Chương 153: 151. Tử Cung, Cây Thế Giới.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Phía trước Cây Thế Giới.
Lối đi dẫn vào bên trong vốn bị đóng kín giờ đây chẳng hiểu sao lại mở toang hoác, ngầm thông báo cho tụi tôi rằng bên trong đang có khách ghé thăm.
"... Tụi mình đến muộn rồi."
Một người elf trông giống như người gác cổng đang nằm gục trên mặt đất, một tay ôm lấy vết thương trong khi tay kia vẫn lăm lăm cây giáo và cây cung.
Một vết thương sắc lẹm gây ra bởi lưỡi kiếm.
Chỉ có duy nhất một kẻ trong đầu tôi là có thể ra tay thế này.
Hơi thở của cô ta cực kỳ yếu ớt, và xung quanh có vô số dấu vết của một trận ác chiến.
Có thể đối đầu với Vua Điên mà kết thúc chỉ với một vết thương duy nhất trên người, chứng tỏ bản thân cô ta cũng sở hữu thực lực rất ra gì và này nọ đấy.
"Mạo hiểm giả hạng Bạch Kim, Ermina Đại Cung."
"Ông biết cô ta sao?"
"Nhận ra chứ. Cô ta không phải loại elf dễ dàng bỏ mạng chỉ vì mấy vết thương thế này đâu. Cô ta vẫn còn thở."
Sau khi cẩn trọng kiểm tra vết thương của người elf nọ, Scipio kệ cô ta nằm đó và bước thẳng vào bên trong.
... Làm vậy có thực sự ổn không đấy?
Tụi tôi đưa mắt nhìn người elf đang nằm gục với ánh mắt đầy âu lo trước khi bám theo Scipio vào trong.
Lão ta làm vậy ắt hẳn là có lý do của riêng mình.
Pyura, với vẻ mặt đầy lo lắng, mau chóng thi triển một phép trị liệu nhẹ lên người cô ta trước khi tất tả chạy theo kịp bước chúng tôi.
Bên trong Cây Thế Giới cực kỳ tối tăm và dài dằng dặc.
Nhìn từ bên ngoài, tôi không thể nào tưởng tượng nổi không gian bên trong lại sâu đến mức này.
"Ánh sáng."
"... tôi vẫn nhìn rõ được mà không cần đến nó đâu."
"... Phải rồi. Tiết kiệm ma lực đi."
"Vâng."
Skyler, trong hình hài trưởng thành chà bá của mình, cẩn trọng quan sát xung quanh, vừa sải bước vừa lén lút vặt vài cành cây và lá của Cây Thế Giới mọc bên trong lối đi.
"... Cậu làm trò đó có được phép không đấy?"
"Mấy thứ vật liệu này kiếm chua lắm vì bọn elf giấu kỹ cực."
Cậu ấy thì vô cùng hưng phấn với những thứ liên quan đến tôi, thế mà lại phô ra sự lý trí máu lạnh đặc trưng của đám pháp sư ở mấy lĩnh vực hết sức dị hợm.
Chà, thôi cứ mắt nhắm mắt mở bơ đi cho qua chuyện.
Dù sao thì cậu ấy cũng đâu có xài mấy thứ vật liệu đó cho mục đích ích kỷ cá nhân nào đâu.
Sau khi lết theo lối đi uốn lượn ngoằn ngoèo y chang con rắn suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng, rốt cuộc tụi này cũng bắt đầu soi thấy một vệt sáng mờ nhạt phát ra từ phía trong.
Tuy nhiên, dẫu cho đã nhìn thấy ánh sáng, tụi tôi vẫn không thể nào thở phào nhẹ nhõm được.
Lý do đơn giản lắm.
Song hành với sự xuất hiện của ánh sáng, một sự hiện diện vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đang tỏa ra một luồng uy áp khủng khiếp từ bên trong.
"... Các ngươi tới hơi muộn đấy."
Một giọng nói vang lên từ phía trong.
Chẳng hiểu sao, đó không phải là cái tông giọng cợt nhả nhẹ hều mà chúng tôi từng biết, mà là một chất giọng mang theo sức nặng ngàn cân—một giọng nói hoàn toàn xứng đáng với hai chữ "nhà vua".
Ngay khoảnh khắc lão nhận ra tụi tôi đã bước vào, tôi phần nào có thể hình dung ra bóng dáng của vị anh hùng trong quá khứ của lão, thay vì cái hình tượng Vua Điên sẵn sàng tuốt kiếm lao vào kiếm chuyện hay chém giết chúng tôi ngay tắp lự.
Lần theo giọng nói, chúng tôi chậm rãi bước vào và lập tức chạm mặt một thứ hoàn toàn không thuộc về không gian bên trong một cái cây chút nào.
"... Khối thịt sao?"
"Phải. Nói chính xác hơn thì, đây là cơ thể của một vị thần."
"... À."
"Lúc này ta sẽ không tấn công đâu. Ta nghĩ cả hai bên đều cần phải nói chuyện đấy."
Vua Điên lên tiếng với thái độ cực kỳ điềm tĩnh mặc cho một bên cánh tay đã bị nhuộm đỏ lòm bởi máu và một ngọn giáo chà bá đâm xuyên qua bờ vai.
Trông bộ dạng lão không ổn chút nào.
Có khi đây chính là cơ hội hoàn hảo nhất để kết liễu lão ta.
Và tôi không phải là kẻ duy nhất có suy nghĩ này trong đầu.
Cả tổ đội, ngay lập tức chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến, ghim chặt tầm mắt vào lão và chậm rãi tản ra bao vây xung quanh.
"... Ta không hề thấy phiền khi phải trò chuyện trong cái bộ dạng này đâu."
"Giải thích đi."
Scipio chĩa thẳng thanh kiếm về phía Eyal với thái độ cực kỳ áp đảo, yêu cầu một lời giải thích.
Quay lưng lại với khối thịt màu đỏ gớm ghiếc, chúng tôi vây kín lấy lão và chậm rãi chờ đợi lão mở mồm.
"Các ngươi không nghĩ cái khối thịt đỏ lòm đó trông giống một thứ gì đó sao?"
"... Giống cái quái gì chứ?"
"Một cái tử cung."
Cái từ ngữ mà lão vừa thản nhiên ném ra đủ sức làm cho mọi dòng suy nghĩ trong não tôi đóng băng ngay tắp lự.
Những người khác xem chừng cũng có phản ứng y hệt, chỉ biết đơ mặt ra nhìn lão với biểu cảm trống rỗng.
"Thật không may, cái thứ đó lại không phải món đồ mà ta có thể xài được.
'Nữ Thần' không cho phép đàn ông sở hữu tử cung. Trừ khi ta đánh cược mạng sống để chuyển giới tính, còn không thì ta vô phương xài nó trong hình hài hiện tại."
"Vậy rốt cuộc tại sao tự dưng bây giờ ngươi lại dở chứng muốn nói chuyện thế hả?"
"Ta hiểu sự bàng hoàng của các ngươi trước thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ này. Nhưng khi bản chất một con người biến đổi, chẳng phải việc lời nói và hành vi của họ thay đổi hoàn toàn theo cũng là lẽ tự nhiên sao?"
Tác dụng phụ từ "Bộ Não".
Một nhân cách bị chia tách, hay nói chính xác hơn là, nhân cách nguyên bản.
Bản thân tôi cũng từng trải qua cái tình cảnh tương tự, thế nên chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy có sự đồng cảm kỳ dị với lão ta.
"Ta có thể tiếp tục bài giảng của mình được chứ?"
"……"
Tụi tôi giữ sự im lặng, vẫn lăm lăm chĩa vũ khí, ma thuật, cùng thánh lực về phía lão.
Khi sự cho phép ngầm đã được thông qua, lão tiếp tục mở lời cứ y chang như thể chỉ chờ có thế.
Lão chìa một ngón tay ra chỉ thẳng vào khối thịt—không, cái tử cung đó.
"Năng lực của mảnh cơ thể thánh thần đó là 'Người Mẹ'. Nói một cách dễ hiểu thì, nó có thể tự mình sinh con đẻ cái. Nó thậm chí còn có thể hạ sinh những đứa trẻ thuộc các chủng tộc hoàn toàn khác bọt. Nếu muốn, nó dư sức bao bọc và cưu mang tất thảy mọi thứ trên cõi đời này."
Nếu mang ra đặt lên bàn cân so sánh với năng lực của những mảnh cơ thể khác, cái thứ này nghe chừng không có gì ấn tượng cho cam.
Mái tóc sở hữu khả năng công thủ toàn diện hoàn hảo, với những đòn đánh diện rộng cùng sát thương đơn mục tiêu cực kỳ khủng khiếp.
Cái miệng dư sức kết liễu toàn bộ kẻ địch dưới một cảnh giới nhất định chỉ bằng một nốt nhạc nếu bọn chúng sơ hở.
Đôi mắt có thể vô điều kiện đưa bất kỳ kẻ nào lần đầu tiên chạm mắt vào trạng thái tê liệt hoặc mê hoặc, bất kể cấp độ thực lực của bọn chúng ra sao.
Bàn tay trái có thể định đoạt chiến thắng chỉ bằng một cú chạm.
"... Nếu như các lựa chọn hay sự can thiệp chỉnh sửa cũng là năng lực của đôi mắt, thì sức mạnh của nó đã vượt xa mọi tầm tưởng tượng rồi."
Ngay cả trái tim cũng cung cấp một lượng ma lực vô hạn.
Bộ não có thể chuyển hướng toàn bộ các đòn tấn công tâm trí sang một nhân cách khác và nhận thức thế giới trôi qua một cách chậm rãi hơn.
Ngay cả gân Achilles, thứ chỉ có thể đem ra xài đúng một lần duy nhất trong đời, cũng minh chứng rõ ràng cho việc năng lực của những mảnh cơ thể thánh thần này vượt ra ngoài phạm trù thường thức đến mức nào.
"Ngay cả bàn tay phải, thứ chỉ đơn thuần là tạo ra vô số bàn tay và cánh tay, khi rơi vào tay một cường giả cũng biến hóa thành một món vũ khí vượt ngoài sức tưởng tượng của người phàm."
Thế mà thình lình thứ xuất hiện ở đây chỉ là "năng lực sinh đẻ" sao?
tôi không thể nào ngăn được sự hoang mang trong đầu mình.
"Các ngươi không hiểu được đâu. Làm thế quái nào một thứ như thế lại có thể là mảnh cơ thể thánh thần được chứ? Nghe nó yếu nhớt làm sao. Ngay cả khi đem so sánh với bàn tay phải, thứ vốn biến thành một món đồ vô dụng nếu rơi vào tay người thường, năng lực này rõ ràng là chỉ mang lại toàn những bất lợi. Đúng chứ?"
Lão tiếp tục bài giảng y chang như thể vừa đọc thấu suy nghĩ trong đầu chúng tôi, nở một nụ cười nhăn nhở.
Trong thoáng chốc, tụi này soi thấy bóng dáng của tên Vua Điên quen thuộc hiện lên trên bản mặt đang cười cợt của lão.
Sự căng thẳng vừa được nới lỏng nay lại lập tức bị thay thế bởi một sự cảnh giác cao độ, mồ hôi lạnh chảy dài từ má xuống tận xương quai xanh của tôi.
tôi thậm chí còn không dám chớp mắt, ghim chặt tầm nhìn vào từng cử động nhỏ nhất của lão.
"Auris, ra ngoài đợi đi nhóc."
"... Vâng."
Auris lủi ra ngoài, và Scipio lập tức chình ình đứng chặn trước lối vào, đồng thời cũng là lối thoát duy nhất ở đây.
Trong không gian biệt lập và bị bịt kín đó, lão lại bắt đầu lải nhải bài giảng của mình.
Lúc này, cứ y chang như không cần thêm bất kỳ sự cho phép nào nữa, lão bô bô nói chuyện một cách hoàn toàn tự do.
"Tất cả các ngươi đều đang suy nghĩ quá mức thiển cận về những mảnh cơ thể thánh thần rồi đấy. Một mảnh cơ thể chính là hiện thân của trí tưởng tượng và là biểu tượng của đức tin."
"... Đức tin sao?"
"Chẳng lẽ các ngươi không nhìn thấy những con người đang cầu nguyện ngoài kia sao? À, tất nhiên là các ngươi thấy rõ rành rẽ rồi. Cái cảnh tượng hiếm hoi nơi có ngần ấy con người đang dốc lòng gửi gắm đức tin một cách cuồng nhiệt như thế, hiển nhiên sẽ khiến ngay cả những bước chân bận rộn nhất cũng phải sững sờ dừng lại mà dòm ngó."
—Cảnh tượng hiếm hoi gửi gắm đức tin, năng lực của cái tử cung, một mảnh cơ thể thánh thần được cấy ghép vào bên trong Cây Thế Giới.
Từng mảnh ghép của bức tranh đang dần dần khớp lại vào đúng vị trí của chúng.
Giống hệt một gã MC dẫn chương trình đố vui đang ban phát gợi ý, Vua Điên tiếp tục bài giảng của mình với những biểu cảm, hành động, cùng tông giọng được khoa trương một cách thái quá.
Với tư cách là một người hát rong, thú thật thì, nó không mang lại chút giải trí nào cả.
Nhưng mặc kệ điều đó, lão hoàn toàn bơ đẹp cảm nhận giải trí của tụi này cứ như thể đó chỉ là một chuyện vặt vãnh rẻ rách.
tôi bắt đầu thấy bực mình rồi đấy nhé.
"Ngươi đang câu giờ đấy à. Ngươi đang xài ma lực để cưỡng chế tu sửa cơ thể mình nhằm có thể cử động lại cái cánh tay vốn đã bị phế cùng với ngọn giáo đang găm chặt vào người ngươi chứ gì."
Skyler vừa lạnh lùng phán câu đó vừa đồng thời nạp sẵn vô số phép thuật đằng sau lưng mình.
Những ma thuật chĩa thẳng về phía Vua Điên, sẵn sàng được khai hỏa bất kỳ lúc nào, cưỡi trên luồng ma lực đang căng như dây đàn.
Tuy nhiên, dẫu đã bị bóc mẽ như vậy, cái mồm lão vẫn không chịu dừng lại.
"Ngay cả khi không có thời gian để hồi phục, ta vẫn dư sức nghiền nát các ngươi trong cái bộ dạng này. Đây không phải là một lời dọa nạt rỗng tuếch đâu."
"... Cái gì cơ?"
"Nếu muốn đánh bại ta, đáng lẽ ngươi phải dắt theo toàn bộ lực lượng của Đế chế đến đây mới phải. Hỡi vị Hoàng đế ngu xuẩn kia."
Lòng kiêu hãnh bị tổn thương sâu sắc, Hoàng đế nghiến răng ken két mạnh đến mức cảm giác như răng ông ta sắp sửa vỡ vụn cả ra.
Dòm thấy biểu cảm đó dường như khiến Vua Điên cực kỳ thỏa mãn, lão lại nở một nụ cười.
"... Cái cảm giác này thực sự kỳ lạ làm sao..."
Chầm chậm, nhân cách của lão có vẻ lại đang biến đổi thêm lần nữa.
Tên Vua Điên quen thuộc mà tụi này chạm trán lần đầu tiên đang tái hiện.
"Elf là một chủng tộc cực kỳ hiếm hoi, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, bọn họ lại xuất hiện nhan nhản gần chốn Cây Thế Giới này. Thực tế là phổ biến đến mức ngạc nhiên đấy. Mặc cho việc không hề có ham muốn tình dục và khả năng sinh sản thì như hạch, tại sao năm quái nào ở đây cũng có những đứa trẻ elf mới được sinh ra thế hả? Ta chưa bao giờ nghe đồn về cái chuyện loài elf làm tình bao giờ cả."
—Tử cung, Cây Thế Giới, đức tin, loài elf, dân số, sự ra đời.
Toàn bộ các mảnh ghép của bức tranh chập lại làm một, và tất cả mọi người lập tức ngộ ra sự thật.
"Trong quá khứ, một kẻ trong nhóm Những Kẻ Đuổi Theo Ngôi Sao, hay một tên nào đó đã cướp mảnh cơ thể từ tay tụi ta, đã đem cấy ghép một cái tử cung vào bên trong Cây Thế Giới cho loài elf, và thu thập đức tin chỉ để..."
"Chính xác. Nó là một vị thần nhân tạo. Tất nhiên không phải là một vị thần thực thụ, mà chỉ đơn thuần là một cấu trúc gom góp đức tin để tạo ra những đứa trẻ sở hữu thần tính của cái cây này mà thôi."
Bốp.
Chỉ với một cái vỗ tay duy nhất, tâm trí đang bay bổng của tụi này lập tức bị kéo giật trở lại thực tại.
Bài giảng đã khép lại, và y chang như một tiếng chuông phát tín hiệu bắt đầu, Vua Điên tuốt kiếm ra khỏi vỏ.
Skyler khai hỏa ma thuật của mình, nhưng tất thảy đều bị chém rụng phăng.
Đó là những đường kiếm bén ngót và gọn gàng đến mức thậm chí còn không có lấy một vụ nổ ma lực nhỏ nào xảy ra.
Thế giằng co lại tiếp diễn.
Đéo một ai dám khinh suất lao phăng về phía lão ta.
Kẻ nào ngu ngốc va chạm binh đao với lão đầu tiên chắc chắn sẽ phải bỏ mạng.
tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự thật đau đớn đó cào xé trên da thịt mình.
"Vậy thì, hãy để ta đưa ra một lời đề nghị ngay tại đây. Ta đang cần một 'người phụ nữ'."
"...?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn