Chương 76: Trao đổi "ảo giác"
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe Thương Kiến Diệu nói xong, Tưởng Bạch Miên lập tức nắm bắt được trọng điểm: Đúng thế, mình cũng cảm thấy sức quyến rũ của Kiều Sơ không lớn đến như thế.
Tuy rằng anh ta đúng là rất cao ráo tuấn tú, nhưng chưa tới mức khiến người ta nhìn một cái là chết mê chết mệt, hơn nữa tính cách anh ta lại lạnh lùng, tính tình rất kém, ở cùng lâu thì không chỉ thêm hảo cảm, mà trái lại sẽ dần dần chán ghét.
Lúc trước, tất cả những cảm nhận này chỉ mơ hồ giấu trong một góc bí ẩn trong lòng Tưởng Bạch Miên, thi thoảng còn ngẫu nhiên phát hiện ra, hiện tại hệt như thủy triều rút lui cát đá lộ ra mà trực tiếp bộc lộ trong đầu cô.
Cô nói như đang tự lẩm bẩm:
"Thảo nào tôi dựa vào con chip cứ cảm thấy có gì đó không đúng, theo bản năng cố gắng võ trang bản thân và thử kéo giãn khoảng cách với Kiều Sơ..."
Bạch Thần ở bên cạnh cũng nghe thấy những gì Thương Kiến Diệu vừa nói, vẻ mặt biến đổi mấy lần, sau đó mới nói:
"Tôi càng hồi tưởng thì lại càng cảm thấy kỳ dị... Làm sao chúng ta lại muốn lấy lòng Kiều Sơ đến như vậy, theo hắn ta tới phế tích thành phố vô cùng kỳ dị, vô cùng nguy hiểm này."
Nơi đây có người Vô Tâm cao cấp, có sinh vật đột biến khủng bố, có cơ chế "bảo trì" định kỳ đầy khó hiểu, có phòng thí nghiệm thần bí dị thường, có sự vật phát ra tiếng gào thét rung trời. Phải nói nơi đây đáng sợ hơn bất cứ phế tích thành phố nào mà Bạch Thần từng đi qua.
"Đúng thế, đúng thế." Long Duyệt Hồng gật đầu lia lịa: "Tôi vốn là một người có xu hướng tính dục bình thường biết bao, thế mà thi thoảng lại cảm thấy, nếu như là Kiều Sơ, hình như cũng không tệ, ọe..."
Anh ta vừa nói vừa cảm thấy buồn nôn.
"Cậu mang thai à?" Thương Kiến Diệu không biết là coi thật hay giả vờ mà liếc nhìn Long Duyệt Hồng một cái.
Không chờ anh ta đáp lại, hắn lại nói tiếp:
"Có lẽ đây là một loại năng lực?"
Tưởng Bạch Miên phỉ phui một tiếng:
"Ý anh muốn nói là Long Duyệt Hồng có năng lực mang thai, hay Kiều Sơ có năng lực mị hoặc?
Mị hoặc, đúng, hẳn là như thế. Mà tất cả các loại năng lực ắt phải có ranh giới, chỉ cần không trở thành Chấp Tuế trong mê tín, những thứ như phạm vi, số lượng mục tiêu, mức độ tương ứng đều có giới hạn nhất định.
À đúng, tôi nhớ được lúc trước định xuống tầng đi vệ sinh, có nói thế nào Kiều Sơ cũng không đồng ý, chỉ co chúng tôi giải quyết ở bên khác của cùng một tầng cùng một đơn nguyên. Còn nữa, ban nãy hắn ta có nói, đến cuối hành lang thì đừng vội rẽ sang hướng khác, mà phải báo cáo trước. Điều này nói rõ, phạm vi năng lực của hắn ta sẽ không quá ba mươi mét.
Mà về số lượng mục tiêu, hiển nhiên không phải là chỉ nhằm vào một người, à không, một sinh vật, mà là tiến vào phạm vi tương ứng là sẽ tự động bị mị hoặc?"
Nghe xong những gì Tưởng Bạch Miên phân tích, đám người Bạch Thần, Long Duyệt Hồng lại càng cảm thấy kinh hãi, nhận thức sâu sắc được đủ chỗ khác thường trong các hành vi lúc trước, mà khi đó bọn họ lại còn cảm thấy đấy là chuyện hiển nhiên, hệt như bị ma quỷ mê hoặc vậy.
"Đáng sợ, thật là đáng sợ." Long Duyệt Hồng vừa cảm thán một tiếng, đột nhiên lại phát hiện ra một vấn đề: "Ô, không phải vừa rồi chúng ta còn cảm thấy cực kỳ sợ hãi, đến cả cơ thể cũng không thể đứng thẳng lên được sao?"
Làm sao mà hiện giờ lại bắt đầu thảo luận rồi?
Thương Kiến Diệu nghiêm trang đáp lại:
"Bởi vì những gì nhìn thấy, cảm nhận được trước đó đều chỉ là ảo giác. Một khi không để ý tới chúng nó, bỏ qua điều đó thì sẽ không bị ảnh hưởng."
"Ảo giác..." Nghe vậy, Long Duyệt Hồng mới hồi tưởng lại lúc trước Thương Kiến Diệu đã đề cập đến chuyện này.
Anh ta lập tức kinh hoảng, bèn vội vàng hỏi:
"Chúng ta có nên thoát khỏi ảo giác trước hay không? Nếu những người Vô Tâm này nhân cơ hội tập kích thì làm sao?"
"Cũng đúng." Tưởng Bạch Miên giơ tay trái đang cầm đèn pin, định cho mình một cái bạt tai để "đánh thức" bản thân.
Cô còn nghiêm túc suy nghĩ một giây, cảm thấy làm vậy thì hơi đau, quyết định thôi vẫn cứ nã thêm một phát súng vào bãi thịt đang mấp máy kia, làm cho người Vô Tâm đang chế tạo ảo giác khó có thể duy trì hiệu quả của năng lực được nữa.
Ngay đúng lúc này, bọn họ thấy bãi thịt dưới đất đột nhiên sụp đổ, khôi phục thành một người Vô Tâm đang giãy dụa đứng lên.
Cùng lúc đó, bọn họ nghe thấy một tiếng keng nhỏ vang lên.
Người Vô Tâm nữ kia định đứng dậy, dùng một con dao găm sắc nhọn không biết lấy từ đâu định tập kích người của tổ điều tra thế giới cũ, nhưng cô ta còn chưa rời khỏi "giường gỗ" đơn sơ, thì vì bụng đau đớn mà té ngã lại bàn, thậm chí còn đánh rơi cả dao.
Vẻ mặt cô ta trở nên vặn vẹo dị thường, nửa người trên gắng gượng chống lên, thò hai tay vào trong lớp chăn bông rách.
Sau đó, cô ta nhanh chóng ôm một đứa bé ướt sũng bẩn thỉu từ giữa hai chân ra.
Trên rốn của đứa bé còn nối liền với một cuống rốn màu da hơi nhợt nhạt.
"Oe!"
Tiếng khóc lanh lảnh vang lên, vọng khắp trong căn phòng.
Đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu cầm súng vốn nên trực tiếp bắn, nhưng lại không có ai bóp cò.
Người Vô Tâm nữ kia nhanh chóng cắt đứt cuống rốn, ôm đứa bé vào trong lòng.
Sau đó, cô ta nghiêng người đi, làm cho "đứa bé" rời xa đám kẻ xâm nhập.
Vẻ mặt cô ta vừa hung ác lại vừa cảnh giác. Đôi mắt vốn đục ngầu đã trở nên ươn ướt từ lúc nào chẳng hay, lại mang theo đôi chút cầu khẩn van xin.
"Oe! Oe! Oe!"
Tiếng trẻ con khóc không ngừng vang lên, người phụ nữ Vô Tâm này liên tục cúi người xuống, miệng không ngừng phát ra âm thanh ô ô ô, hệt như đang cầu xin điều gì đó.
Bốn người của tổ điều tra thế giới cũ chìm vào im lặng, không ai trả lời, cũng không ai nổ súng.
Vài giây sau, Thương Kiến Diệu nghiêng đầu nhìn sang Tưởng Bạch Miên:
"Tổ trưởng..."
Hắn còn chưa nói xong, Tưởng Bạch Miên đã thở dài một hơi, rồi nói với người Vô Tâm nữ kia:
"Các người đi đi."
Ngay sau đó, cô chợt nghĩ tới một điều, cũng mặc kệ đối phương nghe xong có hiểu hay không, chỉ vào không khí trước mặt rồi nói:
"Có thể chế tạo ảo giác một lần nữa giúp chúng tôi được không?"
Trong lúc nói, cô đã chuyển họng súng xuống dưới đất, đi lên vài bước tung chân đá bay con dao găm kia.
Đám người Thương Kiến Diệu đi vào trong phòng theo, nhưng không hề thể hiện ý định tấn công.
Người Vô Tâm nữ kia sợ run trận, không biết có hiểu lời nói của Tưởng Bạch Miên, hay là để tạo ra điều kiện rời đi tốt hơn, mà thật sự lại phát ra tiếng gầm rú trầm trầm.
Trước mắt đám người Tưởng Bạch Miên lại xuất hiện những gốc cây màu xanh lục và những cỗ xe hơi bị bỏ đi.
Bọn họ dường như bị dịch chuyển ra đường phố bên ngoài.
"Quả nhiên, vừa về tới hiện thực là sẽ tự động cảm thấy Kiều Sơ rất có sức hút, muốn đi theo hắn." Tưởng Bạch Miên cảm nhận sự thay đổi trong lòng, nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Nếu là tự động mị hoặc, vì sao hai người Vô Tâm kia lại không bị ảnh hưởng?" Bạch Thần đưa ra nghi ngờ của mình: "Không phải Kiều Sơ đã nói, ngay cả loại sinh vật không phải con người như ngựa Ác Mộng cũng muốn 'thịt' hắn ta sao?"
Thương Kiến Diệu lập tức nhấn mạnh:
"Đấy là tôi nói."
Lúc này Bạch Thần mới nhận ra mình đã có phần bị Thương Kiến Diệu "tẩy não", vội đổi sang lý do khác:
"Ý tôi là, ngay cả loại sinh vật không phải con người là ngựa Ác Mộng này đều bị mị hoặc, huống chi là người Vô Tâm do con người biến thành?"
"Có lẽ là do đang sinh con, dồn tất cả mọi cảm xúc vào chuyện này." Long Duyệt Hồng suy đoán.
Tưởng Bạch Miên gật đầu:
"Như vậy xem ra mị hoặc của Kiều Sơ là có giới hạn về cường độ, cho nên trên đường đi hắn ta không dám thể hiện quá ác độc, quá địch ý, đây là sợ mị hoặc bị mất tác dụng mà."
Không chờ người khác nói gì, Tưởng Bạch Miên lại nói tiếp:
"Không thể lãng phí thời gian được, hiện giờ chủ yếu phải nghĩ một biện pháp để sau khi trở lại hiện thực, ta không còn bị mị hoặc ảnh hưởng nữa. Bây giờ chúng ta còn chưa rời khỏi phạm vi của nó đâu."
Thương Kiến Diệu lập tức đáp ngay:
"Để tôi thử xem sao."
"Được." Điều Tưởng Bạch Miên chờ mong nhất là "người thức tỉnh" này có thể làm ra được trò gì.
Thương Kiến Diệu chợt nghiêng đầu nhìn sang phía Bạch Thần:
"Cho tôi mượn gương."
Bạch Thần tuy nghi hoặc không hiểu, nhưng vẫn lấy một hộp gương to bằng cỡ bàn tay mà cô luôn mang theo bên người ra, đưa cho Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu mở hộp, nhìn mình trong gương, đôi mắt dần trở nên u tối:
"Mày thích Kiều Sơ; Rất nhiều người đều thích Kiều Sơ; Mày không cách nào có được anh ấy; Cho nên?"
Biểu cảm trên mặt Thương Kiến Diệu lập tức trở nên méo mó, trở nên cực kỳ âm u.
Hắn nhanh chóng tự trả lời câu hỏi của chính mình:
"Cho nên, chỉ có thể giết chết anh ấy. Tao không chiếm được, kẻ khác cũng đừng hòng có được."
Thương Kiến Diệu nói hai câu này mà sát ý bốc lên ngùn ngụt, cực kỳ kiên định.
"..." Tưởng Bạch Miên khẽ nhếch miệng, nhìn cảnh này mà không biết nói gì.
"Còn có thể làm vậy?" Long Duyệt Hồng buột miệng hỏi.
Anh ta đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi Long Duyệt Hồng, sợ một ngày nào đó đối phương cũng sẽ lừa gạt mình như vậy, làm cho mình đi làm chuyện ghê tởm nào đó.
Bạch Thần cũng nhìn mà ngây người, mãi cho tới khi Thương Kiến Diệu trả gương lại cho cô, cô mới vô thức hỏi:
"Vì sao không sử dụng năng lực với chúng tôi?"
"Trong ảo giác, chỉ có thể ảnh hưởng chính mình." Thương Kiến Diệu cười tươi đáp lại: "Chờ thoát khỏi ảo giác, tôi sẽ sử dụng năng lực với từng người một, không thể để cho mọi người ngăn cản tôi được."
"Phù, ngay cả xuất phát điểm của tư duy cũng thay đổi rồi." Tưởng Bạch Miên không nói gì thêm, sợ lỡ như nói trúng câu nào đánh thức Thương Kiến Diệu, làm cho hắn không bị năng lực "chú hề suy luận" ảnh hưởng nữa.
Cô giơ tay phải lên, nã một phát súng vào vị trí chiếc ghế trong trí nhớ.
Tiếng súng nổ cũng kéo tới thay đổi, bốn người của tổ điều tra thế giới cũ đồng loạt ra khỏi ảo giác.
Lúc này, tên người Vô Tâm nam và đứa bé đã biến mất, chỉ để lại một loạt vết máu dẫn tới đường ra khác của căn phòng.
Mà người Vô Tâm nữ kia thì đứng ở cửa, vẫn chưa đi xa.
Thấy đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu tỉnh táo lại, cô ta với đôi mắt đục ngầu lại khom người xuống, hệt như đang cúi chào bọn họ.
Sau đó, cô ta xoay người chạy trốn khỏi căn phòng này, biến mất trong hành lang đối diện.
"Năng lực phục hồi cũng mạnh đấy..." Thi thoảng trọng điểm chú ý của Tưởng Bạch Miên cũng không đúng hệt như Thương Kiến Diệu vậy.
Lúc này Thương Kiến Diệu đi tới bên cạnh cô, mở miệng nói:
"Tổ trưởng, cô xem: Cô thích Kiều Sơ; Rất nhiều người đều thích Kiều Sơ; Cô không cách nào có được hắn; Cho nên?"
Biểu cảm trên mặt Tưởng Bạch Miên thay đổi vài lần, cuối cùng cô hung tợn đáp lại:
"Cho nên tôi phải đánh hắn ngất xỉu rồi kéo về!"
Thương Kiến Diệu không tỏ vẻ đồng ý, cũng không phản đối, tiếp tục dùng biện pháp tương tự làm cho Bạch Thần và Long Duyệt Hồng sinh ra ý định tấn công Kiều Sơ.
Đương nhiên ham muốn tấn công đó của bọn họ không tới từ một chỗ, một người là muốn cưỡng ép ngủ người ta, một người là vì tự ti mà sinh ra tâm lý bóp méo.
Sau khi hoàn thành mọi chuẩn bị, Thương Kiến Diệu vỗ một bên khẩu súng trường, cười nói:
"Bây giờ tổ hợp của chúng ta có thể được gọi là 'liên minh chiến tuyến thất tình' rồi."
Tưởng Bạch Miên trợn trắng mắt, nhấn mạnh:
"Chờ lát nữa không được để Kiều Sơ tới quá gần, hắn cũng là người thức tỉnh, chắc chắn còn có năng lực khác. Hắn vừa xuất hiện ở cửa vào hành lang, chúng ta lập tức nổ súng. Ừm, mỗi người nhắm vào một vị trí khác nhau, tạo nên mạng lưới hỏa lực đan xen."
"Rõ." Đám người Thương Kiến Diệu đáp lại với âm lượng không lớn lắm.
Sau khi kiểm tra lại một lần nữa, Tưởng Bạch Miên cầm bộ đàm giắt ở đai vũ trang, bấm nút rồi nói:
"Chúng tôi đã đến cuối hành lang, gặp một người Vô Tâm cao cấp và hai người Vô Tâm bình thường. Người Vô Tâm cao cấp kia đang sinh con, không tấn công chúng tôi gì mấy, trực tiếp chạy thoát khỏi nơi này."
Vài giây sau, từ trong bộ đàm vang lên giọng nói lạnh lùng của Kiều Sơ:
"Các người ở đó chờ tôi sang."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn