Chương 61: Vẽ tranh
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Thương Kiến Diệu còn đang cân nhắc ý từ của câu nói sau cùng thì Tưởng Bạch Miên lại nhanh chóng viết:
"Chúng ta đều không cảm thấy dị thường, nhưng con chip phát hiện không đúng, điều này nói rõ..."
Cô không viết hết, mà thản nhiên thu giấy lại, tiếp tục chống cằm si mê nhìn góc mặt của Kiều Sơ.
Thương Kiến Diệu thu hồi mắt, đoán được nguyên nhân, nhưng lại không biết mình có thể làm thế nào, nên làm thế nào, bởi vì dường như có một thứ sức mạnh nào đó đang ngăn cản hắn suy nghĩ sâu hơn, không muốn nghĩ xem vấn đề đến từ đâu, xảy ra ở chỗ nào, làm cho hắn dường như không mong muốn vì vậy mà phá vỡ hình tượng tốt đẹp nào đó.
Suối nguồn của thứ sức mạnh đó không nằm ở bên ngoài, mà phát ra từ trong lòng hắn.
Cuộc đời đã gian nan như thế, sao lại không để cho bản thân chìm đắm trong mộng đẹp?
Rầm!
Dưới sự chỉ huy của Kiều Sơ, xe Jeep phóng xuyên qua giữa các kẽ hở của đám dây leo màu xanh đen, nhưng không thể tránh né mà đụng vào, sát qua một phần trong đó.
Những dây leo mọc gai nhọn màu đỏ rực này trượt qua trên cửa kính, để lại vô số vết xước cực kỳ nhỏ.
Thương Kiến Diệu đang tư duy tầng ngoài tìm đối sách, theo bản năng nhìn lên, trong hoàn cảnh âm u trầm thấp, hắn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính xe.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, đôi mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, muốn sử dụng năng lực "Người già mồm" với chính bản thân mình.
Nếu như có tác dụng, hắn sẽ lập tức trở nên già mồm, mọi hành vi đều trái ngược với logic dự định sau đó.
Ví dụ như không thể chịu được việc Tưởng Bạch Miên, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đều nhìn chằm chằm vào Kiều Sơ, lấy lùi làm tiến để đòi rời đi. Hoặc như cứ khăng khăng đòi làm rõ mọi chuyện trong tình cảnh nguy cơ bủa vây tứ phía này...
Mà khi loại dị thường này xảy ra, tình hình sẽ thay đổi, mà bất kể là tốt hay xấu thì sẽ bộc lộ một vài vấn đề, giúp Thương Kiến Diệu trở lại với "sự thật".
Vài giây sau, ánh mắt của Thương Kiến Diệu trở lại bình thường.
Hắn cúi đầu nhìn hai tay, lại nhìn ảnh phản chiếu của bản thân trên kính xe, khe khẽ lắc đầu với biên độ rất nhỏ.
Thử nghiệm của hắn đã thất bại.
"Người già mồm" dường như khác với "chú hề suy luận", không thể dùng qua cách soi gương đơn giản như thế này để ảnh hưởng tới bản thân.
Thương Kiến Diệu dời mắt đi, lại nghiêm túc suy nghĩ. Mà Kiều Sơ thì đang tập trung chỉ huy Bạch Thần đi qua đầm lầy mọc đầy dây leo đáng sợ này, không rảnh chú ý tới hắn.
Đột nhiên, Thương Kiến Diệu khẽ động khóe miệng, làm cho khóe miệng khẽ nhếch.
Trong hoàn cảnh âm u đè nén như thế này, hắn lại cười trông giống một kẻ bị bệnh thần kinh.
Chừng mười giây sau, vẻ mặt Thương Kiến Diệu trở lại bình thường.
Hắn nhíu mày suy nghĩ, đôi mắt dần tỏa sáng.
Hắn lại nhìn về hình ảnh bản thân phản chiếu trên cửa kính xe, lẩm bẩm:
"Tưởng Bạch Miên chân dài, tôi cũng chân dài..."
Tưởng Bạch Miên nghe xong nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Cô giơ tay vuốt ốc tai kim loại trong tai trái, dùng động tác để tỏ ý cô nghe không rõ.
Thương Kiến Diệu không quan tâm tới cô, cứ thế tiếp tục lẩm bẩm:
"Tưởng Bạch Miên rất lợi hại, tôi cũng rất lợi hại..."
Kiều Sơ nghe thấy lời Thương Kiến Diệu nói, nhưng y đang một mặt phải phân biệt sự phân bố của lũ dây leo, xem tình hình đường đi, rồi các loại chi tiết của đầm lầy, không rảnh chú ý cái khác, một mặt khác y cảm thấy những lời này nghe cũng không có vấn đề gì, giống như một phi tần đố kỵ đang lén nói xấu người được sủng ái.
Long Duyệt Hồng cũng nhìn về phía Thương Kiến Diệu, không rõ hắn định làm gì.
Anh ta mà đã không hiểu rõ tình huống, như vậy chắc chắn sẽ không có ý tưởng vạch trần bí mật, bảo vệ Kiều Sơ.
Thương Kiến Diệu nhìn chính mình trên cửa kính của xe, đôi mắt càng trở nên sâu thẳm:
"Cho nên?"
Một giây sau, hắn tự hỏi tự đáp:
"Bọn tôi giống nhau."
Biểu cảm trên mặt Thương Kiến Diệu nhanh chóng có chút biến hóa, hơi hơi vặn vẹo, giống như đang ra sức đè ép cái gì xuống.
"Anh ta vừa nói gì thế?" Tưởng Bạch Miên vừa nhìn Thương Kiến Diệu, vừa hỏi Long Duyệt Hồng.
"Cậu ta bảo cô chân dài, cậu ta cũng chân dài, cô lợi hại, cậu ta cũng lợi hại, cho nên hai người giống nhau." Long Duyệt Hồng thuật lại trọng điểm một lần.
Tưởng Bạch Miên há miệng theo bản năng, muốn nói lại một câu, nhưng lập tức ngậm lại.
Vài giây sau, cô cười thành tiếng, nói với Thương Kiến Diệu:
"Như anh thế có thú vị không?"
Thấy cả bốn người trong đội đều không cho rằng những lời Thương Kiến Diệu nói ban nãy có vấn đề gì to tát, thảo luận ngay tại đây mà không chút che dấu, Kiều Sơ vốn không rảnh phân tâm thì lại càng không để ý chút đoạn nhạc đệm này.
Ngay chính lúc này, Thương Kiến Diệu nhấc mông khỏi ghế, đưa người tới phía trước, túm lấy bả vai Kiều Sơ.
Kiều Sơ vô thức định thò tay rút lấy khẩu súng Liên Hiệp 202 trong túi súng bên hông, nhưng y lại phát hiện mình làm thế nào cũng không nhấc tay phải lên được.
Đây không phải là y không có sức nhấc tay, cũng không phải vì Thương Kiến Diệu túm lấy bả vai y, làm cho khớp xương bị khóa, mà là y cơ bản không thể làm được động tác này, hệt như từ xưa tới nay không có chức năng về mặt này vậy.
Lưng Kiều Sơ lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh, theo bản năng quay đầu nhìn Thương Kiến Diệu ở hàng ghế sau:
"Anh định làm gì?"
Thương Kiến Diệu nắm chặt bờ vai y, ánh mắt nóng rực, khóe miệng kéo lên một nụ cười điên cuồng:
"Tôi muốn thịt anh!"
Tưởng Bạch Miên khẽ nhếch miệng, không biết nên mắng hay nên cười, hay là ngăn cản nữa.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần không rõ tình hình, lúc này vừa kinh ngạc ngơ ngác, lại vừa nhìn thấy thiên thần hạ phàm, à không, ma quỷ giáng xuống.
Vẻ mặt Kiều Sơ lập tức trở nên méo mó, nhưng mặt y không đỏ bừng lên, dường như y đã gặp được quá nhiều tình huống tương tự.
Trong đôi mắt màu vàng kia bỗng chợt có gợn sóng lan ra nhè nhẹ như không thể nhận ra.
Kiều Sơ vừa liều mạng chống lại lực kéo của Thương Kiến Diệu kéo y ra hàng ghế sau, vừa nghiêng đầu dịu dàng nói với Bạch Thần:
"Cho hắn một món đồ chơi."
Bạch Thần không rõ đó là gì, theo thói quen đạp chân phanh.
Cô mờ mịt mở hộp kê tay, lấy ra mấy tờ giấy và một chiếc bút bi.
Lúc này Thương Kiến Diệu đã có chút không kiên nhẫn, đột nhiên đổi vị trí hai tay.
Tay trái hắn bóp lấy cổ Kiều Sơ, tay phải nắm lại thành quả đấm, định đánh tới dưới tai của đối phương hòng đánh ngất y, phá giải mọi sự chống cự.
Gần như cùng lúc đó, cơ thể Kiều Sơ trở nên cực kỳ mềm dẻo, hệt như một con mãng xà hình người cực lớn.
Y co rụt lại, cần cổ giãy thoát được lòng bàn tay của Thương Kiến Diệu một cách kỳ dị, có vẻ như trơn trượt tay.
Ngay sau đó, y nói một câu đầy dịu dàng với tốc độ nói cực nhanh:
"Vẽ tranh không tốt sao?"
Thương Kiến Diệu lập tức dừng động tác, vẻ mặt của hắn trở nên nghi hoặc và ngơ ngác không cách nào che giấu được.
Hắn lập tức nhìn Bạch Thần, nhận lấy giấy bút từ tay cô, nụ cười trở nên rõ nét trên khuôn mặt.
Sau khi nhận được giấy bút, Thương Kiến Diệu vội vã ngồi xuống, lấy đùi kê làm đệm bắt đầu vẽ tranh.
Vẻ mặt hắn cực kỳ tập trung, cả người trông rất yên tĩnh, như một đứa trẻ đang chìm đắm trong sở thích của mình.
Kiều Sơ thấy thế, cuối cùng mới thở phào một hơi.
Y dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua một lượt, nói với không chút ý cười:
"Hóa ra trong các người có người thức tỉnh. Rất đáng tiếc, tôi cũng là người thức tỉnh."
Đôi tay của y đã bình thường trở lại, bàn tay phải nắm lấy báng của khẩu súng Liên Hiệp 202.
Đây là khẩu súng lục y mang theo.
Sau vài giây do dự, Kiều Sơ bỏ qua ý định rút súng bắn chết Thương Kiến Diệu, khẽ mỉm cười nói:
"Hãy ca ngợi sự nhân từ và khoan dung của tôi đi, kế tiếp anh hãy còn hữu dụng. Tôi không chấp nhận sự si mê của anh, nhưng có thể hiểu được, lúc trước thậm chí có con ngựa theo đuổi tôi cả hơn trăm cây số."
Tưởng Bạch Miên nghe rất chăm chú mê mẩn, ca ngợi từ tận đáy lòng:
"Thật là lợi hại."
"Thật là lợi hại." Thương Kiến Diệu vừa tiếp tục cúi đầu vẽ tranh, vừa lặp lại lời của Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên lập tức dò la:
"Anh tới từ đâu?"
"Anh tới từ đâu?" Thương Kiến Diệu lại lặp lại theo.
Tưởng Bạch Miên không nhịn được trợn mắt trừng hắn một cái, suy nghĩ vài giây rồi "à" một tiếng:
"Tôi có ngực, anh thì không."
Thương Kiến Diệu đang muốn nhắc lại, vẻ mặt chợt trở nên mờ mịt.
Sau vài giây im lặng, hắn lại tiếp tục tập trung vẽ tranh trong im lặng.
Lúc này, Kiều Sơ đã ngồi thẳng người lên, trầm giọng trả lời câu hỏi của Tưởng Bạch Miên:
"Đây không phải điều cô nên biết."
"Tôi hiểu rồi." Tưởng Bạch Miên không ngang ngược, mà cười thật ngọt ngào.
Kiều Sơ nhìn Bạch Thần, lúc nãy đã sớm đạp chân phanh:
"Tiếp tục đi."
Bạch Thần không dị nghị, lại lái qua "rừng rậm" dây leo sâu trong đầm lầy dưới sự chỉ huy của Kiều Sơ.
Trog cả quá trình này, Thương Kiến Diệu vẫn luôn vẽ tranh, mãi cho tới khi hoàn thành một tác phẩm.
Sau đó hắn dường như mới thoát ra được khỏi giấc mộng, nhìn bức tranh giống hệt nét vẽ nguệch ngạc của đứa trẻ trong ánh mắt kinh ngạc.
Hắn ngẩng đầu nhìn gáy Kiều Sơ, im lặng không nói gì.
Thời gian trôi đi từng giây một, tình trạng của hắn lại trở nên gần giống đám người Long Duyệt Hồng.
Nhưng hắn không quên gấp bức tranh vừa vẽ xong lại, cất nó vào trong túi áo.
Tưởng Bạch Miên định liếc trộm xem hắn vẽ gì, nhưng không thể được như ý muốn.
Lại tiếp tục chạy xe thêm mấy giờ nữa, đột nhiên giữa những dây leo màu xanh đen pha chút đỏ rực, một đàn muỗi to bằng ngón tay với phần đầu đỏ sậm đột nhiên bay ra.
"Xúi quẩy..." Kiều Sơ thấy thế, không nhịn được mắng một câu. Bạch Thần thì cũng theo bản năng căng thẳng toàn thân.
Một đàn, hai đàn rồi ba đàn, càng ngày càng nhiều những con muỗi to đùng bay ra từ trong các đám dây lao khác, tạo thành một mảng đông nghịt.
Những con muỗi đầu đỏ sậm dữ tợn này tập trung lại một chỗ hệt như sương màu đen lan tới, rậm rạp, che kín bầu trời, chặn từng kẽ hở lại.
Trong cảnh tượng như vậy, trông chúng giống hệt đại quân tới từ địa ngục, hoặc là nguyền rủa đến từ thế giới cũ.
"Đóng cửa sổ, xông qua!" Kiều Sơ trầm giọng ra lệnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn