Chương 91: Kẻ Nào Cấp Bằng Pháp Sư Cho Cái Thằng Oắt Này Chắc Bị Mù Mắt Nhìn Người Rồi.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"... mùi."
Chẳng hiểu sao, thứ thô bạo lôi tôi tỉnh dậy khỏi một giấc ngủ ngon lành và sâu giấc hiếm hoi lại là tiếng lảm nhảm bâng quơ của một ai đó.
TrONG trẻo và thanh khiết, nhưng vẫn kém xa giọng ca của tôi. Là Pyura.
"... Hai người đã nhậu nhẹt."
Pyura, người vừa đánh thức cả tôi và Skyler cùng lúc, cau có trừng mắt nhìn chúng tôi từ trên cao với đôi cánh trắng muốt dang rộng hết cỡ.
Qua lớp váy ngủ mỏng manh, những đường cong ẩn hiện lờ mờ. Một thân hình gầy gò, thiếu sức sống.
Tôi hơi nhếch mép.
Bởi vì cơ thể cô ả còn ốm yếu và tong teo hơn cả cái khung xương siêu cò hương của tôi. Xem chừng ả là một nữ tu sĩ bị thần linh bỏ quên khoản nhan sắc rồi.
"Cô cười cái gì?!"
"Nhìn thấu cả rồi nhé."
Skyler từ bên cạnh bâng quơ quăng một câu tỉnh ruồi, khiến Pyura giật bắn mình, vội lấy đôi cánh che chắn cơ thể. Mặt cô ả đỏ lựng lên như gấc.
"Không sao đâu. Vóc dáng cũng tươm tất đấy, dù không bằng tôi. Mấy gã quý tộc có gu dị hợm khéo lại khoái."
"Mấy lời đó không an ủi được tí nào đâu!"
Mới sáng bảnh mắt ra đã rống lên thế rồi.
Cô ả cũng sung sức ra phết.
Tôi uể oải chắp vá lại quần áo và chỉnh đốn lại chăn mền trong tình trạng vẫn còn ngái ngủ.
Lúc lồm cồm bò dậy được, đập vào mắt tôi là con Mèo Xám đang ngoáy mông uốn éo trên bàn, dán mắt trân trân vào khoảng không.
Bất cứ ai từng làm con sen cho mèo đều thừa biết tỏng chuyện gì sắp diễn ra.
'... Tư thế săn mồi.'
Con Mèo Xám lập tức tung mình lên không trung, giương nanh múa vuốt bám chặt vào đôi cánh của Pyura.
"Áaaaa!"
Pyura hét toáng lên, cơ thể vặn vẹo giữa không trung.
Một cảnh tượng tấu hài ra phết.
'... Một con chim bồ câu sao?'
Hồi xửa hồi xưa, có hằng hà sa số những con bồ câu hiên ngang dạo bước trên phố cùng con người. Hễ có ai xán lại gần là tụi nó lại vỗ cánh phành phạch nhưng lạ cái là không bao giờ chịu bay đi. Hoặc khéo tụi nó không thể bay nổi. Tụi nó béo ị ra.
Đang mải chìm đắm trong dòng hồi tưởng quá khứ, Pyura hét váng lên gọi tôi.
Nói chính xác thì, khéo ả đang gào vào mặt cả tôi và Skyler.
"Đừng có trơ mắt ếch ra dòm nữa, cứu tôi với!"
"Làm quái gì có chuyện một con mèo cỏn con có thể..."
Skyler nhìn ả bằng nửa con mắt, sặc mùi khinh khỉnh. Y xì đúc cái ánh mắt cậu ta hay xỉa xói tôi hồi xưa.
"Nó không phải mèo thường, nó lận lưng cái 'Khuôn mặt' đấy! Cậu bảo nó là một kẻ lận lưng Cơ thể Thần thánh lột xác thành cơ mà! Sao nó lại diễn y chang một con mèo thật thế này?!"
"... Diễn xuất nhập tâm chăng?"
"Cậu vừa ngập ngừng kìa! Đến cậu cũng không chắc nữa!"
Skyler hơi lảng ánh mắt đi.
Bằng một thế lực nào đó, đống cứt này lại bị hất sang tôi.
"Này!"
"..."
"Gỡ cái của nợ này ra khỏi người tôi mau!"
Tôi cũng hơi lảng mắt y chang Skyler, nhưng xui xẻo thay, quanh tôi không còn ma nào khác. Nghĩa là tôi không thể đùn đẩy cái cục nợ này cho ai được nữa.
Xem ra tới lượt tôi ra trận rồi!
Một lúc sau.
"Áaaaa!"
Con Mèo Xám, nãy giờ vẫn đang kiêu ngạo cắm phập móng vuốt vào đôi cánh của Pyura giữa không trung, giờ lại tiếp tục ghim móng vào tóc tôi khi tôi vừa ló mặt tới.
Bộ vuốt sắc lẹm như lưỡi câu của kẻ săn mồi nhắm chuẩn xác vào mớ tóc rối bù của tôi, và tôi bị giật ngược về phía con mèo, cảm giác như da đầu sắp bị lột sạch sành sanh.
Vâng, và tôi cũng đang hét toáng lên.
Con mèo phát ra một âm thanh khác bọt so với thường ngày, có vẻ như đang khoái chí về điều gì đó. Một âm thanh mới mẻ nghe giống tiếng "gừ gừ" hơn là "meo meo".
Dẫu chưa từng nuôi thú cưng, nhưng nhờ ơn thuật toán của một trang web video khỉ ho cò gáy nào đó, tôi cũng lõm bõm nhận biết được các loại tiếng kêu của loài mèo.
Cái con súc sinh khốn kiếp này đang tận hưởng cái tình huống trớ trêu này.
Dẫu có gội rửa hay chải chuốt đến đâu, cái tổ quạ trên đầu tôi vẫn cứ rối tinh rối mù, và nhờ thế, dù con mèo có cào cấu xé xác cỡ nào thì móng vuốt của nó cũng không thể làm đứt hay gỡ rối được mớ tóc này.
Nói trắng ra, tôi sẽ phải chịu trận trong cái bộ dạng này cho tới khi con mèo tự nguyện buông tha.
"Pyura! Lết xuống đây!"
"Phát điên mất thôi. Thề luôn."
Pyura, sau khi đã dần làm quen với cơn đau, từ từ đáp xuống đất và thu gọn hẳn một bên cánh vào trong cơ thể.
Với bên cánh còn lại vẫn đang bị móng vuốt của con mèo ghim chặt, bàn tay nhanh nhẹn của Pyura chộp lấy con mèo.
May phước là con mèo ngoan ngoãn nằm gọn trong tay Pyura, và sau một hồi táy máy tỉ mẩn, những chiếc móng vuốt đã được gỡ ra khỏi tóc tôi và đôi cánh của Pyura.
Xuyên suốt cái vở kịch tấu hài này, Skyler chỉ nhàn nhã ngồi xé vụn miếng bánh mì từ chiếc ghế VIP của mình mà hóng hớt.
Chẳng mấy chốc sau, tôi và Pyura, trong cơn thịnh nộ, đã quăng thẳng con mèo vào Skyler, kẻ lập tức đốt một cuộn bùa để dựng rào chắn.
Cái nụ cười nhếch mép của cậu ta trông ngứa đòn thật sự.
Có vẻ Pyura cũng đang ấp ủ cái mưu đồ y chang tôi, ả liếc xéo tôi đầy ẩn ý.
Tôi tóm cổ con mèo vừa rớt bịch xuống sàn sau cú va chạm với rào chắn của Skyler và ôm gọn nó vào lòng.
Pyura tung mình lên không trung và lao vút về phía Skyler với một tốc độ bàn thờ.
Bàn tay ả xẹt ra những tia sét chói lòa.
'... Ả chơi thật kìa?'
Skyler cuống cuồng dựng thêm một rào chắn nữa.
"Cô đinh ninh mình đang làm cái trò quỷ gì trong phòng trọ của chúng ta thế?!"
"Cậu cũng phải nếm mùi đau khổ!"
Cường độ tia sét trên tay Pyura mỗi lúc một tăng.
Cuộn bùa của Skyler chỉ là hàng xài một lần.
'Nghĩa là sẽ có một khoảng hở giữa lúc rào chắn bị phá vỡ và lúc cậu ta kịp xài cuộn khác.'
Tôi không hiểu nổi sao tự dưng mình lại ngồi bình luận viên thế này, nhưng tóm lại, cái kèo này kiểu gì Pyura cũng win.
Pyura lách ra sau lưng Skyler, kẻ đang mang thân hình trẻ con, và luồn tay qua nách cậu ta.
Hai cánh tay của Skyler bị Pyura khóa chặt, và với cái sự chênh lệch chiều cao cộng thêm việc Pyura đang lơ lửng, đôi chân cậu ta cũng bị nhấc bổng khỏi mặt đất.
Bị tước đoạt hoàn toàn quyền tự do tứ chi theo đúng nghĩa đen, Skyler dán ánh mắt về phía tôi như muốn nói, 'Chị sẽ không làm thế đâu, đúng không?'
Tôi nhếch mép cười đắc ý, y xì đúc cái cách Skyler vừa trêu ngươi tôi lúc nãy.
Khuôn mặt cậu ta cứng đờ khi nhìn tôi. Cậu ta đã ngộ ra là tôi không đùa.
Tôi thẳng tay ném con Mèo Xám vào Skyler, và những chiếc móng vuốt sắc nhọn của nó cào những vệt dài, sâu hoắm trên chiếc áo choàng đen quý giá của cậu ta.
Mặt Skyler lạnh tanh.
Một luồng sáng xanh cuộn xoáy quanh cuộn bùa.
Nó lóe sáng.
Ánh sao tụ lại.
Một bầu trời đen kịt hiện ra trên trần nhà.
"... Skyler?"
"Cái này đắt xắt ra miếng đấy."
"Cái gì cơ?"
Đánh hơi thấy điềm chẳng lành, Pyura lập tức tìm cách tẩu thoát. Skyler vung tay chộp lấy cánh của ả.
Tôi cũng vội vàng tìm đường lủi.
"[Thực Vật Cự Tuyệt]" Những dải dây leo quấn chặt lấy chân tôi.
Tôi lập tức rút cây đàn lute ra.
Gảy một nốt nhạc.
—♩ Năng lượng ma thuật được nén chặt trong nốt nhạc ngắn ngủi một nhịp đó, và ý đồ của tôi là:
'[Cường Hóa], [Gia Tốc], [Khuếch Đại], [Hóa Cứng]' Tôi không còn là tôi của ngày hôm qua nữa. Ba cái trò trói buộc cùi bắp này tôi dư sức xé toạc trong chớp mắt. Vấn đề là Skyler sẽ xài chiêu gì để tiếp đón tôi...
Với cái nết lạnh lùng, điềm tĩnh của cậu ta, dẫu có làm màu cỡ nào, thì cái khả năng cậu ta chơi tất tay một đòn hủy diệt ngay trong phòng trọ là cực thấp.
"Che mắt bầu trời."
Skyler bắt đầu niệm chú.
... Cậu ta vừa đốt một cuộn bùa.
Sao lại phải niệm chú?
"Ta soi thấy một bầu trời mây đen vần vũ. Dẫu đang là rạng sáng bảnh mắt, đôi mắt ta lại chỉ thấy màn đêm. Ánh sao rù rì bên tai ta. Ánh sáng đang tụ lại phía sau những đám mây đen."
Luồng ánh sáng ma thuật màu xanh lam vốn đang thiêu rụi cuộn bùa chuyển sang màu của sấm sét.
Khi nhắc đến màu của sấm sét, thiên hạ thường mường tượng ra ánh sáng màu vàng, nhưng thứ ánh sáng tôi đang chứng kiến lúc này lại trắng toát đến rợn người.
Một màu trắng tinh khôi như thể sẵn sàng xóa sổ mọi thứ trên cõi đời này.
"Phóng tia điện theo đường thẳng từ luồng sáng đã tụ. Đa hướng. [Quang Điện]" Chớp lóa.
Và ánh sáng ngập tràn.
Một lúc lâu sau, tôi từ từ hé mắt.
Những vệt cháy xém.
Mùi gỗ khét lẹt.
Tiếng thở dài của Skyler.
Tôi lồm cồm bò dậy, và đập vào mắt tôi đầu tiên là Pyura đang mắc kẹt ở một góc, lơ lửng giữa không trung.
Đôi cánh của cô ả hơi đen thui.
"... Mẹ kiếp."
"..."
"Skyler, lần này cậu còn ngu ngục hơn cả tôi đấy."
"Tôi thừa nhận."
Xem chừng tụi mình sẽ phải cúng sạch sành sanh số tiền tích cóp được ở cái thành phố này rồi. Làm thế không nào để dọn dẹp bãi chiến trường này đây? Cái level này tiền có đắp vào cũng không bù nổi đâu?
Không, có chuyện quan trọng hơn lúc này.
"Làm thế quái nào cậu niệm chú được khi không có trái tim?"
"Khi xài bùa, có một số cuộn bùa yêu cầu phải niệm chú. Đó là điều kiện tiên quyết để kích hoạt."
"... Hàng cao cấp à?"
"Phải."
Skyler hơi lảng ánh nhìn đi và đốt một cuộn bùa khác.
Là [Ảo Ảnh].
Tôi dư sức nhận ra nó ngay tắp lự vì ngày không nào nó chả bị ốp lên mắt tôi.
Phải, Skyler đang xài ảo ảnh để hô biến căn phòng trở lại trạng thái ban đầu. Hay nói cho đúng hơn... là vờ như đã khôi phục lại nó.
Ngay cái lúc phép ảo ảnh hết thiêng, tụi mình sẽ bị tóm cổ ngay lập tức.
"Cậu tính giở trò gì đây?"
"... Khéo tụi mình có thể đổ vỏ cho khách trọ tiếp theo chăng?"
Con Mèo Xám đen thui thùi lùi trân trân dòm tôi và Skyler bằng đôi mắt tròn xoe, ánh nhìn cứ đảo lộn giữa hai khuôn mặt.
Chỉ có một suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Kẻ không nào cấp bằng pháp sư cho cái thằng ranh con này chắc chắn không có mắt nhìn người.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn