Chương 130: 129. Động Dục?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tác dụng phụ của đôi mắt.
Thành thật mà nói, ngay cả khi Skyler đề cập đến các tác dụng phụ, tôi vẫn chưa thực sự để tâm đến nó cho lắm.
Tất nhiên, tôi hoàn toàn mù tịt không biết chúng có thể là gì.
"Về cơ bản, đôi mắt có thể được hiểu là thuộc về vị thần tình yêu, và ừm... phải, đúng là như vậy."
Propertius đột ngột dừng lời giải thích giữa chừng và quan sát phản ứng của tôi.
... Tại sao chứ?
Rốt cuộc, giữa bầu không khí im lặng và gượng gạo, tôi tự mình tiếp tục dòng suy nghĩ và đi đến một kết luận.
Đó là một kết luận hợp lý sau khi đã suy xét kỹ càng, được đưa ra mà không cần đến sự trợ giúp của cồn.
Phải, suy luận hoàn hảo của tôi chính là—
"Có phải là 'động dục' không?"
"... Xin lỗi, chị nói gì cơ?"
"Nếu đôi mắt tượng trưng cho tình yêu, vì thế nên chúng có màu hồng, và chúng có sức mạnh mê hoặc người khác... tôi thấy điều đó là hợp lý nhất."
"Vậy, ý chị là hiện tại chị đang ở trong trạng thái đó sao...?"
"Không, không phải thế."
Skyler vừa vã mồ hôi hột vừa ứng phó với những nhận xét kỳ quặc của tôi.
Phải, thành thật mà nói thì hơi khiên cưỡng.
Nhưng đó là giả thuyết sát nhất rồi còn gì?
Xương bả vai của Pyura, thứ làm tăng lòng tham và bóp méo nhân cách, rõ ràng được mô phỏng theo đôi cánh của Icarus, tượng trưng cho sự thách thức vươn tới bầu trời.
Còn về bàn tay trái của Osidens, Skyler đã giải thích rõ ràng mà không cần đến giả thuyết nào: nó gia tăng ham muốn kiểm soát và sở hữu người khác.
'Trong trường hợp này, quan niệm của mọi người về việc bàn tay trái là điềm gở ắt hẳn đã đóng một vai trò nào đó.'
Một "mảnh cơ thể" về bản chất là lấy một phần cơ thể của thần linh, cấy ghép vào cơ thể mình và sử dụng nó.
Đức tin, quan niệm phổ biến, truyền thuyết, truyện cổ tích và văn hóa chắc chắn đã ảnh hưởng đến điều này.
Thật kỳ lạ khi ở một thế giới tôn thờ "nữ thần" lại xuất hiện những tác dụng phụ gợi nhớ đến đôi cánh Icarus trong thần thoại Hy-La, nhưng thế giới này vốn được tạo ra dựa trên thế giới trò chơi mà tôi từng chơi.
Khi con người thời đại này nghĩ về cảm xúc, họ nghĩ ngay đến trái tim.
Tác dụng phụ làm mất đi cảm xúc của trái tim mà Skyler đề cập cũng khớp với quy luật này.
Vậy thì, đối với đôi mắt của kẻ đang yêu... thực sự chỉ có một khả năng thôi, đúng không?
'Trong trường hợp này, có một sự thật sẽ bị phủ nhận.'
Liệu tình cảm tôi dành cho Skyler có phải là chân thật?
Và ngược lại, tình yêu của Skyler dành cho tôi có thực sự chân thành không?
Đầu óc tôi trở nên rối rắm, nhưng tạm thời tôi gạt nó sang một bên.
Với niềm tin rằng phiên bản thông minh của tôi sẽ tìm ra câu trả lời và sự tin tưởng rằng Skyler sẽ không nói dối mình, dòng suy nghĩ của tôi cứ thế lăn về phía trước một cách chuệch choạng như một bánh xe hình vuông.
"Vậy nên, mặc dù chưa có gì là chắc chắn... việc tách 'bàn tay trái' ra khỏi Osidens có thể cứu được cô ấy."
"... Vâng."
Sau một thoáng do dự, Skyler trả lời Scipio, người lúc này đã lấy lại sự bình tĩnh.
Scipio khẽ liếc nhìn Auris trước khi tiếp tục.
Ông ấy là một thủ lĩnh. Vẫn luôn là vậy, ngay cả trong tình cảnh này.
"Ta không muốn đưa ra quyết định khi chưa có gì là chắc chắn. Việc ta quan tâm đến gia đình mình là điều tự nhiên, nhưng ta không ngốc đến mức mất đi lý trí mà lập tức loại bỏ một mảnh cơ thể."
"..."
"Thật khó chịu khi cậu giấu giếm một thông tin quan trọng như vậy, nhưng ắt hẳn cậu phải có lý do riêng. Cậu không phải kiểu người che giấu mọi chuyện vô cớ. Đến nay thì mọi thứ vẫn ổn. Tuy nhiên."
Nó đến rồi đấy—từ "tuy nhiên".
Đúng như câu nói ngàn đời nay, trong những câu có từ "tuy nhiên", mọi thứ phía trước đều là vô nghĩa, và bạn chỉ cần lắng nghe những gì theo sau nó.
"Ta muốn làm rõ chuyện này. Cậu đã sẵn sàng để giết em gái mình chưa? Hay cậu đã nói dối chúng ta và thầm vạch ra kế hoạch để cứu cô ta?"
"Tôi đã sẵn sàng. Từ rất lâu rồi."
"... Vậy thì ta đứng về phía cậu. Về phía một người không nói dối như cậu."
Ngay tại đây, Scipio đã chứng minh lý do tại sao ông là thủ lĩnh của Hội Săn Sao.
Mặc dù là người duy nhất ở đây không sở hữu mảnh cơ thể nào, sự chú ý và ánh nhìn của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ông.
Không cần bất kỳ hành động hay lời lẽ phô trương nào, ông thu phục lòng người chỉ bằng một thái độ và một câu nói.
Cục diện thay đổi chỉ vì ông lên tiếng.
Nếu một ai khác nói câu tương tự, tình thế đã chẳng hề suy chuyển.
"Kể chuyện xong chưa?"
Pyura hạ xuống từ trần nhà với giọng điệu cợt nhả.
Biểu cảm của Scipio lại đanh lại.
Ông nắm chặt tay thành nắm đấm và giáng một đòn cực mạnh vào đầu Pyura.
Cùng với một tiếng rắc, khả năng bay lượn của cô ta mất tác dụng, và cô ta rơi xuống.
Pyura nằm bất tỉnh, úp mặt xuống bàn.
... Cảnh đó trông khá là hả hê.
Nhớ lại lúc tôi lôi cô ta ra khỏi nhà thờ, tôi tự dưng cũng muốn lén thụi cho cô ta một cú khi cô ta đang nằm bẹp dí.
Một thời gian trôi qua, và bầu không khí dần lắng xuống.
Chúng tôi cũng đã thiết lập xong khung sườn cho kế hoạch của mình.
Việc còn lại chỉ là chờ đợi Osidens và Vua Điên chạm trán, rồi ra tay tùy theo tình hình.
Hoàng đế và đội quân của cô ta có lẽ cũng sẽ dịch chuyển tức thời đến tọa độ đó.
... Đó là một khoảnh khắc căng thẳng.
Và rồi, một cảnh tượng kỳ lạ lọt vào mắt tôi, ngay lập tức xua tan đi sự căng thẳng trong tôi.
Đó là cảnh Nisha và Propertius cùng nhau bước vào một căn phòng riêng.
Tôi vốn đã biết họ có một mối quan hệ không bình thường.
'Được rồi, xem như đây là màn xem trước đi.'
Tôi từ từ áp tai vào cửa.
Những âm thanh mờ nhạt vọng ra từ bên trong.
Giọng nói đầu tiên tôi nghe thấy là của Propertius.
"Tình trạng bàn tay giả của cô thế nào rồi? Và các tác dụng phụ... cô cũng biết về chúng sao?"
"Vâng. Tôi xin lỗi. Và bàn tay giả vẫn ổn. Vẫn không ai nhận ra."
"..."
"Tôi sẽ kể cho anh mọi chuyện sau."
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân ai đó tiến lại gần cửa.
Tôi vội vàng rụt tai lại và giả vờ như đang kiểm tra nhạc cụ của mình.
Nisha liếc nhìn tôi một cái, rồi đặt ngón trỏ lên môi.
Cô ấy ra hiệu "suỵt".
Có vẻ như tôi bị phát hiện mất rồi.
Bình minh ló rạng.
Chưa kịp để tôi suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm qua, một chuyện đã lập tức ập đến.
Hoàng đế đích thân đến nơi ở của chúng tôi.
"... Ngồi trên ghế phòng khách mà không phát ra bất kỳ sự hiện diện nào. Trông khá đáng sợ đấy ạ."
"Vậy sao?"
Cô ta không đeo mặt nạ, mỉm cười nhìn tôi.
Có vẻ như tôi là người đầu tiên thức dậy và chạm mặt cô ta.
"Điều gì đưa ngài đến đây vậy?"
"Ta sẽ trả lời khi tất cả mọi người đông đủ. Và lời nguyền khắc trên cơ thể cô... có vẻ như nó đã yếu đi đáng kể rồi nhỉ?"
"Gì cơ? Thật sao? Nhưng quan trọng hơn là, làm sao ngài có thể nhìn thấy nó?"
"Ta có cách của riêng mình. Gần như không có gì là bất khả thi khi ngươi nắm trong tay tiền bạc, quyền lực và ma thuật."
"Làm Hoàng đế thích thật đấy."
"Phải. Khá là thích. Ngoại trừ việc dù ta có làm bao nhiêu công việc cả ngày trời, nó không bao giờ vơi đi mà chỉ có tăng lên."
Mặc dù cô ta nói như một lời nói đùa, nhưng vẻ ngoài hốc hác của cô ta cho thấy đó hoàn toàn không phải chuyện đùa.
Tôi có thể trông ốm yếu và gầy gò, nhưng tình trạng của cô ta cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Hoàng đế khẽ cười khúc khích trong lúc dùng ngón tay chọc chọc vào Pyura, người vẫn đang nằm bất tỉnh trên bàn.
Dù sao thì, thêm một chút thời gian nữa trôi qua.
Pyura, vì ngủ nướng quá trớn, cuối cùng cũng tỉnh dậy trên bàn.
Và những người đồng hành khác cũng lần lượt mở cửa phòng bước ra.
Dần dần, tất cả đều đã tề tựu đông đủ, và Hoàng đế lập tức đi vào vấn đề chính.
Mặc dù nói là "vấn đề chính", nhưng thực ra chỉ là nhắc lại những gì chúng tôi đã thảo luận hôm qua.
Khung sườn của kế hoạch và lịch trình. Chỉ có vậy thôi.
Ngoại trừ một con mèo ngồi nghiêm trang cạnh Hoàng đế trong lúc cô ta phát biểu, hôm nay chẳng có gì đặc biệt.
Sau khi thời gian trôi qua đến mức tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải cô ta chỉ đến đây để tán gẫu hay không— Cuối cùng cô ta cũng đề cập đến vấn đề quan trọng.
"Osidens và Vua Điên sắp sửa chạm trán rồi. Chuẩn bị tinh thần đi."
"... Gì cơ?"
"Osidens hóa ra lại vô lý và hấp tấp hơn chúng ta tưởng."
"Tôi không hiểu cho lắm."
"Ý ta là cô ta thật ngốc nghếch."
... Ra là vậy. Sau khi nghe lời đề nghị của Skyler, Osidens lập tức truy lùng vị trí của Vua Điên và chủ động ra tay 'trước'.
Điều đó có nghĩa là ngay lúc này, chúng tôi phải khẩn trương bám theo động thái của cô ta, mặc dù sự chuẩn bị vẫn chưa hoàn tất.
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, và công tác chuẩn bị chưa đâu vào đâu, nhưng chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Chúng tôi lập tức gom góp trang bị và tập trung bên cạnh Hoàng đế.
"Trăm sự nhờ cậu."
Skyler gật đầu.
Bàn tay tôi chạm vào ngực cậu ấy.
Tôi không thể cảm nhận được nhịp tim của cậu ấy chút nào, nhưng tim tôi lại đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Cảm giác thật bất công.
Bất chấp điều đó, lồng ngực cậu ấy bắt đầu hút lấy ma lực từ tôi.
Tôi cảm nhận được sức lực đang dần rời khỏi cơ thể, nhưng tôi nghiến chặt răng chịu đựng.
Ma thuật dịch chuyển tức thời bắt đầu hình thành.
"Tọa độ nơi Osidens và Vua Điên chạm trán là sa mạc nằm trong vùng không người ở phía nam. Scipio, nó nằm rất gần nơi dựng lều trước đây của ngươi đấy."
Chưa kịp để Scipio mở miệng hỏi làm thế nào cô ta biết được vị trí căn lều của mình, không gian đã đảo lộn.
Chúng tôi thình lình thấy mình đang đứng giữa một sa mạc hoang liêu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn