Chương 65: Điều tra phòng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe lời Kiều Sơ nói xong, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu lên tiếng cùng lúc:
"Tôi..."
Thấy đối phương có lời muốn nói, bọn họ lại cùng ngậm miệng lại, xung quanh lập tức rơi vào sự im lặng quái dị.
Vài giây sau, Tưởng Bạch Miên cười nói:
"Anh nói trước đi."
Thương Kiến Diệu gật đầu đầy nghiêm túc:
"Tôi muốn đi nhà vệ sinh trước."
"... Không còn ý khác sao?" Tưởng Bạch Miên suýt nữa thì nghẹn lời.
Thương Kiến Diệu không có suy nghĩ, mà trực tiếp đáp luôn:
"Tiện thể tuần sát các căn phòng khác."
"Tuần sát... dùng tuần tra có phải tốt hơn một chút không?" Tưởng Bạch Miên theo thói quen hỏi vặn lại một câu.
Tiếp đó cô hài lòng gật đầu:
"Đi đi."
Vừa dứt lời, cô đã quay sang nhìn Long Duyệt Hồng:
"Trong tình huống nghỉ ngơi trong căn phòng có tính chất đóng kín này, nhất định phải nhớ xác định thêm xem bên trong có bất cứ điều dị thường nào không. Đây không phải chuyện mà chỉ gác đêm là có thể giải quyết được. Bởi vì hoàn cảnh tương tự chật hẹp, rất nhiều chướng ngại, trốn không dễ, đánh cũng không ổn, cho dù có thể phát hiện tình huống ngoài ý muốn đúng lúc thì cũng khá phiền toái."
Nói tới đây, Tưởng Bạch Miên vô thức liếc nhìn Kiều Sơ, có chút kinh ngạc khi y lại thờ ơ lơ là về phương diện cảnh giới.
Có phải là vị đặc phái viên Viện nghiên cứu thứ tám này quá tự tin, không sợ điều ngoài ý muốn, hay chỉ đơn thuần là không có kinh nghiệm về phương diện liên quan?
Kiều Sơ không nhìn cô, mà lấy khẩu súng trường màu bạc trên lưng xuống, kéo chiếc ghế dựa sơn màu nâu vàng coi như là còn nguyên vẹn đến trước người.
Y lập tức đi tới bên cạnh bàn chà, từ hộp màu đen kia rút ra vài tờ khăn giấy, quay người lau chiếc ghế dựa phủ bụi khá dày kia.
Long Duyệt Hồng thấy thế, nhất thời không biết nên theo Long Duyệt Hồng đi lục soát các căn phòng, hay đi giúp Kiều Sơ vệ sinh đồ đạc.
"Lần sau nhớ kỹ là được, ngồi đi." Tưởng Bạch Miên không làm khó anh ta.
Long Duyệt Hồng như phản xạ có điều kiện ngồi xuống ghế sô pha, kết quả mặt ngoài không biết vốn màu gì phủ đầy bụi bặm của chiếc ghế đột nhiên lún xuống, sau đó xoạt một phát, xé rách ra.
Điều này khiến Long Duyệt Hồng không ngồi yên được, suýt nữa thì lọt thỏm vào trong ghế.
Tưởng Bạch Miên thu hồi ánh mắt dịu dàng, nhìn cấp dưới đang mặt xám mày tro này, khẽ cười thành tiếng:
"Cẩn thận một chút, đồ ở đây đều là đồ cổ của bảy tám mươi năm trước, thậm chí còn lâu hơn.
Vả lại trong những lớp bụi này có không biết bao nhiêu vi khuẩn và vi rút, tuy rằng anh đã chỉnh sửa gen, có được thể chất không dễ sinh bệnh, nhưng vẫn phải cẩn thận!"
"Vâng, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng đứng lên, cất cao giọng đáp lại như rất nhiều lần trong quá khứ.
"Tổ trưởng..." Kiều Sơ với ánh mắt lạnh nhạt khẽ lặp lại cụm từ này một lần, không mấy để ý.
Y đã lau sạch ghế dựa, ngồi xuống.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần bắt đầu thu dọn ghế sô pha, ghế dựa, bàn trà. Thương Kiến Diệu thì quay lại chỗ tiếp giáp phòng khách và nhà ăn, đi vào lối nhỏ không quá dài tới căn phòng ở sâu bên trong.
Lúc này, khi ban đêm kéo tới, trong phòng đã khá mờ tối.
Khu vực phòng khách còn đỡ một chút, vì cửa sổ sát đất khá lớn, cho dù bên ngoài không có ánh trăng, nhưng vẫn còn chút ánh sao chiếu vào, làm cho đám người Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng có thể thấy mang máng được gương mặt của nhau. Mà ở vị trí lối đi nhỏ, Thương Kiến Diệu cũng chỉ có thể mang máng thấy đường nét của một số đồ vật.
Thương Kiến Diệu đưa tay ra sau kéo khóa của chiếc ba lô ngụy trang trên người, móc từ trong ra một chiếc đèn pin màu bạc trông tròn tròn.
Không phải lần nào hắn cũng treo đèn pin trên đai vũ trang, thi thoảng sẽ bỏ nó vào trong ba lô có dấu hiệu của Bộ phận An toàn.
Nương theo chùm sáng màu cam phát ra từ đèn pin, Thương Kiến Diệu thấy rõ cảnh tượng phía trước: Hai bên lối đi nhỏ này có các cửa gỗ màu nâu đỏ, nhưng không đối xứng nhau, kiểu dáng cũng khác hẳn: Cánh cửa bên trái càng gần cửa vào hơn, phía trên có tấm kính dầy không thấy rõ cảnh tượng bên trong, còn cánh cửa bên phải thì gần như tới cuối cùng, tay nắm ánh lên màu đồng thau, có chỗ còn gỉ xanh.
Mà trên bức tường ở cuối hành lang, ngoài cùng bên trái còn một cánh cửa gỗ màu nâu đỏ khác.
Thương Kiến Diệu đi tới cánh cửa phía bên trái trước, bởi vì nó gần nhất.
Trong quá trình đó, hắn lấy khẩu súng lục Rêu Đá xuống đề phòng ngoài ý muốn.
Sau khi dùng bàn tay cầm đèn pin vặn tay nắm cửa rồi mở ra, Thương Kiến Diệu không vội vã đi vào, mà dùng đèn pin soi bên trong trước.
Hắn thấy bên trong có bồn rửa tay, có thứ trông giống bồn cầu ở trong sách giáo khoa, một cửa kính dường như có thể dịch chuyển được, có khu vực bị chia cắt, có vòi sen.
"Nhà vệ sinh." Thương Kiến Diệu thì thào một câu rồi cất bước đi vào.
Ở chỗ mà chỉ liếc nhìn là có thể thấy rõ từng góc độ, hắn lúc thì nhảy lên nhìn lỗ thông gió bên trên, lúc thì ngồi xổm xuống kiểm tra không gian hẹp giữa bồn cầu và bồn rửa tay, dường như cảm thấy chỗ đó có thể giấu được một người.
Cuối cùng, hắn chỉ phát hiện chút rêu xanh và mấy con kiến ở mấy chỗ tôi tối, nhưng không nhiều.
Sau khi kiểm tra xong, hắn đi tới chỗ bồn cầu, mở nắp che lên.
Bên trong không còn nước.
Thương Kiến Diệu lại rất có tinh thần khoa học mà thử các nút khác nhau trên bồn cầu, phát hiện chúng đều không còn tác dụng gì nữa.
Hắn đứng thẳng người dậy, nhăn nhăn mũi hít vào mấy hơi thật sâu.
"Không có mùi gì cả..." Sau vài giây, hắn đưa ra kết luận với vẻ mặt không rõ là đang may mắn hay tiếc nuối.
Tiếp đó, hắn thử vòi sen, xác nhận quả nhiên không có nước chảy ra.
Sau khi hoàn thành việc kiểm tra xong, Thương Kiến Diệu rơi vào trầm tư, không biết đang nghĩ gì.
Qua một lúc, hắn giắt khẩu súng lục Rêu Đá về đai vũ trang, thò tay rút bộ lọc kim loại ở chỗ thoát nước của bồn.
Thứ này quá gỉ nát, Thương Kiến Diệu suýt thì làm gãy nó.
Sau khi đặt đồ vật kia sang một bên, Thương Kiến Diệu khẽ chống tay nhảy lên, cực kỳ vững vàng đứng trên bồn rửa tay, mỗi chân một bên, cực kỳ cân bằng.
Hắn lập tức dùng cằm kẹp đèn pin, cởi quần, nhắm ngay vào miệng ống thoát nước.
Sau khi giải quyết xong vấn đề sinh lý, Thương Kiến Diệu lại nhảy xuống, nhét bộ lọc kim loại kia về chỗ cũ.
Trong phòng khách bên ngoài, Kiều Sơ nghe thấy động tĩnh, khẽ nhíu mày, bóp mũi. Long Duyệt Hồng và Bạch Thần thì lần lượt để lộ ra vẻ mặt phức tạp.
Tưởng Bạch Miên không nghe thấy động tĩnh không lớn này, còn đang mải mê chia các đồ ăn như lương khô, thanh năng lượng.
Thương Kiến Diệu ra khỏi nhà vệ sinh, lịch sự đóng lại, sau đó một tay cầm súng, tay kia cầm đèn pin đi tới cuối hành lang.
Lúc này bên phải hắn có một cửa, chếch bên trái cũng có một cửa.
Hắn dùng súng lục và đèn pin vung tay vung chân một lúc, rồi quyết định chọn bên trái.
Quá trình mở cánh cửa kia ra, hắn cũng rất cẩn thận.
Ở bên trong, thứ khiến người ta chú ý nhất có vẻ là một chiếc giường khá rộng, trên giường có trải ga giường khá bẩn nghi là màu xanh nhạt, và bày hai chiếc gối đầu cùng loại.
Bên phải đầu giường là một tủ quầy thấp, bên phải tủ quầy là một tủ cao tới tận trần nhà, sơn màu trắng ngà, trông khá tan hoang.
Bên trái đầu giường có một cái bàn, trên bàn là một màn hình tinh thể lỏng không nhỏ với một hộp được đúc từ kim loại màu đen.
Gần màn hình còn có con chuột và bàn phím mà Thương Kiến Diệu biết từ trước, cùng với một thứ đáy màu xanh đậm, bên trên lồng thứ giống như tổ ong.
Qua cái bàn này là tường và cửa sổ rất lớn. Trên bệ cửa sổ có trải tấm thảm màu nâu mà nghi đã bị chuột cắn làm thủng nhiều lỗ, trên thảm còn có một bàn gỗ nhỏ.
Thương Kiến Diệu cầm đen pin, đi qua lối nhỏ giữa cuối giường và tường nhà tới chỗ cửa sổ kia.
Hắn cúi người, tìm kỹ càng một lúc, cuối cùng chỉ có thể nuối tiếc lẩm bẩm:
"Không có phân chuột..."
Những lời này vang vọng trong căn phòng có vẻ hơi trống trải này, dường như còn mang theo chút hoài nghi.
Thương Kiến Diệu lập tức đi tới trước bàn có chiếc màn hình máy tính, dùng tay cầm súng cầm các đồ vật kia lên theo thứ tự.
Là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành điện tử của giáo dục bậc cao ở công ty Sinh Vật Bàn Cổ, hắn không chút khó khăn gì khi nhận ra đây là máy tính.
Hắn cố gắng quay đầu nhìn ba lô ngụy trang phía sau, rồi từ bỏ ý định nhét thứ này vào trong.
Cuối cùng hắn cầm lấy đồ vật mà bên ngoài có lồng thứ gì đó giống tổ ong màu đen.
Món đồ này to hơn bàn tay một chút.
Kết hợp với tri thức chuyên ngành của bản thân và hiểu biết về chợ giao dịch loại nhỏ ở Trung tâm Hoạt động, Thương Kiến Diệu nhanh chóng khẳng định đây là một cái loa mini.
Loa có thể phát nhạc.
Hắn nhanh chóng nhổ hết những sợi dây cắm trên loa, kéo thứ này ra khỏi bộ máy tính.
Sau khi dùng ga trải giường bên cạnh lau sạch chiếc loa màu xanh đậm này, Thương Kiến Diệu lấy ba lô sau lưng xuống, nhét nó vào trong.
Hắn không xác định cái loa này còn sử dụng được hay không, thậm chí còn cảm thấy là không dùng được nữa rồi, nhưng không sao, hắn biết sửa, chỉ cần tìm được mấy linh kiện chủ chốt còn tốt và phù hợp để thay là được.
Sau khi đeo ba lô ngụy trang lên, Thương Kiến Diệu lại một tay cầm súng, tay kia cầm đèn pin kiểm tra các góc trong phòng và các món đồ khác.
Hắn nhanh chóng vòng qua bên khác, xoay người nhìn gầm giường trước, rồi mở ngăn kéo của tủ đầu giường.
Tủ đầu giường này có hai ngăn kéo, Thương Kiến Diệu mở ngăn kéo bên trên trước, trong đó đầy những đồ vật đủ mọi màu sắc, nhưng phả ra mùi mốc meo nồng nặc.
"Siêu mỏng... Aspirin... Trắng với đen..." Hắn lật xem từng món đồ, rồi đặt chúng nó lại chỗ cũ.
Sau đó hắn kéo ngăn kéo bên dưới ra, bên trong trống rỗng, không có gì cả.
Thương Kiến Diệu nhìn vài giây rồi dời mắt đi, đứng dậy đi tới chỗ mà đại khái là tủ quần áo.
Sau khi mở cửa tủ, hắn nhìn thấy áo jacket màu đen, váy đầmlụa trắng cùng với những quần áo của đủ loại kiểu dáng mà hắn không biết.
Chúng được treo gọn gàng ở trong tủ, ngoài mùi hơi khó ngửi ra, dường như không khác gì năm xưa.
Sở dĩ Thương Kiến Diệu biết váy đầm, là vì đây là thứ mà một số nữ giới trong Sinh Vật Bàn Cổ cực kỳ yêu thích.
Đây là một loại đồ vật không thực dụng cho lắm, trong hoàn cảnh tất cả nguồn năng lượng đều được hướng tới phát triển Khu Nội sinh thái, chỉ chừa một phần nhỏ cho khu Sinh hoạt, quần dài là lựa chọn tốt nhất, đồng thời cũng tiện cho làm việc.
Chỉ có những gia đình hơi chút dư dả thì phụ nữ mới có thể dùng điểm cống hiến đổi vải dệt, dựa vào kiểu váy trên người thân của tầng quản lý nào đó để tự may một cái cho bản thân.
Đây là một trong những món đồ quý giá nhất của bọn họ, chỉ tới khi xem biểu diễn báo cáo cuối năm, tham gia hoạt động tập thể nào đó, hoặc đi tản bộ tới các góc với người yêu thì bọn họ mới mặc lên người.
Thương Kiến Diệu theo bản năng giơ tay sờ những chiếc váy đầm lụa trắng kia.
Có lẽ là thanh ngang của cây treo quần áo đã bị gỉ hỏng từ trước, hoặc có lẽ là trong sự cân bằng yếu ớt của nó, Thương Kiến Diệu vừa đụng vào chiếc váy thì xà ngang lập tức rơi xuống, làm cho quần áo rơi xuống tấm ván gỗ bên dưới.
Thương Kiến Diệu im lặng nhìn chằm chằm vài giây, rồi thu bàn tay cầm Rêu Đá lại.
Hắn tiếp tục kiểm tra các ngăn kéo trong tủ treo quần áo, không phát hiện thứ gì đáng chú ý.
Thế là hắn nhanh chóng rời khỏi căn phòng này, tiến vào phòng bên phải hành lang.
Phòng này càng nhỏ hơn, chỉ có một chiếc giường không rộng lắm, một tủ quần áo màu trắng ngà và một chiếc bàn học có để đèn bàn.
Ga trải giường của chiếc giường kia màu lam, bên trên có rất nhiều ngôi sao nhỏ màu vàng, đáng yêu hơn ga trải giường của phòng bên cạnh nhiều.
Nhưng trên mặt ga giường này cũng có rất nhiều vết bẩn.
Thương Kiến Diệu kiểm tra từng chỗ một, cuối cùng, hắn cúi người xuống gỗ gối đầu, dùng đèn pin soi qua soi lại.
Không biết lâu sau, Thương Kiến Diệu đặt đèn pin lên giường, điều chỉnh lại cho tốt.
Hắn lập tức giơ một bàn tay, ở rìa gối đầu nơi đèn pin chiếu sáng, vê lên một sợi lông khá dài.
Một sợi lông màu trắng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn