Chương 252: Chương 233: Môn chuyên sâu
Reincarnated into Two Bodies · Saukz · 273 chương · ~26 phút đọc · Tạo 23/07/2026
OEL 201-250 Hôm nay cũng giống như bao ngày khác tại học viện.
Chim chóc líu lo. Các tiết học vẫn nhàm chán như mọi khi.
Đã vậy, khi biết rõ rằng cả lũ sẽ phải chôn chân với các bài học căn bản trong suốt năm học đầu tiên, tương lai phía trước có vẻ ảm đạm hơn hẳn thường ngày.
May mắn thay, các tiết thực hành đã bắt đầu bước vào giai đoạn rục rịch triển khai. Dù phần lớn cũng chỉ là những điều cơ bản, tôi vẫn có cơ hội tiếp thu vài thứ mới mẻ, chẳng hạn như cưỡi ngựa. Thực tế thì cả hai cơ thể của tôi đều cưỡi khá ổn.
Dù chẳng phải thuộc dạng có năng khiếu thiên bẩm, nhưng chỉ cần cho ngựa đi thong dong một vòng nhỏ là tôi đã nhận được vài tràng pháo tay khích lệ. Riêng với tư cách là Carine, tôi lại nhận được những lời khen ngợi hết lời. Tiếc thay, đó có lẽ chỉ là hiệu ứng đi kèm với cái danh hiệu tiểu thư mà thôi.
Thế nhưng, hôm nay mới chính là ngày bắt đầu đợt huấn luyện chiến đấu. Đây là điều mà tôi đã vô cùng mong đợi và tự sốc lại tinh thần cho bản thân, dẫu biết thừa rằng chúng cũng chẳng có gì ngoài những bài học căn bản.
Đầu tiên, chúng tôi phải chọn một môn chuyên sâu để tập trung rèn luyện. Kiếm thuật, thương thuật, võ thuật cận chiến, hoặc những môn tương tự như vậy. Học viện không cấm chúng tôi học thêm các phong cách khác, nhưng lựa chọn này sẽ trở thành chuyên môn chính của mỗi người. Xét theo khía cạnh nào đó thì việc này khá giống như tham gia một câu lạc bộ.
Các thầy giảng viên khuyên chúng tôi nên lựa chọn dựa theo Năng lực của bản thân. Suy cho cùng, một người sở hữu Năng lực liên quan đến nắm đấm thì việc gì phải đâm đầu vào câu lạc bộ dùng chùy chứ? Dù rằng nếu rèn cho nắm đấm của mình đủ cứng cáp, nó cũng chẳng khác gì một cây chùy cả.
Khi các thầy ở cả hai lớp học của tôi truyền đạt xong thông tin đó, cả hai phòng học nhanh chóng trở nên xôn xao trước những cuộc thảo luận xem nên tham gia môn nào. Giữa tiếng bàn tán râm ran của các học sinh và cái nhìn chằm chằm đầy im lặng của tôi vào tờ giấy trước mặt, một giọng nói bất chợt cất lên gọi tôi.
"Tôi đoán là tiểu thư vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi kiếm thuật chứ, Tiểu thư Carine?" Eve ngồi xuống cạnh tôi, phong thái vẫn điềm tĩnh và tao nhã như mọi khi.
Tôi khẽ gật đầu.
"Đó là dự định của tôi. Còn cô thì sao?"
"Theo lẽ thường thì tôi nên tham gia cùng những người đồng môn dùng thương," cô ấy nói, một nụ cười thoáng hiện trên môi.
"Tuy nhiên… tôi lại đang cân nhắc việc đăng ký lớp kiếm thuật cùng với cô."
Tôi liếc mắt nhìn cô ấy.
"Đó quả là một quyết định khá kỳ lạ đấy…"
Nụ cười của cô ấy vẫn không hề đổi thay.
"Năng lực của tôi đúng là có liên quan đến thương thật," cô ấy nhẹ nhàng nói.
"Nhưng chúng ta được quyền tự do lựa chọn mà, đúng không?"
Quả thực, thầy giảng viên chỉ khuyên nên chọn môn chuyên sâu dựa trên Năng lực. Sở thích cá nhân cũng hoàn toàn là một lựa chọn hợp lệ.
Nghĩ vậy, tôi đành nén một tiếng thở dài. Cô ấy rõ ràng muốn tham gia lớp này hoàn toàn là để được ở bên cạnh tôi, bất chấp cả Năng lực vốn có của bản thân. Tôi tin rằng đây là quyết định mà khá nhiều học viên trong học viện này thực sự đưa ra, xét đến việc có không ít học sinh đến đây học chỉ đơn thuần là cho có lệ.
Thế nhưng Eve và tôi đều đang ở lớp Danh dự cơ mà? Cả cô ấy lẫn tôi đều cần tận dụng mọi lợi thế có thể để duy trì vị thế cạnh tranh bình đẳng với những người khác. Tôi biết Eve là bạn mình, và chính vì lý do đó, tôi cảm thấy việc mình cần làm lúc này là giúp cô ấy thức tỉnh.
"Eve. Đừng ép bản thân phải tham gia lớp của tôi chỉ để được ở bên cạnh tôi," tôi nói, giọng điệu mang chút thất vọng.
"Cô nên mài giũa những Năng lực mà mình đã sở hữu. Hãy tập trung vào thế mạnh của bản thân đi. Tôi chắc là ngay cả cô cũng đã nghe thấy những lời đồn đại về một giải đấu sắp diễn ra rồi chứ."
Nụ cười trên môi Eve vẫn không hề biến mất. Cả hai chúng tôi rơi vào bầu không khí im lặng ngượng ngùng một chốc trước khi Eve chậm rãi gật đầu.
"Tôi hiểu rồi… Nghe thật vô lý đúng không?" Cô ấy khẽ bật cười.
"Tôi nghĩ tiểu thư nói đúng, Tiểu thư Carine. Xin thứ lỗi cho tôi, đó chỉ là một ý nghĩ bốc đồng thoáng qua mà thôi."
Tôi chỉ im lặng gật đầu thay cho câu trả lời. Sau đó, mỗi người chúng tôi tự điền lựa chọn của mình vào tờ giấy.
Ngay khi cuộc đối thoại vừa dứt, một nhân tố đầy năng lượng lao về phía chúng tôi.
"Tiểu thư Carine!"
Lionne, who was talking with the others at their desks, skipped over some steps as she made her way up to Eve and me.
Lionne, người vừa nãy còn đang trò chuyện với những học viên khác ở bàn của họ, vừa đi vừa nhảy chân sáo tiến về phía Eve và tôi.
"Tiểu thư Carine, tiểu thư đã quyết định xong chưa ạ?" cô ấy hỏi với một nụ cười rạng rỡ.
"Mà nói vậy chứ gần như chắc chắn là tiểu thư lại chọn tập luyện kiếm thuật rồi đúng không?"
Nghe như thể đó là một chuyện không tốt ấy nhỉ.
"Còn cô thì sao, Lionne?"
"Hì hì, dĩ nhiên là tôi sẽ tham gia cùng tiểu thư rồi!" cô ấy tuyên bố không một chút do dự.
Thật ra, ngay sau khi vừa từ chối Eve xong thì việc làm điều tương tự với Lionne mới là hợp tình hợp lý. Thế nhưng ngặt nỗi, lần này lại chẳng có lý do nào đủ chính đáng để từ chối cô ấy cả. Bởi vì suy cho cùng…
"Dù sao thì tôi cũng chẳng có Năng lực chiến đấu nào sất," cô ấy toe toét cười rồi nói tiếp.
"Thế nên tôi sẽ đi theo để hỗ trợ tiểu thư! Tiểu thư cứ xem tôi như trợ lý của mình là được rồi!"
Tôi khẽ liếc mắt sang bên cạnh. Eve đang lặng lẽ nhìn hai chúng tôi, trên môi vẫn nở nụ cười.
"Tôi rất nhẹ nhõm khi biết cô sẽ đi cùng để tháp tùng Tiểu thư Carine," Eve nhẹ nhàng lên tiếng.
"Nhưng nhớ chú ý đừng để bản thân trở thành kẻ vướng chân vướng tay đấy nhé?"
Chà, bầu không khí tự dưng có vẻ lạnh hơn bình thường thì phải.
Chắc là có ai đó quên đóng cửa sổ rồi.
…
Ba chúng tôi đặt tờ đơn của mình lên chiếc bàn phía trước, chồng lên xấp giấy của các học viên khác, thầy giảng viên khẽ gật đầu đồng ý. Nhưng trước khi tôi kịp quay trở về chỗ cùng với Eve và Lionne, Lechter đã tiến lại gần chiếc bàn, trên tay cầm tờ đơn của cậu ta.
Cậu ta bước lướt qua tôi như thể tôi hoàn toàn vô hình, và cái liếc mắt nhanh qua tờ giấy của cậu ta đã cho tôi biết cậu ta chọn môn chuyên sâu nào.
Thật xui xẻo cho tôi, cậu ta cũng lựa chọn tập luyện kiếm thuật.
Ở phía bên kia tòa nhà, tôi cũng đang nộp tờ đơn của mình dưới thân phận là Feyt. Dĩ nhiên, tôi cũng chọn tập luyện kiếm thuật rồi. Attila nộp tờ đơn ngay sau tôi, và khi hai đứa cùng quay trở lại chỗ ngồi, cô ấy vừa vươn vai vừa ngáp dài một tiếng rõ to.
"Trời ạ, tớ không tài nào đợi nổi cho đến lúc lớp học bắt đầu nữa!"
"Cậu cũng chọn tập kiếm thuật đúng không?" Tôi hỏi cô ấy.
"Còn phải hỏi! Tớ đã mong chờ ngày này suốt cả tuần rồi đấy!"
"Nhưng hôm nay mới là đầu tuần mà."
Cô ấy nở một nụ cười toe toét khi hai đứa đã yên vị chỗ ngồi.
"Tớ nghe nói chúng ta sẽ học chung với học viên từ các lớp khác đấy. Cậu có nghĩ chúng ta sẽ gặp lại vài người bạn cùng nhóm hồi đợt thi tuyển không?"
"Có thể lắm chứ, tính ra cũng lâu rồi tớ chưa gặp lại họ."
Các lớp huấn luyện chiến đấu này sẽ gộp chung toàn bộ các lớp của năm học lại, vì thế tôi đoán mình sẽ gặp được những người nằm ngoài phạm vi lớp Danh dự hay Lớp A. Tôi cũng chuẩn bị sẵn tâm lý rằng ở đây sẽ có sự phân biệt rạch ròi giữa thường dân và quý tộc.
Ban đầu, tôi khá bực mình vì bản thân sẽ không thể tự tập luyện cùng với chính mình trong cùng một lớp học được nữa. Nhưng rồi sau đó, tôi lại nhận ra rằng mình cũng chẳng tha thiết gì cái việc tự đối mặt với bản thân trước bàn dân thiên hạ cho lắm.
Cái viễn cảnh Eve cùng những người khác đứng nhìn xuống tôi trong phòng tập riêng hồi đó là quá đủ để trở thành chất liệu cho những cơn ác mộng kéo dài suốt một năm rưỡi trời rồi, dẫu cho tôi còn chẳng thể nằm mơ được nữa là.
— Học viện Kỵ sĩ Hoàng gia — Văn phòng Đại thống lĩnh Huấn luyện Hôm nay, bầu không khí trong văn phòng vô cùng yên ắng, ngoại trừ tiếng sột soạt khẽ của những trang giấy và tiếng ngòi bút đưa đều đặn.
Những chồng giấy tờ bắt đầu chất cao trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, chồng thì ngăn nắp, chồng lại bừa bộn. Mỗi tập đều được dán nhãn phân loại cẩn thận theo từng lớp học và môn chuyên sâu.
Ngồi ở chính giữa bàn là Glenn, một tay cô chống lên thái dương, tay còn lại đang lật xem một bản báo cáo khác.
Kiếm thuật. Thương thuật. Võ thuật.
Hầu hết đều lựa chọn đúng như dự kiến. Những người thuộc nhóm Năng lực tăng cường có xu hướng thiên về cận chiến. Những người có Năng lực tương thích với vũ khí đều lựa chọn theo thiên hướng tự nhiên của họ. Vẫn có những trường hợp ngoại lệ như thường lệ, hầu hết là những học viên không có bất kỳ Năng lực nào liên quan đến chiến đấu.
Cô khẽ thở ra một hơi dài khi đặt một tờ giấy khác sang một bên rồi cầm bút lên, điền một cái tên vào cột còn trống trong cuốn sổ tay của mình.
"Người này sẽ vào đây... Vậy là lớp này chỉ còn lại ba vị trí," cô lẩm bẩm một mình.
Một tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi."
Một giảng viên bước vào, trên tay ôm một xấp giấy tờ khác. Thầy ấy cẩn thận đóng cửa lại sau lưng rồi mới tiến về phía bàn làm việc.
"Thưa Đại thống lĩnh Glenn. Đây là danh sách lựa chọn của các lớp còn lại."
"Cứ đặt lên bàn đi."
Thầy giảng viên làm theo lời dặn, phân chia các xấp giấy dựa theo từng lớp học trước khi lùi lại một bước.
Glenn không để ý đến thầy ấy ngay lập tức. Cô đọc nốt bản báo cáo đang cầm trên tay, đôi mắt rà soát những dòng cuối cùng trước khi đóng nó lại bằng một cái vỗ nhẹ nhàng.
"... Đây chắc là những tập cuối cùng rồi đúng không?"
"Vâng, thưa Đại thống lĩnh. Lớp Danh dự, lớp Oxen và Lớp A... tất cả đều đã được phân loại ngăn nắp như yêu cầu của người."
"Tốt lắm. Ta ghét nhất là sự bừa bộn," cô nói, liếc nhanh qua đống giấy tờ đã được sắp xếp gọn gàng mà cô vừa đặt sang một bên.
Cô gấp cuốn sổ tay lại và tập trung vào những tài liệu mới.
"Để xem nào."
Cô không xem chúng theo thứ tự. Thay vào đó, bàn tay cô di chuyển gần như theo bản năng, kéo hai xấp giấy cụ thể lại gần hơn.
Lớp Danh dự.
Lớp A.
Ánh mắt cô hơi sắc lại khi bắt đầu phân loại chúng, những ngón tay lật qua từng trang giấy bằng các động tác thuần thục. Những cái tên lướt qua mắt cô, đi kèm với môn chuyên sâu mà họ lựa chọn.
Thế nhưng, giữa lúc đang lật tìm trong xấp giấy của lớp Danh dự, động tác của cô bỗng khựng lại.
Một trang giấy duy nhất vẫn được giữ lại giữa các ngón tay của cô.
Trên đó là tên của một học viên và môn chuyên sâu mà người đó đã chọn.
"Lechter.
Môn chuyên sâu lựa chọn: Kiếm thuật."
"Chuyện này... thật bất ngờ."
Thầy giảng viên tỏ ra ngập ngừng.
"Có vấn đề gì sao, thưa Đại thống lĩnh?"
Glenn hơi ngả người ra sau ghế, đôi mắt vẫn dán chặt vào bản báo cáo.
"Trong số tất cả những người có thể trở thành ngoại lệ... ta lại không ngờ đến cậu ta," cô lẩm bẩm, phớt lờ tiếng nói của thầy giảng viên trước bàn làm việc của mình.
"Thật đáng tiếc, nhưng không sao cả..."
Cô quay trở lại tập trung vào các xấp giấy, tìm kiếm hai cái tên cụ thể.
Việc đó không mất nhiều thời gian.
Cô tìm thấy cái tên thứ nhất, nhấc trang giấy lên và đặt nó ngay ngắn trên bàn làm việc của mình.
Sau đó, không thèm liếc nhìn phần còn lại của xấp giấy lấy một cái, Glenn đặt xấp giấy của lớp Danh dự sang một bên và kéo lớp A lại gần hơn, lật tìm trong đó với sự tập trung cao độ.
Chẳng bao lâu sau, cô đã tìm thấy nó.
Cô rút trang giấy thứ hai ra và đặt nó bên cạnh trang giấy đầu tiên.
Carine của lớp Danh dự.
Feyt của lớp A.
Đúng như dự kiến, cả hai người họ đều chọn cùng một môn chuyên sâu.
Ánh mắt cô dừng lại trên những cái tên đó một lúc ngắn trước khi cô xếp các trang giấy lại với nhau một cách vô cùng chuẩn xác và cẩn thận.
"Các điều kiện đều đã được đáp ứng, vậy nên..."
Một nụ cười thoáng hiện trên môi cô.
"Có lẽ mình sẽ tiến hành đúng như những gì được chỉ thị."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn