Chương 86: Skyler, Cậu Đang Ghen À?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Sau khi tách con Mèo Xám ra khỏi giữa hai bầu ngực của Pyura, tôi phải trầy trật lắm mới ngăn được cô ả giáng sấm sét xuống đầu con mèo trong lúc đôi cánh của ả đang dang rộng.
Khi tình hình đã êm xuôi, con mèo thận trọng rúc xuống gầm xe ngựa, dán mắt vào chúng tôi với vẻ cảnh giác cao độ, trong khi Pyura vẫn đang bốc hỏa bừng bừng.
Đánh hơi thấy sự căng thẳng giữa hai người họ, tôi quyết định bắt chuyện với Skyler để phá vỡ bầu không khí sượng trân này.
Tôi đồ rằng với cái tính cách nghiêm túc của Skyler, cậu ta dư sức tháo ngòi nổ cho quả bom nổ chậm này bằng vài câu chuyện phiếm nghiêm túc hoặc những kế hoạch cho tương lai.
May thay, suy đoán của tôi đã chuẩn xác.
"Skyler, trạm dừng chân tiếp theo của chúng ta là ở xó nào?"
"Chắc mẩm chúng ta sẽ vượt qua biên giới của Đế chế để tiến vào sa mạc phía nam."
"Sa mạc á?"
"Đúng vậy. Kẻ nắm giữ Cơ thể Thần thánh cuối cùng mà tôi tường tận tung tích đang cắm rễ ở sa mạc."
"... Mới nghe địa điểm thôi đã thấy cấn cấn rồi. Kẻ đó cũng thuộc dạng dị hợm sao?"
"Vốn dĩ đám mạo hiểm giả khét tiếng đều dị hợm cả mà. Propertius, Nisha, và... cứ nhìn người kia mà xem."
Tôi liếc nhanh Pyura rồi lại dán mắt vào Skyler.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta một lúc lâu.
Mặt Skyler đỏ bừng lên trong thoáng chốc, và rồi, như thể đã bắt bài được ý đồ đằng sau cái nhìn chằm chằm của tôi, biểu cảm của cậu ta sượng lại thành một cái cau mày.
"Tôi là một ngoại lệ."
"Tôi không nghĩ thế đâu."
"Tôi đã nói tôi là ngoại lệ mà."
"Được rồi. Cứ cho là vậy đi."
"Không phải 'cứ cho là vậy'—tôi không hề dị hợm. Tôi rất bình phàm."
"Một gã pháp sư điên khùng bị cô em gái tên Osidens ám ảnh, kẻ dám vuốt râu hùm lão Vua Điên ngay trước mặt hắn, và có thể dịch chuyển tức thời dẫu cho bị khuyết mất trái tim?"
"..."
Skyler nín khe, có lẽ vì cạn lời.
Hoặc khéo cậu ta đang sốc óc vì bị một đứa như tôi out trình bằng logic rành rành.
Cỗ xe ngựa lại chìm vào im lặng, và tôi chán ngấy sự im lặng này.
Nhất là mấy cái bầu không khí sượng trân.
Câm như hến và lặng lẽ tận hưởng chuyến đi trong khi cứ nơm nớp ngó chừng sắc mặt người khác chẳng phải là gu của tôi. Đã mang danh đi du hí hay thám hiểm, thì không khí lúc nào cũng phải xôm tụ mới chuẩn bài.
Bét ra thì tôi đinh ninh là vậy.
Tôi tự hỏi liệu mớ suy nghĩ và cái nết này có phải bắt nguồn từ việc tôi sắm vai một người hát rong? Hay vốn dĩ bản ngã thật của tôi đã khoái mấy cái trò chơi kiểu này rồi?
Chịu chết. Ranh giới mong manh quá.
Dù sao thì, đây là thời cơ ngàn năm có một để phá vỡ sự im lặng.
Thứ đầu tiên lọt vào mắt xanh của tôi là con mèo.
Con Mèo Xám giật mình và từ từ ngoắt đầu về phía tôi.
Nó thính như chó ấy nhỉ.
Dẫu có vắt óc suy nghĩ kiểu gì, cũng thật khó để xâu chuỗi con mèo này với cái gã đàn ông dị hợm mang hình hài thật sự của nó, nhưng khi cần khuấy động không khí, thì mấy sinh vật đáng yêu là chân ái.
Tôi xài ké nó chút đỉnh chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?
"Lại đây nào."
Tôi cất lời với con mèo trong khi dán mắt vào nó.
Hoàng đế đã rào đón với tôi rất rành rành rồi.
Quyền năng của cái "Khuôn Mặt" cho phép kẻ sở hữu lột xác thành bất cứ mục tiêu nào họ từng nhẵn mặt và sao chép y xì đúc sức mạnh cũng như khả năng của mục tiêu đó.
Nói một cách vuông vắn, hắn ta hiện tại đang lận lưng bộ chỉ số ngang ngửa một con mèo bình phàm.
Sao nãy giờ cái đầu tôi lại không nhảy số ra trò này nhỉ?
Bị thao túng bởi lời nói và ánh mắt sặc mùi ma thuật của tôi, con mèo lững thững bước về phía tôi như một kẻ mất hồn. Khi đã đủ gần, nó tót lên đùi tôi.
Skyler bắt đầu dán ánh mắt sắc lẹm vào con mèo đang chễm chệ một cách ngoan ngoãn trên đôi đầu gối đang khép chặt của tôi.
"... Hà."
"Sao thế?"
"Chị thừa biết cái hình hài thật của con mèo đó là một gã đàn ông mà, đúng không?"
"Ừ."
"Nếu chị chưa quên béng mất, thì cớ sao lại để hắn chễm chệ trên đùi mình thế?"
"Cậu đang ghen à?"
"Cái gì cơ?"
Biểu cảm của Skyler sượng lại một cách tinh tế, và mặt cậu ta hơi đỏ lên.
Cậu ta ráng sức giấu nhẹm mớ cảm xúc của mình một cách tuyệt vọng, nhưng tôi có thể soi thấu mọi thứ. Dẫu cho là một sự thay đổi cỏn con nhất cũng chẳng lọt qua khỏi mắt tôi. Đó là lý do tại sao tôi lại lận lưng đôi mắt này.
Két.
Tiếng nghiến răng trèo trẹo.
Pyura, đang chễm chệ ở băng ghế đối diện, dán mắt vào tôi, con mèo và Skyler với vẻ đầy tò mò.
Đánh hơi thấy ánh nhìn của Pyura, Skyler chấn chỉnh lại thái độ và điềm nhiên nuốt ngược sự ghen tuông cùng cơn bốc hỏa đang rành rành trên mặt vào trong. Đúng là một nước đi cao tay.
Nhưng có vẻ hơi muộn màng rồi.
Pyura nhếch mép cười khẩy rồi lên tiếng.
"Skyler này..."
"Sao thế?"
"Lẽ ra tôi phải thắc mắc từ khuya rồi, nhưng mối quan hệ giữa cậu với cô người hát rong đang ngồi cạnh cậu là gì vậy? Trông hai người chẳng giống những kẻ chỉ đang tiện đường lùng sục Cơ thể Thần thánh cùng nhau đâu."
"... Tụi tôi đích thị là như vậy đấy. Chỉ là những người đồng chí hơi thân thiết chút đỉnh thôi."
"Nhìn hai người rành rành là có mối quan hệ đặc biệt mà."
Mọi chuyện đang đi đúng cái kịch bản mà tôi vẽ ra.
Có một cuộc đàm đạo xôm tụ còn hơn là lãng phí thời gian vào cái bầu không khí sượng trân này. Đó mới chuẩn là định nghĩa về một chuyến thám hiểm lý tưởng của tôi.
Pyura tiếp tục nhếch mép cười khẩy và trêu chọc Skyler.
"Hehehe..."
"Đừng có cười cái kiểu đó."
"Sao thế?"
"Ngứa tai lắm."
"Cô người hát rong ngồi cạnh cậu cũng đang cười đấy, cậu biết không?"
Skyler ngoắt ánh nhìn sang tôi, người nãy giờ vẫn đang hóng hớt màn đấu khẩu của họ. Tình huống này sắp phản gậy đập lưng tôi rồi!
Tôi vội vàng lảng ánh nhìn đi chỗ khác, cố gắng không chạm mắt với cậu ta.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của cậu ta, và rốt cuộc, tôi giương cờ trắng và quay lại chạm mắt với cậu ta.
Đôi mắt màu hồng và đôi mắt màu vàng giao nhau giữa không trung.
Skyler là người lảng đi trước.
... Thường ngày cậu ta đâu có cái nết này.
"Gì thế? Lại là tại tôi luân chuyển ma thuật à?"
"... Không."
"Thế sao vậy?"
"Không có gì. Chỉ là xích ra xa chút đi."
"...?"
Chẳng thèm thông não tại sao, tôi bị Skyler, kẻ đang bốc hỏa rành rành, ép phải lết sang một chỗ ngồi xa hơn trên xe ngựa.
Tìm thấy một trò vui nhộn, Pyura phá lên cười nắc nẻ.
Cô ả có vẻ không u ám như hồi ở "bên ngoài", khéo ả lại đinh ninh cái thùng xe ngựa này là "bên trong" cũng nên.
Đúng là một kẻ hikikomori dị hợm.
Cô ả ghét cay ghét đắng việc mò ra khỏi nhà thờ nhưng lại thấy ổn áp khi rúc trong xe ngựa sao? Kẻ hikikomori kiểu quái gì vậy? Chẳng phải chỉ là cosplay thôi sao?
'Cái nết này có giống mấy bánh bèo hay làm màu mình bị tâm lý hay là mấy cái bãi mìn di động chỉ để hóng hớt sự chú ý không nhỉ...?'
Hừm, liệu tôi có thể xài cái chiêu đó để câu kéo sự chú ý của Skyler không?
Tôi vốn dĩ đã nhận được cả rổ sự chú ý từ Skyler rồi, nhưng tôi thèm khát thêm chút đỉnh nữa.
Không phải tôi đặc biệt thèm khát tình yêu hay sự cưng nựng, mà giống như cái bản ngã của tôi được thỏa mãn khi nhận được sự chú ý từ thiên hạ vậy.
Tôi cũng mù tịt nữa.
Sau một lúc lâu, và những bánh xe ngựa đã lăn lộc cộc trên những con đường đất sét chẳng biết từ tám hoảnh nào rồi.
Bóng dáng của thành phố tiếp theo bắt đầu lờ mờ hiện ra.
Skyler he hé đôi mắt ngái ngủ, qua loa vuốt lại mái tóc bằng tay, và đang chỉnh đốn lại y phục thì phát hiện ra tôi đã tỉnh giấc.
"... Chị không chợp mắt được à?"
"Không. Trằn trọc mãi chẳng ngủ được."
"Thật dị hợm khi một người luôn lăn ra ngủ như chết một lần mỗi ngày lại không thể chợp mắt vào ban đêm. Đúng là chuyện hiếm thấy."
"Dạo này, ban ngày tôi cũng chẳng dở chứng ngủ gật nữa. Và cũng bớt tấu hài hơn rồi."
"Dẫu sao nó cũng là một lời nguyền. Kiểu gì nó cũng sáng nắng chiều mưa thôi. Chắc mẩm một ngày nào đó nó lại dở chứng cho xem. Đừng có chủ quan."
"Ừ. Tôi biết tỏng rồi."
Skyler không tỏ ra quá bất ngờ.
'Cậu ta là người kề vai sát cánh với mình ngay từ những ngày đầu, nên chắc mẩm cậu ta đã đánh hơi được rồi.'
Cỗ xe ngựa chậm rãi tiến về phía cổng thành. Đường nét của thành phố ngày càng hiện rõ mồn một, và những bức tường thành bằng đá đang dang tay chào đón chúng tôi.
"Cậu từng vác xác tới đây chưa?"
"... Rồi. Từ tám hoảnh nào rồi."
"Bao lâu rồi?"
"Tôi không muốn nhắc tới chuyện đó."
Kỳ lạ thay, Skyler cũng khá nhạy cảm về vấn đề tuổi tác. Cậu ta ghét cay ghét đắng việc bị coi như một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, nhưng cũng lợm giọng khi bị đối xử như một lão già khú đế. Chẳng phải thế là quá mâu thuẫn sao?
Dán mắt ra ngoài xe ngựa, tôi vặn vẹo Skyler một lần nữa.
"Đây là cái thành phố kiểu quái gì vậy?"
"Đó là một thành phố cửa ngõ để lết tới khu vực mấp mé biên giới phía nam của Đế chế. Hễ tụi mình vượt qua cái cửa ngõ này... tụi mình sẽ lọt thỏm vào sa mạc ngay tắp lự."
"Sa mạc á?"
Tôi chột dạ khi nghe thấy hai chữ "sa mạc".
Trong "tác phẩm trước" mà tôi còn nhớ như in, mấy cái màn chơi ở sa mạc nổi như cồn—nhưng toàn theo kiểu bị ăn gạch.
Cháy nắng vì cái nắng thiêu đốt.
Tầm nhìn mù tịt vì bão cát.
Bị trói chân trói tay vì thiếu nước.
Ăn trọn cái điểm phạt giảm tốc độ di chuyển.
Chỉ mường tượng tới cảnh phải nếm mùi nó ngoài đời thực thôi cũng đủ làm đầu tôi ong ong.
"... Ư."
"Đừng lo. Bọn lái buôn đã mở đường máu vượt ra ngoài biên giới Đế chế rồi."
"Ý cậu là sao?"
"Tụi mình sẽ phải chia tay cỗ xe ngựa này... nhưng sẽ không lo chết đói hay chết khát. Tụi mình sẽ gom góp lương thảo ở thành phố cửa ngõ, rồi cứ thế bám theo mấy cái đường mòn mà bọn lái buôn đã dọn sẵn."
"Nghe cũng bùi tai đấy. Nhưng tụi mình sẽ đường ai nấy đi với bác tài ở đây sao?"
"Phải. Hết cách rồi."
Bác tài xế bị cắt lưỡi đang trân trân dòm về phía trước với khuôn mặt đờ đẫn.
Có vẻ như cái nghề đánh xe ngựa này đã nhẵn mặt với mấy cảnh chia ly và "tiễn khách" rồi. Tôi cảm thấy hơi chột dạ, nhưng ông ấy có vẻ chẳng mảy may bận tâm.
Nếu định mệnh sắp đặt, tụi mình sẽ lại chạm trán nhau trên con đường của số phận.
Nhớ lại những lời mà bọn nhân viên Hội Người Phiêu Lưu đã rào đón với tôi hồi mới chập chững bước vào chuyến đi, tôi chậm rãi dán mắt ra ngoài.
"Tôi mong là bận này sẽ có trò gì đó hay ho xảy ra."
Dưới cái nắng cháy da cháy thịt, một con quạ dang rộng đôi cánh sải bước trên không.
Biểu cảm của Skyler tối sầm lại.
... À, tôi vừa há miệng mắc quai rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn