Chương 148: 146. Chẳng Lẽ Tụi Mình Lại Phải Ngủ Chung Với Nhau?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Sau khi bước ra khỏi khu rừng và quay lại căn chòi, thứ đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là cánh cửa đã bị giật sập nằm chềnh ềnh dưới mặt đất.
"Chuyện quái gì vừa xảy ra ở đây thế?"
"Cô không nhìn thấy sao? Cái thằng ngu này cứ khăng khăng đòi phá vỡ ma trận giả kim thuật khắc trên căn chòi, nên tôi kệ mẹ cho nó làm. Và đúng như dự đoán, nó đập nát cánh cửa luôn rồi."
"... Ấn tượng đấy."
Tôi dòm anh ta bằng ánh mắt cực kỳ khinh bỉ.
Người đàn ông đeo mặt nạ không hề né tránh ánh mắt của tôi; ngược lại, anh ta còn nhìn thẳng vào mặt tôi đầy kiêu hãnh.
'…Anh ta cư xử cứ như thể mình không làm gì sai vậy.'
Một cảm giác thật kỳ lạ.
Tôi nên lắng nghe lời giải thích từ phía con người này trước khi phán xét mới được.
Việc Pyura, Scipio, và Auris không hề lên tiếng phản bác lời của Hoàng đế quả là khả nghi, nhưng tôi có thể tự mình đánh giá sau khi nghe cả hai phía.
"Cô có nhớ những gì tôi đã giải thích ban nãy không?"
"Nhớ. Khác với xưởng làm việc của pháp sư, mọi thứ diễn ra trong căn chòi này đều có nguyên do của nó. Không có gì tự nhiên hiện ra hay hoạt động một cách ngẫu nhiên—buộc phải có một thứ gì đó kích hoạt chúng."
"Chuẩn rồi đấy. Cánh cửa chính là công cụ kích hoạt toàn bộ các cơ quan trong căn chòi này. Thế nên tôi đã vặt cổ nó đi luôn. Giờ thì căn chòi này chỉ là một ngôi nhà bình phàm không có chút ma trận giả kim thuật nào hoạt động nữa."
"... À, vâng."
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ mang đậm màu sắc ma thuật và thần bí hơn chứ.
Suy cho cùng thì thể loại của cái thế giới này là giả tưởng mà lị.
Nhưng xem chừng những kỳ vọng của tôi không hẳn là đã sai.
Chà, miễn sao đạt được mục đích là ok rồi.
Ít nhất thì bây giờ tụi mình đã có thể bước vào trong nhà.
'Mặc dù mình tự hỏi liệu một ngôi nhà không có cửa thì có còn đủ tư cách gọi là nhà nữa hay không.'
Ngay khi tôi cố nén một tiếng thở dài để bước vào trong, cái bản mặt của Pyura thình lình thò ra ngay trước mắt tôi.
Giật bắn mình, tôi lùi lại một bước.
"Lại chuyện quái gì nữa đây?"
"Hai người đã làm cái trò gì trong rừng thế?"
"Chẳng phải lúc sủa lên mấy lời đó là cô đã tự biết hết rồi sao?"
"C-Cái gì?!"
Khuôn mặt Pyura đỏ lựng lên y chang quả cà chua, cô ta ngượng đến mức bủn rủn chân tay khụy thẳng xuống đất.
Trước đây tôi chưa từng thấy cô ta bối rối đến thế này bao giờ.
Rõ ràng lúc tụi tôi ở trong rừng, chính cái mồm cô ta đã oai oái gào lên bảo hai đứa nhớ dùng biện pháp bảo vệ cho đàng hoàng cơ mà.
Bị trêu lại thế này là đáng đời lắm.
Dù sao thì hai đứa tôi vốn có ý định làm cái việc đó đâu chứ.
'Vẫn còn quá sớm.'
Nói một cách chính xác thì tôi và Skyler mới chỉ bước vào ngày đầu tiên của mối quan hệ chính thức.
Trời đất thánh thần ơi, cái kiểu cặp đôi quái thai nào lại đi làm mấy chuyện đó ngay trong ngày đầu tiên hẹn hò chứ? Nếu thế thì cả hai đứa chắc phải là những kẻ biến thái hạng nặng rồi.
Tôi và Skyler đều không phải là kẻ biến thái. Hơn nữa, tôi thực sự vẫn còn trinh trắng mà lị.
Chà, nói công bằng thì cả hai đứa có thể cũng ẩn chứa vài nét tính cách có phần hơi đồi bại, nhưng tuyệt đối chưa đến mức mất trí mà đi phớt lờ thường thức xã hội.
... Khoan đã, có khi tôi nên rút lại suy nghĩ vừa rồi thì hơn.
Thú thật thì ngay cả lúc này tôi cũng có cảm giác như mình đang tự lừa dối bản thân vậy.
Ôi, khốn kiếp cái đôi mắt dám tự tiện phơi bày mọi cảm xúc của mình ra bên ngoài này.
Được rồi.
Tôi đã lùi một bước xa rời khỏi nhân tính con người rồi.
Tôi và Skyler có lẽ đôi khi cũng đủ độ đồi bại để phớt lờ luôn cả thường thức xã hội đấy.
Nhưng không phải là ngay lúc này.
Khả năng cao là vậy.
'…Chỉ là một câu nói đùa để khịa Pyura thôi mà. Sao tự dưng mình lại phải rặn ra một đống lời biện minh trong đầu thế này?'
Tôi cảm thấy thật bực bội và bức bối.
Có lẽ tôi nên tiếp tục đem cô nàng Pyura tội nghiệp ra làm trò đùa thêm chút nữa thì hơn.
"Chỉ là một câu nói đùa thôi mà, Pyura."
"Đ-Đúng thế nhỉ? Dù sao thì, tại sao hai người lại đi vào chỗ đó?"
"Tụi tôi thấy chán khi phải đứng chờ. Chỉ là muốn tìm một chỗ kín đáo để trò chuyện thôi."
"Trò chuyện về cái quái gì chứ?"
"Một cuộc trò chuyện của người lớn."
Khi cuộc trò chuyện trôi đến khúc này, Scipio dường như đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm và cực kỳ nhanh tay vung tay bịt chặt tai Auris lại.
Nhận ra hành động đó, tôi thản nhiên vẫy tay về phía họ rồi nháy mắt một cái với Auris.
Con bé dòm tôi với biểu cảm vô cùng khó hiểu, trông đáng yêu không chịu nổi.
Nếu sau này tôi có con, tôi nhất định muốn đứa bé xinh xắn và đáng yêu như con bé vậy.
"C-C-Cuộc trò chuyện của người lớn sao?"
"Một cuộc trò chuyện bằng ngôn ngữ cơ thể."
Vừa dứt lời, tôi liền lẹ làng bước vào căn chòi, bỏ mặc Pyura với khuôn mặt đỏ bừng vẫn đang ngồi bệt dưới đất phía sau.
Tôi cảm thấy vô cùng tự mãn với chiến tích của mình.
Đã lâu lắm rồi tôi mới được thoải mái chơi đùa với câu chữ như thế.
Việc trêu cho một con bồ câu ngốc nghếch đỏ bừng mặt mày thật dễ dàng và ngọt ngào hệt như ăn một miếng bánh vậy. Gần như là gây nghiện luôn rồi.
Tính nết của tôi dường như thay đổi một cách kỳ lạ, nhưng đó chắc chỉ là do tôi đã trở nên quen thuộc và thân thiết với họ hơn, nên mới cư xử suồng sã như thế.
Chuyện này quả thực thú vị vãi chưởng.
Dù sao thì, khi đã đặt chân vào bên trong căn chòi, tôi rất tự nhiên quay đầu đưa mắt quan sát xung quanh.
'…Một ngôi nhà hoang.'
Phải, căn chòi hiện ra trước mắt tôi chính xác là như vậy—một ngôi nhà hoang.
Hoàn toàn không có mấy thứ dụng cụ thí nghiệm đặc trưng tượng trưng cho một nhà giả kim, ở đây chỉ có những cuốn sách cũ rích nằm vương vãi lộn xộn và bị bỏ mặc không ai thèm đoái hoài.
Tôi chẳng có chút hứng thú nào để mở mấy cuốn sách đó ra dòm ngó nội dung bên trong cả.
Dù sao thì với tôi chúng cũng chỉ là một mớ chữ thiên thư không thể hiểu nổi, và dẫu có hiểu được đi chăng nữa, tôi cũng không có khả năng áp dụng những kiến thức đó.
Tôi thậm chí còn chẳng biết làm cách nào để nâng cái chỉ số thông minh tàn tạ của mình lên nữa là.
Tôi biết phải làm thế quái nào bây giờ đây?
Tất thảy đều là nhờ cái Bảng trạng thái chết tiệt đã cướp mất đi trí thông minh nguyên bản của tôi đấy.
Dạo này dù tôi có gào thét kêu réo, nó cũng không thèm ló mặt ra nữa.
Nó đã đem bán quách cái chứng ngái ngủ và sự lóng ngóng của tôi cho xó xỉnh nào rồi?
'Nếu nó mà dám kích hoạt chen ngang đúng vào lúc mình và Skyler đang làm chuyện gì đó mờ ám, mình nhất định sẽ xé xác cái Bảng trạng thái đó ra trăm mảnh.'
Tôi nói nghiêm túc đấy nhé.
Tôi chắc chắn sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu nó cho xem.
"Tụi mình sẽ lấy căn nhà này làm chỗ ngủ đêm nay sao?"
"Bây giờ đã quá muộn để di chuyển sang chỗ khác rồi, với lại đúng như lời cô nói lúc trước, tụi mình đang cạn kiệt lương thực và vật tư. Tụi mình cũng chưa có lấy một chỗ tử tế nào để tắm rửa nữa."
"... Nghe cái điệu đó của ngài cứ như thể trong cái căn chòi này có chỗ để tắm rửa không bằng."
"Ta cứ ngỡ ngươi là một người hát rong chứ. Xem ra ngoài việc gảy đàn và mở cái mồm ra để đẩy thiên hạ vào mấy tình thế khó xử thì ngươi không làm được cái quái gì giống những người hát rong khác cả."
"câu đó xát muối vào tim tôi rồi đấy nhé."
"Đó là sở trường của ngươi còn gì."
Hoàng đế trả lời với giọng điệu lạnh teo.
tôi đã bao giờ đẩy cô ta vào tình thế khó xử nào đâu chứ.
Chẳng phải cô ta đang quá phũ phàng với một chiến hữu đồng minh sao?
'Được thôi. Sau này bố mày sẽ trả thù sau.'
Giang hồ đồn rằng quân tử báo thù mười năm chưa muộn, ba năm cũng không muộn.
Tiểu tiết có thể có chút khác biệt, nhưng ý nghĩa đại khái vẫn là vậy, thế nên cứ chốt thế đi.
"Vậy rốt cuộc những người hát rong khác có thể làm được cái quái gì mà tôi không làm được, đến mức khiến ngài phải thốt ra câu đó khi tụi mình đang nói về một cái chỗ để tắm rửa thế?"
"À, đơn giản thôi. Khuếch tán ma lực của ngươi ra. Và cảm nhận nó."
"Tôi cứ ngỡ ban nãy tất cả các người đều bảo việc thao túng ma lực bên ngoài là điều bất khả thi cơ mà."
"Cái này hoạt động dựa trên một nguyên lý hoàn toàn khác. Nó khác bọt về mặt bản chất so với việc thao túng ma lực bên ngoài mà chỉ có đám pháp sư mới làm được. Nó thiên về việc nhận thức và đọc vị môi trường xung quanh hơn."
"... Đó là cái trò mà chỉ có quái vật mới làm được thôi ngài ạ."
"Toàn bộ những người hát rong mà ta biết đều làm được điều đó đấy."
"Đổi lại thì khả năng ca hát và gảy đàn của họ chắc hẳn là như hạch rồi. Chẳng phải một đứa như tôi mới là người hát rong chuẩn mực, xịn sò hơn sao?"
Hoàng đế ngẫm nghĩ một chốc, rồi gật đầu đồng tình với quan điểm của tôi.
Có vẻ là như thế thật—theo một nghĩa nào đó.
Nhận được sự công nhận danh hiệu người hát rong chuẩn mực từ một nhân vật có chức quyền cao ngất ngưởng như vậy, tôi cảm thấy hai vai mình tự dưng phổng phao lên hẳn.
Tôi sải bước bước qua những tấm ván sàn phủ đầy bụi bặm cùng mấy cuốn sách cũ vương vãi tiến sâu vào khu vực phía trong ngôi nhà.
Tâm trạng tôi đang cực kỳ sảng khoái.
Ít nhất là cho đến khi tôi soi thấy một cái giường mang cùng tông màu với mấy cái cửa sổ màu xám bên trong một căn phòng.
'…Bụi sao?'
Phải rồi, bản chất của nó không phải màu xám.
Nó trông có màu xám đơn giản là vì nó đang bị phủ một lớp bụi dày cộp.
"Skyler này."
"... Vâng."
"Cái thứ này có thực sự là chỗ mà tụi mình có thể nằm ngủ được không vậy?"
"Bình thường tôi không mấy bận tâm đến việc rèn luyện các ma thuật sinh hoạt cho lắm."
Cái việc đám pháp sư mù tịt về kỹ năng sinh hoạt đời thường cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cho cam, nhưng trong tình cảnh hiện tại thì nó thật là một sự bất lực mang tính tuyệt vọng.
Nếu sau này tụi tôi mà kết hôn thật, xem chừng tôi sẽ là người phải gánh vác phần lớn các công việc sinh hoạt thường ngày rồi.
Thú thật thì chính tôi cũng không dám tự nhận là kỹ năng sống của mình tốt đẹp gì.
'…Chẳng khác gì cái bãi rác.'
Phải rồi, xem ra cả tôi lẫn Skyler đều sẽ phải nỗ lực rất nhiều trước khi nghĩ đến chuyện dọn về sống chung dưới một mái nhà.
Nghĩ thế này thì có hơi cầm đèn chạy trước ô tô, nhưng chẳng phải việc tính toán trước những chuyện như vậy cũng rất tuyệt vời sao?
Phải rồi, đúng là thế đấy.
"Sẽ mất khá nhiều thời gian để dọn dẹp sạch sẽ cái chỗ này đấy."
"Hay là tụi mình chỉ cần trải túi ngủ đè lên trên là xong?"
"... Nhưng như thế thì dơ lắm."
"Chị lại kỹ tính trong vài vấn đề một cách bất ngờ đấy nhỉ."
"Nghe cứ như là cậu đang mỉa mai tôi vậy."
Skyler liền lảng mắt đi chỗ khác.
Rõ ràng đó đích thị là một câu mỉa mai rồi còn gì nữa.
... Cái khả năng giao tiếp xã hội tàn tạ của cậu ấy vẫn chưa cải thiện được chút nào.
Không sao cả.
Tôi có thể từ từ uốn nắn và cải tạo cậu ấy sau.
Con người ta dễ bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh hơn họ tưởng nhiều, và họ cũng có thể biến đổi tính nết rất dễ dàng.
Cái phiên bản trong quá khứ của tôi có thể không làm được trò này, nhưng con người hiện tại của tôi chắc chắn dư sức làm được điều đó.
Tôi thừa hiểu rằng cái chỉ số Thuyết phục cao ngất ngưởng đâu phải chỉ xài cho mỗi việc thuyết phục thiên hạ bằng mồm mép.
Dù sao thì, quay lại với thực tại nào.
"tôi tự hỏi trong cái căn chòi này có tổng cộng bao nhiêu phòng ngủ nhỉ?"
"......"
"Nếu không có đủ phòng, chẳng lẽ tụi mình lại phải nằm ngủ chung với nhau sao?"
Skyler tiếp tục lảng mắt đi chỗ khác với một biểu cảm cực kỳ căng thẳng.
Xem chừng cái lời khẳng định rằng mình chưa từng có mảnh tình vắt vai hay kinh nghiệm yêu đương trước đây của cậu ấy không phải là lời nói dối.
Thế thì tốt quá rồi.
Tôi thích cái việc cả hai đứa tôi đều là lần đầu tiên của nhau hơn.
Không phải là tôi muốn tiến thêm bước quái nào ngay trong đêm nay, nhưng việc tạo ra cái bầu không khí mờ ám thế này cực kỳ quan trọng.
Vì mối quan hệ lâu dài của hai đứa trong tương lai, tôi nhất định phải là người nắm giữ chiếc dây cương chi phối cậu ấy.
tôi không nghĩ cái Bàn Tay Trái, tính sở hữu, cùng sự ghen tị trong con người cậu ấy sẽ chịu nằm yên ngủ đông mãi mãi đâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn