Chương 42: "Kẻ lừa đảo"
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Việc Tịnh Pháp ứng đối như vậy, đám người Thương Kiến Diệu không phải là không ngờ tới, chỉ là bọn họ cho rằng Tịnh Pháp không thể nào phán đoán ra chính xác ý đồ của bọn họ trước, trực tiếp dùng sách lược là vòng qua sự dây dưa của thiết bị giáp cốt để tiếp tục đuổi theo xe Jeep. Bọn họ tin rằng chí ít cũng phải sau vài vòng nữa thì Tịnh Pháp mới kịp nhận ra.
Ai ngờ vị thầy tu máy móc Tịnh Pháp này lại nắm bắt từ trước ý đồ cơ bản nhất của bọn họ, hệt như Tha Tâm Thông không bị hạn chế về khoảng cách vậy.
Thương Kiến Diệu không hỏi Bạch Thần nên làm gì bây giờ, mà dựa theo tình huống xấu nhất mà bọn họ đã dự đoán để bắt đầu xử lý: Vòng qua tuyến đường bên trong vết xe, đuổi Tịnh Pháp ra những tuyến đường bên ngoài, tranh thủ có thể kiên trì một khoảng thời gian làm cho xe Jeep có thể đi vào khu vực thường xuyên có người qua lại trên hoang dã Hắc Chiểu.
Lộ trình di chuyển của tuyến đường bên trong chắc chắn nhỏ hơn đường bên ngoài, khi thiết bị giáp cốt đối mặt với người máy "trí tuệ nhân tạo" thì có thể giảm thấp sự không đủ về tốc độ phản ứng và mức độ lưu loát.
Cứ như thế, một con người mặc một khung xương kim loại màu đen và một thầy tu bản thân đã là người máy kim loại màu sắt đen điên cuồng chạy trốn, lao vọt, đuổi theo bên cạnh đầm lầy, rừng thưa trên hoang dã. Cả hai bên đều không hề tiếc nguồn năng lượng trên người.
Trong quá trình đó, Thương Kiến Diệu đã nhiều lần định phóng lựu đạn và viên đạn từ vũ khí điện từ, nhưng Tịnh Pháp đều có thể đổi hướng đúng lúc, kéo giãn khoảng cách, không hề có ý định phát động chiến đấu vào lúc này.
Thương Kiến Diệu ra sức sử dụng thiết bị giáp cốt nhìn lượng điện dần hạ xuống, nhìn khoảng cách giữa mình và xe Jeep dần rút ngắn lại, tuy trong lòng nôn nóng, nhưng không thể làm được gì.
Nếu Tịnh Pháp lựa chọn rút ngắn khoảng cách, kịch chiến với hắn, hắn còn có thể tùy cơ ứng biến, liều mạng bất chấp sống chết, nhưng như bây giờ thì khiến hắn như mắc bệnh nan y mãn tính, thuốc và châm cứu vô dụng, cảm giác như đang từng bước tiến gần tới cái chết.
"Đừng nóng vội." Trong loại trạng thái chạy tốc độ cao và nhảy lên liên tục thế này, Bạch Thần không làm được gì cả, nhưng cô nhạy bén nhận thấy sự thay đổi về trạng thái tinh thần của Thương Kiến Diệu.
Tưởng Bạch Miên không để súng lựu đạn lại cho cô, Bạch Thần không hề để ý. Theo cô thấy, tổ trưởng làm vậy là đề phòng thầy tu máy móc Tịnh Pháp vượt qua thiết bị giáp cốt, lao thẳng tới xe Jeep. Vả lại nhiệm vụ hiện tại của Bạch Thần là dẫn đường chứ không phải chiến đấu.
Thương Kiến Diệu không đáp lại, nhưng rõ ràng hắn đã giảm số lần rời khỏi đường bên trong, không còn nóng vội như trước.
Đồng thời dấu vết bánh xe Jeep ở khu vực này liên tục hay đổi, rõ ràng là đã nhiều lần chuyển hướng, làm cho Tịnh Pháp khó có thể dựa vào dấu vết dự đoán hướng chạy của xe, không thể không tới gần đường xe để tìm kiếm dấu vết bánh xe cuối cùng.
Điều này đã làm cho Thương Kiến Diệu tìm được một cơ hội.
Hắn giơ cánh tay trái lên, dựa vào ký hiệu của "Hệ thống nhắm bắn chính xác" gợi ý, nhắm tới hướng khác bắn ra một quả lựu đạn.
Thầy tu máy móc Tịnh Pháp vừa hoàn thành một lần đổi hướng thoạt trông như không thể nào né tránh được nữa.
Ánh sáng đỏ sáng rỡ trong mắt gã, các khớp xương kim loại ở mắt cá chân và đầu gối uốn cong khác hẳn kết cấu con người, cưỡng ép chuyển hướng một lần nữa, nhảy vọt lên không trung.
Đùng!
Quả lựu đạn kia nổ tung, hệt như một bông pháo hoa đang nở rộ.
Nhưng cú nổ đó chậm hơn Tịnh Pháp một nhịp, nên không thể nuốt luôn nhà sư người máy này.
Ngay khi Thương Kiến Diệu thất vọng vì bản thân không thể nắm bắt được cơ hội này, thì từ một gốc cây gần đó, một quả lựu đạn phóng nhanh tới!
Nó nhắm thẳng vào Tịnh Pháp đang ở giữa không trung, thế đã cạn kiệt.
Đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ của Tịnh Pháp theo bản năng nhìn qua, thấy Tưởng Bạch Miên với mái tóc đuôi ngựa, mặc áo ngụy trang màu xám, đang vác khẩu súng lựu đạn.
Vị tổ trưởng của tổ điều tra thế giới cũ lại không theo xe Jeep chạy xa mà trốn trên cây!
Mắt thấy bản thân khó mà né được quả lựu đạn đó, tấm nắp kim loại sau lưng và dưới chân Tịnh Pháp tự động mở ra, để lộ khoảng trống to bằng nắm đấm tối om, sâu thẳm.
Trong tiếng xùy, một luồng khí màu trắng phun ra từ trong lỗ kia, khiến Tịnh Pháp ở giữa không trung chợt lướt ngang ra ngoài.
Đùng đùng!
Quả lựu đạn với lượng thuốc nổ cao nổ tung cách chỗ tên thầy tu máy móc này không xa, sóng xung kích từ vụ nổ lan ra khiến người gã nghiêng ngả, nhất thời khó giữ được cân bằng.
Tuy Thương Kiến Diệu không rõ vì sao tổ trưởng lại đột nhiên xuất hiện ở đây, nhưng hắn không lãng phí cơ hội, lập tức giơ tay phải lên, dựa vào hệ thống nhắm chính xác, dùng vũ khí điện từ của thiết bị giáp cốt nhắm thẳng Tịnh Pháp đang mất cân bằng giữa không trung, mà lại còn khó có thể phun ra dòng khí màu trắng kia lần nữa.
Ngay khi hắn định bóp cò thì hắn và Bạch Thần đột nhiên nhìn thấy nhưng bóng người hư ảo bụng phồng to, đang điên cuồng nhét bùn đất vào trong miệng.
Điều này làm cho bọn họ tin rằng bản thân cũng vô cùng đói khát.
"Cõi Ngạ Quỷ!"
Tịnh Pháp nhờ cú lướt ngang vừa rồi rút ngắn khoảng cách giữa gã và thiết bị giáp cốt về còn hai mươi mét!
Bạch Thần vội dùng hai tay đưa vào trong túi áo, lấy lương khô và thanh năng lượng ra.
Cũng vì vậy mà cô mất cân bằng, ngã nhào từ trên ba lô năng lượng của thiết bị giáp cốt xuống đất.
Nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc cô điên cuồng mở túi, nhét đồ ăn vào trong miệng.
Cùng lúc đó, Thương Kiến Diệu thì lại không làm động tác tương tự.
Ở khu vực cằm nơi không bị mũ giáp kim loại kia che phủ, miệng hắn hơi há, lộ ra hình ảnh bên trong: Một miếng lương khô bị nước bọt ngâm tới mức nở phồng lên, nhét kín hơn nửa khoang miệng.
Thương Kiến Diệu không ngừng nhai nuốt miếng lương khô này, dùng nó để làm dịu cơn đói khát mà hắn tự nhận.
Điều này khiến hai tay hắn không có lập tức rút lại để tìm đồ ăn!
Trước khi rời khỏi xe Jeep, hắn dùng lý do ăn cơm nhét một mảnh lương khô vào miệng, nhưng không hề nuốt xuống, chính là để khi bị "Cõi Ngạ Quỷ" ảnh hưởng thì có thể tranh thủ được một hai giây!
Bắt lấy cơ hội mà chỉ giây lát sẽ vụt lướt qua này, Thương Kiến Diệu vừa điên cuồng nhai nuốt lương khô trong miệng, cũng nở một nụ cười méo mó, vừa bóp cò.
Trong tiếng điện xẹt xẹt, một viên đạn được bọc trong hồ quang màu trắng bạc dùng tốc độ siêu cao khó mà miêu tả được nhanh chóng lướt qua khoảng cách hai mươi mét, bắn thẳng vào kim loại màu đen trước ngực Tịnh Pháp.
Hai tiếng đùng và keng gần như đồng thời vang lên, trước người Tịnh Pháp xuất hiện một vết lõm to bằng nắm đấm nhìn thấy rõ.
Ở chỗ lõm đó, kim loại màu đen kia vỡ ra và rơi xuống, để lộ những đường dẫn và linh kiện được giấu bên dưới.
Xung quanh là những vết nứt lan tràn ra hệt như một tấm mạng nhện.
Kèm theo vết thương đó là động năng của vũ khí điện từ thổi bay Tịnh Pháp ra ngoài, làm cho gã hệt như một con diều bị đứt dây.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên trên cây đã buông khẩu súng lựu đạn xuống, sau đó kéo cánh tay trái, ném ra một cây nẹp kim loại được quấn quanh bởi vô số điện quang màu trắng bạc.
Keng!
Cây nẹp kim loại hệt như con rồng sấm sét đâm thẳng vào vết lõm trước ngực Tịnh Pháp, đánh gã từ trên không trung "cắm" thẳng xuống đất.
Trong tiếng bùm, từng tia hồ quang hệt như vô số cánh hoa nở rộ, thuận theo linh kiện và đường dẫn ở vết lõm mà nở rộ trong cơ thể Tịnh Pháp.
Cơ thể vị thầy tu máy móc này cứng ngắc, ánh sáng màu đỏ trong đôi mắt dần tối xuống, hệt như đã biến thành một tảng đá.
Hiệu quả của "Cõi Ngạ Quỷ" bao phủ xung quanh cũng biến mất theo.
Thương Kiến Diệu thấy thế, vội vàng đổi vị trí, dùng vũ khí điện từ chỉ thẳng vào đầu Tịnh Pháp.
Hắn còn chưa kịp nhắm xong thì ánh sáng đỏ lại sáng bừng lên trong mắt Tịnh Pháp.
Cơ thể được cấu tạo nên từ khung xương toàn kim loại của gã đột nhiên nhảy vọt lên, mang theo cây nẹp kim loại và điện lưu màu trắng bạch vẫn còn đang xè xè nhảy tới phương xa.
Sau đó, vị thầy tu máy móc này liên tục đổi hướng, cắm đầu chạy như điên.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên mới lại bồng khẩu súng lựu đạn kia lên.
Cô nói to, khó nén được sự thất vọng trong giọng nói:
"Quả nhiên gã có bộ hệ thống dự phòng khẩn cấp và kết cấu khung máy dự bị!"
Thương Kiến Diệu vốn định đáp lại tổ trưởng, nhưng trong cổ họng và miệng đầy những "hài cốt" của miếng lương khô, làm cho hắn nghẹn tới mức mắt trợn trắng, hoàn toàn không thể nói được.
Trái lại Bạch Thần, không hề nhét cả thanh năng lượng vào miệng, sau khi nuốt phần còn lại xong, cô cất cao giọng hỏi:
"Muốn đuổi theo không?"
Cô đang hỏi thay Thương Kiến Diệu.
Tưởng Bạch Miên nhìn hướng nơi bóng dáng Tịnh Pháp biến mất, lắc đầu nói:
"Không kịp rồi, vả lại lần này gã chỉ muốn chạy trốn, nên sẽ nhanh hơn cả thiết bị giáp cốt."
Dứt lời, cô nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên cây, đi tới chỗ Bạch Thần và Thương Kiến Diệu, an ủi:
"Nhưng cũng không sao, gã đã bị chúng ta làm cho bị thương nặng. mà hệ thống dự phòng khẩn cấp và kết cấu khung máy dự bị chắc chắn chỉ còn chắc năng cơ bản, không thì cơ bản là không làm được.
Nói đơn giản, trước khi Tịnh Pháp sửa chữa xong cho bản thân, gã không có khả năng tiếp tục truy lùng chúng ta. Hiện tại gã hẳn là cũng không cách nào dùng hệ thống vũ khí với hệ thống nghe lén nữa."
Bạch Thần thở phào một hơi:
"Vậy chúng ta có đủ thời gian thoát khỏi phạm vi truy tìm của gã rồi."
Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã nuốt xong miếng lương khô trong miệng, buột miệng hỏi:
"Tổ trưởng, sao cô lại ở đây? Không phải tới nhà ga Nguyệt Lỗ hội hợp sao? Xe Jeep đâu rồi?"
Tưởng Bạch Miên nghe thì cười một tiếng:
"Phương án đó là lừa hai người đấy."
Cô cười tới mức mắt cong cong:
"Không lừa các người thì làm sao lừa được Tịnh Pháp chứ?"
"..." Thương Kiến Diệu và Bạch Thần lập tức có chút ngơ ngác.
Tưởng Bạch Miên bồng súng lựu đạn, nhìn quanh một lượt rồi nói:
"Từ việc Tịnh Pháp có thể ở lò cao của nhà máy thép 'cảm ứng' được giọng của phụ nữ ở cửa chính, tôi đã nghi ngờ hệ thống nghe lén của gã còn mạnh hơn những gì chúng ta tưởng tượng. Về điều này, sau đó, ở vài mặt thì còn thể hiện tới một mức độ nhất định, để cho tôi lại càng hoài nghi.
Ví dụ như làm sao gã dám chạy vòng quanh, bày ra tư thế tiêu hao trường kỳ, ngộ nhỡ chúng không chỉ có một cục pin dự phòng thì sao?
Hay như lần đầu tiên gã tập kích chúng ta, tại sao lại chọn vị trí ghế lái phụ mà không phải là ghế lái càng quan trọng hơn? Gã đâu có quen biết chúng ta, làm sao biết được tôi là tổ trưởng, là người có uy hiếp nhất về ngoài mặt? Tôi và Bạch Thần đều thương lượng qua trước nếu Tịnh Pháp đột kích ghế lái thì nên làm gì: Tôi vừa giơ khẩu súng lựu đạn, cô ấy sẽ cúi người xuống, làm cho lựu đạn bay qua khu vực điều khiển, ra ngoài cửa sổ, bắn lên mục tiếu. Kết quả là không thể tạo ra được công dụng như ý muốn.
Có hoài nghi đó, tôi mới cố ý dẫn dắt cho các anh thảo luận, tạo ra một kế hoạch hội hợp ở nhà ga Nguyệt Lỗ, xem liệu Tịnh Pháp có mắc mưu hay không. Kỳ thật, cho dù gã không 'nghe' thấy, không mắc mưu, thông qua những gì các người thể hiện, sớm muộn gì gã cũng phát hiện ra mục đích của hai người là kéo dài thời gian, là làm cho xe Jeep có thời gian rời khỏi phạm vi truy tìm của gã.
Cho nên, sau khi liên tục đổi hướng ở chỗ này rồi, tôi nhanh chóng dừng xe lại, núp trên cây cách đó không xa, cũng khiến Long Duyệt Hồng tiếp tục lái xe đi tiếp, dặn anh ta chạy được mười phút thì dừng lại chờ chúng ta."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn