Chương 88: Skyler Này, Tụi Mình Ra Chợ Đêm Chơi Đi.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện [Cửa Ngõ Của Màn Đêm ồn ào náo nhiệt.] Hầu hết những kẻ lặn lội qua sa mạc đều là bọn lái buôn đến từ những vùng đất xa xôi, lũ mạo hiểm giả thì hiếm khi vác mặt tới hay băng qua cái chốn khỉ ho cò gáy này.
Trừ phi có vài 'sự cố đặc biệt' từng xảy ra trong quá khứ.
'Ví dụ như màn hạ bệ Ma Vương chẳng hạn.'
Nói cho vuông, cái thành phố này sắm vai điểm dừng chân cuối cùng, nơi đám mạo hiểm giả quay đầu về vạch xuất phát, và cũng là một cái chợ trời lý tưởng để đám thương lái ngoại quốc phô trương và chào hàng.
Cái việc đám mạo hiểm giả lết được tới cái thành phố cửa ngõ này, nơi có thể coi là hồi kết của một chuyến thám hiểm, đã chứng tỏ độ chịu chơi và sức mạnh đáng gờm của tụi nó. Tụi nó chắc mẩm là những món hời béo bở trong mắt bọn lái buôn.
Và ngược lại, đám thương lái với những món hàng độc lạ, chẳng đụng hàng với tụi ở Kinh Thành cũng có sức hút khó cưỡng với dân thám hiểm.
Nên tóm cái váy lại, điều tôi muốn chốt hạ ở đây là...
"Skyler, lượn lờ ngắm phố phường đi."
"Cái gì?"
Cái thành phố cửa ngõ lúc rạng sáng vẫn xôm tụ, náo nhiệt với tiếng đám thương lái gào khản cổ chèo kéo khách, tiếng lũ mạo hiểm giả cò kè mặc cả từng đồng.
Những ngọn đèn lồng leo lét quyến rũ tôi hệt như những đốm lửa ma trơi, như thể đang thủ thỉ rằng giờ này chưa phải lúc nhắm mắt xuôi tay.
Thành phố vẫn sáng bừng sức sống. Thật mỉa mai làm sao, dưới mặt đất đêm lại còn chói lòa hơn cả bầu trời đêm.
Skyler dán mắt vào con Mèo Xám đang ngủ say như chết và Pyura đang dang rộng đôi cánh chiếm trọn cả một chiếc giường, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Đã khuya khoắt lắm rồi."
"Thì có sao đâu?"
"Thiên hạ ngủ hết cả rồi."
"Phải. Thế thì ảnh hưởng quái gì?"
"... Chị nói sao cơ?"
Tôi nhếch mép cười toe toét, và Skyler, rốt cuộc cũng thông não được ý đồ của tôi, chầm chậm lùi lại với cái bản mặt hoang mang tột độ.
Được tắm mình trong ánh trăng hắt qua cửa sổ, tôi hiên ngang tiến về phía Skyler chẳng chút do dự.
Cuối cùng, lưng cậu ta cũng chạm vào cánh cửa phòng trọ, và tôi chỉ việc mở nó ra.
Theo một chuỗi diễn biến mượt mà tới khó tin, hai đứa tôi bỏ lại hai cái mống đang say giấc nồng trong phòng và lẻn ra ngoài.
Ánh mắt tụi tôi chạm nhau giữa hành lang dài thượt của nhà trọ.
"... Quay lại đi."
"Không thích?"
"Tụi mình dư sức tậu vài món đồ ưng mắt, nhưng thú thiệt, tôi không nghĩ mình sẽ vớ được món nào ra hồn đâu."
"Tôi đâu có rủ cậu lết ra đây để shopping."
"Hả?"
"Lượn lờ dạo phố thôi."
Tôi chộp lấy tay Skyler rồi lôi tuột ra ngoài.
Dẫu dư sức phản kháng lại cánh tay yếu ớt của tôi, chẳng hiểu sao Skyler lại ngoan ngoãn để tôi dắt mũi.
Tiếng hai đôi chân bước thình thịch vang vọng khắp hành lang và cầu thang, rồi lọt thỏm vào quán rượu đang xôm tụ ở tầng trệt của nhà trọ, trước khi tụi tôi dạt được tới cái chợ đêm.
"Trước khi Pyura và con mèo tỉnh giấc... tụi mình phải lùng sục sạch sành sanh mọi ngóc ngách!"
"Sạch sành sanh á?"
"Thế là quá đáng à?"
"Phải. Tôi đồ rằng dẫu có lượn tới sáng cũng vô phương. Cái quy mô này thì..."
"Thế thì... hay tụi mình đi kiếm gì đó bỏ bụng đi?"
"Duyệt."
"Chốt kèo lẹ thế, chúa ơi. Cậu có đúng là Skyler thật không hay là kẻ nào đó cosplay giống y xì đúc vậy?"
"Giờ tôi lại bị ăn chửi vì ráng hùa theo cái thói ngang bướng của chị à...?"
"Xin lỗi."
Tôi buông tay Skyler ra rồi chỉnh lại chiếc nhẫn trên ngón út chút đỉnh.
Chắc mẩm nãy tôi siết tay cậu ta chặt quá, suýt nữa thì cái nhẫn tuột mất.
Chẳng hiểu sao, Skyler cứ trân trân dòm tôi làm vậy, và tai cậu ta hơi đỏ lên. Dẫu cho cái bản mặt và biểu cảm vẫn cứ trơ trơ ra đó.
"Xoa đầu cậu chút nhé?"
"Tôi đã bảo đừng có coi tôi như con nít vắt mũi chưa sạch rồi mà. Nhất là khi chị đã tỏ tường tuổi thật của tôi."
"Nhưng cái giao diện của cậu vẫn rặt mùi con nít. Mà nói thẳng ruột ngựa ra thì, cậu cũng đâu có già khú đế, đúng không?"
"Không. Nhưng sao chị lại..."
"Chỉ là cái cung cách hành xử của cậu chẳng có tí gì giống mấy lão già khú... Tôi đoán mò thôi!"
"À, ra thế."
Tôi đặt tay lên đỉnh đầu Skyler.
Skyler giật mình ngước lên.
Tôi vô tư xoa đầu cậu ta, vò rối tung mái tóc. Xuyên qua mái tóc tổ quạ, tôi soi thấy cái bản mặt đang cau có của Skyler.
Trông cậu ta có vẻ bốc hỏa... nhưng cặp mắt vàng rực lên qua kẽ tóc khiến tôi lạnh sống lưng.
Đâu tới mức phải bốc hỏa thế... nhỉ?
Khi tôi lùi lại chút đỉnh, mồ hôi vã ra hột, Skyler giãn cơ mặt ra.
"Chị cũng nhát cáy ra phết đấy."
"Cậu cố tình làm thế."
"Phải. Nhìn cái bộ dạng teo bu-ri của chị giải trí phết."
"Này."
"Dù sao thì, chị tính lượn đi đâu? Đừng bảo là chị rủ tôi lết ra đây mà không có kế hoạch gì sất nhé."
"Tôi hoàn toàn mù tịt về kế hoạch luôn?"
"... Thôi được rồi. Lượn lờ mấy tiệm trang sức, nhà hát, một nhà hàng, rồi kiếm cái tiệm tạp hóa nào tươm tất để gom lương thảo."
"Có cần thiết phải lùng sục đủ mấy xó đó không? Đằng nào mai tụi mình chả nhổ neo."
"Đã chơi thì phải chơi cho trót. Đó là nguyên tắc sống của tôi."
"Lần đầu tiên tôi mới hóng được cái vụ này đấy."
"Cứ coi như đó là nguyên tắc tôi vừa nặn ra hôm nay đi. Đến chính tôi còn không biết mình lận lưng cái nguyên tắc đó cho tới hôm qua cơ mà."
"Đang tấu hài à?"
"Chắc vậy. Ừ."
"Skyler, bớt giỡn nhây đi. Nhạt toẹt."
"... Tóm lại là, đã lỡ chuồn ra đây rồi thì cứ phè phỡn cho sướng đi. Thế mới là tối ưu hóa thời gian. Giờ có vác xác về chùm chăn tôi cũng không chợp mắt nổi đâu. Tỉnh như sáo rồi."
"Đám pháp sư lúc nào cũng lươn lẹo dẫu trong mấy cái hoàn cảnh thế này."
"Hả?"
"Lúc nào cậu cũng vịn vào dăm ba cái cớ hiệu suất với chả lý do. Lắm lúc người ta chỉ muốn bung lụa mà không cần lý do gì sất, Skyler à. Nên là... cứ xõa đi."
"... Dạ."
Skyler đáp lời tôi với một nụ cười mỉm.
Tôi cũng toét miệng cười đáp lại.
Nắm chặt tay nhau, tụi tôi chạy biến vào cái chợ đêm như thể đang thi chạy nước rút.
Trạm dừng chân đầu tiên tụi tôi nhắm tới là một tiệm trang sức.
"Chói lóa quá."
"Phải. Hình như là hàng nhập từ phương Đông."
"Phương Đông á?"
Tôi nhớ mang máng trong phần game trước cũng có một cái xó xỉnh gọi là Lục địa phương Đông. Hồi đó tôi cứ tiếc hùi hụi vì nó chỉ được nhắc tới cho có tụ chứ không xuất hiện, nhưng sang phần mới này nó đã được unlock thành một địa điểm có thể lượn lờ rồi sao?
"Vốn dĩ nó là một vùng đất được nối liền với tuyến đường bộ phía bắc của Đế chế. Sau khi Orc Khan nghẻo, Hoàng đế tiền nhiệm và Thánh Quốc đã tự tay bóp nát tuyến đường đó."
"... Bóp nát tuyến đường bộ á?"
"Phải. Chỗ đó vốn là vùng khỉ ho cò gáy, không có ma nào ở. Với sức mạnh của phép màu và ma thuật, tụi họ cứ thế..."
"Con người mà cũng có thể làm ba cái trò đó sao?"
"Thánh Nữ thì gần với thần linh hơn là con người. Đám người nắm giữ Cơ thể Thần thánh cùng lắm cũng chỉ là mấy kẻ xài chùa cơ thể của thần, nhưng Thánh Nữ vừa là cái loa phát ngôn của thần linh, vừa là ứng cử viên sáng giá cho cái ghế thần linh kế nhiệm..."
"Thế cái nhân vật mạnh đó giờ đang chui rúc ở xó nào?"
"Rúc trong văn phòng giáo hoàng của Thánh Quốc, cấm cửa không ló mặt ra ngoài. Sống chết ra sao cũng không ai hay."
"Ra thế."
Khéo cô ta lại là trùm cuối của một phần game nào đó xa xưa hơn cả phần trước cũng nên?
'Kích thích thật đấy.'
Liệu những hành tung của họ có y xì đúc những gì tôi đã làm lúc trực tiếp cày phần trước và mấy phần xa xưa hơn không? Hay là họ đã lột xác thành những bản ngã hoàn toàn khác bọt? Lỡ mà có cơ hội... tôi muốn tự mình kiểm chứng.
Tạm thời cứ ngắm nghía mấy món đồ trang sức đã.
Từ hồi chui vào cái thân xác này, tôi tự dưng đâm ra khoái mấy món ngọc ngà, vàng bạc. Ngắm nghía mấy cái thứ này cũng nịnh mắt ra phết.
"Hừm, cũng không đến nỗi nào."
"Chốt đơn không?"
"Thôi, tôi lận lưng đủ nhẫn rồi. Để khi khác đi?"
"... Mà cớ sao chị vẫn cứ đeo cái nhẫn đó ở ngón út thế? Thiên hạ lại hiểu lầm bây giờ."
"Hiểu lầm thì sao chứ? Hễ tôi đeo cái nhẫn này, bớt được khối rắc rối vì chẳng ai dám lân la lại gần. Dẫu cho cái bận có người lầm tưởng cậu là con ruột tôi thì đúng là tấu hài cực mạnh."
"... Đừng có đào lại chuyện đó nữa. Nghĩ tới là tôi lại lộn ruột."
Hồi tôi và Skyler trên đường dạt lên Kinh Thành, một mống qua đường ở ngôi làng tụi tôi dừng chân cứ lải nhải khen tôi và Skyler giống nhau như đúc. Tôi đã phải cố nhịn cười muốn nội thương.
Cậu ta vốn dĩ đã ghét cay ghét đắng cái việc bị coi như một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, thế mà lại bị nhận nhầm là con tôi nữa chứ!
Cái bộ dạng cậu ta run rẩy, mặt đỏ bừng bừng trông dễ thương xỉu.
'Sao cậu ta không thường xuyên bộc lộ cái nết đó nhỉ? Suốt ngày trưng cái bản mặt lạnh như tiền, sượng trân. Trông khó gần chết đi được.'
Dù sao thì, tôi cũng tuột mood ngắm trang sức rồi.
Nói một cách vuông vắn, dẫu cho ở đây có cả rổ đồ nghề đủ để nịnh mắt tôi, nhưng hiện tại không có món nào tôi thực sự cần sất.
Tôi đã giải quyết êm xuôi cái điểm phạt rồi, nên không có nhu cầu cháy túi sắm thêm đồ. Với lại, mớ trang sức này không được yểm hình xăm hay mạch điện gì sất—đúng là rỗng tuếch.
Tôi không muốn vung tiền qua cửa sổ cho mấy cái đống rác hào nhoáng này.
Kể cả hồi còn ở kiếp trước, tôi cũng hiếm khi móc hầu bao mua đồ xa xỉ bằng đồng tiền xương máu mình làm ra. Giờ ngẫm lại, thấy cũng hơi tiếc hùi hụi. Lỡ mà biết trước mình sẽ lọt hố vào cái thế giới game này, tôi đã quẹt thẻ cho cháy máy trước khi bị bế tới đây rồi.
Trong lúc cứ lơ ngơ lượn lờ giữa chợ đêm, một cái nhà hát với cái biển hiệu chình ình dòng chữ "Khúc Hát Và Điệu Vũ" đã va phải ánh mắt tôi.
Cái công trình này rành rành là được đắp bằng đá cẩm thạch xịn xò, có trải thảm đỏ dài thượt ở lối vào, và mấy cái cánh cửa thì lóng lánh ánh vàng.
Tôi soi thử thái độ của Skyler.
"... Thôi bỏ đi, đúng không?"
"Tôi chỉ muốn hóng hớt xem cái giá cả nó thế nào thôi!"
Tôi chộp lấy tay Skyler rồi lôi xềnh xệch về phía nhà hát, trong khi Skyler chỉ biết buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn