Chương 45: Buổi tối thứ ba
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Mặt trời dần lặn về đằng tây, chân trời rực một mảng màu vàng đỏ. Trên vùng hoang dã màu nâu đen, thi thoảng lại có vài cây to mọc thẳng tắp lẻ loi một mình.
Long Duyệt Hồng nhìn mấy bóng người đang đi tới phương bắc ở phía xa xa, hỏi với vẻ khó hiểu:
"Vì sao lại có thợ săn di tích chỉ đi bộ không thôi? Đây chẳng phải là sẽ không đuổi kịp nhóm người phía trước sao?"
Từ khi tạm biệt đám người Ngô Thủ Thạch, trên đường đi tới trấn Hắc Thử, bọn họ gặp được vài nhóm thợ săn di tích đi tới di tích phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ.
Trong những thợ săn này, có nhóm thì đi xe ô tô đã lắp ráp lại, có kẻ lại sử dụng mô tô không ngừng vang lên tiếng máy nổ, có người lại chỉ dựa vào xe đạp, hoặc ngựa đã thuần phục. Tuy là phương tiện giao thông kỳ quặc, nhưng chí ít là đều có đủ loại.
Bạch Thần lái xe chỉ liếc nhìn rồi nói qua loa:
"Đó đều là những người muốn nhặt món hời."
"Là sao cơ?" Long Duyệt Hồng hỏi tiếp.
Tưởng Bạch Miên ngồi trên ghế lái phụ vừa bảo dưỡng súng lục của mình, không ngẩng đầu lên mà nói:
"Bọn họ cố ý đi bộ, không muốn là nhóm đầu tiên tới phế tích thành phố kia. Cứ như vậy, những thợ săn di tích đi trước sẽ bước vào nguy hiểm, tiêu diệt rất nhiều nguy hiểm cho bọn họ.
Tuy rằng điều này khiến bọn họ mất đi quyền lợi lấy được những tài liệu đầu tiên, chọn lựa vật tư có giá trị, nhưng được cái là an toàn hơn. Chỉ cần bọn họ không chui vào khu vực trung tâm của thành phố, khả năng sống sót là không nhỏ. Dù sao một thành phố lớn như vậy, cho dù dẫn đầu là đội ngũ của thế lực lớn thì cũng không cách nào lấy sạch toàn bộ mọi thứ trong khu vực ngoài rìa, không cách nào trông giữ được toàn bộ các con đường."
Long Duyệt Hồng đầu tiên là hiểu ra, sau đó lại có nghi vấn:
"Nhưng như bọn họ thì cũng đâu vận chuyển được nhiều đồ, chỉ bằng vai khiêng tay cầm thì chắc chắn sẽ lấy được rất ít, còn không bằng không đi."
Tưởng Bạch Miên ngẩng đầu cười nhạo:
"Xem ra đúng là các anh không có khái niệm gì về phế tích thành phố. Ở đó còn rất nhiều xe cộ bị vứt bỏ, còn đủ thứ linh kiện, chỉ cần anh biết sửa chữa thì hoàn toàn có thể đến bên đó rồi mới 'chuẩn bị' phương tiện giao thông. Ha ha, bản thân việc đó cũng là một trong những gì thu hoạch được rồi.
Kỳ thật, so với những người tự mình lái xe sang đó, thu hoạch của bọn họ sẽ lại càng nhiều hơn, về mặt số lượng."
Long Duyệt Hồng cẩn thận suy nghĩ, phát hiện quả đúng là như vậy: Đoàn thợ săn di tích của Ngô Thủ Thạch lúc trước có tất cả là bốn người, đi một con xe việt dã màu xám, chờ khi tới phế tích thành phố, nếu bọn họ có thể né tránh hoặc giải quyết được nguy hiểm, thì tối đa chỉ lấy được ba chiếc xe và bốn xe chở vật tư, còn nhiều hơn nữa thì không thể mang đi nổi.
Nhưng nếu bốn thợ săn di tích chỉ đi bộ đến đó, cõng lều trại và vũ khí, như vậy bọn họ tối đa có thể lấy được bốn chiếc xe và bốn xe vật tư.
Thương Kiến Diệu ngẫm nghĩ, rồi nói như đang tự lẩm bẩm một mình:
"Tác dụng lớn nhất của việc lái xe không phải là chạy kịp thời gian và giữ thể lực sao?"
"Đúng, cho nên khi đám người này tới nhà ga Nguyệt Lỗ thì chắc chắn sẽ phải nghỉ ngơi chỉnh đốn không chỉ một ngày, dù sao bọn họ không vội." Tưởng Bạch Miên treo khẩu súng lục Liên Hiệp 202 lên đai vũ trang, chỉ vào đám người đằng xa và nói.
Cô lập tức nhìn xung quanh:
"Sắp sẩm tối rồi, xem ra trong hôm nay không kịp chạy tới trấn Hắc Thử. Chúng ta tìm một chỗ như gò đất hạ trại, chờ hừng đông rồi lại lên đường."
"Được. Được." Đám người Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng lần lượt đáp lời.
Không lâu sau, bọn họ tìm được một gò đất nhỏ trên vùng hoang dã đầy màu xám đen này, tìm chỗ cản gió rồi dựng trại.
Tưởng Bạch Miên nhìn lửa trại bốc lên, vỗ vỗ tay, khẽ đảo mắt nói:
"Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng, nhiệm vụ buổi trưa của các anh vẫn chưa hoàn thành đâu!"
"Hả?" Long Duyệt Hồng có chút ngơ ngác.
Anh ta mất mấy giây đồng hồ mới nhớ ra lúc còn ở nhà máy thép bỏ hoang còn hai nhiệm vụ chưa hoàn thành, một là dựa vào năng lực bản thân tìm được đồ ăn, hai là vẽ bản đồ bố cục nhà máy thép bỏ hoang đó.
"Nhưng cuộc thăm dò của chúng tôi bị Tịnh Pháp cắt ngang, hiện giờ lại không thể quay về, phải đến trấn Hắc Thử đã." Anh ta vội vàng giải thích.
Thương Kiến Diệu bên cạnh anh ta không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Tưởng Bạch Miên, dường như hiểu tổ trưởng đang "cố ý kiếm chuyện".
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn xung quanh một cái, cười dài nói:
"Cho nên phải đổi cho các anh một nhiệm vụ khác mà có thể hoàn thành ngay lúc này."
Cô lập tức cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ màu đen sậm trên cổ tay:
"Trước khi trời tối, hoàn thành một lần săn bắn, không giới hạn con mồi lớn nhỏ."
Dứt lời, cô ngẩng đầu lên nói với Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Đưa bản đồ đã vẽ được một phần cho tôi xem."
Thương Kiến Diệu lập tức giao tờ giấy vẽ khu vực bệnh viện và đài phát thanh.
Tưởng Bạch Miên giơ tay nhận lấy, vừa giở ra xem thì vẻ mặt trở nên có chút kỳ quái:
"Sao lại đánh dấu nhà vệ sinh? Cái đó có tác dụng gì đâu."
Tổ trưởng, mấy lời này của cô cũng rất kỳ quái đấy... Long Duyệt Hồng không dám nói thật lòng.
Thương Kiến Diệu thì nghiêm túc đáp lời:
"Cẩn thận và chi tiết là yêu cầu của tôi với việc vẽ bản đồ."
"Anh từng vẽ bản đồ trước đây rồi?" Tưởng Bạch Miên có chút tò mò.
"Không." Thương Kiến Diệu thản nhiên lắc đầu.
"Vậy..." Tưởng Bạch Miên cưỡng chế nuốt những lời phía sau xuống bụng, vẫy tay nói: "Đi săn bắn đi."
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không lề mè, đều tự bồng súng trường của mình, đi lên trên đỉnh gò đất, nhìn ra bốn phía xung quanh.
Cỏ dại trên vùng đất hoang dã này nhẹ nhàng đung đưa trong làn gió nhẹ lúc chạng vạng, hòa lẫn vào màu bùn đất xám đen và đủ loại tảng đá.
Cứ như vậy nhìn quanh, đến cây cối còn chỉ có mấy chục gần trăm cây, càng đừng nói tới động vật sống.
Điều này có nghĩa cả Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đến mục tiêu còn không tìm thấy.
"Đi bên nào?" Long Duyệt Hồng hỏi theo thói quen.
Thương Kiến Diệu nhìn dòng suối nhỏ xung quanh gò đất:
"Đi theo nó đi, tìm được sông, chỗ đó hẳn là có cá."
"Đúng thế." Vẻ mặt Long Duyệt Hồng khẽ buông lỏng.
Anh ta do dự chút rồi nói:
"Nhưng như vậy có được xem là săn bắn không?"
"Về mục đích mà nói thì chắc chắn là được tính." Thương Kiến Diệu không chút để ý đáp lại: "Vấn đề duy nhất là, phải đi bao xa mới có thể tìm được cá."
"... Hay là, chúng ta tiện thể săn bắn động vật khác?" Long Duyệt Hồng đột nhiên nảy ra một ý tưởng kỳ quái: "Thương Kiến Diệu, cậu cậu có thể sử dụng năng lực 'chú hề suy luận' lừa con mồi về luôn được không?"
Thương Kiến Diệu nhìn Long Duyệt Hồng từ trên xuống dưới:
"Đầu tiên, cậu phải khiến chúng nó có thể hiểu được những gì tôi nói, tiếp theo, cậu phải khiến chúng nó dừng lại để nghe tôi nói."
"... Cũng đúng." Long Duyệt Hồng há miệng, dường như muốn hỏi thêm gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói gì.
Anh ta suy nghĩ một chút rồi nói:
"Không thể đi săn lung tung như vậy được, chúng ta xuống hỏi Bạch Thần trước đi."
"Được." Thương Kiến Diệu cũng không ngại, trực tiếp xoay người đi tới chỗ xe Jeep gần đống lửa.
Long Duyệt Hồng nhìn theo bóng lưng hắn, im lặng hai giây rồi khe khẽ thở dài.
"Bạch Thần, ở quanh đây có chỗ nào có khả năng có con mồi?" Sau khi tới gần xe Jeep, Thương Kiến Diệu hỏi thẳng.
Bạch Thần chỉ vào chỗ cây cối thưa thớt:
"Có thể sang bên kia nhìn xem, hẳn là có thỏ. Các anh phải chú ý phân biệt dấu chân, phân..."
Cô nói sơ qua kỹ thuật săn bắn thỏ, rồi cuối cùng nói:
"Nếu là người thường, tôi sẽ đề nghị làm bẫy, sử dụng công cụ, nhưng kỹ thuật bắn súng của các anh là đủ rồi, chỉ cần giữ được bình tĩnh, không luống cuống tay chân."
"Ừ." Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu nhất thời có chút chờ mong.
...
Một giờ sau, ánh chiều tà hãy còn cố gắng treo trên bầu trời, mặt trời vẫn đang chưa lặn hẳn, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mặt xám mày tro quay về chỗ đống lửa.
Thương Kiến Diệu thì xách một con thỏ hoang có bộ lông màu xám trắng, máu còn nhỏ tong tong xuống đất.
"Các anh mất từng đó thời gian mà chỉ bắt được một con thỏ?" Tưởng Bạch Miên đang thoải mái sưởi ấm đứng lên.
"Thỏ quá thính, chạy cũng nhanh, lại nhiều hang nữa..." Long Duyệt Hồng nói rõ sự khó khăn.
Tưởng Bạch Miên cười cười, bổ sung giúp anh ta:
"Hơn nữa hôm nay có nhiều người đi qua, những con thỏ đó đều bị làm sợ, càng thêm khó bắt."
"Đúng đúng đúng!" Long Duyệt Hồng không ngừng đáp lại.
Thương Kiến Diệu thì suy nghĩ rồi nói:
"Vẫn là chúng tôi quá coi thường lũ thỏ, cảm thấy có thể bắt chúng dễ như trở bàn tay."
"Không sai, có kinh nghiệm lần này, sau này sẽ dễ hơn." Tưởng Bạch Miên chỉ vào đống lửa: "Cạo sạch lông, rửa sạch máu, mang lên nướng."
Rất nhanh, con thỏ kia được xuyên bởi một cành cây có vẻ to, lật giở liên tục trên ngọn lửa đỏ đậm.
Bạch Thần thi thoảng lại rải muối lên trên con thỏ, làm cho lớp da ngoài của nó dần trở nên vàng óng ánh. Một mùi thơm mà Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng dường như chưa từng ngửi thấy bao giờ bắt đầu tỏa ra.
"Hình như sẽ rất ngon..." Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu đồng thanh nói.
Tưởng Bạch Miên cười lắc đầu:
"Chỉ coi là tạm được thôi. Không có mỡ để quét, không có hương liệu để rải lên, thịt thỏ lại hơi khô nữa, tạm nhét miệng được."
"Đúng là xa xỉ." Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng vô thức đáp lại.
Lúc nướng thịt lại còn vừa nướng vừa phết mỡ, thật lãng phí!
Tưởng Bạch Miên nhìn chằm chằm vào con thỏ không lớn, không hề ngẩng đầu lên:
"Có đôi khi mỡ chảy ra không có chai lọ đựng, chỉ có thể giải quyết một phần ngay tại đó. Ở dã ngoại, phải biết cách thích ứng với hoàn cảnh xung quanh."
Tưởng Bạch Miên vừa dứt lời thì đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, nhìn về bên cạnh gò đất:
"Có hai người tới đây."
Long Duyệt Hồng vốn đang canh gác bốn phía lập tức giơ họng của khẩu súng "Cuồng Chiến Sĩ" lên, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần cũng nhìn với theo.
Mấy phút sau, bọn họ thấy hai người kia.
Đây cũng là tổ hợp một nam một nữ. Nam thì cao chưa tới 1 mét 8, tầm bốn mươi mấy tuổi, mái tóc dài màu đen buông xõa, có nuôi một chòm râu trông khá có khí chất bên khóe miệng. Cho dù đã gần tuổi trung niên nhưng vẫn có thể khiến người ta nhìn ra người này từng là một mỹ nam tử.
Người phụ nữ thì tầm 1 mét 7, tóc vàng mắt xanh, khuôn mặt góc cạnh, trông rất xinh đẹp.
Hai người bọn họ có một điểm chung là đều mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thình, hiếm thấy. Một cái màu đen sậm, áo kia màu lam xám, trên cái áo choàng màu lam xám còn có các loại ký hiệu trừu tượng kỳ quái.
Tưởng Bạch Miên nhướng mày, cao giọng hỏi:
"Hai vị tới đây làm gì?"
Người phụ nữ tóc vàng mắt xanh mặc áo choàng màu lam xám lập tức dừng bước lại, dùng tay trái bao lấy tay phải, giơ lên trên chỗ lông mày, xoay người hành lễ nói:
"Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn."
Ngôn ngữ mà cô ta sử dụng tiếng Đất Xám rất rõ ràng, mà không phải tiếng Hồng Hà thoạt trông có vẻ cô ta hay dùng hơn.
Người đàn ông trung niên kia thì cười nói:
"Tôi với cô ấy không quen, mới vừa gặp không lâu thì ngửi thấy bên này có mùi thơm, định tới đây thử thời vận, xem liệu có ai phát lòng tốt không."
"Khả năng không cách nào phát lòng tốt." Tưởng Bạch Miên thong dong chỉ con thỏ không lớn trên đống lửa.
"Vậy nếu đã gặp được nhau, mọi người ngồi tán gẫu không phải cũng rất tốt hay sao?"
Người đàn ông trung niên vẫn giữ nụ cười tươi: "Không phải tôi khoe khoang đâu, tất cả những người tôi gặp đều khen tôi kiến thức uyên bác, học sâu hiểu rộng."
Nghe được câu này, Tưởng Bạch Miên ngầm giơ một thủ thế cho đám người Thương Kiến Diệu, làm cho bọn họ không thả lỏng sự cảnh giác.
Cô lập tức cười nói:
"Được thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn