Chương 267: Chương 248: Ám ảnh tâm trí
Reincarnated into Two Bodies · Saukz · 273 chương · ~39 phút đọc · Tạo 23/07/2026
OEL 201-250 Hóa ra, lý do duy nhất mà vị giám đốc thiên vị tôi chỉ là vì thân thế thuộc gia tộc Công tước của tôi. Bất kể bản báo cáo đó có phải là sự thật hay không, ông ta vẫn sẽ đứng về phía tôi và kéo tôi ra khỏi đống hỗn độn đó bằng mọi giá.
Tôi không biết mình nên vui hay nên buồn khi nghe được điều đó nữa.
Dù sao thì, vị Giám đốc đã hứa với tôi rằng tạm thời tôi sẽ không phải lo lắng về họ nữa. Và trời ạ, lời hứa của ông ta có hiệu lực với một sự hiệu quả đến đáng sợ.
Khi tôi đến lớp Danh dự, tôi đã trông thấy Ravilenna. Bình thường, cô ta sẽ ngồi ở bàn học với một tay cầm chiếc gương nhỏ, tay kia cầm cọ trang điểm, đi kèm với chiếc áo khoác viền lông thú khoác hờ trên vai khiến cô ta vô cùng nổi bật.
Thế nhưng hôm nay, cô ta lại ngồi im lặng tuyệt đối, đầu cúi thấp, hai tay đặt trên đùi, đôi mắt nheo lại và nhìn chằm chằm vào mặt bàn. Cô ta đã rũ bỏ cái vẻ ngoài của một kẻ giàu xổi để khoác lên mình bộ đồng phục tiêu chuẩn mà ai ai cũng mặc.
Khoảnh khắc tôi đi ngang qua cô ta, tôi có thể cảm nhận được đôi mắt đầy bực dọc của cô ta đang dõi theo tôi khi tôi bước lên các bậc thềm. Nhưng ngay giây phút tôi hơi nghiêng đầu về phía cô ta, cô ta liền rụt người lại, vội vàng dán chặt mắt vào mặt bàn một lần nữa.
Thế nên không cần đến đôi tai của Feyt, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két rõ mồn một của cô ta.
Một lần nữa, tôi không biết mình nên cảm thấy thỏa mãn hay lo lắng về điều đó đây.
Ngoại trừ chuyện đó ra thì các tiết học vẫn tiếp diễn như bình thường, nhưng bất cứ khi nào tôi để mắt đến Ravilenna, cô ta đều ở trong trạng thái lầm bầm đầy khó chịu, hầu như không thèm ngẩng đầu lên nhìn người hướng dẫn hay thậm chí là những người ngồi ngay cạnh mình.
Tôi cứ ngỡ vẻ cau có hiện tại của Ravilenna là điều duy nhất thay đổi, nhưng ở phía bên kia tầm nhìn của tôi, một thứ khác cũng đã thay đổi rồi.
Suốt nhiều ngày qua, tôi bị đối xử như thể mình sẽ chết vào ngày mai vậy. Ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại hoặc phẫn nộ, dồn dập đưa ra cho tôi những lời khuyên về cách tự đứng lên bảo vệ bản thân chống lại kẻ được cho là bạo hành mình, một vài người thậm chí còn gợi ý tôi nên tìm một người khác xứng đáng hơn. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận những điều tương tự vào hôm nay, có lẽ là ít hơn một chút sau màn thể hiện của tôi vào ngày hôm qua.
Những phản ứng này bắt nguồn từ lời đồn Carine bạo hành Feyt, thứ đã bị thổi phồng lên vào cái ngày tôi đến lớp với một dải băng gạc trên đầu. Tôi đã nghĩ mình sẽ lại phải nghe một vài lời nhận xét tương tự như thế một lần nữa, nhưng có lẽ là ít đi một chút sau màn kịch mà tôi đã dàn dựng vào ngày hôm qua.
Thế nhưng có vẻ như tôi đã đánh giá thấp tốc độ lan truyền của những lời truyền miệng. Ngay khoảnh khắc tôi bước vào Lớp A ngày hôm nay, thay vì bị dồn dập tấn công bởi sự thương hại và những lời an ủi, tôi lại được chào đón như ngày thường. Bằng những nụ cười ấm áp, những lời mời chơi một trò chơi, và một lời hẹn cùng đi bộ đến nhà ăn lát nữa.
Tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được sự thay đổi này cho đến khi tôi ngồi xuống bên cạnh Attila.
"Chào buổi sáng, Feyt!" cậu ấy ríu rít, nụ cười đã rạng rỡ trở lại khi ghé sát vào người tôi.
"Này, tớ vừa nghe được tin tức rồi... Cậu đã thực hiện phi vụ đó kiểu gì thế? Chắc là phải trầy trật lắm mới lẻn được vào ký túc xá nữ nhỉ?" cậu ấy hỏi bằng một tiếng thì thầm trầm thấp đầy tinh nghịch.
Tôi khẽ thở ra một hơi dài đầy chán chường.
"Làm ơn đi, Attila. Tớ không có tâm trạng để bàn về chuyện đó vào lúc này đâu."
"Ha ha, xin lỗi nhé!" cậu ấy khẽ bật cười, xua xua tay một cách thản nhiên.
"Tớ không kiềm chế được. Nhưng mà nói nghiêm túc này… Tiêu thư Carine rốt cuộc đã không… ờ…
'kỷ luật' cậu sao?"
"Không hề." Tôi thở phào một hơi dài đầy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng khi nhét chiếc cặp sách xuống dưới gầm bàn.
"Đỏ chính là những gì tớ đã cố gắng giải thích với mọi người suốt thời gian qua đấy."
"Thật sao?" Attila nói, giọng nhỏ dần ở cuối câu. Rồi, cậu ấy nở một nụ cười rạng rỡ.
"Vậy thì tớ mừng quá! Hóa ra bấy lâu nay tớ chỉ toàn lo lắng hão huyền thôi nhỉ?"
"Chắc chắn là vậy rồi."
Khi đã yên vị chỗ ngồi, tôi buông lỏng hai vai đầy nhẹ nhõm. Cuối cùng, tôi đã có thể xếp lời đồn bạo hành đó vào quá khứ. Dẫu cho vẫn còn những lời bàn tán râm ran về việc tôi ăn trộm đồ lót, nhưng thật may mắn, chuyện đó chỉ được nhắc đến như những lời trêu chọc hay đùa giỡn; không có vẻ gì là có ai xem trọng nó cả.
Khi lớp học bắt đầu đông dần lên, những tiếng thì thầm và chuyện tán gẫu lại bắt đầu được trao đổi qua lại. Với đôi tai của mình, tôi có thể nghe thấy tất cả rõ như pha lê, vì vậy tôi liền ghé sát lại gần hơn theo bản năng để nghe cho rõ hơn… một hành động mà tôi sẽ sớm phải hối hận.
"Khoan đã, vậy ra lời đồn về việc Tiêu thư Carine đánh đập cậu ta là giả à?"
"Chắc chắn rồi. Cậu chưa nghe gì sao? Hôm qua tớ đã tận mắt nhìn thấy cô ấy đứng ra bảo vệ cậu ta giữa thanh thiên bạch nhật đấy. Cô ấy trông vô cùng nhiệt huyết và giận dữ khi những kẻ khác dồn ép cậu ta nữa cơ."
"Ừ, tớ thậm chí còn nghe nói một trong các vị giám đốc đã bị lay động trước sự nhiệt huyết của cô ấy khi cô ấy ra sức bảo vệ cậu ta lúc họ bị gọi vào phòng làm việc đấy."
Chậm rãi, cả hai khuôn mặt của tôi bắt đầu tái nhợt đi.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng, giữa lúc đang cố gắng chật vật chống chọi với hai lời đồn phiền phức là chuyện bạo hành và chuyện trộm đồ lót… tôi đã hoàn toàn quên mất lời đồn ban đầu. Lời đồn mà tôi đã thề rằng chính là kẻ thù không đội trời chung của mình.
Không những tôi đã vô tình làm cho nó lan rộng hơn bằng màn diễn xuất đầy 'nhiệt huyết' để tự bảo vệ chính mình… mà tôi dường như còn làm cho nó thêm phần vững chắc.
Ngay khi tiết học kết thúc và giờ nghỉ bắt đầu, những lời bàn tán cũng không hề dừng lại. Khốn nỗi, tôi thậm chí còn bắt đầu nghe thấy nó truyền qua cả đôi tai của Carine nữa chứ.
"Cậu có thấy cái cách Tiêu thư Carine bảo vệ người đàn ông của mình không? Giá mà tớ cũng có một hiệp sĩ như thế nhỉ," một nữ quý tộc khẽ thở dài.
"Tớ nghe nói cô ấy chỉ lạnh lùng với chúng ta vì cô ấy đang dành trọn vẹn sự ấm áp của mình cho cậu ta đấy," một nam sinh thì thầm.
"Vị giám đốc đã nói với tôi rằng bài phát biểu của cô ấy đã làm ông ấy lay động trong chuyến ghé thăm phòng làm việc. Đó là lý do tại sao ông ấy bác bỏ các lời cáo buộc," một người hướng dẫn lên tiếng.
Bước chân của tôi ngày càng trở nên lạnh lẽo và chậm chạp hơn theo từng giây. Tôi đã trở thành chủ đề bàn tán của cái thị trấn thu nhỏ này. Dĩ nhiên, họ sẽ lập tức giữ im lặng mỗi khi tôi đi ngang qua, nhưng điều đó chẳng giúp ích gì được cả khi đôi tai của Feyt vẫn đang gắn chặt ở bên đầu tôi!
Tôi chỉ biết cầu nguyện cho chuyện này sớm muộn gì cũng qua đi. Tôi không còn dám tin tưởng vào bản thân trong việc xử lý các tin đồn mà không vô tình tự vấp phải đống cờ tình ái giăng khắp nơi nữa rồi.
Tại sao chuyện này lại phải xảy ra vào lúc này cơ chứ?
Tôi còn có một giải đấu cần phải chuẩn bị, làm ơn để tôi yên một chút đi có được không?!
— Nhà ăn của Hiệp sĩ Hoàng gia Giờ nghỉ trưa Nhà ăn hôm nay vẫn náo nhiệt như thường lệ. Lionne lại một lần nữa xoay xở đặt trước được chỗ ngồi cho tất cả chúng tôi, và tôi vẫn thắc mắc không hiểu cậu ấy đã làm điều đó bằng cách nào.
Tại bàn ăn lúc này có Eveliana, Lionne, Kyro, Villius, Clarissa và tôi. Cả nhóm đã tụ tập đông đủ để cùng ăn một bữa trưa nhanh chóng. Đáng lẽ ra đây phải là một khoảng thời gian vui vẻ.
Điều không thoải mái duy nhất về buổi tụ họp này là việc tất cả những lời đàm tiếu mà tôi liên tục nghe thấy vang vọng khắp nhà ăn, ngay cả khi không cần đến đôi tai của Feyt, rõ ràng đều là về tôi.
Không chịu để cho lời đồn được yên nghỉ sao?
Chúng tôi đang ăn uống trong sự điềm nhiên tương đối, và đó là lúc Clarissa chủ động khơi ra một chủ đề khác.
"Dù sao thì, thật sự rất ấm lòng khi thấy Tiêu thư Carine quan tâm đến Cậu Feyt nhiều đến như vậy," cậu ấy khẽ nói với một nụ cười dịu dàng.
"Tớ ước gì mình có thể tự mắt chứng kiến chuyện đó," Kyro bổ sung thêm trước khi cắn một miếng thức ăn trưa khác.
"Chẳng có gì tuyệt vời bằng một bài phát biểu từ Tiêu thư Carine cả."
Mình đã đưa ra một bài phát biểu từ bao giờ thế nhỉ?
"Tớ cũng vậy," Eve nói thêm.
"Nếu thời gian cho phép, tớ rất muốn được nghe cậu kể chi tiết hơn về chuyện đó đấy, Tiêu thư Carine."
"Tớ sẽ không làm vậy đâu."
Tôi đã chấp nhận sự thật rằng ngay cả bạn bè của mình cũng đã nghe thấy những lời đồn đại, cân nhắc đến việc có hai người trong số họ đã có mặt tại hiện trường sự việc. Clarissa tiếp tục kể về những gì cậu ấy đã chứng kiến vào ngày hôm đó, về việc tôi đã đến đúng vào khoảnh khắc quyết định thế nào, đã lên tiếng áp chế Markus và Ravilenna ra sao, vân vân.
Villius chỉ nở một nụ cười gượng gạo khi câu chuyện tiếp tục diễn ra, lặng lẽ ăn phần thức ăn của mình. Ít nhất thì vẫn có một người biết tôn trọng sự riêng tư của tôi.
Chính lúc đó, tớ nhận ra Lionne, người đang ngồi bên cạnh tớ, hầu như chẳng động vào thức ăn. Chiếc thìa của cậu ấy gõ nhẹ lên phần khoai tây nghiền như thể đang nghịch cát.
"Lionne?" tớ khẽ gọi, giọng đủ nhỏ để thu hút sự chú ý của cậu ấy nhưng không làm những người khác bận tâm.
"Có chuyện gì không ổn sao?"
Dù mọi người đã lấy lại tâm trạng vui vẻ như thường ngày, với cái giá là tớ phải tự mình hứng chịu làn sóng tin đồn, Lionne lại là người duy nhất vẫn giữ vẻ ủ rũ so với những người còn lại.
Cậu ấy hầu như không phản ứng gì trước câu hỏi của tớ, chỉ khựng chiếc thìa lại giữa chừng trước khi đặt nó nhẹ nhàng xuống đĩa. Cậu ấy không nở nụ cười rạng rỡ như mọi khi. Đôi mắt cậu ấy nhìn trân trân vào khoảng không khi đặt tay lên bàn.
Tớ không gặng hỏi thêm để đòi câu trả lời, vì trông có vẻ cậu ấy đang lấy hết can đảm để nói điều gì đó, nên tớ cứ để cậu ấy tự nhiên. Rồi…
"Tiểu thư Carine… tớ…" lời nói của cậu ấy nhỏ dần rồi nghẹn lại. Cậu ấy cúi đầu xuống một chốc, như thể đang cân nhắc cách lựa chọn từ ngữ. Sau đó, cậu ấy ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào phần thức ăn hầu như chưa đụng tới.
"Tiểu thư Carine, tớ muốn xin lỗi cậu…"
Tớ chớp mắt.
"Vì chuyện gì cơ?"
"Tớ… là một người bạn tồi tệ, phải không?" Cậu ấy nở một nụ cười gượng gạo. Cậu ấy hơi ngước mắt lên, nhìn lướt qua gương mặt của từng người đang ngồi quanh bàn.
Tớ nhìn theo hướng mắt của cậu ấy. Mọi người đều đang tươi cười vui vẻ, thưởng thức màn kể lại sự việc của Clarissa.
Tớ quay lại và thấy Lionne nở một nụ cười mệt mỏi khi cậu ấy hướng ánh mắt trở lại đống thức ăn.
"Khi những lời đồn đại mới lan truyền, tớ… tớ đã tin đó là sự thật," cậu ấy nói.
Giọng cậu ấy nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng thì thầm, không ai khác nghe thấy ngoại trừ tớ.
"Tớ nghe người ta bàn tán về cách cậu đối xử với Feyt, và chưa một lần nào tớ đứng ra bảo vệ cậu. Ngay cả trong suy nghĩ của chính mình cũng không. Tớ thậm chí đã nghĩ, 'Dĩ nhiên rồi. Cậu ấy là người nhà Sareid mà. Họ luôn hành xử như vậy.'"
Hóa ra mọi người nhìn nhận gia tộc mình như vậy sao?
Cậu ấy bật ra một hơi thở ngắn đầy tự giễu.
"Khi nghe kể về lý do của màn 'kỷ luật' đó, tớ đã sợ mình sẽ trở nên 'vô dụng' đến mức dành suốt mấy ngày qua để nhìn cậu như một kẻ bạo chúa. Để rồi khi tớ trò chuyện với Eve và những người khác… Chỉ đến lúc đó tớ mới biết rằng họ chưa từng nghi ngờ cậu. Tất cả bọn họ đều biết đó là lời nói dối ngay từ đầu."
Tất cả họ… đều biết sao?
Tớ khẽ liếc nhìn những người còn lại trong nhóm. Cái cách họ cười nói nhẹ nhàng, cách họ mỉm cười trước câu chuyện của tớ… Trông họ hôm nay như thể vừa trút bỏ được gánh nặng… Nhẹ nhõm vì một lời nói dối cuối cùng cũng được làm sáng tỏ.
Họ thực sự đã biết rõ, phải không nhỉ?
Tớ quay lại nhìn Lionne. Cậu ấy thở ra một hơi run rẩy, các ngón tay khẽ run run lần theo vành chiếc ly thủy tinh.
"Như vậy thì tớ còn tư cách gì làm bạn nữa chứ? Tớ luôn bám theo cậu, tận hưởng sự bảo vệ và địa vị của cậu, thế mà ngay khoảnh khắc những lời bàn tán về việc cậu bạo hành lan ra, tớ lại là kẻ đầu tiên quay lưng và tin sái cổ…" Cậu ấy hít một hơi ngắn và sâu.
"Vào lúc đó… tớ chỉ xem khía cạnh đó của cậu là một mặt tiêu cực, một thứ tớ buộc phải cam chịu nếu muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ với vòng tròn của cậu… Tớ thậm chí còn không mảy my suy nghĩ xem liệu lời đồn đó có phải là thêu dệt hay không… Chính vì thế… tớ không xứng đáng được gọi là bạn của cậu."
"Lionne," tớ lên tiếng, giọng điệu vững vàng bất chấp tình huống ngượng ngập này.
Cậu ấy không ngước đầu lên. Trên thực tế, trông cậu ấy như thể đang chấp nhận số phận của mình. Cậu ấy có vẻ như đang chờ đợi tớ ruồng bỏ cậu ấy, để cuối cùng sắm trọn vai một kẻ quý tộc lạnh lùng, nhẫn tâm mà cậu ấy đã tự tưởng tượng ra suốt cả tuần qua.
Tớ hít một hơi thật sâu… rồi thở ra một tiếng đầy chán chường.
"Cậu nhầm to rồi, Lionne. Tớ cứ nghĩ cậu phải sáng suốt hơn thế này chứ."
Cậu ấy khẽ giật mình, đôi vai gồng lên như thể đang chuẩn bị tinh thần đón nhận một đòn đánh.
"Tớ thừa biết lý do vì sao ban đầu cậu lại tiếp cận tớ," tớ nói, giọng điệu điềm tĩnh và không hề mang tính phán xét.
"Cậu là người thừa kế của một gia tộc thương nhân. Nhiệm vụ của cậu là tìm kiếm những mối quan hệ thế lực, và con gái của một vị Công tước rõ ràng là điểm tựa vững chắc nhất có thể tìm thấy, dĩ nhiên là bên cạnh Hoàng gia rồi."
Nhịp thở của Lionne khựng lại.
"Hóa ra cậu đã biết…"
"Nhưng, đằng sau cái động cơ mang tính vụ lợi đó của cậu… tớ tin rằng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó," tớ tiếp tục, khẽ chuyển hướng nhìn ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ một lát trước khi quay lại đối mặt với cậu ấy.
"Ngoại trừ tất cả những sự hỗ trợ và dịch vụ mà cậu đã cung cấp cho tớ… Chúng ta đã cùng nhau dùng bữa không biết bao nhiêu lần, trò chuyện đủ thứ chuyện trên đời, và thậm chí cách đây không lâu chúng ta còn cùng nhau đi chạy bộ nữa. Nếu cậu chỉ là một kẻ 'ký sinh' trục lợi, cậu đã dừng lại ở những lời khách sáo lịch sự rồi."
Tớ khẽ bật ra một tiếng hứ nhỏ nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.
"Ngay cả khi cậu tin vào những lời đồn đại về tớ. Cậu vẫn tiếp tục ở lại bên cạnh tớ, dẫu cho có sợ hãi đi chăng nữa. Phải, có lẽ cậu đã xem chuyện đó thuần túy là một cuộc giao dịch vụ lợi, một 'mặt tiêu cực mà cậu phải cam chịu' chẳng hạn. Thế nhưng việc tớ vẫn tin cậy cậu, việc cậu vẫn luôn ở đó vì tớ…" Tớ thoáng nở một nụ cười nhỏ nhạt nhòa.
"Nếu như vậy mà không được gọi là bạn bè… thì tớ cũng chẳng biết thế nào mới phải nữa."
Sự im lặng bao trùm sau đó không còn nặng nề như lúc trước; nó mang một vẻ suy tư. Lionne nhìn trân trân vào tớ, đôi mắt cậu ấy lấp lánh thứ cảm xúc trông như một sự pha trộn giữa bàng hoàng và nhẹ nhõm.
"Tiểu thư Carine… tớ…"
Chậm rãi, sự căng thẳng tan biến khỏi cơ thể cậu ấy. Cậu ấy thở ra một hơi dài run rẩy và gạt đi một giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt bằng một cái vẩy tay nhanh chóng đầy ngượng ngùng.
"Trời đất ơi," cậu ấy thì thầm, giọng điệu cuối cùng cũng lấy lại được nhịp điệu nhẹ nhàng ngày thường.
"Sao hôm nay tớ lại đa sầu đa cảm thế này chứ?"
Cậu ấy ngồi thẳng người lên, một nụ cười rạng rỡ đầy quen thuộc cuối cùng cũng xua tan đi vẻ u ám khi cậu ấy chỉnh lại mái tóc của mình.
"Cậu nói đúng, Tiểu thư Carine. Tớ đoán dạo gần đây tớ chỉ toàn tự suy diễn lung tung trong đầu thôi," cậu ấy nói kèm theo một tiếng cười khúc khích nhẹ nhàng.
"Được rồi… với tư cách là bạn của cậu… tớ hy vọng cậu có thể tiếp tục tin cậy tớ, Tiểu thư Carine. Tớ sẽ không để cậu phải đặt niềm tin sai chỗ đâu!" cậu ấy nói với đôi mắt sáng ngời, giọng điệu cuối cùng cũng lấy lại được sự hăng hái thường ngày.
"Tớ sẽ nhớ kỹ lời cậu đấy," tớ trả lời.
Và cứ thế, giờ nghỉ trưa của chúng tôi tiếp tục diễn ra. Chẳng mấy chốc, Lionne đã bắt đầu tham gia vào cuộc thảo luận với những người khác, nụ cười của cậu ấy đã quay trở lại.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tớ chú ý đến Eve, người đang ngồi đối diện với tớ. Cậu ấy đang tựa đầu lên lòng bàn tay, một nụ cười tủm tỉm đầy ẩn ý hiện rõ trên khuôn mặt.
Cậu ấy đã nghe lén tụi mình, phải không nhỉ?
Ngay khoảnh khắc cậu ấy nhận ra ánh nhìn của tớ, cậu ấy liền quay trở lại tập trung vào phần thức ăn của mình một cách đầy thanh lịch.
Tớ cũng làm điều tương tự, một lần nữa cầm chiếc thìa của mình lên.
Mặc dù những lời đồn đại vẫn đang lan truyền xung quanh, vẫn cứ lọt vào tai tớ như thường, tớ vẫn cảm thấy một sức nặng to lớn vừa được trút bỏ khỏi lồng ngực. Nhưng có lẽ cũng đã đến lúc tớ phải ngừng suy diễn lung tung trong hai chiếc đầu của mình rồi.
Giải đấu sắp sửa diễn ra rồi. Dù chưa có ngày giờ chính thức chính xác, tớ đã nhận thấy đội ngũ xây dựng chịu trách nhiệm sửa sang lại đấu trường đang vội vã đến mức nào. Nhìn vào biểu cảm trên khuôn mặt họ, tớ có thể đoan chắc rằng họ là những công nhân đang phải làm việc dưới một thời hạn vô cùng gấp rút.
Nếu tớ cứ mãi giậm chân tại chỗ chỉ vì vài lời đồn đại vớ vẩn… tớ sẽ bị nghiền nát tại giải đấu mất. Tớ cần phải tập trung toàn bộ đầu óc của mình vào trận đấu một lần nữa.
May mắn thay, lớp học chiến đấu được xếp lịch vào ngày mai. Ngay tiết đầu tiên buổi sáng. Đã đến lúc phải quay trở lại làm việc và cuối cùng là hội ngộ với vị huấn luyện viên đáng tin cậy duy nhất mà tớ từng gặp cho đến nay.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn