Chương 69: Giao chiến
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Bóng đêm đặc quánh, Long Duyệt Hồng đi bên trái đội ngũ càng chạy càng có chút kinh hồn bạt vía.
Kỳ thật, khoảnh khắc mới rời khỏi phòng 605, anh ta không sợ hãi như vậy, bởi vì khi đó chưa gặp được kẻ địch hoặc quái vật được gọi là nguy hiểm, người Vô Tâm thi thoảng xuất hiện thậm chí còn chưa kịp làm gì thì đã bị tổ của anh ta giải quyết nhẹ nhàng thoải mái.
Điều này làm Long Duyệt Hồng cảm thấy ta lên thì cũng làm được. Mà sự thật cũng là như vậy, một người chỉnh sửa gen mang theo hai khẩu súng lục, tay cầm khẩu súng trường như anh ta, nếu thật sự đối mặt với người Vô Tâm, cho dù đối phương cũng có vũ khí, anh ta chỉ cần vượt qua sự căng thẳng là có thể giải quyết gọn gàng hai ba tên.
Đương nhiên trong chiến đấu bằng vũ khí nóng, sơ suất và lơ là có thể khiến một người trưởng thành bị xử lý như một đứa bé. Long Duyệt Hồng tự hỏi, nếu gặp được người Vô Tâm tập kích, không phải là khẳng định một đối đầu với một thì anh ta ắt sẽ thắng, chẳng qua kẻ địch chính là như thế, không mang tới quá nhiều áp lực tâm lý cho anh ta.
Chờ khi nhìn thấy Ngô Thủ Thạch, người từng thân thiết nói chuyện với mình chết một cách kỳ dị trong giấc mơ, mà đội của mình thì còn chẳng phát hiện tung tích "hung thủ" đâu, Long Duyệt Hồng bắt đầu căng thẳng và lo âu.
Lúc trước Tưởng Bạch Miên đã nói với anh ta, bị thương tâm lý trong chiến tranh chủ yếu không đến từ việc chính bản thân mình giết chết kẻ đối địch, mà là người mình quen biết, chiến hữu ở chung sớm chiều bị trúng đạn ngay trước mặt bạn, chết vô cùng thảm thiết.
Điều này không chỉ đưa tới nỗi đau đớn tột cùng mãnh liệt, mà còn có thể khiến người ta không kìm được nghĩ rằng liệu người kế tiếp có phải mình hay không, từ đó khó mà kiềm chế được cơn căng thẳng, luôn mơ thấy ác mộng, dẫn đến nóng nảy, lo âu, bực bội, khó có thể tập trung.
Giờ phút này, Long Duyệt Hồng cảm thấy mình có chút triệu chứng về mặt này.
Đồng thời việc không biết gì về "hung thủ" lại càng làm nổi bật và sâu sắc hơn nỗi sợ hãi này.
Trong phế tích thành phố tĩnh lặng, âm thanh truyền vào trong tai Long Duyệt Hồng chỉ có tiếng bước chân khi chạy của năm người bọn họ, ngoài ra chẳng còn động tĩnh nào khác. Ở sâu trong bóng tối xung quanh, trong những tòa nhà cao tầng hai bên, dường như đang lẳng lặng tạo ra một tấm lưới săn bắn.
Đúng lúc này, Long Duyệt Hồng nghe thấy giọng nói cao vút đầy dồn dập của tổ trưởng:
"Cẩn thận!"
Bởi vì đã trải qua không ít tình huống nguy hiểm trong lần huấn luyện thực địa hoang dã này, Long Duyệt Hồng tin tưởng khá cao vào Tưởng Bạch Miên, nghe vậy thì không chút do dự, như phản xạ có điều kiện nhào về chiếc xe hơi màu đỏ "bụi" bên đường.
Gần như cùng lúc, Tưởng Bạch Miên cũng nhảy lên, xoay người giữa không trung, giơ cánh tay phải đang cầm khẩu súng lục Liên Hiệp 2020.
Pằng!
Tầng ba của tòa nhà bên trái đường, một cửa sổ thủy tinh vỡ tan, bóng người bên cạnh cửa sổ loạng choạng rồi ngã ra đằng sau.
Ánh trăng và ánh sao mỏng manh chiếu xuống, bóng người kia có răng nanh dài, đôi mắt đục ngầu, vừa nhìn đã biết không phải con người bình thường.
Theo sát sau đó, tiếng choang choang vang lên, từ trên tầng khác của tòa nhà kia, từng tấm kính thủy tinh lại bị đánh vỡ, từng bóng người lộ ra.
Đám mây di chuyển, ánh trăng lại rải xuống, chiếu sáng mọi thứ.
Những bóng người kia tóc tai bù xù hệt như tổ chim, khuôn mặt gầy quắt, lông to và dài, quần áo không quá rách rưới, nhưng mặc vào tùy ý hệt như chỉ để chống lạnh mà thôi.
Tất cả bọn họ đều lưng còng, có kẻ mắt đỏ ngầu, có kẻ cầm con dao lóe lên ánh sáng lạnh, kẻ thì cầm súng ngắn ổ xoay hay còn được gọi là "Mãng xà", kẻ thì mặc một màu đen sì, hệt như hòa làm một với bóng tối, khó mà phát hiện được.
Đó đều là người Vô Tâm!
Một người trong số đó có thân hình cao lớn, chỉ là hơi còng xuống, mặt để râu dày, sợi râu nào trông cũng cứng cứng.
Gã cầm một khẩu súng săn, nhanh chóng kéo nạp đạn, nhắm tới Tưởng Bạch Miên, bóp cò súng.
Pằng!
Vô số viên đạn như màn mưa bắn xuống, bao phủ một khu vực mục tiêu. Nhưng Tưởng Bạch Miên đã sớm tiếp đất, lập tức lăn mình trốn sau đầu một con xe hơi bỏ hoang.
Mặt khác, Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt trực tiếp tung người nhảy lên.
Y một tay giơ khẩu súng trường màu bạc, dưới sự hỗ trợ của "Hệ thống nhắm chính xác", bóp cò, phóng ra một viên đạn như được quấn đầy bởi rắn điện màu trắng bạc.
Khẩu súng mà y mang theo lại là súng trường Gauss.
Pằng!
Giữa trán tên người Vô Tâm cầm súng săn kia lập tức xuất hiện một lỗ thủng đỏ lòm máu.
Ánh mắt gã tan rã, ngã rầm ra phía sau.
Cùng lúc đó, Kiều Sơ giơ cánh tay kim loại có lắp bệ phóng lựu đạn, nhắm vào cửa sổ nơi bóng người lộ ra nhiều nhất, bóp cò.
Bên trái đường, Thương Kiến Diệu sau khi nghe lời nhắc của Tưởng Bạch Miên mà lao về bên phía đường, còn chưa kịp đứng dậy thì một bóng người đã phá vỡ cửa kính tầng hai nhảy xuống, rơi ở phía sau hắn.
Bóng người này cũng lưng còng, mặc bộ đồ lao động màu lam rất cũ kỹ dính đầy dầu mỡ không vừa người, tay cầm một chiếc cờ lê cỡ lớn lóe ra ánh sáng màu trắng bạc.
Gã vừa tiếp đất thì định vung tay phải chém tới, muốn nện cờ lê lên đầu Thương Kiến Diệu. Còn Thương Kiến Diệu quay lưng về phía gã thì dường như không phát hiện.
Đột nhiên, cánh tay phải của người này cứng ngắc tại đó, hệt như làm sao cũng không vung tiếp được.
Là một người Vô Tâm lấy bản năng làm chính, gã dường như thiếu mất bản năng về mặt này.
Thương Kiến Diệu không quay người lại, chỉ quay họng súng trường qua không gian trên vai, bắn một phát về phía sau.
Pằng!
Sọ của người Vô Tâm sau lưng hắn lập tức bị bắn thủng, máu tươi và não văng ra ngoài.
Lúc này, Long Duyệt Hồng cách đó không xa cũng phát hiện có một người Vô Tâm nhảy xuống ngay trên đỉnh đầu mình.
Đầu óc anh ta có chút trống rỗng, chỉ biết làm theo bản năng là giơ khẩu súng trường "Cuồng Chiến Sĩ" lên nhắm vào kẻ địch.
Pằng pằng pằng!
Anh ta điên cuồng bắn, gần như bắn cho bằng sạch một băng đạn, hoàn toàn thể hiện vì sao khẩu súng trường trong tay lại được gọi là "Cuồng Chiến Sĩ".
Mà người Vô Tâm kia đang ở giữa không trung, không thể nào chuyển hướng, nên toàn thân bị bắn thủng như cái sàng, máu tươi trào ra khắp nơi.
Bấm cò nhưng súng không vang, Long Duyệt Hồng lấy lại tinh thần, nhanh chóng đổi băng đạn.
Ngay lúc đó, anh ta liếc thấy một người Vô Tâm khác nhảy xuống bên trái mình từ lúc nào không hay, một người Vô Tâm cầm súng lục "mãng xà".
Người Vô Tâm kia cách Thương Kiến Diệu bảy tám mét, mà cách Long Duyệt Hồng chưa tới hai mét.
Con ngươi trong mắt Long Duyệt Hồng phóng đại, theo bản năng định né tránh, nhưng dường như không còn kịp nữa.
Người Vô Tâm kia đã nhắm vào anh ta, chỉ còn động tác bóp cò.
Nhưng tên người Vô Tâm kia dường như không thể nào đè ngón tay xuống được, dường như trong gen đã thiếu mất động tác này vậy.
Pằng!
Đầu của gã bị bắn trúng, nổ bung như pháo hoa, văng ra một mảng toàn đỏ xen lẫn với trắng, có một phần còn văng lên trên mặt trên người Long Duyệt Hồng.
Long Duyệt Hồng vô thức nhìn theo, thấy Thương Kiến Diệu đang cười vẫy tay mới mình, thấy Bạch Thần ở bên kia đường dời họng súng sang bên này.
Anh ta còn chưa kịp thở, chợt nghe tiếng tiếng nổ vang rầm.
Lựu đạn mà Kiều Sơ bắn ra lao vào căn phòng mà y đã ngắm, cuồn cuộn ra một quả cầu lửa đỏ rừng rực.
Kính cửa sổ xung quanh lập tức vỡ tan tành theo.
Những người Vô Tâm còn chưa kịp tấn công kia dường như sợ hãi, lập tức nhao nhao rời khỏi cửa sổ sát đường, lùi vào sâu trong phòng, biến mất trong đêm tối đen đặc.
"Rời khỏi nơi đây trước đã!" Tưởng Bạch Miên thấy thế, lập tức ra khỏi chỗ nấp, hô to.
Tín hiệu điện ở nơi đây quá nhiều, cô hoàn toàn không cách nào xác định được rốt cuộc nơi đây có bao nhiêu người Vô Tâm và quái vật đang ẩn náu.
Hơn nữa, so với vùng hoang dã rộng lớn mênh mông, nơi đây có nhiều chướng ngại vật có khả năng gây nhiễu cảm ứng của cô, thế cho nên sau khi những người Vô Tâm này rời khỏi những gian phòng bên đường rồi, cô lập tức mất cảm ứng về bọn họ.
Đám người Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng rất tin tưởng tổ trưởng, lập tức chạy ra khỏi vật che chắn, men theo bên phố chạy tới cuối con đường này.
Mà Kiều Sơ dùng động tác quay đầu chạy trước tiên chứng tỏ ý nghĩ của y.
Bọn họ chạy một mạch ra khỏi con đường hiện tại, tới ngã tư đường phía trước, mới có cảm giác đã thoát khỏi vòng vây, dần chạy chậm lại.
Long Duyệt Hồng nhân cơ hội này thay băng đạn cho khẩu súng trường "Cuồng Chiến Sĩ", cũng bổ sung cho đủ lượng đạn đã bắn của hộp đạn không.
"Người Vô Tâm ở chỗ này cũng hơi bị nhiều quá nhỉ?" Tưởng Bạch Miên quay đầu nhìn con đường vừa rồi, nhíu mày nói.
Đám người Thương Kiến Diệu nhìn theo, chỉ cảm thấy trong bóng tối bên đó, bóng người lập lòe, dường như đang kéo thi thể bên đường đi.
"Đều là người Vô Tâm của mấy đời sau, không giống thợ săn di tích, dân du cư hoang dã mới vừa vào nơi này lây nhiễm bệnh Vô Tâm." Bạch Thần đưa ra suy đoán.
Người Vô Tâm của những đời sau có năng lực sử dụng vũ khí càng mạnh hơn, đôi mắt chỉ đục ngầu chứ không còn kiểu điên cuồng không còn lý trí nữa. Đồng thời bọn họ sẽ chủ động đổi trang bị, mặc thêm quần áo, không mặc rách rưới, chỉ là lấy các loại trang phục khác nhau choàng hết lên người.
"Sắp đến nơi muốn đến rồi." Kiều Sơ nhìn thẳng phía trước, giục giã đám người Tưởng Bạch Miên.
Tổ điều tra lập tức ngừng thảo luận, theo Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt tiếp tục tiến lên trong đêm tối.
Bọn họ chạy đi được chừng trăm mét, đột nhiên có hai người đi ra từ ngõ nhỏ bên cạnh.
Một người là nữ, hai mươi tuổi, tóc đen mắt nâu, mặc trang phục ngụy trang màu xanh quân đội, khuôn mặt cũng khá xinh xắn, nhưng tạo cho người ta cảm giác lạnh nhạt hờ hững.
Người kia là nam, tầm ba mươi tuổi, cũng tóc đen mắt nâu. Anh ta đội một chiếc mũ len đan thủng lỗ trên đỉnh, tay cầm một khẩu súng tự động.
Tưởng Bạch Miên và Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt lập tức phản ứng trước tiên. Kiều Sơ thì đang định ứng đối, lại bị Tưởng Bạch Miên giành trước một bước, cô chắn ở phía trước, hô to:
"Như Hương?"
Cô nhận ra cô gái kia là đồng đội của Ngô Thủ Thạch, tên là Như Hương.
An Như Hương nghe thấy tiếng kêu, mới phát hiện cách đó không xa có một đội người.
Cô lập tức cảnh giác, định tìm chướng ngại vật để núp, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở nên dịu đi, không tự chủ được nhìn về phía Kiều Sơ.
Người đàn ông bên cạnh cô cũng vậy, dường như gặp được người mà mình yêu mến đã lâu.
Hai người bước nhanh tới bên cạnh Kiều Sơ.
Kiều Sơ đội mũ giáp, không nhìn ra có vẻ mặt gì, nhưng y không hề để ý tới bọn họ.
An Như Hương sau đó mới nhìn sang Tưởng Bạch Miên:
"Các cô?"
Đội ngũ có thiết bị giáp cốt mà bọn họ gặp được gần đây chỉ có một, không phân hiệu, cho nên có ấn tượng rất sâu sắc.
Tưởng Bạch Miên nhìn Thương Kiến Diệu, rồi quay đầu nói:
"Là chúng tôi, không ngờ chúng ta gặp lại nhau nhanh như vậy."
Cô dừng lại một chút, vẻ mặt chợt nghiêm túc:
"Ban nãy chúng tôi còn gặp được Ngô Thủ Thạch."
Nghe được cái tên Ngô Thủ Thạch, An Như Hương sửng sốt, rồi khuôn mặt trở nên méo mó.
Cái tên đó hệt như một mũi tên nhỏ vô hình bắn thẳng vào một nơi sâu trong tâm linh cô, kích thích cô sắp tỉnh lại từ trong mộng đẹp.
Cô đấu tranh một lúc, vội vã hỏi:
"Anh ấy, anh ấy đang ở đâu?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn