Chương 4: Lời đồn đại
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Chiếc đồng hồ đeo tay trong tay Thương Kiến Diệu với phần dây đeo màu bạc đã có nhiều vết nứt, loang lổ màu gỉ sét. Trên mặt đồng hồ màu xanh biếc hệt như đá quý, kim giây lúc chạy lúc không, mảnh vỡ thủy tinh vương khắp nơi.
"Bao nhiêu điểm cống hiến?" Thương Kiến Diệu điềm tĩnh hỏi.
Trần Hiền Vũ ngừng một lúc mới đáp: "Sáu mươi nghìn."
Thương Kiến Diệu tức khắc đặt chiếc đồng hồ đeo tay kia xuống, hệt như nó cực kỳ bỏng tay vậy.
Với tiền lương một nghìn tám trăm điểm của nhân viên cấp D1, phải tích cóp chừng ba năm không ăn không uống mới đủ.
Trần Hiền Vũ cũng không hy vọng xa vời là Thương Kiến Diệu sẽ mua, ông ta chỉ đùa với chàng trai trẻ tuổi này chút thôi. Ông ta lập tức chỉ vào đống lon kim loại tròn đặt ở chính giữa, hỏi: "Có mua cái này không? Hàng tốt, đồ quân dụng đấy!"
Thương Kiến Diệu cầm một cái lên xem, thấy lớp màng nhựa bọc ngoài đã rách tơi tả, chữ viết bên trên trở nên rất nhòe, mang máng nhận ra mấy từ "Thịt bò kho tàu" với "500g".
"Thế nào, có phải nặng tay lắm không? Điều này chứng tỏ nó đủ trọng lượng rồi!" Trần Hiền Vũ nói mà miệng phun đầy mưa xuân: "Để ông già này nói cho cậu nghe, đồ quân dụng này ăn ngon cực kỳ, là mỹ vị mà cả đời tôi không thể nào quên được, còn ngon hơn mấy cái đồ hộp ngâm nước bên 'Cứu Thế Quân' nhiều!
Nếu không phải lần này thằng con ông bạn chiến hữu của tôi đào được hẳn một thùng, có lẽ cậu chẳng bao giờ có cơ hội được ăn đâu. Giá nó ấy hử, 60 điểm cống hiến, rẻ quá còn gì nhỉ? Cậu đi 'Chợ cung ứng' mua một cân thịt lợn đã mất 50 điểm rồi, nhưng lại không có gia vị, không ai làm giúp cậu, mà có khi còn chẳng mua được! Còn nữa, khụ, ăn xong thứ này, cậu còn có thể mang vỏ lon giao cho 'Bộ phận Quản lý Vật tư' đổi mấy điểm cống hiến, chẳng phải quá lời rồi hay sao?"
Thương Kiến Diệu nhìn ông ta, chờ ông nói xong, hắn đột nhiên hỏi:
"Hết hạn sử dụng bao lâu rồi?"
"Hạn sử dụng, làm sao tôi biết được? Tôi có biết cách chuyển đổi năm của thế giới cũ đâu." Ông Trần trợn tròn mắt: "Dù sao Tân Lịch cũng mới được 46 năm, vẫn ăn được, vẫn ăn được."
Dứt lời, trên khuôn mặt ông ta hiện ra vẻ hồi tưởng:
"Lúc trước khi tôi còn ở 'Bộ phận An toàn', có lần ra ngoài làm nhiệm vụ, bị mất đồ tiếp viện, suýt nữa thì chết đói. May là tôi tìm được một kho hàng quân dụng, phát hiện ra loại đồ hộp này. Lúc đó, chúng nó đã hết hạn sử dụng không biết bao nhiêu năm, tôi ăn mà có bị làm sao đâu? Mùi vị ngon cực kỳ."
Thương Kiến Diệu cầm trong tay, không trả lời cũng không để xuống.
Vài giây sau, hắn mới hỏi: "Nó có biết ca hát không?"
"Hử?" Trần Hiền Vũ sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ông ta nghi ngờ tai của mình có vấn đề.
Lúc này Long Duyệt Hồng xách hai cặp lồng bằng nhựa màu vàng chạy vào từ bên ngoài Trung tâm Hoạt động, thì nhìn thấy Thương Kiến Diệu. Anh ta lập tức cười tươi gọi:
"Chờ lát nữa cùng ăn cơm nhé!"
"Cậu mời tôi chứ?" Thương Kiến Diệu đặt lon đồ xuống, đứng lên.
Long Duyệt Hồng lắc đầu không chút nghĩ ngợi, nói: "Không biết. Chẳng phải cậu còn có không ít trợ cấp hay sao?"
Tuy cha mẹ Thương Kiến Diệu không để lại di sản gì, nhưng công ty có cấp trợ cấp nhất định. Chờ khi hắn lên đại học thì thêm một nghìn hai trăm điểm trợ cấp - phần mà mỗi một sinh viên đều được nhận.
Điều này khiến Thương Kiến Diệu tạm duy trì được ấm no.
Mà thời hạn hết trợ cấp là khi sinh viên được phân việc làm, một tháng sau khi chính thức đi làm.
Trên mặt Thương Kiến Diệu không hề hiện lên vẻ xấu hổ khi bị từ chối, hắn cười nói: "Có chuyện vui chẳng phải là nên chia sẻ cho bạn bè hay sao?"
"Cậu muốn nói mời cơm là cách chia sẻ hay nhất hử?" Hai tháng nay Long Duyệt Hồng đã càng ngày càng quen với tư duy nhảy vọt này của Thương Kiến Diệu.
Trần Hiền Vũ nghe hai người nói chuyện, bèn cười hơ hớ nói xen vào:
"Đúng vậy đó, Tiểu Duyệt, hồi chiều cậu còn uể oải như thế, mà tới tối đã vui vẻ thế này, chắc chắn là gặp được chuyện tốt gì rồi."
"Đừng có gọi nhũ danh của tôi..." Long Duyệt Hồng lầu bầu một câu, sau đó tươi cười nói: "Mẹ tôi bảo không cần chờ lần thống nhất hôn phối năm sau, bà với cha tôi có mấy đồng nghiệp mà con gái không thi lên đại học, vừa mới đi làm. Bà đang định giới thiệu cho chúng tôi làm quen, xem có thể tiến lên mối quan hệ yêu đương hay không."
Nhân viên trong công ty chỉ có một cơ hội thi đại học, nếu trượt thì sẽ được phân công việc làm (Chờ khi đi làm, nếu thể hiện xuất sắc, sẽ được một suất đề cử lên đại học). Mà lúc này đây, bọn họ mới được mười tám tuổi, chưa tới độ tuổi cưỡng chế tham gia thống nhất hôn phối.
Thanh niên ở độ tuổi này đều thích tự do yêu đương, dù sao tốt hơn nhiều so với bị phân cho người vợ người chồng ngẫu nhiên, không chỉ đơn thuần dựa vào vận may, mà còn có tình cảm làm nền tảng.
Đương nhiên số người có thể thật sự tự do yêu đương là không nhiều, bởi vì khi bắt đầu làm việc, cứ 7 giờ 30 sáng là đi làm, 6 giờ tối mới tan ca, làm cố định một công việc, trong đó chỉ có một giờ nghỉ trưa cộng thời gian ăn trưa. Mà tới 9 giờ tối, Trung tâm Hoạt động đóng cửa, đèn đường tắt, mọi người không thể không trở về nhà chuẩn bị đi nghỉ, cho nên cơ hội để đám người trẻ tuổi tiếp xúc được người khác phái phù hợp với mình là rất ít, thời gian gặp gỡ cũng có hạn.
So sánh ra thì cho dù là trường học bình thường hay là trong đại học, chuyện yêu đương tự do xuất hiện nhiều hơn hẳn.
Long Duyệt Hồng nói xong, đột nhiên có chút buồn bã: "Không biết bọn họ có thích tôi không nữa, cải tạo gen rồi mà mới được có 1 mét 75, dáng vẻ bình thường, thành tích không được coi là quá tốt, chẳng được bộ phận nào tiếp nhận cả..."
"Hình như bên kia có chuyện gì đó..." Thương Kiến Diệu cắt ngang lời lảm nhảm của Long Duyệt Hồng, chỉ vào một chiếc bàn cũ cách đó chừng vài mét.
Ở chỗ đó tụ tập không ít nhân viên, dường như đang thảo luận chuyện gì đó.
Long Duyệt Hồng tò mò, bèn theo Thương Kiến Diệu đi sang bên kia.
Anh ta nhìn lướt một lượt, thấy người quen, tức thì lên tiếng hỏi: "Dì Nhậm, các dì đang nói gì thế?"
Dì Nhậm mà anh ta gọi là một người phụ nữ trung niên chừng bốn mươi mấy tuổi, mặc áo sơ mi sợi tổng hợp, khuôn mặt khá xinh đẹp với mái tóc được búi lên đơn giản.
Bà ta tên là Nhậm Khiết, sống ở bên cạnh nhà Long Duyệt Hồng, là nhân viên thuộc bộ phận nằm trong "Ủy ban Chiến lược", chỉ có cấp D3.
Nhậm Khiết liếc Long Duyệt Hồng một cái, thở dài đáp: "Bọn dì đang nói tới lời đồn đại gần đây nhất."
"Lời đồn đại gì ạ?" Long Duyệt Hồng tò mò hỏi tiếp.
Lúc này ông già Trần Hiền Vũ đã dời mắt đi, quay về nhìn đống đồ hộp quân dụng bày trước mặt mình, không kìm được xoa xoa bụng, nuốt nước bọt.
Ông ta như đang hồi tưởng lại cảm giác mở hộp quân dụng tương tự lúc đói khát tới cực điểm ngày trước.
"Nó thật sự biết ca hát đấy... Không, nó làm cho cái bụng và cả linh hồn lão già này cùng ca hát." Trần Hiền Vũ liên tưởng, cảm khái một câu từ tận đáy lòng.
Một bên khác, Nhậm Khiết nhìn quanh một lượt rồi hạ nhỏ giọng đáp: "Nghe nói công ty muốn tước đoạt quyền sinh sản của mọi người."
"Hả?" Đề tài nằm ngoài dự kiến của Long Duyệt Hồng, trong khoảng thời gian ngắn anh ta không cách nào hiểu ý của câu nói này.
Nhậm Khiết nhìn Thương Kiến Diệu, người vẫn đang giữ vững nụ cười mỉm trên môi, tiếp tục nói:
"Có khả năng công ty sẽ làm cho những cặp vợ chồng muốn có con, dưới sự chỉ đạo và trợ giúp của bác sĩ, giao nộp vật liệu sinh học.
Sau đó, thành lập một Trung tâm Sinh sản ở khu Nghiên cứu, tiến hành nuối cấy ống nghiệm đồng loạt, dựng dục trong tử cung nhân tạo, trợ giúp và can thiệp quá trình em bé phát triển. Tóm lại, chờ khi các cậu đón con mình về, có lẽ chúng nó đều được mấy tuổi rồi.
Ài, bảo là muốn giải phóng nữ giới khỏi quá trình mang thai sinh đẻ, giảm việc thiếu sức lao động cho công ty."
Nhậm Khiết nói tới đây, một cô gái chừng hai mươi tuổi đứng nghe bên cạnh không nhịn được lên tiếng: "Đây chẳng phải là chuyện tốt hay sao?"
"Đây sao có thể gọi là chuyện tốt được?" Nhậm Khiết sầm mặt xuống: "Dựng dục sinh mệnh là quyền lợi thần thánh mà thần linh, à không, ông trời ban cho chúng ta, sao có thể giao cho máy móc được? Đến lúc đó, các cô cậu làm thế nào để tạo sự tình cảm với con của mình?"
"Đúng vậy, đúng vậy." Một người đàn ông ngồi phía đối diện bà ta gãi đầu, lo lắng nói: "Nghe nói thế giới cũ cũng vì tiến hành một loạt thí nghiệm cấm kỵ không tuân theo luân lý nên cuối cùng mới dẫn tới hủy diệt."
Nhậm Khiết gật đầu lia lịa, lại quay sang nhìn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Tiểu Thương, Tiểu Hồng, hai đứa bây thấy sao? Có phải hai đứa cũng thấy dựng dục sinh mệnh được gọi là điều quan trọng chủ chốt của con người, là quyền lợi thần thánh mà trời cao ban cho không?"
Thương Kiến Diệu gật đầu không chút do dự: "Đúng vậy."
Long Duyệt Hồng thấy dì Nhậm trợn tròn đôi mắt đầy tơ máu nhìn mình chằm chằm, cúi đầu "ặc" một tiếng rồi đáp: "Đúng vậy, đúng vậy."
"Mấy đứa vẫn hiểu rất rõ lý lẽ mà." Nhậm Khiết nở nụ cười thật tươi.
Lúc này, một nhân viên cười nói:
"Hình như mọi người nghiêm túc quá rồi nhỉ? Đây vẫn chỉ là lời đồn thôi mà. Cậu của tôi công tác ở đơn vị trực thuộc hội đồng quản trị mà có nghe nói tới điều này đâu!"
Nhậm Khiết đáp lại rất nghiêm túc: "Đây chỉ là nhắc nhở mọi người một chút thôi. Đến lúc đó nếu người ta trưng cầu ý kiến, mọi người nhất định phải phản đối."
Người thì im lặng, kẻ gật đầu, có người lại liên tưởng này nọ rồi hỏi: "Nếu thực sự thực hiện quy định này, vậy liệu có hủy bỏ hôn nhân, hủy bỏ thống nhất hôn phối không?"
Người đàn ông nhắc tới lời đồn về thế giới cũ ban nãy --- nói:
"Không biết. Quý đổng từng nói rồi, hôn nhân hài hòa yên ấm chính là điều quan trọng để duy trì trạng thái tinh thần ổn định cho nhân viên trong hoàn cảnh hiện tại."
Quý đổng tên là Quý Trạch, thành viên của hội đồng quản trị công ty, phó tổng giám đốc, nhân viên cao cấp M3. Ông ta thường hay phát biểu trên đài phát thanh, đến cuối năm hoặc đầu năm còn chào hỏi mọi người qua màn hình ở Trung tâm Hoạt động.
Trong lúc mọi người bàn tán, phía bên cạnh Trung tâm Hoạt động đột nhiên vang lên tiếng chuông dồn dập:
"Đing đing đing!"
Ngoài một số ít thì tuyệt đại đa số người ở đây hệt như nghe thấy tiếng hô xung phong, gần như đồng loạt đứng dậy.
Những tiếng chuông này tới từ Chợ Cung ứng Vật tư, dùng để nhắc mọi người là còn ba phút nữa căng tin sẽ mở cửa.
Thấy hàng xóm bắt đầu di chuyển sang "Căng tin Nhân viên", Long Duyệt Hồng liếc nhìn Thương Kiến Diệu bên người: "Vậy mà cậu lại đồng ý với lời của dì Nhậm."
Thương Kiến Diệu nhìn thẳng phía trước: "Cậu đổi kiểu khác để hỏi đi."
Long Duyệt Hồng nhướng mày, cảm thấy hơi nghi hoặc, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Cậu cho rằng chế độ 'Trung tâm Sinh sản' giải phóng nữ giới khỏi việc mang thai sinh đẻ sẽ như thế nào?"
Thương Kiến Diệu đáp lời không chút do dự: "Đây chẳng phải là chuyện tốt sao?"
"..." Long Duyệt Hồng không phản bác được.
Trong lúc nói chuyện, hai người đi tới bên ngoài Chợ Cung ứng Vật tư.
Chỗ này không có cửa, người ta có thể nhìn một cái là thấy rõ tình hình bên trong: Bên trái là chợ có bày đặt những bàn dài với những quầy hàng, rất nhiều nhân viên không muốn ăn ở căng tin đang chọn đồ, yên lặng tính toán ở bên này. Bên phái là "Căng tin nhân viên", có cửa chính cửa sổ, mùi thức ăn tràn hết ra bên ngoài.
Không lâu sau, cửa căng tin mở ra, nhân viên tầng 495, người cầm đồ ăn của mình, kẻ tay không, trật tự xếp hàng đi vào trong.
Thương Kiến Diệu không mang cặp lồng đựng cơm. Hắn vào trong rồi lập tức tách khỏi Long Duyệt Hồng, đi sang bên phải, nhận hai cái bát to làm bằng gỗ và một mâm đựng thức ăn.
Sau đó hắn bưng đồ ăn đi theo vạch chỉ đường cố định, theo những người phía trước đi tới các ô cửa khác nhau.
"Nửa cân cơm khoai lang."
"Một phần cải trắng xào."
"Hai cái bánh bao ngũ cốc."
"Một phần khoai tây luộc."
Thương Kiến Diệu đi qua bốn ô cửa, hai cái bát của hắn đã đựng đầy ú ụ - cải trắng xào bên trên canh khoai tây và hai chiếc bánh bao ngũ cốc màu vàng, cơm khoai lang chất đầy một cái bát, nhìn như sắp rơi rớt cả ra ngoài.
Từng này thế mà ngốn mất 14 điểm cống hiến của Thương Kiến Diệu: Nửa cân cơm khoai lang là 5 điểm, một cái bánh bao ngũ cốc là 2 điểm, một phần khoai tây luộc là 2 điểm, một phần cải trắng xào mỡ là 3 điểm

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn