Chương 139: 137. Tõm.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
'Bị đứt đoạn rồi.'
Vua Điên là kẻ đầu tiên nhận ra Phó tướng của mình đã thất bại trong việc câu giờ, và Phù thủy miền Tây đã đặt chân lên chiến trường.
Một món đồ sưu tầm.
Không hơn, không kém.
Ít nhất thì, lão đã nghĩ như vậy.
Nhưng chẳng hiểu sao, lão lại thấy bất an.
Người ta không cảm thấy khó chịu đến mức này chỉ vì mất đi một món đồ yêu thích.
Vua Điên tự định nghĩa cảm xúc của chính mình.
Phải. Lúc này lão đang tức giận.
"... Ta xin lỗi, nhưng ta không có tâm trạng để đùa giỡn nữa."
"Ngay cả trong tình thế này, ngươi vẫn nghĩ mình nắm thế thượng phongㅡ" Lời nói của Nisha bị ngắt ngang giữa chừng.
Luồng không khí xung quanh Vua Điên bắt đầu đảo chiều.
Mặc cho Nisha đang trực tiếp chi phối mọi thứ bên trong kết giới này, cô ấy không thể kiểm soát được dòng chảy của ngọn gió đó.
Tâm bão bao giờ cũng tĩnh lặng.
Cơn bão độc nhất này cũng không ngoại lệ.
Nhưng giờ đây, bên trong cơn bão này, một cơn bão khác đang sắp sửa hình thành.
Bão cát liếm láp mặt đất và gào thét.
Bầu trời chuyển sang màu xám tro, và cát bụi bao phủ thế giới cứa vào da thịt y chang những lưỡi dao sắc lẹm.
Tầm nhìn trở nên mờ mịt, và không khí nặng nề đến nghẹt thở.
"... Làm thế nào?"
"Sự chi phối."
"Gì cơ?"
"Mụ nữ tu vô danh kia, có vẻ ngươi chỉ là tay mơ khi bàn về ma thuật và kết giới."
Nghiên cứu về kết giới.
Trải một lớp màng mỏng lên thế giới và tạo ra một cõi biệt lập khác.
Giống với xưởng làm việc của pháp sư hay nhà của nhà giả kim, nhưng có chút khác biệt.
Thật dễ dàng để tuyên bố chủ quyền với những thứ có hình thái vật lý, thế nên các dấu ấn và mạch ma thuật có thể được tạo ra mà không cần đến kỹ thuật chuyên sâu.
Nhưng khắc ghi một thứ gì đó lên những vật thể không có hình thái vật lý hoặc có sự tồn tại mập mờ lại là điều vô cùng khó khăn và rắc rối.
Hơn nữa, kẻ khác có thể đánh cắp hoặc xài luôn thứ mà ngươi đã khắc lên.
"Ta đã đoạt lấy quyền sở hữu không gian xung quanh mình."
"Chuyện đó là bất khả thi."
"Không, hoàn toàn khả thi. Kể cả không phải với con người hiện tại của ta... thì là với con người của ta trong quá khứ."
Giữa sự hỗn loạn hoang liêu và mịt mờ đó, lão đứng cô độc một mình.
Vua Điên, gã đàn ông đó, từ từ ngẩng đầu lên khỏi mặt cát với đôi mắt mở to.
Trong đồng tử lão, ngọn lửa của sự điên cuồng và hỗn mang bập bùng cháy rực.
"Thế giới của ta là một bầu trời xám tro và vùng đất rực lửa. Không phải cái thế giới ngập tràn nhà thờ và những bàn tay."
Giọng nói của lão khàn đặc và nứt nẻ, trầm đục và đầy đe dọa.
Lão bật cười.
Răng cắn chặt vào môi.
Máu rỉ ra.
Tiếng cười len lỏi qua đôi môi rớm máu nghe rõ mồn một ngay cả giữa tiếng gầm rú của trận bão cát.
Những ngón tay lão run rẩy như đang bám víu vào khoảng không vô định.
Tuy nhiên, có một thứ gì đó khác đang sục sôi bên trong lão.
Kẻ từng là một vị anh hùng, ý thức thuần khiết về công lý và lòng dũng cảm của hắn vẫn ngự trị sâu thẳm trong trái tim.
Vua Điên biết rõ điều này.
Và lão căm ghét sự tồn tại đó.
Nhưng lúc này, ngay khoảnh khắc này, lão đang cảm nhận được một điều mà ngay cả bản thân lão cũng không thể chối bỏ.
Trong trận bão cát này, trên vùng đất hoang liêu này, lão có thể... sẽ thua.
"Mỗi mảnh cơ thể đều có tác dụng phụ riêng. Và tác dụng phụ của chúng chính là những con đường khác nhau để tiến tới gần 'Thần'."
"..."
"Ngươi vốn đã biết rõ điều này."
"Tại sao ngươi lại giải thích chuyện này cho ta?"
"Bởi vì xác chết thì không biết nói."
Vua Điên giễu cợt Nisha.
Biểu cảm của Nisha đanh lại.
Bàn tay nắm chặt ngọn giáo của cô ấy siết chặt hơn.
"Dù sao thì, để ta tiếp tục bài giảng của mình."
"... Kẻ sẽ phải bỏ mạng tại đây là ngươi. Không phải ta."
"Năng lực của bộ não là nhận thức và vô hiệu hóa. Nhận thức cho phép ngươi nhìn thế giới một cách 'chậm rãi'. Vậy còn vô hiệu hóa là gì? Như ngươi đã biết, có vô vàn ma thuật và sự bí ẩn trên thế gian này, và có những thứ tấn công thẳng vào tâm trí bất kể sức mạnh thể chất có trâu bò đến đâu."
"..."
"Bộ não vô hiệu hóa toàn bộ những đòn tấn công tâm trí đó. Không, nói chính xác hơn là... nó điều chuyển chúng đi nơi khác."
"Ý ngươi là sao?"
"Đơn giản thôi. Nó sao chép các nhân cách và chuyển hướng toàn bộ các đòn tấn công tâm trí vào nhân cách đó. Nói cách khác, không phải là chúng bị vô hiệu hóa, mà là một nhân cách khác bên trong ta đã hấp thụ chúng."
"Vậy thì, ngươi bây giờ làㅡ"
"Ta chưa từng cho phép ngươi thắc mắc hay lên tiếng."
Nisha suy đoán.
'Vua Điên' hiện tại chính là một nhân cách khác của vị anh hùng, kẻ đã hứng chịu toàn bộ các đòn tấn công tâm trí và phát điên.
Cô ấy không thể biết làm cách nào hắn đã đoạt lấy quyền kiểm soát từ nhân cách gốc, nhưng nếu mọi lời hắn nói đều là sự thật.
'Đây thậm chí còn không phải nhân cách gốc, vậy mà một nhân cách điên rồ, hao mòn đã bá đạo đến mức này rồi sao...?'
Hắn khuỵu gối xuống.
Cát xoáy quanh đầu gối hắn.
Đôi tay hắn ôm lấy đầu, và rất nhanh sau đó bắt đầu ấn mạnh vào hộp sọ đến mức rỉ máu.
Âm thanh phát ra từ cổ họng hắn y chang tiếng gầm của dã thú.
Nisha cau mày, căng thẳng theo dõi cảnh tượng đột ngột này.
"Ta không đồng tình với cái lòng dũng cảm và công lý mà các ngươi vẫn hay lải nhải. Nền hòa bình đánh đổi bằng việc hy sinh bản thân thì có ý nghĩa mẹ gì chứ? Nhưng, cả ngươi và ta đều đồng thuận ở một điểm, đó là muốn chấm dứt thế giới này, cái tình cảnh này, ngay lập tức."
Khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn thay đổi.
Đôi mắt vốn ngập tràn sự điên loạn và hỗn mang lập tức chuyển sang vẻ điềm tĩnh và kiên định.
Cơ thể hắn nhẹ bẫng như trút bỏ được sự căng thẳng và giận dữ chỉ mới vài giây trước.
Nụ cười tan biến trên khuôn mặt vị vua, chỉ để lại một chiếc mặt nạ vô cảm.
Hắn chậm rãi đứng thẳng dậy.
"... Đã lâu rồi. Cơ thể nguyên bản."
Giọng nói của hắn trầm và êm đềm, nhưng ẩn chứa bên trong là một sức mạnh còn mãnh liệt hơn cả cơn bão.
Hắn đưa tay lên nắm lấy chuôi kiếm bên hông.
"Ta không tôn trọng ngươi. Nhưng lời ngươi nói là đúng. Chúng ta đang hướng cùng về một mục tiêu."
Thanh kiếm có những vết rỉ sét như thể đã rất lâu rồi không được đem ra xài, nhưng ngay khoảnh khắc tay hắn chạm vào, nó bắt đầu phát sáng.
Thanh kiếm được nhuộm trong một thứ ánh sáng vàng kim dịu nhẹ, và ngay cả trận bão cát cũng phải lùi bước trước ánh sáng đó.
Đất trời ca ngợi hắn.
Nisha trấn tĩnh lại cơ thể và tâm trí đang run rẩy, rồi chất vấn hắn.
Giờ đây khi đã biết vị anh hùng và Vua Điên là hai kẻ khác biệt, tâm trí cô ấy hoàn toàn rơi vào hỗn mang.
"Tại sao... ngươi lại đứng về phía Vua Điên? Ngươi là một vị anh hùng cơ mà. Một anh hùng đấy, Eyal! Trước khi ngươi phát điên, toàn bộ những đứa trẻ của Đế chế đều đồng thanh ca ngợi và tôn kính ngươi đến nhường nào...!"
"Bởi vì thế giới này đã bị lặp lại, bị tạo ra vô số lần, và bị thao túng."
"Chuyện đó rốt cuộc có nghĩa là cái quái gì?!"
"Ta sẽ tập hợp toàn bộ các mảnh cơ thể về một chỗ, triệu hồi Thần xuống mảnh đất này, rồi tự sát. Đó là cách ta sẽ chấm dứt cái phiên bản chết tiệt này."
Nisha nhận ra.
Nhân cách đó về bản chất cũng chẳng khác gì Vua Điên.
Không phải là một kẻ có thể thuyết phục bằng mồm mép.
Cô ấy buộc phải ngăn chặn con quái vật đó ngay tại đây bằng mọi giá.
Nisha khiến cho kết giới trở nên bất ổn.
Nếu cô ấy có thể chôn vùi hắn tại đây cùng với không gian này và chính bản thân mình, thì ngay cả một con quái vật như thế cũng hết đường lui.
Cô ấy từ bỏ ý định chiến thắng.
Nhắm tới một nước đi đồng quy vu tận mới là lựa chọn đúng đắn.
'Em xin lỗi, Propertius. Em không thể giữ lời hứa được rồi.'
Trong không gian đang sụp đổ, những luồng xoáy va đập bạo liệt vào nhau.
Tầm nhìn bị che khuất.
Những hạt cát thô ráp chặn đứng tầm mắt của họ.
Hắn bước lên một bước.
Cát xoáy tít dưới chân nhưng không thể cản bước hắn.
Đôi mắt hắn xuyên thủng cơn bão nhìn thẳng vào kẻ thù phía bên kia.
Vị anh hùng, kẻ cuối cùng đã đoạt lại quyền kiểm soát, thấu hiểu sứ mệnh của mình. Vua Điên đã tạm thời lùi bước, và trong không gian trống trải đó sừng sững một vị anh hùng tái sinh.
Gió gào thét rít qua khuôn mặt hắn. Hắn tuốt kiếm và sải bước vào trận bão cát.
Phân định thắng bại, kết cục đã định.
"Hãy chăm sóc tốt cho Gân Achilles và Bàn tay phải đi, nữ tu."
Một vết nứt chà bá xuất hiện nơi rìa kết giới.
Một nhát chém nhanh đến mức Nisha không thể nhận thức được đã chạm tới cô ấy, và đó là chấm hết.
Cơ thể cô ấy bay văng ra sau và đập mạnh vào kết giới.
Kết giới bị phá hủy còn lẹ hơn cả tốc độ sụp đổ của không gian.
Vua Điên đảo mắt giữa trận bão.
Lão cảm nhận được một sự hiện diện ở 'góc' của kết giới.
ㅡChà chà.
Hóa ra Bàn tay trái cũng đang ở đây sao.
Osidens đứng quay lưng lại với cơn bão.
Đứng trước mặt Selina, cô ta đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy phức tạp.
Pyura phóng thánh lực và sấm sét về phía Osidens để bảo vệ Selina, nhưng hoàn toàn vô tác dụng.
Mọi đòn tấn công đều bị bàn tay trái của cô ta tóm lấy hoặc chặn đứng, mất sạch quyền sở hữu và sự kiểm soát.
"Osidens, em đang làm cái quái gì vậy...?"
"Ra đây là người phụ nữ mà anh đã phải lòng sao. Ánh mắt cô ta nhìn anh khác hẳn với cách cô ta nhìn em."
"..."
"Tại sao người phụ nữ có ngoại hình giống hệt em này lại được yêu thương, trong khi em thì không thể? Anh trai, không, Skyler."
"Ít nhất thì người phụ nữ mà anh biết không đi giết người. Chỉ vì cái mục đích thèm khát được yêu thương."
"Chẳng phải chính đôi mắt chết tiệt đó đã thao túng trái tim anh sao?"
"... Anh không thể phủ nhận chuyện đó. Nhưng sau khi thoát khỏi sự mê hoặc, một thứ cảm xúc vi diệu vẫn sót lại trong trái tim anh và dần dần lớn lên, phình to đến mức này. Từ lúc nào mà ngay cả bản thân anh cũng không hề hay biết."
"Từ lúc nào không hay biết... Em hiểu rồi. Dẫu cho em có giết chết người phụ nữ này ngay tại đây, em cũng sẽ chẳng bao giờ được yêu."
"Đúng vậy."
Osidens nhìn Skyler với vẻ mặt phức tạp rồi mỉm cười.
Không, có lẽ cô ta đang khóc.
Bị ám ảnh bởi sự sở hữu và chi phối, những cảm xúc nguyên bản của cô ta bị khuếch đại, cô ta cố gắng giết chết kẻ khác và cướp đoạt các mảnh cơ thể cho người thân duy nhất của mình, nhưng rốt cuộc, chẳng còn lại gì cả.
Skyler, tay nắm giữ dây thanh quản và bộ tóc, chậm rãi bước về phía Selina.
Cậu đặt những mảnh cơ thể lên cơ thể đầy rẫy vết thương của cô.
Dây thanh quản và bộ tóc uốn éo y chang những con trùng, rồi bắt đầu tự cấy ghép vào đúng vị trí nguyên bản của chúng.
Các mảnh cơ thể hóa thành ánh sáng và hoàn toàn dung hợp thành một.
Và máu tươi nhuộm đẫm mái tóc của Skyler.
Phập.
Cùng với tiếng động của một thứ gì đó đâm xuyên qua cơ thể con người, máu trào ra từ miệng Osidens.
"... Hả?"
Dòm bàn tay vừa xuyên thủng lồng ngực mình, Osidens ngoái nhìn ra phía sau.
Một cánh tay trắng muốt như tuyết vừa vươn ra từ bên trong cơn bão.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn