Chương 80: Chặn đánh
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tiểu Xung cúi đầu nhìn quần áo trên người, lẩm bẩm:
"Lâu lắm rồi tôi không được ăn trứng xào cà chua rồi."
"Tôi cũng thế..." Thương Kiến Diệu lộ ra vẻ mặt hồi tưởng, giơ bàn tay phải lên dùng mu bàn tay lau khóe miệng.
Tưởng Bạch Miên nghe cuộc đối thoại của bọn họ, vẻ mặt dần trở nên có chút cổ quái.
Sau đó cô thử tham gia:
"Tôi biết làm món này. Chẳng qua trên hoang dã, trứng còn dễ tìm, chỉ cần không bắt buộc phải là trứng gà, còn cà chua thì hơi khó."
Tiểu Xung suy tư:
"Tôi nhớ bên khu Thiên Hưng có một kho lạnh, bên trong có để không ít cà chua, nhưng không biết đã bị ăn hết chưa, cũng không rõ có còn ăn được nữa không."
"Nếu có cơ hội thì có thể qua đó xem." Tưởng Bạch Miên đưa đề tài về đúng quỹ đạo: "Chúng ta rời khỏi nơi đây trước thôi."
"Được." Tiểu Xung đáp lại trước tiên, cậu ta đeo cặp sách màu đỏ, nhảy nhót chạy tới cửa.
Thương Kiến Diệu nhìn bóng lưng cậu ta, chủ động nói:
"Tôi đi phía trước."
"Ừ." Tưởng Bạch Miên không ngăn cản.
Vì vậy, bọn họ thay đổi đội hình chiến thuật, chủ yếu là Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên đổi vị trí.
Tổ điều tra thế giới cũ lại di chuyển trong hành lang tối tăm tĩnh lặng, phần lớn ánh sáng tới từ Tưởng Bạch Miên đi ở cuối của đội ngũ. Những người khác vì không cách nào cầm đèn pin, nên chỉ có thể để chúng chiếu vuông góc xuống đất, rọi sáng được một khu vực rất nhỏ.
"Các người đi nhanh lên chút nào!" Tiểu Xung đeo túi sách màu đỏ thi thoảng lại quay người lại thúc giục đám người lớn này, nhưng đám người Thương Kiến Diệu không phản ứng, vẫn duy trì tốc độ của bản thân.
"Haiz." Tiểu Xung giục xong, thở dài: "Lúc trước khi nhà trường tổ chức hoạt động gia đình, ba mẹ tôi cũng thế, cứ chậm rì rì theo sau, dường như chạy là sẽ làm mất mặt người lớn ấy."
"Hoạt động gia đình là gì?" Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đồng thanh hỏi.
"Chính là, chính là..." Tiểu Xung suy nghĩ rồi nói: "Mà thôi, có giải thích các người cũng không hiểu."
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã bình an vô sự đi tới cửa cầu thang.
Điều này làm cho Tưởng Bạch Miên toát lên vẻ mặt như suy đoán được bước đầu chứng thực.
Trong quá trình trở lại tầng một, bọn họ cũng không hề bị tập kích, thuận lợi thông qua cửa lối thoát hiểm đã bị đụng vỡ, nhìn thấy sảnh thang máy.
Tưởng Bạch Miên châm chước, rồi nói với Tiểu Xung với giọng nói dịu dàng nhưng có chút vang dội:
"Chờ ở đây được không? Chúng tôi còn một số chuyện phải làm."
Cô không quên kế hoạch đánh lén Kiều Sơ ở chỗ này.
Trước khi Tiểu Xung kịp trả lời, Thương Kiến Diệu nói thêm một câu:
"Chúng tôi định chơi trò bắn súng thật. Chính là mang cái trò game vừa rồi đến thế giới hiện thực."
Tiểu Xung mắt ngời sáng, lẩm bẩm:
"Tôi chỉ là trẻ con, không nên chơi trò nguy hiểm như vậy. Nhưng, tôi có thể làm khán giả!"
Lúc nói, sự chờ mong tràn ngập trên mặt cậu ta, như thể hy vọng Thương Kiến Diệu sẽ cho cậu ta một khẩu súng vậy.
Thương Kiến Diệu không để ý tới ý ngầm trong câu nói của cậu ta:
"Nhớ rõ phải cổ vũ, còn vỗ tay nữa!"
"Được rồi..." Tiểu Xung thất vọng nhìn xung quanh một lượt: "Tôi nên chờ ở chỗ nào?"
Tưởng Bạch Miên chỉ vào cầu thang dẫn lên tầng hai:
"Nhóc ngồi ở chỗ kia, vừa có thể nhìn thấy tình hình bên này, lại khá an toàn."
"Ok." Tiểu Xung đeo cặp sách màu đỏ, tung tăng chạy sang bên kia, ngồi xuống mà không hề sợ bẩn.
Tưởng Bạch Miên lại quay sang nói với Bạch Thần:
"Cô đến bên chỗ Tiểu Xung, nằm sấp ở đó, phụ trách ba thang máy đối diện cô. Đến lúc đó, chúng tôi sẽ ấn nút lên trên, làm cho thang máy dừng lại ở tầng này.
Chờ khi cửa thang máy mở ra, cô lập tức bắn Kiều Sơ ở bên trong.
Ừm, bắt buộc phải chú ý một điều, rất có khả năng Kiều Sơ sẽ đề phòng trước, dùng tư thế không bình thường để né tránh tập kích, ví dụ như sụp nửa người xuống sàn, hoặc như bật nhảy lên, bắt lấy nóc thang máy, treo trên đó, co người lại."
Mặc dù Bạch Thần có kinh nghiệm chiến đấu khá phong phú trong các phế tích thành phố, nhưng những nơi đó đâu còn thang máy có thể sử dụng, cho nên cô phải mất một chút thời gian mới tưởng tượng được cảnh tượng tương ứng, cuối cùng đáp:
"Tôi biết rồi."
Cô dường như liên hệ cảnh mình tưởng tượng với những gì từng trải qua quá khứ, vẻ mặt hơi thay đổi, giơ tay lên kéo khăn quàng cổ xuống.
Lúc này Tưởng Bạch Miên đã quay sang nhìn Thương Kiến Diệu, chỉ vào ba thang máy mà vị trí cầu thang nhìn không tới:
"Anh đến chỗ nút bấm, dựa lưng vào tường. Có hai nhiệm vụ sau: Một là hỗ trợ Bạch Thần, tránh cho Kiều Sơ nghĩ tới biện pháp nào đó, làm cho cô ấy không tìm thấy mục tiêu, hoặc không thể bắn trúng điểm yếu của mục tiêu.
Hai là sau khi thang máy trống đi qua, giúp tôi ấn nút lên tiếp."
Cô lập tức chỉ vào bản thân:
"Tôi thì đến ba thang máy mà Bạch Thần phụ trách, cũng đứng dựa lưng vào tường, ừm, vào những lúc như thế này, lựa chọn tốt nhất là quỳ gối.
Tôi phụ trách ngắm bắn ba thang máy hai bên Thương Kiến Diệu, đồng thời nếu có gì ngoài ý muốn, làm cho Thương Kiến Diệu không kịp hành động, tôi cũng có thể ấn nút lên được.
Còn nữa, tôi sẽ cố gắng hết sức cảm ứng sự thay đổi tín hiệu điện, xác định trước Kiều Sơ đang ở trong thang máy nào."
Thấy tổ trưởng ngừng nói, Long Duyệt Hồng không nhịn được hỏi:
"Tôi thì sao?"
"Không tệ, có ý thức tập thể." Tưởng Bạch Miên khen một câu, rồi chỉ vào cầu thang, nói: "Anh quan sát cầu thang dẫn xuống lòng đất, chuẩn bị bắn bất cứ lúc nào. Có khả năng không nhỏ là Kiều Sơ sẽ từ bỏ thang máy, lựa chọn cầu thang."
"Vâng, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng tuy căng thẳng bất an, nhưng vẫn rất vui vẻ khi bản thân có thể cống hiến cho tổ, và được tổ trưởng khen ngợi.
...
Trong phòng phân phối điện cho tòa nhà, bên phòng máy dưới lòng đất.
Kiều Sơ có chút kinh ngạc đưa mắt nhìn căn phòng tối om được ánh đèn pin chiếu sáng này.
Y không ngờ bản thân lại có thể tìm được mục tiêu thuận lợi đến mức như thế.
Thuận lợi ở đây không chỉ chuyện "tìm", dù sao y cũng đã tốn không ít thời gian, mà là chỉ dọc đường y đi xuống đây lại không gặp được cuộc đánh lén của "người ái mộ" cuồng nhiệt nào, cả trọn quá trình lại không xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn.
Điều này hoàn toàn khác hẳn với suy đoán ban đầu của y. Y biết rõ trong tòa nhà này có rất nhiều sinh vật nguy hiểm, cho nên sau lần đầu "vượt ải" thất bại, y đổi cách, sử dụng người của tổ điều tra thế giới cũ. Bằng không, với thói quen và sở thích của mình, y căn bản không muốn quan tâm người khác, nếu người ta cứ muốn tiếp cận, y chẳng ngại một phát súng bắn chết luôn.
Tuy rằng không rõ vì sao chuyện lại phát triển như vậy, nhưng nếu thành công đã gần trong gang tấc, Kiều Sơ không nghĩ gì thêm, sải bước đôi chân có bọc trong khung xương kim loại đi vào căn phòng trước mặt.
...
"Còn một vấn đề." Tưởng Bạch Miên giao nhiệm vụ cho mỗi người xong, nói với vẻ mặt nặng nề: "Phạm vi năng lực 'mị hoặc' của Kiều Sơ khá rộng, dựa theo bố trí vừa rồi, ngay cả Bạch Thần ở khoảng cách xa nhất cũng sẽ chịu ảnh hưởng, cho nên chúng ta phải chuẩn bị từ trước."
Cô trực tiếp quay sang nhìn Thương Kiến Diệu:
"Có biện pháp nào không? Nếu như không có, chúng ta lập tức bỏ chỗ này, chạy lên trên đỉnh tòa nhà, chờ Kiều Sơ rời đi thì ngắm bắn từ xa. Ừm, tới lúc đó, chắc chắn hệ thống chiếu sáng của thành phố được phục hồi một phần rồi."
Thương Kiến Diệu nở nụ cười tươi, đáp lại không chút do dự:
"Có!"
Hắn nói tiếp:
"Nhưng tôi phải làm cho từng người một, bằng không trong tình huống chứng kiến cho nhau, hiệu quả sẽ giảm mạnh, thậm chí là không có hiệu quả."
"Lúc ở dưới lòng đất, cậu cũng đâu có yêu cầu người khác lảng tránh?" Long Duyệt Hồng nghi hoặc hỏi.
"Khi đó mọi người còn đang trong tầm ảnh hưởng của 'mị hoặc', sẽ chủ động bỏ qua một số chuyện, nhấn mạnh một số chuyện. Vả lại điều kiện mà tôi sử dụng đều là những cái mà mọi người cho là đương nhiên, kết luận cũng vậy." Thương Kiến Diệu nghiêm túc giải thích.
Tưởng Bạch Miên tỏ vẻ đã hiểu:
"Vậy thì bắt đầu thôi, phải mau."
Thương Kiến Diệu chỉ vào sảnh bên ngoài thang máy:
"Tổ trưởng, cô theo tôi qua đó."
"Được." Tưởng Bạch Miên sải bước theo Thương Kiến Diệu rẽ vào nơi mà Long Duyệt Hồng và Bạch Thần không nhìn thấy cũng không nghe rõ.
Thương Kiến Diệu nhìn chăm chú vào đôi mắt của Tưởng Bạch Miên, con ngươi trong mắt hắn lập tức trở nên sâu thẳm:
"Tổ trưởng, cô xem: Tám mươi phần trăm vợ chồng của 'Sinh Vật Bàn Cổ' chúng ta đều có được nhờ thống nhất phân phối; Trong bọn họ, không ít gia đình đều sống khá hạnh phúc, vợ chồng hòa thuận, gắn bó yêu thương.
Cho nên..."
Tưởng Bạch Miên ngẩn ra một chút, rồi thốt lên:
"Chỉ có người mà công ty phân phối cho mới là bạn đời, mới là tình yêu. Yêu từ cái nhìn đầu tiên chắc chắn là âm mưu!"
Thương Kiến Diệu gật đầu, cười nói:
"Cho nên, phải bắn nát cái đầu chó của kẻ lừa đảo."
"Sao lại học được cái từ 'đầu chó' này?" Tưởng Bạch Miên liếc Thương Kiến Diệu một cái.
Bên trong Sinh Vật Bàn Cổ, nhân viên bình thường làm sao nuôi nổi chó?
Cho dù có thì cũng là nguồn lương thực dự trữ.
"Trong chương trình phát thanh." Thương Kiến Diệu nghi ngờ nhìn Tưởng Bạch Miên: "Cô chưa từng nghe chuyện kể nối tiếp trên đó sao?"
"Không." Tưởng Bạch Miên đáp lại một câu, thở dài rồi nói tiếp: "Tôi cảm thấy khả năng tôi không có tuổi thơ."
Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, cùng tổ trưởng quay trở lại chỗ sảnh thang máy, rồi nói với Long Duyệt Hồng:
"Tới lượt cậu."
Long Duyệt Hồng đi theo, lòng bất an, bèn khẽ hỏi:
"Cậu định lừa dối, à không, ảnh hưởng tôi như thế nào?"
"Điều này đơn giản lắm." Thương Kiến Diệu thuận miệng nói: "Cậu xem, cậu vẫn luôn muốn có một người bạn đời là nữ giới xinh đẹp, sinh mấy đứa con, làm cho bọn họ mỗi tuần có thể ăn ba bữa thịt, đàn ông có làm được điều đó không?"
Biểu cảm trên mặt Long Duyệt Hồng lập tức thay đổi, anh ta trầm giọng nói:
"Không làm được!"
Anh ta nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Thương Kiến Diệu:
"Cậu thật đáng ghét, ở chung với đàn ông đúng là tởm lợm!"
Lúc này bọn họ còn chưa đi tới vị trí định đến.
Thương Kiến Diệu cười vỗ khẩu súng trường xung kích bên cạnh, quay đầu nói với Bạch Thần:
"Tới lượt cô."
"Tôi, tôi xong rồi?" Long Duyệt Hồng bên cạnh ngơ ngác.
Thương Kiến Diệu đáp lại rất nghiêm túc:
"Cậu thì khỏi cần, cậu rất giỏi."
"Gì thế..." Long Duyệt Hồng mang theo chút nghi hoặc lẩm bẩm đi trở lại vị trí ban đầu.
Bạch Thần bước tới liếc anh ta một cái, không nói gì.
Thương Kiến Diệu dẫn Bạch Thần đi tới chỗ lúc trước, chân thành nói:
"Cô có thể nói cho tôi về người hoặc đồ vật mà cô coi trọng không? Tôi càng hiểu biết cô hơn thì hiệu quả cuối cùng sẽ càng tốt hơn. Không cần quá chi tiết cụ thể, chỉ cần nhắc qua là được."
Bạch Thần ngẫm nghĩ, kéo chiếc khăn quàng trên cổ, nói với giọng có vẻ hơi khàn khàn:
"Tôi từng có một người máy, nó làm bạn với tôi vượt qua mười mấy năm gian nan nhất. Sau đó, vì cứu tôi mà nó chết..."
Đôi mắt Thương Kiến Diệu trở nên sâu thẳm từ lúc nào không biết:
"Cô xem: Người máy kia trưởng thành cùng cô, vẫn luôn bảo vệ cô; Nó còn vì cứu cô mà hy sinh chính bản thân nó; Cho nên..."
Đôi mắt Bạch Thần đột nhiên trở nên ươn ướt.
Cô im lặng một lát, rồi nói với ngữ khí kiên định:
"Chỉ có người máy mới là bạn đồng hành chân chính, con người không đáng để yêu!"
Bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay một cái:
"Không cần cực đoan như vậy, được rồi, có thể trở về."
Bạch Thần khắc chế việc muốn suy nghĩ, tiến vào vị trí bắn tỉa.
Lúc này, Thương Kiến Diệu đi tới trước thang máy màu xám đen, nhìn gương soi trong ánh sáng của đèn pin, lẩm bẩm với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
"Nhân loại trên Đất Xám còn đang chịu đựng nạn đói, ô nhiễm, bệnh tật, đột biến, chiến loạn, còn sống trong bóng mờ của bệnh Vô Tâm; Đây là chuyện mà mỗi một con người đều phải đối mặt, không ai là ngoại lệ; Cho nên..."
Thương Kiến Diệu khựng lại một chút, trầm giọng nói:
"Yêu đương sẽ ảnh hưởng tới việc mình cứu vớt nhân loại!"
Hắn lập tức quay người lại, nói với Tưởng Bạch Miên:
"Được rồi."
Tưởng Bạch Miên không nghe thấy lời nói nhỏ vừa rồi của Thương Kiến Diệu, không có phản ứng gì thêm, trực tiếp nói:
"Về vị trí!"
Các thành viên tổ điều tra thế giới cũ vội vàng điều chỉnh vị trí và tư thế của bản thân, kiên nhẫn chờ đợi biến hóa.
Đại khái chừng một, hai phút sau, sảnh thang máy đột nhiên sáng ngời.
Toàn bộ đại sảnh tầng một đều sáng rực.
Ánh sáng màu trắng đẩy lùi bóng tối, thống trị khu vực này.
Nguồn điện cho tòa nhà này đã được khôi phục.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn