Chương 79: Bạn bè
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe cậu bé trả lời, Thương Kiến Diệu chợt nghiêng đầu nhìn cậu ta.
Sau khi im lặng nhìn chăm chú hai ba giây, Thương Kiến Diệu đột nhiên nở nụ cười, rồi lại đưa mắt nhìn về màn hình LCD trước mặt.
"Hóa ra nhóc chính là Tiểu Xung." Hắn cực kỳ hứng thú hỏi: "Vậy nhóc có biết một bà lão đội mũ len màu đen sậm không? Mặt đầy nếp nhăn, mặc váy dài len màu đen ấy."
Tiểu Xung còn đang chăm chú điều khiển tay cầm chơi game, thuận miệng đáp lại:
"Biết chứ. Bà ấy là người tốt, lúc còn sống luôn canh gác giúp tôi, không để cho người khác quấy rầy tôi. Hì hì, tôi bảo với bà ấy là tôi thích yên tĩnh để chơi game, đọc các loại sách, không muốn người khác làm ồn tới tôi, thế là bà ấy thật sự làm vậy luôn."
Thương Kiến Diệu nhìn hình ảnh game mà hắn không hiểu cho lắm, hỏi:
"Bà ta có thể nghe hiểu những lời nhóc nói?"
"Không phải anh cũng hiểu hay sao?" Tiểu Xung thấy câu hỏi của đối phương thật kỳ quặc.
"Cũng đúng." Thương Kiến Diệu gật đầu, lại đồng ý với ý nghĩ của cậu bé kia: "Sau khi bà ấy chết, không còn ai canh cửa giúp nhóc nữa?"
"Có chứ..." Tiểu Xung vừa trả lời thì lập tức ngậm miệng lại, dồn toàn bộ chú ý vào trò game trước mặt.
Thương Kiến Diệu chỉ thấy hình ảnh dường như trở nên kịch liệt hơn một chút.
Chờ khi trận "chiến đấu" đột ngột xảy ra chấm dứt, Tiểu Xung mới nói tiếp:
"Còn mấy cô chú, anh chị đang canh gác giúp tôi. Bọn họ còn có thể dọn dẹp, bảo dưỡng định kỳ, rồi còn dẫn tôi ra ngoài cưỡi ngựa, để cho tôi hít thở chút không khí mới mẻ, à, anh có nhìn thấy mèo của tôi không? Tôi nhặt được một con mèo hoang, còn nuôi một ao cá cho nó, lợi hại không?"
"Đó là mèo của nhóc à?" Thương Kiến Diệu vỗ đùi cái đét: "Chính là con trông như không có da với lông kia?"
"Đúng đúng đúng, nó là giống loài đặc biệt, anh không được kỳ thị nó đâu đấy." Tiểu Xung gật đầu lia lịa.
"Nhưng nó cứ khiến tôi ngủ mãi." Thương Kiến Diệu oán trách một câu.
"Nó cứ thích đùa dai thế đó." Trên khuôn mặt béo núc của Tiểu Xung hiện lên nụ cười thấy rõ: "Chờ nó trở về, tôi sẽ bảo nó không được làm cho anh ngủ nữa."
"Nhóc còn hiểu tiếng của loài mèo nữa?" Thương Kiến Diệu rất tò mò.
"Không hiểu, nhưng nó thông minh lắm, có thể hiểu được tiếng người." Tiểu Xung đáp.
Thương Kiến Diệu lập tức điều chỉnh tư thế ngồi, khiến cho bản thân càng thoải mái hơn.
"Vậy bình thường nhóc hay ăn gì?" Hắn hỏi.
Tiểu Xung đột nhiên im lặng, quay đầu sang nhìn hắn.
Khuôn mặt béo núc kia lúc sáng lúc tối dưới ánh sáng chớp lóe của màn hình tinh thể lỏng, bóng mờ thấp thoáng.
Thương Kiến Diệu cực kỳ thản nhiên đối mặt với Tiểu Xung, không chút chịu thua.
Tiểu Xung lại dồn sự chú ý vào trò chơi kia:
"Tôi ăn ít lắm, có lúc là đồ hộp, có khi bọn họ bắt được chim, chuột, giun, hoặc thịt đông, rau dại mà bọn họ mót được, có khi lại là cá mà chính tôi nuôi."
"Nhóc còn nhỏ như vậy, ăn sống sẽ không tốt cho dạ dày đâu nhỉ?" Thương Kiến Diệu nghiêm túc thảo luận vấn đề mang tính học thuật này.
Tiểu Xung cười khì khì nói:
"Tôi dạy bọn họ cách nướng đồ rồi nấu đồ nè. Lợi hại không?"
"Lợi hại!" Thương Kiến Diệu vỗ tay lốp bốp.
Hắn vỗ tay như thế, làm Tiểu Xung lại có chút xấu hổ.
"Kỳ thật bọn họ biết dùng bật lửa, tôi chỉ nói cho bọn họ biết có thể dùng lửa để nướng đồ ăn, nấu chín đồ ăn thôi. Anh có muốn một ít không?"
Thương Kiến Diệu không hề khách sáo chút nào:
"Có những gì nhiều?"
"Không biết, xem bọn họ mang gì về. Tôi không kén ăn, thật sự!" Tiểu Xung nhấn mạnh.
Thương Kiến Diệu ngẫm nghĩ, giơ tay lau khóe miệng, rồi lập tức chuyển chủ đề:
"Nhóc ở đây bao lâu rồi?"
"Không biết." Tiểu Xung suy nghĩ một chút: "Tôi lại không có lịch, dù sao chính là rất rất rất lâu rồi. Bà lão lúc trước chính là từ cô rồi biến thành bà đấy."
"Có phải luôn ở lại nơi đây ảnh hưởng tới sự phát triển cơ thể của nhóc không?" Thương Kiến Diệu hỏi một câu quan tâm.
Tiểu Xung nhíu mày:
"Anh thật đáng ghét, đừng có hỏi mấy câu kiểu này chứ."
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, cậu ta lại vui vẻ nói:
"Kỳ thật làm một đứa bé không phải rất tốt sao? Không phải lo nghĩ quá nhiều chuyện, chẳng có gì phiền não, chỉ cần chơi game và đọc sách, hơn nữa còn không bị ba mẹ cắt ngang, không bị kiểm soát thời gian chơi."
Thương Kiến Diệu im lặng một chút, nói:
"Nhóc không thấy nhớ bọn họ sao?"
Tiểu Xung mím môi vài giây:
"Nhớ chứ. Nhưng nhớ thì có ích lợi gì, bọn họ đã chết từ lâu rồi."
Thương Kiến Diệu lại im lặng một lúc lâu, không nói năng gì. Tiểu Xung thì nghiêm túc chơi game, không để ý sự khác thường của hắn.
Không biết bao lâu sau, Thương Kiến Diệu nhìn màn hình, nói:
"Sao chỗ này lại có điện?"
"Bọn họ kéo riêng một đường dây từ phòng máy dưới đất về đây, khì khì, là tôi chỉ đạo đấy!" Tiểu Xung tỏ ra rất đắc chí.
Thương Kiến Diệu suy tư một chút, nhìn màn ảnh trò chơi rực rỡ màu sắc, hắn cầm một tay cầm trò chơi bên cạnh hộp máy màu đen:
"Cái này chơi thế nào?"
Tiểu Xung lập tức mắt tỏa sáng:
"Nào, để tôi dạy cho anh. Bấm nút này là nhảy, nút này là lăn, nút này là đón đỡ. Sau khi đón đỡ là có thể phản kích..."
...
Trong hành lang.
Tưởng Bạch Miên chờ đợi một lúc lâu, không phát hiện có dấu hiệu của đợt tập kích thứ hai, bèn quay lại vị trí cũ.
Cô cẩn thận cảm ứng tín hiệu điện, rồi hô to:
"Xuất hiện đi, kẻ tập kích đã đi rồi."
Bạch Thần, Long Duyệt Hồng lần lượt thoát khỏi chỗ trốn ban đầu, cẩn thận đi tới bên cạnh Tưởng Bạch Miên.
"Nơi đây thật kỳ dị, phải mau chóng rời đi." Bạch Thần không hề che giấu ý nghĩ của mình.
Long Duyệt Hồng thì nhìn quanh một lượt, rồi hỏi:
"Thương Kiến Diệu đâu?"
Tưởng Bạch Miên cũng nghi hoặc:
"Bên này rõ ràng có tín hiệu điện... Không đúng, hai tín hiệu điện gần như chồng lên nhau. Thương Kiến Diệu bị cưỡng ép đi vào giấc ngủ?"
Đây là lời giải thích hợp lý nhất mà cô có khả năng nghĩ đến khi kết hợp yếu tố hoàn cảnh và những gì gặp được lúc trước.
Nếu không phải bị khống chế, Thương Kiến Diệu hiện đang còn sống hẳn là không có chuyện không đáp lại lời nào chứ.
Long Duyệt Hồng càng hiểu Thương Kiến Diệu hơn, có chút căng thẳng nói:
"Cũng có khả năng là cậu ta gặp 'nguy hiểm', đang mắt to trừng mắt nhỏ với 'nguy hiểm', ai chớp mắt trước là kẻ đó nói trước, coi như thua luôn."
"Thương Kiến Diệu sẽ làm như vậy, tôi tin, nhưng tại sao 'nguy hiểm' lại phải chiều anh ta?" Tưởng Bạch Miên vừa nói, vừa từng bước tiếp cận cửa gỗ có lỗ thủng hình người.
Sau khi đến gần, cô thấy bên trong có ánh sáng đang lóe lên.
"Có lẽ là năng lực của 'chú hề suy luận'..." Bạch Thần hạ nhỏ giọng nói một câu.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Bất kể là tình huống nào, cứ giải cứu người trước đã."
Cần lay cho tỉnh thì lay, cần ngắt quãng "trận đấu không chớp" thì ngắt luôn.
Bạch Thần, Long Duyệt Hồng lập tức làm theo nội dung khi huấn luyện, yểm trợ cho tổ trưởng.
Tưởng Bạch Miên giơ tay lên, xuyên qua lỗ thủng trên cửa, bắn vào trong một phát súng.
Trong tiếng súng nổ vang vọng, cô vọt tới chỗ vị trí khóa cửa, trong động tĩnh răng rắc mà xoay người sang dựa lưng vào tường, tránh né tập kích.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần chia nhau đứng ở vị trí góc nghiêng hai bên, nhắm vào bên trong. Một khi có động tĩnh gì là bọn họ sẽ lập tức nổ súng.
Nhưng trong phòng không có tiếng súng nào khác vang lên, cũng không thấy bóng người không phải Thương Kiến Diệu thoáng hiện, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng đánh đập kỳ quái.
Nhìn ánh sáng không ngừng lóe lên từ trong phòng, Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần lại càng hoài nghi tình hình hiện tại của Thương Kiến Diệu.
Không trì hoãn thời gian, dưới sự yểm trợ của hai tổ viên, Tưởng Bạch Miên lăn người tiến vào trong phòng.
Cô lập tức nhảy ra sau một cái bàn, xuyên qua kẽ hở quan sát tình huống nơi cách xa cửa vào.
Thứ đập vào mắt cô đầu tiên là Thương Kiến Diệu với vẻ mặt chăm chú và một thằng bé chừng tám tuổi, sau đó là hai tay cầm chơi game, một hộp máy màu đen, một màn hình đang phát sáng, cuối cùng là hình ảnh kỳ quái thay đổi liên tục trên màn hình.
Ánh mắt của Tưởng Bạch Miên lập tức có chút đờ ra.
Ban nãy cô đã tưởng tượng ra rất nhiều hình ảnh, nhưng cảnh tượng trước mặt này vẫn nằm ngoài dự đoán của cô.
"Các người đang làm gì vậy?" Tưởng Bạch Miên không thò đầu ra, chỉ cất tiếng hỏi to.
"Chơi game." Thương Kiến Diệu đáp, không hề quay đầu lại.
Tưởng Bạch Miên khẽ giật giật khóe miệng, đứng lên trong tư thế vô cùng đề phòng, nhưng trong phòng chẳng hề có chút biến hóa nào cả.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần thấy thế, chầm chậm tiếp cận nơi đây, sau đó đều bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh ngạc không thốt được lời nào.
"... Thú vị không?" Tưởng Bạch Miên cố ý chọn một đề tài không quá nhạy cảm.
"Thú vị lắm!" Thương Kiến Diệu đáp lại không chút do dự.
Vẻ mặt Tưởng Bạch Miên lập tức nghệt ra trong chớp mắt, rồi sau đó giãn ra, biến thành nụ cười tươi rói:
"Bên cạnh anh là?"
"Nhóc này hả?' Thương Kiến Diệu nhìn chằm chằm nhân vật trong game với ánh mắt ngời sáng: "Người bạn tôi mới quen đấy."
Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần không vì thế mà lơi lỏng cảnh giác, bọn họ vẫn duy trì tư thế có thể né tránh và tấn công bất cứ lúc nào.
Đùa gì vậy, một phế tích thành phố như thế này, trong lòng đất bên dưới tòa nhà thế này, cho dù có một người đàn ông trưởng thành xuất hiện, tự xưng là thợ săn di tích thì cũng đáng nghi, bắt buộc phải đề phòng, huống chi là một cậu nhóc chỉ có bảy tám tuổi.
Nó dựa vào cái gì sống sót?
Lúc này Thương Kiến Diệu tiếp tục giới thiệu:
"Nhóc ấy tên là Tiểu Xung."
Tiểu Xung... Long Duyệt Hồng ngẩn ra, sau đó chợt thấy như có khí lạnh vọt lên từ xương cụt, nhanh chóng lan lên tận đỉnh đầu.
Lông tóc toàn thân anh ta như dựng ngược lên, bên tai như vang lên câu nói thì thầm của "bà già" kia:
"Các người... làm ồn tới... Tiểu Xung rồi..."
Trong khoảnh khắc đó, Long Duyệt Hồng suýt nữa thì trực tiếp bóp cò súng.
May là một giây sau, Thương Kiến Diệu nói với chút bực tức:
"Ài, lại chết rồi. Tiểu Xung, tôi phải đi rồi, có cơ hội gặp lại sau nhé."
Tiểu Xung nghiêng đầu, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt:
"Ở lại thêm lát nữa đi? Lâu rồi không có ai chơi game với tôi rồi. Bọn họ làm thế nào cũng không học được."
Tưởng Bạch Miên đang nghĩ đây có phải là giấc mơ chung của mấy người bọn họ hay ảo giác, đột nhiên cảm ứng được có vài tín hiệu điện đang tiếp cận.
"Cẩn thận!" Cô vội vàng nhắc nhở, cũng giơ khẩu súng phóng lựu trong tay lên.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều tự đề phòng, Thương Kiến Diệu nhìn Tiểu Xung, như có suy nghĩ, bèn nói:
"Không thì nhóc theo bọn tôi ra ngoài đi, đến chỗ chúng tôi cùng chơi game? Tiện thể đi hít thở ít không khí mới mẻ."
Tiểu Xung suy nghĩ vài giây, rồi nhoẻn miệng cười:
"Được!"
Cậu ta vừa dứt lời, Tưởng Bạch Miên liền phát hiện mấy tín hiệu điện đang tiếp cận kia đầu tiên là ngừng tiến lên, sau đó rời đi.
Điều này... Tưởng Bạch Miên cẩn thận ngậm miệng lại, không nói gì nữa.
Mà Tiểu Xung thì lấy một cặp sách màu đỏ từ chỗ nào không rõ, cất hộp máy màu đen, tay cầm trò chơi vào trong.
Cậu ta với bộ đồ màu vàng trên người lập tức đeo cặp sách lên, ngẩng đầu nhìn Thương Kiến Diệu, người vừa mới đứng lên:
"Đi thôi."
Thương Kiến Diệu nhìn chằm chằm cậu ta, đột nhiên cười nói:
"Trông nhóc giống trứng xào cà chua ghê."
"..." Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần hoàn toàn cạn lời.
Bọn họ hoàn toàn không ngờ trong tình cảnh này, Thương Kiến Diệu lại nói ra một câu như thế mới một cậu bé kỳ dị như thế này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn