Chương 93: Trên Bờ Vực Của Việc Bị Hủy Niêm Yết.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Trời nóng quá.
Cùng với cái tin dữ rằng cái điểm phạt khốn kiếp đó lại bắt đầu dở chứng, sức khỏe của tôi đang chạm đáy xã hội.
Nói trắng ra thì, nhờ có cái nhẫn bơm thêm sức khỏe và sức mạnh, nó cũng chưa tới mức chạm đáy lắm... Nhưng thiên hạ thường không dùng từ "chạm đáy" để miêu tả một công ty ngay trước khi nó bị đá bay khỏi sàn chứng khoán, đúng không? Họ gọi nó là "đang ngắc ngoải chờ chết".
Cái nóng đang dần lột xác thành cái nóng cháy da cháy thịt.
Hồi mới nhổ neo rời khỏi thành phố cửa ngõ, tôi không cảm nhận rõ lắm, nhưng không biết là do tâm lý hay do tình trạng của tôi tụt dốc không phanh khi cái điểm phạt lại dở chứng, cơ thể tôi cứ như đang bốc hỏa hầm hập.
"Sắp lết tới nơi rồi, ráng cầm cự thêm chút nữa đi."
"Ừ..."
Skyler dán mắt vào tôi với vẻ lo lắng khi tôi thều thào đáp lại bằng cái giọng yểu xìu.
Tôi không bao giờ mường tượng được có ngày cái thằng nhãi đó lại phải nhọc lòng vì tôi. Hồi mới giáp mặt, cậu ta dòm tôi bằng nửa con mắt khinh khỉnh chỉ vì tôi lỡ cao su một chút.
Lỡ mà tôi xuyên không về quá khứ và phím cho cái bản ngã trước kia rằng: "Thằng nhãi vắt mũi chưa sạch đó sẽ thành chiến hữu chí cốt của mài đấy", chắc tôi sẽ sốc óc lắm nhỉ?
'Mài rớt liêm sỉ vì gái rồi à? Con tao của quá khứ! Nghẻo đi cho khuất mắt—' chắc mẩm tôi sẽ bật lại như thế.
Nghĩ tới thôi cũng thấy tấu hài rồi.
Dẫu cho tôi tuyệt đối không coi cậu ta là người khác giới.
Con lạc đà cứ phành phạch guồng chân không ngơi nghỉ, còn tôi thì mồ hôi đầm đìa y chang con chuột lột.
Và rồi, một cái túp lều nhỏ lọt vào tầm mắt tôi.
Nó bự chà bá hơn hẳn mấy cái lều dã chiến của quân đội, nhưng lại hơi quá hẻo để được gán mác là một cái nhà.
Chắc mẩm nó có kích cỡ và hình dáng na ná cái lều "ger" của dân du mục Mông Cổ. Có một điều rành rành—cái giao diện của nó không hề ăn nhập với cái sa mạc này chút nào.
Ngay sát túp lều là một cái hào nước dài ngoằng, thẳng tắp. Trông như thể có thứ gì đó đã gọt phăng lớp đất đai đi một cách ngọt lịm.
Có vẻ nó được xài để bơm nước từ một cái nguồn xa tít mù tắp nào đó, và nó dài lê thê tới mức tôi tự hỏi làm thế không nào tụi nó đào được. Dài tới mức tôi không soi thấy điểm kết thúc ở đâu.
[Cái lều của Hội Săn Sao. Đây là cái lều được hội mạo hiểm giả khét tiếng nhất từ thời nảo thời nào trên cái lục địa này ưa xài. Tôi có thể đánh hơi thấy sự hiện diện của hai mống ở bên trong.]
"... Hai mống á?"
Mắt tôi sáng rực lên, và cái bảng thông tin bắt đầu nôn ra một đống thông tin.
Có vẻ nó đã tiến hóa thêm một bậc, phím cho tôi cả những thứ tôi không thèm hỏi hay chưa kịp soi ra.
Tôi lảng ánh mắt khỏi bảng thông tin và dán mắt vào Pyura cùng Skyler.
Cả hai đều đang căng như dây đàn.
Đây là lần đầu tôi chứng kiến cái bản mặt này của họ. Không, có lẽ phải nói là đã lâu lắm rồi mới lại thấy. Hồi chạm trán Osidens, mặt họ cũng sượng trân thế này.
Hơn thế nữa, tôi không ngờ Pyura lại có thể trưng ra cái điệu bộ nghiêm túc tới vậy.
Hồi còn lượn lờ bên ngoài, ả ta hiếm khi bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, trừ cái bận ả ra tay giải trừ lời nguyền cho tôi.
Con lạc đà lững thững lết về phía túp lều rồi khựng lại.
"... Tới giờ đi bộ rồi."
Tôi chộp lấy dây cương, cố sống cố chết bắt con lạc đà nhúc nhích vì tôi không muốn phải lết bộ trên cái đống cát sa mạc nóng hầm hập này, nhưng con súc sinh không thèm nghe lời.
Rốt cuộc, tôi đành phải ngoan ngoãn tụt xuống.
"Con súc sinh này không thèm nghe lệnh. Chẳng phải cậu mạnh mồm bảo tụi mình đã thuê hàng đã qua huấn luyện bài bản sao?"
"Tụi nó đích thị được huấn luyện đàng hoàng. Nhưng cái kẻ đang rúc trong túp lều kia... là một kẻ mạnh tới mức bọn súc sinh này sợ teo bu-ri mà quên sạch sành sanh bài vở và khẩu lệnh."
"Bản năng của loài vật à?"
"Phải."
Skyler từ từ lết về phía trước. Con Mèo Xám lẽo đẽo bám sát gót cậu ta.
Pyura rúc sau lưng tôi và rón rén bước đi, chỉ ló mỗi cái đầu ra để hóng hớt. Trông ả có vẻ dễ thương xỉu. Phải chăng vì ả thấp bé nhẹ cân hơn tôi?
Cảm giác như tôi là mẹ bỉm sữa đang dắt hai đứa con đi du hí vậy.
Dẫu cho trên thực tế, Skyler mới là kẻ sắm vai phụ huynh.
Dàn hàng dọc, chúng tôi từ từ lết về phía túp lều. Một bầu không khí căng thẳng kỳ quái lan tỏa trong không gian. Cửa lều từ từ hé mở.
Tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt ực ực, tiếng đôi cánh của Pyura khẽ vỗ phành phạch ngay sát nách tôi, và cuối cùng là tiếng tôi hít vào một hơi thật sâu.
"Chào mừng mấy vị khách quý."
"Ông vẫn khỏe chứ?"
"Phải, tôi vẫn sống nhăn răng. Nhưng... dòm bộ dạng cậu thì có vẻ không ổn lắm nhỉ?"
"... Chuyện dài lắm."
Sau khi soi kỹ và chốt hạ Skyler đúng là một thằng oắt con, gã đàn ông lập tức ngoắt ánh nhìn sang chúng tôi. Tôi cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp tỏa ra từ ánh mắt của ông ta, khác bọt hoàn toàn với những kẻ tôi từng chạm trán.
Một cảm giác thật kỳ lạ.
Giao diện tổng thể của ông ta y chang một lão già vô hại.
Dẫu lận lưng cái áo choàng đen xịn xò đính lông thú trắng tung bay phấp phới, một thanh trường kiếm được quấn kín mít trong một thứ gì đó, và bộ y phục bằng vải trắng thô kệch, cái khí chất của ông ta không tỏa ra tí sát khí nào với tôi.
Ngay cả một kẻ nhát cáy như tôi cũng có thể tự tin dán mắt thẳng vào mặt ông ta.
"Hai cái bản mặt quen thuộc. Và hai cái bản mặt lạ hoắc."
Ánh mắt ông ta quét qua con mèo. Con mèo dáo dác dòm quanh với vẻ sợ sệt rồi rúc tọt ra sau lưng tôi.
... Tôi không ngờ ông ta lại đánh hơi ra cái "Khuôn mặt" lẹ tới vậy.
'Đến Pyura còn mù tịt cơ mà.'
Tên này không phải con người bình phàm. Nhiêu đó là đủ để tôi chốt hạ ngay tắp lự.
Pyura lên tiếng.
Cái giọng điệu của ả sặc mùi thân thiện, trái ngược hoàn toàn với thái độ rụt rè, cảnh giác của ả. Tôi vẫn không quen nổi với cái trò lật mặt này.
"Lâu rồi không gặp, chú."
"Quả thực vậy."
"Nhưng... sao trông chú lại già khú đế thế này?"
Lão già im thin thít trước câu nói của Pyura.
Những kẻ lận lưng Khuôn mặt không bị bào mòn bởi thời gian. Giống như Skyler, ma thuật có thể quay ngược bánh xe thời gian và biến một kẻ thành một thằng ranh con, nhưng không thể làm điều ngược lại.
Nói trắng ra, cái sự thật rằng ông ta đã già đi chứng tỏ... hiện tại ông ta không lận lưng Khuôn mặt.
"Ta á? Già khú đế? Dòm ta ra nông nỗi đó sao?"
Luồng không khí thay đổi cái rụp.
Gió hội tụ quanh chuôi kiếm.
Lớp vải quấn bung ra.
Những kẻ đã vượt qua một ngưỡng sức mạnh nhất định có đặc quyền bóp méo môi trường xung quanh chỉ bằng sự hiện diện của mình.
Đúng là một cái cõi đầy những thứ vô lý.
Và đồng thời... cũng là một cái cõi đầy lãng mạn.
Lão già hiền lành, vô hại đã bốc hơi, nhường chỗ cho một thanh kiếm sắc lẹm, sát khí đằng đằng. Tôi lạnh sống lưng.
Dẫu cho đang là giữa trưa nắng chang chang ở sa mạc, tôi vẫn run lẩy bẩy. Cơ thể tôi như bị đóng băng. Nó đã bị đánh lừa một cách ngoạn mục.
"Nếu có miệng, thì nhai lại xem nào. Xem cái gã 'Scipio' này có già khú đế hay không."
"... Trông chú vẫn còn gân chán. Cháu xin rút lại lời vừa nói."
"Lẽ ra cô phải uốn lưỡi bảy lần trước khi phun ra mấy lời đó."
Pyura lập tức cụp đuôi. Gã đàn ông xưng là Scipio lại cắm kiếm vào vỏ. Cơn run rẩy biến mất.
Cái áp lực tôi vừa cảm nhận ban nãy đã bốc hơi nhanh chóng y chang tuyết rơi giữa sa mạc vậy.
"Xong màn chào hỏi chưa?"
"Rồi. Nhưng Skyler này, tôi nghĩ cậu đang nợ tôi một lời giải thích về hai cái mống mà cậu dắt theo đấy."
"Một là 'Đôi Mắt' và một là 'Khuôn Mặt'."
"Cậu đinh ninh tôi mù tịt à? Đừng có vờ vịt không hiểu tôi vừa vặn vẹo cái gì. Tôi biết tỏng cậu không phải thể loại đó."
"... Tôi đang chiêu binh mãi mã."
"Để giở trò gì?"
"Để tiễn Vua Điên về chầu ông bà và nẫng lại Khuôn mặt cho đồng đội."
"Bốc phét. Rành rành là để nẫng lại Khuôn mặt cho chính cậu."
Skyler nín khe. Ánh mắt sắc như dao cạo của Scipio dán chặt vào chúng tôi.
Trước khi kịp nhận thức, đôi chân tôi đã tự động lùi lại.
Tôi lùi lại một bước.
Tôi đang teo bu-ri.
Con mèo chậm rãi bước lên phía trước. Trông như thể nó đang muốn xả thân bảo vệ tôi.
Skyler cố gắng lấp liếm, vớt vát lại cuộc trò chuyện.
Tôi thừa biết tỏng mấy lời của cậu ta chỉ là vô ích.
Đôi mắt và trực giác của tôi đang rù rì vào tai tôi.
"Scipio, tôi cần ông ra tay tương trợ."
"Tương trợ? Cậu á? Cần tôi tương trợ?"
"Phải."
"Tôi vẫn nhớ như in cái trò mèo mà con em gái khốn kiếp của cậu đã giở với đội thám hiểm của tôi. Mụ ta suýt chút nữa đã nướng sạch đồng đội của tôi nhiều hơn cả lão Vua Điên hay tên Phó Tướng của lão."
"Nhưng rốt cuộc cô ta có giết ai đâu."
"Không phải vì mụ ta nương tay, mà là vì mụ ta không thể! Bởi vì tao đã cản mụ ta lại—!"
"......"
"Về phần mấy người đồng hành của cậu... cái 'Khuôn Mặt' rành rành là có khí chất bất phàm, nhưng cái 'Đôi Mắt' thì chỉ lẹt đẹt cỡ một con người bình phàm. Cậu đã thông não cho cô ta về mấy cái tác dụng phụ của việc lận lưng Khuôn mặt chưa?"
Skyler vẫn câm như hến.
Và trừng mắt dòm ông ta.
Như thể muốn dằn mặt rằng cậu ta sẽ không tha thứ cho Scipio nếu ông ta dám hé răng về mấy cái tác dụng phụ đó.
Scipio cười khẩy trước cái thái độ đó và coi như rác.
Rồi ông ta mở miệng.
"Một Khuôn mặt là một mảnh ghép của thần linh. Cái suy nghĩ có thể cấy ghép một mảnh ghép của thần linh vào cơ thể một con người phàm trần rồi xài chùa sức mạnh của nó một cách vô tội vạ mà không gánh hậu quả gì đúng là cái sự ngạo mạn tột cùng của nhân loại."
"Scipio."
"Tôi sẽ không vặn vẹo tại sao cái Đôi Mắt lại chui rúc vào một người đàn bà ốm yếu thế này. Tôi chỉ đơn thuần muốn phơi bày sự thật. Cậu không nghĩ cô ấy cần được thông não về mấy cái tác dụng phụ mà cậu đã cố tình giấu nhẹm sao?"
"Tôi không mò tới đây để gây sự."
"Được thôi. Tôi cũng không thèm kiếm chuyện làm gì. Tôi chỉ muốn lật tẩy cái sự thật mà cậu đã che giấu bấy lâu nay cho con bé nạn nhân tội nghiệp mà cậu lôi kéo vào cái vũng bùn này thôi."
Cuộc cãi vã vẫn tiếp diễn.
Skyler đang giấu nhẹm tôi chuyện gì đó.
Cái thứ đó chính là những tác dụng phụ của Khuôn mặt.
...'Đôi Mắt' có tác dụng phụ.
Ấy vậy mà tôi—
'Tôi không hề hận cậu ấy.'
Sự thật là Skyler đã kéo tôi vào cái mớ bòng bong với lão Vua Điên này. Nhưng xét tới việc các Khuôn mặt luôn có lực hút lẫn nhau, chuyện này sớm muộn gì cũng ập tới thôi.
Thế nên, tôi cũng không bận tâm lắm.
... Tuy nhiên, cái điều duy nhất khiến tôi lấn cấn là Skyler không tin tưởng tôi và giấu giếm tôi chuyện gì đó. Tôi thấy bồn chồn. Lòng tôi thắt lại.
Dẫu vậy, tôi không muốn vặn vẹo hay ba mặt một lời với cậu ấy.
Ngay cái khoảnh khắc sự nghi ngờ rằng cậu ấy có thể đã đâm sau lưng tôi được xác thực thành hiện thực.
Cảm giác như có thứ gì đó sắp vỡ vụn.
Và đúng lúc bầu không khí đang căng như dây đàn.
Thình lình, không có một dấu hiệu báo trước nào, cửa lều hé mở.
Một cô nhóc tì ló mặt ra, đôi mắt tròn xoe dán vào Skyler và Scipio khi hai người đang sửa soạn sáp lá cà.
Tất thảy mọi người đều đứng hình, cạn lời.
"Ông ơi, mấy người này là ai vậy?"
Các Khuôn mặt đang cộng hưởng.
Đó là lực hút.
Cô bé đó là một kẻ sở hữu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn