởng thành hơn đang đứng sờ sờ ra đó.
"Skyler, cậu đích thị là Skyler đúng không?"
"Phải."
"Không, cơ mà, sao cậu lại có cái giao diện này?"
"Chỉ là vô tình nẫng lại được thôi. Tạm thời là vậy."
"Tạm thời á?"
"Cái nhân cách khác đã cướp quyền kiểm soát cơ thể chị... ừm, tôi cũng không chắc gọi là 'nhân cách' có chuẩn không, nhưng kẻ đó đã sửa lại rồi. Bằng một cuộn bùa."
"Bằng một cuộn bùa á?!"
"Tôi không đời nào mường tượng được có một con người đủ trình để cô đặc cả gió và không khí cùng với không gian, rồi khắc vòng tròn ma thuật lên đó bằng chính ma thuật."
Tôi đành phải cắn răng thừa nhận.
Cái bản ngã khác của tôi ở một thế giới khác đúng là một kẻ xịn xò hơn tôi gấp bội.
Dẫu cho cái thân xác này lận lưng cái trí thông minh thấp tè và ma thuật thì nghèo nàn!
Và thình lình, một suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Khéo cái cõi này có tồn tại một thứ ma thuật tiện lợi giải quyết sạch sành sanh mọi rắc rối mà không để lại hậu quả gì chăng?
Nhưng rồi sự lo lắng đó cũng nhanh chóng bị đá văng khỏi đầu tôi.
Khi tôi dòm thấy cái bản mặt của cậu ta, tôi chắc mẩm là tất thảy đồng đội đều đã bình an vô sự.
Trước một đặc ân to đùng thế này, mấy cái sự hoài nghi lẻ tẻ cứ vứt ra sau đầu đã.
À, làm thế không nào tôi lại chắc cú là thiên hạ đều sống nhăn răng?
Chà, lỡ mà có mống nào trong hội chầu ông bà, thì bản mặt của Skyler sẽ không... kỳ quái tới mức này.
'... Cậu ta đang lộn ruột, nhưng không có vẻ gì là đau buồn. Rốt cuộc là cậu ta đang cay cú ai?'
Kỳ lạ thật.
Ăn dầm nằm dề với Skyler bao lâu nay, tôi dư sức đọc vị được tâm trí cậu ta. Nhưng lần này, tôi đành bó tay toàn tập.
Hình như tôi cũng từng chưng cái bộ mặt y chang vậy trước đây...
"Selina."
"À, ừ."
"Tụi mình đàm đạo chút được không?"
Tới rồi. Cuối cùng nó cũng tới.
Câu nói đứng đầu danh sách những câu đàn ông ghét cay ghét đắng khi nghe phụ nữ thốt ra: "Chúng ta cần nói chuyện." Nó vừa trào ra khỏi miệng Skyler.
Hiển nhiên, Skyler là chuẩn men, và dẫu cái tâm trí của tôi cũng là đàn ông, thì cái bầu không khí này không phải kiểu đó, nhưng chỉ riêng cái việc mấy lời khó ưa đó thoát ra từ miệng cậu ta cũng đủ làm tôi teo bu-ri rồi.
"Không, ừm, thình lình vậy sao? Ngay lúc này á? Cậu không có việc gì gấp gáp hơn à? Kiểu như xắn tay áo vào giúp thành phố tái thiết lại chẳng hạn—"
"Không. Việc này mới là nước sôi lửa bỏng nhất."
"... Được rồi. Cậu thắc mắc cái quái gì?"
"Tôi cứ cấn cấn mãi, nhưng giờ thì tôi chắc mẩm rồi. Selina, khéo nào chị... là một 'nhân cách được nhào nặn ra' không?"
"... Cái không gì cơ?"
Skyler quăng ra một câu vặn vẹo chệch hoàn toàn so với cái quỹ đạo mà tôi dự tính.
Ít ra thì trong ngắn hạn, nó cũng là một tin tốt.
Tuy nhiên, cái thứ cậu ta vừa thốt ra không hiểu sao lại làm tôi cấn cấn.
Y chang cái xương cá mắc ngang cổ họng.
Một nhân cách được nhào nặn ra.
Ngay cái lúc những từ ngữ đó lọt vào tai, tôi đã cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình.
"Selina?"
"... Ừ. Tôi đang vểnh tai nghe đây."
"Thứ nhất, cái cơ thể của chị nó mỏng manh dễ vỡ một cách bất bình thường. Lại còn gánh thêm một cái lời nguyền quái gở. Và chị cũng lận lưng mấy cái đặc điểm buff không có chút tích sự gì."
"Phải."
"Cứ hễ mạng sống của chị ngàn cân treo sợi tóc, thì bằng một thế lực nào đó, một nhân cách khác lại chui ra từ bên trong chị. Đây là lúc giả thuyết của tôi có đất diễn."
"Giả thuyết cái mẹ gì?"
"Tôi từng bán tín bán nghi rằng khéo chị là chuột bạch của nhà thờ, tháp ma thuật, hay thậm chí là lão Vua Điên. Nhưng từ người đứng đầu nhà thờ trung tâm cho đến đích thân lão Vua Điên đều có vẻ mù tịt về chị."
Tôi liếc nhìn Pyura.
Đang lơ lửng trên không trung, rắc thần lực lên những người bị thương, trông cô ả y chang một thiên thần.
Propertius và Nisha cũng đang xắn tay áo giúp ả trị thương.
Nisha trông có vẻ hơi bứt rứt, vừa vươn vai vừa lải nhải rằng ả thà làm mấy việc tốn sức còn hơn.
"... Rồi sao nữa?"
"Lỡ như chị đích thị là một con chuột bạch bị nhét một đống nhân cách vào chung một cơ thể, và lũ người lôi chị ra làm thí nghiệm không muốn chị nghẻo, nên tụi nó đã cấy ghép một cái chốt an toàn vào thì sao?"
"Và cái chốt an toàn đó chính là nhân cách khác của tôi à?"
"Chuẩn luôn."
Mớ suy luận của Skyler trật lất hoàn toàn.
Tôi thình lình bị ném bịch xuống cái cõi này, thình lình một cái bảng thông tin nhảy xổ ra, và thình lình các chức năng bắt đầu được mở khóa. Mọi thứ đều xảy ra một cách thình lình, chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi.
Tôi chỉ đơn thuần phó mặc số phận và mạng sống của mình cho sự may rủi. Có vậy thôi.
Nhưng chỉ có một sự thật duy nhất vẫn cứ bám riết lấy và đày đọa tôi.
Tôi có thể chắc cú rằng mình không phải là một nhân cách được nhào nặn ra không? Lỡ như cái cơ thể hoàn hảo mà tôi cứ đinh ninh là do mình tự thiết kế thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch do kẻ nào đó chuẩn bị sẵn, rồi kẻ đó nhét một cái nhân cách bị bệnh tâm thần, luôn hoang tưởng mình là một gã đàn ông vào trong đó thì sao?
Chỉ đơn thuần là để phục vụ cho một cái thí nghiệm điên rồ.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cơ thể tôi.
Thực ra, nếu chịu khó lắp não suy nghĩ một chút là tôi có thể ngộ ra ngay.
Du hành không gian là một cái trò cực kỳ xịn xò ở thế giới này. Nó không phải là thứ có thể tặc lưỡi cho qua là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nói trắng ra là, phải có một lý do đủ sức nặng để ai đó cất công lôi tôi tới cái cõi này.
Với việc Nữ thần đã bay màu, Ma vương đã nghẻo, và Thánh nữ thì ở ẩn, không còn mống nào đủ bá đạo để xé rách không gian nữa.
Đúng hơn thì, cái viễn cảnh một gã pháp sư tâm thần nào đó đã nhào nặn ra tôi chỉ vì lão thèm khát thực hiện một cái thí nghiệm dị hợm lại có vẻ có lý hơn.
"Selina."
"......"
"Selina! Chị ổn chứ?"
Bàn tay to chà bá của Skyler chộp lấy hai vai tôi và lay mạnh.
Tôi thô bạo hất tay cậu ta ra.
"... Lỡ tôi có nói gì khiến chị lộn ruột thì tôi xin lỗi. Nhưng tự dưng chị lại thở hồng hộc thế kia."
"... Tôi xin lỗi."
Tôi lảng tránh ánh mắt của cậu ta.
Bởi vì cái giao diện phóng to của cậu ta khiến tôi thấy lạ lẫm.
Và bởi vì tôi không dám chắc chắn về những lời cậu ta vừa phun ra.
Lỡ như tôi đích thị là một nhân cách được nhào nặn ra, thì tôi là cái quái gì? Cớ sao kẻ nhào nặn ra tôi lại nhét thêm cái chức năng quái gở như bảng thông tin vào? Cớ sao lại ban cho tôi một cái cơ thể?
Tôi không thể nào thông não nổi.
Lỡ mà cái não tôi đình công, khéo tôi cũng không thèm bận tâm đâu, nhưng hiện tại nó đang nhảy số với tốc độ bàn thờ. Gần bằng cái level của tôi trước khi lọt hố vào cái cõi này.
Không, thú thiệt thì nó còn lẹ hơn nhiều.
Đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi không muốn vắt óc suy nghĩ thêm cái quái gì nữa.
Khủng hoảng bản ngã hay Con tàu của Theseus, mấy cái đó có quan trọng không đâu, đúng không? Tôi cứ phè phỡn mà sống tiếp là được. Rảnh háng đâu mà bận tâm?
Lỡ mà tôi phó mặc sạch sành sanh cho Skyler và để cậu ta đưa ra mọi quyết định cho mình thì sao?
Một ý nghĩ điên rồ xẹt qua đầu tôi.
Đồng thời, nó cũng là một ý nghĩ đầy cám dỗ.
"... Cậu đã nôn ra hết những gì muốn nói chưa?"
"Rồi."
"Cậu thẳng thừng phang vào mặt tôi rằng tôi có thể là một thứ được nhào nặn ra. Cậu nghĩ tôi sẽ có cái cảm giác không gì khi nghe mấy lời đó?"
"Tôi không chắc nữa."
"Tôi thấy lợm giọng lắm."
"Chưa có cái gì chắc cú cả. Tôi chỉ huỵch toẹt những gì có vẻ hợp lý nhất thôi. Selina, tôi cứ đinh ninh chị nên biết—" Tôi chỉ dán mắt vào Skyler mà không thèm nói tiếng nào.
Cái hồi tôi cứ ngỡ mình thình lình lọt hố vào cái cõi này mà không vì lý do gì sất, mọi thứ thật chill vì tôi không phải nhọc lòng suy nghĩ gì, chỉ cần lẽo đẽo theo cậu ta là mọi rắc rối đều được giải quyết êm xuôi.
Nhưng... đừng có thình lình lôi hiện thực phũ phàng đập thẳng vào cái thế giới ảo mộng này, được chứ?
Cậu không thể cứ ngậm miệng lại và vờ như không biết gì sao? Skyler? Nghiêm túc đấy à?
Lỡ có đứa bô bô vào mặt bạn rằng, "Thực ra mày bị tâm thần đấy, hoặc mày chỉ là một cái thứ na ná AI luôn hoang tưởng mình là một thằng đàn ông, và mộng du rằng mình đã du hành không gian"—bạn nghĩ tôi là cái loại người sẽ gật gù bảo, "Ồ, ra thế" sao? Tôi không phải loại đó đâu!
"Lát nữa hẵng đàm đạo tiếp."
"... Duyệt."
Cái tên Skyler to xác này có biểu cảm và hành động y xì đúc cái tên Skyler nhãi ranh.
Tôi cào cào cổ họng để tống khứ cái cảm giác có thứ gì đó đang mắc kẹt ở trong.
Dẫu vậy, không có tiếng ho nào bật ra sất.
Skyler đã nắm thóp được tình hình sơ sơ.
Hiển nhiên, cái lý lẽ cho rằng Selina là một nhân cách được nhào nặn ra chỉ là một mớ nhảm nhí.
Một mớ nhảm nhí được dàn dựng tinh vi.
Thế thì cớ sao Skyler lại đi bô bô cái mớ nhảm nhí được dàn dựng tinh vi này với Selina bằng một cái bản mặt cực kỳ nghiêm túc, làm cô ấy rối trí?
Câu trả lời đơn giản thôi.
Để soi xét phản ứng của cô ấy.
'... Dòm cái phản ứng của cô ấy, thì ngay cả bản thân cô ấy cũng không dám chắc cú.'
Tình yêu của bọn pháp sư khác bọt hoàn toàn với tình yêu của người phàm.
Thực tế, đây là lần đầu tiên Skyler nếm mùi vị của tình yêu.
Lỡ mà cậu ta từng kinh qua tình yêu trong quá khứ, khéo cậu ta đã lý giải cảm xúc của mình theo một hướng khác, nhưng xui xẻo thay, lần này không phải vậy.
Thứ cảm xúc mà tên pháp sư đang ấp ủ lúc này là một sự chiếm hữu nhớp nháp.
Cậu ta không thể gọi tên chính xác nó là gì, nhưng cứ ở cạnh cô ấy là cậu ta lại toét miệng cười, và dẫu đang dán mắt vào cô ấy, cậu ta vẫn khao khát được dòm thấy nhiều hơn, muốn tường tận mọi thứ dẫu là tiểu tiết nhỏ nhất.
Muốn chiếm hữu một kẻ khác, trước tiên phải đập nát họ đã.
Rồi sau đó, chắp vá họ lại.
Để những mảnh vỡ nát bét có thể tựu chung thành một tòa nhà, chúng cần một cái cột trụ.
Một kẻ không thể đặt niềm tin vào chính bản thân mình nữa sẽ bắt đầu bám víu vào kẻ khác.
Và đối với Selina, cái kẻ đó đích thị là Skyler.
Cậu ta thấy nước sôi lửa bỏng rồi.
Cậu ta không dám chắc cú cô ấy sẽ kề vai sát cánh bên mình mãi mãi.
Cô ấy trông như thể chỉ cần thêm chút thời gian là sẽ vỡ vụn.
Khi cậu ta chứng kiến cô ấy toan lấy thân mình làm bia đỡ đạn hôm nay, cậu ta đã ngộ ra điều đó.
Thế nên, cậu ta sẽ chiếm hữu cô ấy.
Một loại ma thuật cực kỳ đơn giản, tinh vi tới mức đối phương không thể đánh hơi ra, nhưng lại rễ má ở những ngóc ngách không thể dòm thấy bằng mắt thường.
Nhiêu đó là đủ để làm lung lay một con người.
Tôi ngước dòm bầu trời từ bên trong một căn phòng hoang tàn không có mống nào xung quanh.
Cái trần nhà bị xé toạc một nửa cứ nhai đi nhai lại cái sự thật phũ phàng rằng những chuyện xảy ra hôm qua không phải là một cú lừa mà là hiện thực.
Dẫu tôi có cố tình bịt tai và chối bỏ nó, nó cũng không thèm bận tâm đến hoàn cảnh của tôi mà cứ thế xuyên thủng lỗ tai tôi.
Cái phương bắc tận cùng bị lão Vua Điên biến thành đống xà bần vẫn đang phải gánh chịu hậu quả tàn khốc.
Đã ngót nghét một tuần trôi qua kể từ khi tôi cắm rễ ở đây và xắn tay áo vào giúp thành phố tái thiết.
Mấy lời của Skyler cứ như đang cào cấu ruột gan tôi.
Cái cục nợ sức khỏe mà tôi cứ đinh ninh đã được giải quyết êm xuôi lại âm thầm ngóc đầu dậy.
Cũng dễ hiểu thôi, vì tôi chỉ mới thanh toán xong cái điểm phạt trừ chỉ số. Thể chất và sức khỏe của tôi vẫn thua xa người phàm.
May phước là thứ trào ra khỏi miệng tôi không phải là một cục đen ngòm, mà là một thứ chất lỏng trong suốt, màu đỏ.
Khá khẩm hơn trước rồi.
Phải, thế này là ổn áp rồi.
'... Vốn dĩ mình có phải là đứa hay suy nghĩ sâu xa thế này không đâu nhỉ?'
Cứ thong thả dọn dẹp mớ suy nghĩ trong đầu, và diễn y chang thường ngày thôi.
Việc nhập vai một người hát rong ngây ngô không biết gì sự đời có vẻ là phương án tối ưu cho sức khỏe tinh thần của tôi lúc này.
Cái lý do làm thế không nào tôi lại lọt hố vào cái cõi này, mấy cái đó cũng không quan trọng cho lắm.
Quan trọng hơn là hiện tại... lỡ mà tôi cứ vắt óc suy nghĩ về mấy cái lý do đó, đầu tôi cảm giác như sắp nổ tung tới nơi.
Rốt cuộc, sự lựa chọn của tôi là chạy trốn.
Tôi nốc cạn sạch lượng rượu còn sót lại trong một hơi.
Tâm trí tôi mờ mịt, nhưng cái não thì vẫn đang nhảy số.
"Skyler."
Tôi gọi tên cậu ta.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn