Chương 59: "Người điều tiết" bầu không khí
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Ngay khi Tưởng Bạch Miên cảm thán là rốt cuộc rắc rối đã qua, có thể bước lên con đường đã định sẵn từ đầu, một giọng nam trầm trầm có vẻ hùng hồn vang lên:
"Khi Tưởng Bạch Miên nói ra những lời này, cô không ngờ rằng chuyện này còn xa mới kết thúc, ngọn sóng vận mệnh đã đẩy cô đi theo một con đường hoàn toàn ngược lại..."
Tưởng Bạch Miên ngạc nhiên quay đầu nhìn Thương Kiến Diệu:
"... Sao anh đột nhiên lại nói lời này?"
Thương Kiến Diệu thành thật đáp:
"Trong đầu tôi vừa nghĩ tới câu nói đó, có lẽ là cảm ứng được ý trời từ nơi sâu xa mờ mịt."
Tưởng Bạch Miên cực kỳ ngờ vực, Long Duyệt Hồng thì do dự nói:
"Lời này, hình như tôi nghe ở đâu rồi... Đúng rồi, trong chương trình đài phát thanh lúc trước!"
Chỉ sửa tên người đi mà thôi!
Trạm phát thanh thuộc Bộ phận Giải trí của công ty Sinh Vật Bàn Cổ không chỉ làm mỗi "Bản tin giờ tròn", mà còn làm các chuyên mục khác như "m nhạc đêm khuya", "Đọc truyện", các một trong không nhiều những món giải trí tinh thần cho các nhân viên.
Vẻ mặt nghiêm túc rút khỏi khuôn mặt Thương Kiến Diệu, thay vào đó là nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời:
"Mọi người không thấy lời kịch này phối với cảnh tượng ban nãy, đặc biệt có cảm giác sao?"
Tưởng Bạch Miên bật cười:
"Lại còn phối lời kịch nữa? Ừm... Không tệ, xem ra tâm tình mọi người vẫn còn khá ổn."
Cô đảo mắt qua, thấy vẻ mặt Bạch Thần có chút mờ mịt.
Cô gái nhỏ nhắn này đứng đó, không biết nên làm sao để gia nhập đề tài này.
"Có phải cảm thấy hơi cô đơn? Cảm thấy mình như người ngoài cuộc không?" Tưởng Bạch Miên mỉm cười hỏi thẳng.
Sắc mặt Bạch Thần biến đổi, cô vô thức mím môi:
"Vốn chính là người ngoài mà."
Bởi vì cô chưa phải nhân viên chính thức, mà một số tin tức trong đài phát thanh là không được tiết lộ ra ngoài, cho nên hiện tại cô đang ở khu vực cho các nhân viên không chính thức, nơi không mắc đường dây tương ứng.
Điều này làm cho cô có chút không hiểu khi nghe nói về những đề tài liên quan.
Nếu không nhờ trước kia ở một điểm tụ cư cô từng nhìn thấy loa phóng thanh dùng để đưa mệnh lệnh, ở tầng lầu trong Bộ phận An toàn cũng được nghe báo giờ tròn, có lẽ cô chưa hẳn đã hiểu hai từ "phát thanh" có nghĩa là gì, hệt như rất nhiều thợ săn di tích biết trong phế tích nhà máy thép có tòa nhà sập là của đài phát thanh, nhưng lại không rõ đài phát thanh là cái gì.
"Không được nói như vậy, không ít nhân viên cao cấp trong công ty, thậm chí có một số là tầng quản lý, đều xuất thân từ dân du cư hoang dã. Chờ khi cô được chuyển lên làm nhân viên chính thức là có thể tham gia thống nhất hôn phối, đến lúc đó đều là người một nhà." Tưởng Bạch Miên an ủi hệt như đã chuẩn bị sẵn từ trước: "Vả lại, cô cảm thấy tình nghĩa giữa chúng ta sâu sắc, hay tình nghĩa giữa tôi với thành viên Hội đồng Quản trị vốn chẳng được tiếp xúc mấy sâu sắc hơn?
Cùng trải qua sinh tử, chúng ta chính là chị em khác cha khác mẹ, sao có thể coi là người ngoài?"
"Chúng tôi thì sao?" Thương Kiến Diệu cười nói chêm vào.
"Các anh?" Tưởng Bạch Miên còn tỏ ra nghiêm túc suy tư hai giây: "Tạm thời không thể nói là chị gái và em trai khác cha khác mẹ, lỡ sau này đến lúc thống nhất hôn phối, một trong hai anh được ghép thành một cặp với Bạch Thần thì sao?"
Bạch Thần nghe tiền bối dân du cư hoang dã gia nhập "Sinh Vật Bàn Cổ" nhắc tới chuyện thống nhất hôn phối, nghe vậy thì không nhịn được quan sát Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng vài lần, vẻ mặt dường như không được vui vẻ cho lắm.
"Tôi biết, cô có chút tự ti." Thương Kiến Diệu dường như rất hiểu ý của Bạch Thần.
Với sự từng trải, kiến thức và tu dưỡng của mình, giờ khắc này các cơ trên mặt Bạch Thần cũng có chút vặn vẹo, không biết là nên tức giận mắng lại, hay là vừa bực mình vừa buồn cười đáp.
"Anh thì thôi, người vô tâm vô phế thế nào mới để ý đến anh chứ? Chậc, nếu như anh là người câm điếc, tay chân tàn tật, có lẽ số người thích anh sẽ nhiều hơn đôi chút." Tưởng Bạch Miên đùa giỡn lại không chút khách khí.
Khi nói với Thương Kiến Diệu, cô không cần phải quá cẩn thận. Thông qua những ngày ở chung này, cô đã bước đầu khẳng định nội tâm của đối phương khá mạnh mẽ, sẽ không bị những lời nói tương tự làm tổn thương.
Trái lại, khi nói với Long Duyệt Hồng thì không thể nói như vậy được.
Là một tổ trưởng, từ xưa tới nay Tưởng Bạch Miên luôn hiểu rằng con người không ai là giống ai, người khác biệt thì có cách đối xử khác biệt.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô rất được chào đón trong Bộ phận An toàn.
Long Duyệt Hồng, vốn bị Bạch Thần đánh giá và vẻ mặt tiếp đó của cô làm cho có chút tự tin, cũng bị Thương Kiến Diệu chọc cười, chút tự tin mới nhú trong lòng cũng lập tức tan biến.
Lúc này Bạch Thần nghiêng đầu nói với Long Duyệt Hồng:
"Xin lỗi nhé, ban nãy tôi tưởng tượng cảnh các anh làm chồng tôi, cảm thấy hơi kỳ quặc, không quen cho lắm, chứ không có ý gì khác."
"Không sao, không sao." Long Duyệt Hồng nhanh nhảu đáp lại.
Tưởng Bạch Miên thì cười tủm tỉm hỏi:
"Nếu không cảm thấy kỳ quặc thì sao?"
"Thì tìm cơ hội ngủ người ta thôi." Bạch Thần thuận miệng đáp.
"Hả?" Long Duyệt Hồng khiếp sợ ra mặt.
Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên cũng có chút nhướng nhướng mày.
Không biết vì sao mà Bạch Thần bỗng dưng muốn cười:
"Ở trên Đất Xám, đây là chuyện rất bình thường. Nếu thích người ta thì cố gắng ngủ người ta, phải ngủ cho nhanh vào, nếu chờ tới hôm sau, có khi anh ta hoặc tôi sẽ vì đủ thứ vấn đề mà chết.
Tổ trưởng, tôi vẫn cho rằng cô là người giàu kinh nghiệm, kết quả..."
"Ha ha." Tưởng Bạch Miên cười khan hai tiếng: "Trọng tâm của tôi không nằm ở hướng này."
Cô chợt tỏ vẻ suy tư:
"Đây là một điểm nên ghi chép lại. Sau khi thế giới cũ bị hủy diệt, người trên Đất Xám vì hoàn cảnh sinh tồn quá khắc nghiệt nên đã tự hình thành một loại phong tục nhân văn."
Trải qua cuộc "thảo luận" như vậy, Bạch Thần bỗng cảm thấy khoảng cách giữa mình và Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu trở nên gần gũi hơn rất nhiều, lúc này cô mới thật sự có cảm nhận là chiến hữu gắn bó sinh tử với nhau.
Khi cô còn là dân du cư hoang dã, đã cùng không ít người trải qua đủ loại thử thách sinh tử, nhưng phần lớn đều là bị hoàn cảnh, tình thế ép buộc, hai bên hoàn toàn chưa có giao tình gì cả, chờ khi thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm, thậm chí còn ngầm hại nhau.
Cho nên, tuy rằng phía trước cô đã cùng đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu cùng nhiều lần đối mặt với nguy hiểm khó khăn, nhưng cô chỉ kính nể tố chất của Tưởng Bạch Miên, sợ hãi năng lực của Thương Kiến Diệu, và thương hại Long Duyệt Hồng khi bị bắt ép phải trưởng thành, về tâm lý thì cô vẫn duy trì một khoảng cách không nhỏ với bọn họ.
Ngay khi Bạch Thần đang đầy cảm xúc, Tưởng Bạch Miên đột nhiên đưa mắt sang nhìn cô, lại cười nói:
"Thế nào? Có phải là thật sự có cảm giác là một thành viên của đội rồi không?"
Bạch Thần nhìn nụ cười rực rỡ của Tưởng Bạch Miên, không nhịn được nhắm mắt lại:
"Tổ trưởng..."
Cô không ngờ Tưởng Bạch Miên lại có thể nắm bắt được trạng thái tâm lý của cô chính xác như thế.
Tưởng Bạch Miên cười ha ha nói:
"Là một tổ trưởng, ngoài việc giúp tăng thực lực của mọi người lên, tôi còn phải luôn luôn chú ý tới vấn đề tâm lý của mọi người nữa.
Đừng thấy bình thường tôi chủ yếu hướng dẫn hai lính mới, à không, một tên khốn kiếp với một lính mới, kỳ thật tôi luôn chú ý tới cảm giác và sự thể hiện của cô. Trong một khoảng thời gian rất dài sau này, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với vô số nguy hiểm, sau lưng chúng ta cần đồng đội bảo vệ, tình cảm của chúng ta chắc chắn còn sâu sắc hơn chị em ruột thịt.
Lúc tôi nói rồi, mỗi một quyết định mà tôi đưa ra đều cố gắng đảm bảo sự sống sót của tổ viên. Những lời này không chỉ là nói với Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu, mà cũng là nói với cô nữa."
Bạch Thần im lặng đứng đó, miệng ngậm chặt nhìn Tưởng Bạch Miên, hồi lâu không nói gì.
"Tiếc rằng tổ trưởng là nữ, không thì tối hôm nay tôi muốn ngủ cô rồi."
Người nói những lời này không phải Bạch Thần, mà là Thương Kiến Diệu ở bên cạnh cố ý giả giọng nói ra.
Bạch Thần kinh ngạc quay đầu nhìn vào kẻ vốn thường hay hành động khác người này.
"Tôi phối âm giúp cô." Thương Kiến Diệu thành khẩn gật đầu.
"Tôi nào có nghĩ như thế!" Bạch Thần thốt lên phản bác, khuôn mặt rõ ràng hơi đỏ lên.
"Chính là có nghĩ như vậy chứ sao." Thương Kiến Diệu cố gắng khuyên nhủ.
"Câm miệng!" Tưởng Bạch Miên rốt cuộc không nhịn được, vừa bực mình vừa buồn cười quát to: "Anh không thể đứng đắn một chút được sao?"
Thương Kiến Diệu động lông mày:
"Phần lớn thời gian tôi đều rất đứng đắn, có phần nhỏ là để khuấy động bầu không khí thôi. À, còn một số thời điểm ngẫu nhiên là thật sự không khống chế nổi bản thân, tôi có giấy chứng nhận của bác sĩ!"
Hắn nói rất đúng tình hợp lý.
"Tôi cảm ơn anh nhé!" Tưởng Bạch Miên đáp lại, hơi có chút như nghiến răng nghiến lợi.
Trải qua chuyện thầy tu máy móc Tịnh Pháp, hiện giờ Bạch Thần và Long Duyệt Hồng cũng đoán được thi thoảng tư duy của Thương Kiến Diệu lệch đường ray là vì sao, nên không tiếp những lời này, mà cứ để mặc nó lướt qua.
Sau khi "cảm ơn" xong, Tưởng Bạch Miên lại thầm trách Thương Kiến Diệu một câu:
"Thật là, anh khiến Bạch Thần hết cảm động luôn rồi kìa!"
"..." Bạch Thần không biết nên khóc hay nên cười, liếc nhìn tổ trưởng một cái, không muốn tiếp tục đề tài này.
Đừng có suốt ngày treo cái chuyện cảm động này bên miệng mãi vậy!
Xấu hổ lắm!
Tưởng Bạch Miên thấy bầu không khí đã được điều tiết trở lại bình thường, thầm cười một tiếng, rồi vung tay:
"Đi, xuất phát!"
Bởi vì đã tới dải đồi núi chỗ trấn Hắc Thử, bọn họ không quay trở lại phế tích nhà máy thép nữa, mà trực tiếp xuất phát tới một chỗ hơi chệch hướng đông nam, đó chính là phương hướng của trấn Kỳ Phong.
Mùa thu mưa nhiều, xe Jeep chạy tới tầm trưa thì mây càng lúc càng dày, sắc trời âm u hẳn, mưa tí tách rơi trên hoang dã.
Mưa không lớn lắm, nhưng lại dệt nên cảm giác mù mù mịt mịt, làm cho tầm nhìn của Bạch Thần đang phụ trách lái xe thu hẹp lại.
Không lâu sau, xe Jeep đi tới bên bờ một con sông trông có vẻ khá lớn và sâu.
Sông này tên là Lục Hà, được đặt tên vì dưới đáy sông luôn mọc một loại sinh vật có màu xanh lục của tảo, là "sông mẹ" của rất nhiều sinh vật trong hoang dã Hắc Chiểu.
Lúc này, cây cầu vốn đã lâu không được tu sửa bắc qua sông Lục Hà đã gãy đoạn từ giữa, một phần lớn rơi xuống sông.
"Trông giống bị người ta nổ cho gãy..." Tưởng Bạch Miên cẩn thận nhìn, đưa ra phán đoán bước đầu: "Chúng ta đi tới hạ du, đến chỗ cây cầu khác."
Cô vừa dứt lời, chợt thấy một người đi ra từ phía sau một cây trụ cầu trên bờ.
Trong màn mưa mù mịt, người này mặc áo gió màu đen, đeo đôi găng tay cùng màu, cao chừng một mét tám, mái tóc chải chuốt chỉnh tề ra sau.
Y đeo một khẩu súng trường màu bạc dài dài, có vẻ ngoài trông khá kỳ quặc, một tay cầm chiếc ô màu đen, một tay buông thõng, từng bước thong thả đi tới chỗ xe.
Tuy không nhìn thấy rõ khuôn mặt của đối phương, nhưng đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu đột nhiên có cảm giác không thể dời mắt đi được. Bạch Thần vốn định đánh tay lái cũng theo bản năng dừng động tác lại, đạp chân phanh.
Không lâu sau, người kia tới gần, để lộ ra một khuôn mặt anh tuấn góc cạnh, mày kiếm mắt sáng, tóc đen mắt vàng.
Y gõ lên cửa sổ ghế lái, mỉm cười nói:
"Cuối cùng cũng thoát được con quái vật nhiệt tình kia. Các vị, có thể chở tôi một đoạn đường được không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn