Chương 72: Mất nhuệ khí
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên liếc nhìn đám người Thương Kiến Diệu một cái, rồi lại quay sang nhìn Kiều Sơ, hỏi:
"Phòng thí nghiệm kia ở chỗ nào?"
Kiều Sơ đội mũ giáp nên không thấy rõ vẻ mặt còn chưa kịp trả lời, tiếng gào hú thê lương khàn khàn kia lại một lần nữa vang vọng tận mây xanh.
Lúc này đây, đám người Thương Kiến Diệu có thể nghe được rất rõ tiếng gào hú đó vang lên ở nơi cách chỗ mình không xa, chỉ vài con phố phía sau "Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh".
Âm thanh đó khổng lồ như thế, vang dội như vậy, khiến đám người Thương Kiến Diệu ù hết lỗ tai, đầu óc mê muội.
Nó hệt như đến từ tận sau trong đáy lòng của mỗi người, đến từ trí nhớ sợ hãi không thể nào hóa giải được, làm cho đôi chân Long Duyệt Hồng run bần bật không thể kiểm soát nổi, làm cho Bạch Thần theo bản năng kéo chặt khăn quàng cổ, kéo mạnh tới mức dường như muốn thắt chết bản thân.
Cơ thể Tưởng Bạch Miên khe khẽ run run, dường như đang dùng hết sức bình sinh để chống cực lại nỗi sợ hãi này. Thương Kiến Diệu thì thoáng rụt người lại, hệt như hắn vẫn còn là một đứa bé.
Nhưng hắn nhanh chóng bình thường trở lại, không, cũng không tính là bình thường, hắn nở nụ cười, tỏ ra vô cùng hào hứng.
Suy nghĩ của hắn dường như nhảy vọt qua từ "sợ hãi", mà đi tới từ "hưng phấn".
Đương nhiên phần lớn cũng là vì tiếng gào thê lương cực lớn đó đã dừng lại, chỉ còn tiếng vọng và những tiếng gào khắp các nơi trong phế tích là vẫn còn đang vang vọng không ngớt.
Lúc này, Kiều Sơ khẽ cười nhẹ một tiếng:
"Phòng thí nghiệm ở ngay chỗ âm thanh kia vừa phát ra."
Nghe được câu này, đám người Tưởng Bạch Miên sợ hãi, bắt đầu suy nghĩ lan man: Phòng thí nghiệm thần bí truyền ra tiếng gào tiếng rống... Trạm thủy điện vẫn còn vận hành từ khi thế giới cũ hủy diệt tới nay... Phế tích thành phố được vệ sinh dọn dẹp theo định kỳ... Một bộ phận dây điện và thiết bị vẫn còn có thể sử dụng được tới bây giờ... Quái vật hình mèo có thể cưỡng ép người ta đi vào giấc ngủ... Ngựa Ác Mộng có thể tạo ra cơn ác mộng chân thật gây ra các loại hậu quả nghiêm trọng...
Sự tồn tại nghi là người Vô Tâm cao cấp, một khu vực sâu trong đầm lầy không có phóng xạ hay ô nhiễm nhưng lại có nhiều quái vật...
Những thông tin này tập trung lại một chỗ, chân tướng như đã gần trong gang tấc, mà lại cực kỳ đáng sợ.
Tưởng Bạch Miên vừa rất hoảng sợ, nhưng lại có chút hưng phấn.
Đây là một trong những nguyên nhân mà cô thành lập tổ điều tra thế giới cũ!
"Không biết nghiên cứu của phòng thí nghiệm kia có liên quan gì tới thế giới cũ bị hủy diệt hay không..." Tưởng Bạch Miên nói như đang tự lẩm bẩm.
Kiều Sơ không để ý tới vấn đề này, sải bước đôi chân có bao quanh bởi khung xương kim loại:
"Nên đi mở điện."
Tưởng Bạch Miên đuổi theo, hỏi với tốc độ nói khá gấp:
"Anh có sơ đồ bố trí của chỗ này không?"
"Đầu tiên xuống phòng máy dưới lòng đất đóng cầu dao, khôi phục nguồn điện của tòa nhà này, sau đó tới trung tâm mạng lưới tầng 17, hoàn thành việc mở điện." Kiều Sơ dường như đã sớm biết rõ tình hình của "Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh" này.
Đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, theo Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt đi qua cổng bên trái, tiến vào trong sân.
Nơi đây cực kỳ rộng rãi, cây cối cũng tươi tốt, các loại xe hơi bỏ hoang được dừng đỗ đúng chỗ, không chặn giữa đường.
Những lùm cây có cao có thấp, có cái mọc chỉa lung tung hoặc lộn xộn phân tán xung quanh, mờ mờ, hệt như đám quái vật núp mình trong bóng đêm, làm cho Long Duyệt Hồng vốn sợ hãi thì lại càng căng thẳng toàn thân, dường như sẽ có thể làm ra động tác đánh trả bất cứ lúc nào.
Theo ý nghĩ của anh ta, tổ mình hoàn toàn không nên đi vào Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh, không nên khôi phục nguồn điện của chỗ này để thử mở tất cả cửa của phòng thí nghiệm thần bí kia.
Tạm không nhắc đến xem điều này liệu có mang tới một vòng tai nạn mới cho xã hội loài người vốn yếu ớt trên Đất Xám hay không, Long Duyệt Hồng cảm thấy đám người bọn họ không thể nào chống đỡ được mối nguy hiểm ẩn chứa trong phòng thí nghiệm thần bí kia và phế tích quỷ dị này.
Anh ta hoàn toàn không muốn hy sinh, hoàn toàn không muốn biến thành tiền tử tuất tám mươi tháng lương.
Phía trước tòa nhà Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh có một hồ nước, nước bên trong bẩn đục, không ít đồ vật linh tinh nổi lên trên, nhưng không nhiều như tưởng tượng.
Ánh trăng và ánh sao mỏng manh chiếu xuống, Long Duyệt Hồng đột nhiên thấy có một bóng đen chợt hiện lên trong làn nước.
"Có gì đó!" Anh ta hoảng sợ giơ khẩu Cuồng Chiến Sĩ nhắm thẳng chỗ đó.
Kiều Sơ quay đầu nhìn anh ta một cái:
"Một con cá bình thường."
Long Duyệt Hồng lập tức thở phào một hơi, nhưng cũng vì kích thích còn sót lại đo điều đó đưa tới rốt cuộc đốt cháy nỗi sợ hãi chồng chất trong lòng anh ta.
"Không, không bình thường! người Vô Tâm không ăn cá sao? Tôi, tôi không muốn vào đó! Tôi bỏ cuộc! Tôi trở lại chỗ xe Jeep chờ mọi người!" Anh ta nói một mạch tất cả ý nghĩ trong lòng.
Giờ phút này, anh ta lại cảm thấy Kiều Sơ không còn cuốn hút như thế nữa.
Kiều Sơ đội mũ giáp sửng sốt một giây, sau đó nheo mắt lại.
Y lặng lẽ giơ cánh tay che phủ bởi thiết bị giáp cốt lên, dùng khẩu súng trường có ngoại hình quái dị kia nhắm thẳng vào Long Duyệt Hồng.
Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần đồng thời mở miệng, định ngăn cản, lại có chút do dự, không biết có cần phải đến mức ra tay với nhau không, nội tâm cả hai dường như rơi vào cơn tranh đấu dữ dội.
Kiều Sơ không cho bọn họ cơ hội kịp phản ứng, chuẩn bị bóp cò.
Đột nhiên, y phát hiện ngón tay của mình không cách nào kéo ra sau được!
Ngoài đó ra, các ngón tay của y có thể vận động cực kỳ linh hoạt với tất cả các phương hướng khác.
Dường như y chỉ thiếu động tác bóp cò này!
Kiều Sơ lập tức đưa mắt nhìn lướt qua Long Duyệt Hồng, nhìn vào Thương Kiến Diệu ở phía sau một khoảng ngắn.
Thương Kiến Diệu thoáng khom người, dường như đang há miệng thở dốc.
Hắn đáp lại cái nhìn chăm chú của Kiều Sơ bằng đôi mắt sâu thẳm, có chút gian nan nhưng vẫn cực kỳ nghiêm túc nói:
"Mẹ tôi nói rồi, cho dù có thích người nào đến mấy, cũng không thể chiều chuộng thói hư tật xấu của cô ấy được."
...
Quả lựu đạn mà Tưởng Bạch Miên phóng bắn tới mèo Yên Giấc tạo ra vụ nổ không nhỏ.
Ở một nơi khác trong phế tích, trên quảng trường nơi có rất nhiều bức tượng.
Thầy tu máy móc Tịnh Pháp mặc tăng bào màu vàng, khoác áo cà sa màu đỏ dừng động tác trong tay, quay đầu nhìn về nơi truyền ra âm thanh.
Trước mặt của gã là mấy cái xác người Vô Tâm nữ rách nát.
Không lâu sau, từ phía vang lên vụ nổ, tiếng gào rú tận trời lại một lần nữa vang lên.
Ánh sáng đỏ trong đôi mắt điện tử lóe lên vài lần, thầy tu máy móc Tịnh Pháp bỏ qua cho những cái xác xung quanh, lập tức tăng tốc chạy tới chỗ phát ra âm thanh.
...
Trong một căn nhà ở trên một khu phố trong phế tích thành phố.
Người đàn ông trung niên Đỗ Hành với hàng ria mép bên miệng, mặc áo choàng dài màu đen sậm và để tóc dài buông xõa nghi hoặc lẩm bẩm:
"Không ở chỗ này?"
Ông ta vừa dứt lời, một tiếng nổ truyền tới từ chỗ không tính là xa nơi đây.
Đỗ Hành không phản ứng gì với tiếng nổ này, nhưng tiếng gào rú thê lương khàn khàn kia nhanh chóng vang lên ở hướng đó.
"Chẳng lẽ ở bên kia?" Đỗ Hành suy nghĩ, rồi chạy tới phía cầu thang.
...
Trong một cửa hàng bên đường của phế tích.
Đạo sĩ Già La Lan tóc vàng mắt xanh đang mệt mỏi nằm trên một chiếc ghế bành làm bằng da màu đen rất mềm mại, mơ màng ngủ.
Tiếc rằng cô không thể ngủ, bởi cô bị đánh thức bởi tiếng nổ mạnh và tiếng hú hét liên tiếp.
"Ài, tu vi của mình vẫn chưa đủ, sư phụ còn có thể bình yên chìm vào giấc ngủ ngay bên nhà xưởng... Thôi thôi, nếu đã tỉnh, vậy phải gặp sao hay vậy thôi, không biết trên đường liệu có bắt được chiếc xe nào để đi nhờ không..." Già La Lan nho nhã tự trách một câu.
Hiện giờ đến cả việc lẩm bẩm một mình mà cô cũng dùng tiếng Đất Xám.
Sau đó, Già La Lan chậm rãi đứng dậy, từng bước đi tới chỗ phát ra tiếng gào thét kia.
...
Một bên khác của thành phố, trên quảng trường có không ít vũ khí.
Một đoàn xe được tạo nên từ năm con xe đang đỗ ở chỗ này.
Trong năm chiếc xe kia, có một con xe là xe thiết giáp màu xanh xám.
Bên cạnh xe thiếp giáp, một người đàn ông trưởng thành đội mũ nồi màu xanh xám nhìn những gì thu hoạch được lần này, hài lòng gật đầu.
"Anh Lập, chưa được bao lâu mà chúng ta đã trang bị đủ cho tất cả xe rồi. Hay là, để anh em tản ra đi tìm xem con xe nào có thể sửa được, tranh thủ mỗi thằng một xe nhỉ?" Một tên đàn ông đầu trọc lốc tới gần, vui sướng nói.
"Linh Cẩu" Lâm Lập, người được gọi là anh Lập, nhìn quanh một lượt, chậm rãi đảo mắt qua khuôn mặt của mười hai mười ba thành viên nòng cốt của mình, thấy tất cả bọn họ đều toát lên vẻ vui sướng và hưng phấn.
Mũi y cực thẳng, trán có chút hơi dô, khuôn mặt xem như cũng có chút đặc điểm.
"Cũng được." Lâm Lập gật đầu, đồng ý với lời đề nghị của đầu trọc: "Chủ yếu là lần này vẫn chưa tìm được thứ vũ khí có thể tăng thực lực của chúng ta lên, hoặc tư liệu kỹ thuật để có thể đổi thứ tốt với các thế lực lớn. Phải chuẩn bị cho sau này, chắc chắn đứng sau trấn Hắc Thử là một thế lực lớn, chúng ta bắt buộc phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ trước khi bọn họ biết rõ đã xảy ra chuyện gì."
Y đang định nói thêm vài câu, vụ nổ và tiếng gào thét lần lượt vang lên từ cùng một hướng.
"Linh Cẩu" Lâm Lập lẳng lặng nghe một lúc, rồi cười nói:
"Xem ra bên kia có đồ tốt rồi. Chúng ta qua đó rình coi thử xem, có cơ hội thì ra tay, không cơ hội thì tìm cái khác."
Đây là phong cách xưa nay của toán cướp bọn họ, hệt như đàn linh cẩu ngửi được mùi thịt thối chạy tới, lại không dám mạo hiểm tới gần, chỉ đứng ở đằng xa chực chờ cơ hội.
"Vâng, anh Lập!" Đám thành viên nòng cốt của y vốn đang định thay phiên ngủ nghỉ, nghe vậy thì tên nào tên nấy đều hào hứng hẳn.
...
Nghe được lời của Thương Kiến Diệu, Kiều Sơ khe khẽ giật giật, gần như không thể nhận ra.
Mãi cho tới lúc này, Long Duyệt Hồng mới nhận ra Kiều Sơ đang định giết mình.
Đột nhiên, toàn bộ những ảo tưởng tốt đẹp của anh ta lúc trước đều đồng loạt sụp đổ, làm cho anh ta chân chính quay về với "sự thật".
"Anh, anh ta..." Long Duyệt Hồng hoảng sợ phát hiện Kiều Sơ vốn không phải đồng đội của mình, không phải người có sức quyến rũ tột độ đáng để đi theo.
Cả quãng đường này, thế mà anh ta lại nhắm mắt nhắm mũi đi theo người ta.
Điều này thật kỳ dị!
Long Duyệt Hồng còn chưa nói xong, trong đôi mắt màu vàng của Kiều Sơ chợt hiện lên từng vòng gợn sóng như ảo giác huyễn hoặc.
Tưởng Bạch Miên đã quyết định sẽ ra tay ngăn cản Kiều Sơ đột nhiên sinh ra cảm giác mất hết nhuệ khí đầy mãnh liệt: Rõ ràng chính cô muốn đưa Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng rời khỏi khu vực nguy hiểm, trái lại cô lại dẫn bọn họ tới phế tích có độ nguy hiểm cao. Đây vốn là một chuyến huấn luyện thực địa dã ngoại bình thường, nhưng lại phát triển tới mức độ này, là do tổ trưởng không làm tròn chức trách. Giấc mộng từng có vì một lần sai lầm mà không thể không từ bỏ, cơ thể cũng suýt thì tàn khuyết...
Mình như thế này, thà chết quách đi cho xong...
Giờ khắc này, Tưởng Bạch Miên hoàn toàn nản lòng thoái chí, bỏ qua việc đấu tranh, chỉ muốn chờ chết.
Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu đều có phản ứng tương tự, đều chán nản không muốn làm bất cứ chuyện gì, không muốn nói dù chỉ một câu.
Kiều Sơ không tấn công, mà thu khẩu súng trường màu bạc lại, ánh mắt lạnh lẽo nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng:
"Yên tâm, đều đã qua rồi."
Đám người Long Duyệt Hồng chìm sâu vào trong thế giới u ám chán nản hệt như nghe được lời an ủi của thiên sứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn