Chương 67: Thành phố trong đêm
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Mang theo đồ ăn còn thừa, một hàng năm người rời khỏi phòng 605, men theo cầu thang đi xuống tầng một.
"Lái xe qua đó chứ?" Tưởng Bạch Miên nhìn xe Jeep dừng ở một bên, hỏi.
Bộ da ngoài của Thiết Xà Hắc Chiểu cột trên mui xe trông bắt mắt như thế, cho nên không ai chú ý tới tấm pin năng lượng mặt trời bên dưới.
"Động tĩnh quá lớn." Kiều Sơ lắc đầu.
Tưởng Bạch Miên vốn định nói đây là xe chạy bằng điện, chỉ cần tắt sóng âm mô phỏng là sẽ không tạo ra động tĩnh gì lớn, ai ngờ Kiều Sơ mặc thiết bị giáp cốt đột nhiên cất bước chạy đi, chỉ để lại một câu nói:
"Đuổi theo!"
Tưởng Bạch Miên không nói gì thêm, cùng Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều tự cầm vũ khí của mình chạy tới cổng ra.
Lúc này tầng mây trên trời khá dày, chỉ có thể nhìn thấy mấy ngôi sao thưa thớt, thi thoảng mặt trăng mới ló ra một góc mặt, vẩy xuống đôi chút ánh sáng dìu dịu của mình.
Bóng tối là màu sắc chính của phế tích thành phố này.
Trong hoàn cảnh tĩnh lặng tột độ này, đám người Thương Kiến Diệu không bật đèn pin, chạy chậm qua đường chính tiến vào con phố phía đối diện.
Trong quá trình đó, bọn họ luôn có cảm giác bản thân sắp bị bóng đêm sâu thẳm nuốt chửng, xe hơi bỏ không và cây cối hai bên đường xung quanh lờ mờ, hệt như đám quái vật đang núp mình trong bóng tối.
Đối mặt với tình cảnh này, tổ điều tra thế giới cũ cứ tự nhiên tản đội hình ra như huấn luyện bình thường, kéo ra một khoảng cách nhất định.
Trong đó, Tưởng Bạch Miên theo sát phía sau Kiều Sơ, Long Duyệt Hồng thì lệch sang bên phải, Bạch Thần thì bên trái, còn Thương Kiến Diệu thì ở cuối cùng.
Tốc độ của bọn họ vẫn giữ vững trong phạm vi nhất định, không đến mức vì chạy đi mà lơ là quan sát và cảnh giới hoàn cảnh xung quanh.
Đang chạy như thế, Thương Kiến Diệu đột nhiên đổi hướng, xông vào trong một căn phòng mở rộng cửa ở bên trái đường.
Đám người Tưởng Bạch Miên lập tức phản ứng, lăn một vòng ngay tại chỗ, đều tự tìm xe hơi bị vứt làm công sự phòng ngự.
Kiều Sơ cũng dừng lại, xoay người nhìn về phía Thương Kiến Diệu.
Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp của thiết bị giáp cốt nói cho y biết xung quanh không có gì bất thường.
Nhưng y vẫn giơ khẩu súng trường màu bạc với tạo hình khá đặc biệt kia để đề phòng ngoài ý muốn.
Y lập tức dùng Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp quan sát đích đến nơi Thương Kiến Diệu chạy vào.
Tuy trước mặt là đêm tối với ánh sáng cực kỳ yếu ớt, nhưng Kiều Sơ có thiết bị phụ trợ, còn đang ở khoảng cách hơi xa, thoải mái nhìn rõ tình huống bên trái con phố.
Nơi đó giống với các con phố khác, các căn nhà xếp theo dãy, hướng ra ngoài kia đều mở toang hoác, bên trong hoặc rách nát, hoặc cực kỳ cũ kỹ, điểm giống nhau duy nhất là không thấy bất cứ sinh mạng nào.
Bảng hiệu của chúng nó, cái thì rơi xuống đất, vỡ mấy miếng, cái thì loang lổ phai màu, nét chữ mờ đi, cái thì thiếu chữ, chỉ còn lại một phần, cái thì lệch sang một bên, nhưng không hề rơi xuống hẳn.
Mà trong căn nhà Thương Kiến Diệu vọt vào, bảng hiệu màu lam vẫn treo bên trên, chỉ còn lại hai chữ màu trắng:
"... sửa chữa..."
Lúc này, Thương Kiến Diệu đã lấy đèn pin, soi tới soi lui trong căn phòng có vẻ khá chật hẹp này.
Hắn nhanh chóng mở các ngăn tủ, tìm mấy máy móc cỡ nhỏ và công cụ, cả với các loại thiết bị phụ tùng có bao bì hoặc không, với dây dẫn nhét hết vào trong ba lô ngụy trang.
Sau khi đeo ba lô lên, treo đèn pin về chỗ cũ, Thương Kiến Diệu cầm khẩu súng trường Cuồng Chiến Sĩ chạy chậm về trên đường.
Kiều Sơ đội mũ giáp thấy thế, sải bước lớn chạy vội tới.
Với kinh nghiệm của y, một khi "tùy tùng" theo y, trừ phi y thể hiện ý đồ chủ động tấn công, thì không ai được phép tự hành động, tất nhiên là hành động theo mệnh lệnh của y, cho dù khó hiểu và hoài nghi thì cũng cùng lắm chỉ là hỏi và đưa ra đề nghị mà thôi.
Về điểm này, Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần thể hiện khá "bình thường".
Kiều Sơ đi tới trước mặt Thương Kiến Diệu, trầm giọng hỏi:
"Vì sao tự tiện rời đội?"
Thương Kiến Diệu thản nhiên đáp lại:
"Não bị chập mạch."
"..." Kiều Sơ lập tức híp mắt lại, trên kính quang, bóng dáng Thương Kiến Diệu lập tức hiện lên với trạng thái tương đối trừu tượng, gần như bia ngắm.
Đây là "Hệ thống nhắm chính xác" tự động khởi động khi y làm động tác giơ khẩu súng trường màu bạc lên.
Sau vài giây im lặng, Kiều Sơ chầm chậm thở hắt một hơi, hạ họng súng xuống:
"Tiếp tục di chuyển tới mục đích."
Giọng của y tuy không lớn, nhưng đám người Tưởng Bạch Miên luôn chú ý tình huống bên này lập tức nhanh chóng rời chỗ nấp, trở về trong đội ngũ.
Năm người lại tiếp tục theo đội hình và tư thế ban nãy chạy tới ngã ba ở cuối con đường.
Trong phế tích thành phố này, gió đêm có chút lạnh, thổi thốc tới khiến Long Duyệt Hồng như về tới Sinh Vật Bàn Cổ, tới lúc tắt điện.
Đến khi sắp rẽ sang đường bên trái, anh ta không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Từ trước khi lên tới mặt đất, nguyện vọng lớn nhất của anh ta là nhìn thấy bầu trời chân chính, nguyện vọng thứ hai là thấy mặt trời chiếu sáng mọi thứ, còn nguyện vọng thứ ba là nhìn thấy bầu trời sao được triển lãm trong sách giá khoa.
Hiện giờ, anh ta đã hoàn thành được hai tâm nguyện thứ nhất và thứ hai, chỉ còn nguyện vọng thứ ba là mãi vẫn chưa thể thực hiện được.
Khoảng thời gian gần đây thời tiết bất thường, buổi tối luôn nhiều mây, chỉ thi thoảng thấy được mấy ngôi sao với một phần của mặt trăng, mà như vậy thì không thể gọi là bầu trời sao được.
Không biết khi nào mới được thấy bầu trời đầy sao chân chính đây... Long Duyệt Hồng vừa hạ mắt xuống, đã thấy Kiều Sơ và Tưởng Bạch Miên gần như đồng thời nghiêng người giơ tay nhắm vào một chỗ rồi bóp cò súng.
Điều khác biệt là Tưởng Bạch Miên rút khẩu Liên Hiệp 202 trước, mà không dùng súng phóng lựu.
Đùng! Pằng!
Hai âm thanh hai có chút khác biệt lần lượt vang lên.
Theo ánh điện màu trắng bạc lóe lên, ở đoạn giữa con đường bên phải, trên hàng cây bên đường, một bóng người ăn mặc rách rưới, một số chỗ lộ ra rơi thẳng xuống đất, ngã rầm lên đỉnh con xe ô tô.
Máu tươi nhanh chóng tràn ra.
Khẩu súng săn thô sơ trong tay kẻ đó văng ra ngoài, rơi xuống mặt đường.
"Một người Vô Tâm." Tưởng Bạch Miên chỉ bằng tay trái đã cầm vững khẩu súng phóng lựu kia.
Năng lực nhìn trong bóng tối của cô hiển nhiên mạnh hơn người bình thường nhiều.
Bạch Thần theo bản năng hỏi:
"Có cần nhặt khẩu súng kia không?"
"Súng thì thôi, vừa nhìn là biết khẩu súng đó do điểm tụ cư của dân du cư hoang dã tự làm, không cần thiết." Tưởng Bạch Miên lắc đầu.
Thế giới cũ đã bị hủy diệt rất nhiều năm, không ít súng đạn đã không còn sử dụng được nữa, một số viên đạn nhỏ đã bị sử dụng dần cạn kiệt. Mà một số thế lực lớn có năng lực sản xuất, ở lúc ban đầu bọn họ đã phỏng theo vũ khí thế giới cũ, tiện cho việc lợi dụng vật tư ở mức độ cao nhất, trong vài thập niên sau dần mới bắt đầu chuẩn hóa, tuy rằng nhất định phải lấy vũ khí của quá khứ làm tham chiếu, nhưng cũng giảm bớt rất nhiều chủng loại.
Cứ như vậy, súng ống mà rất nhiều thợ săn di tích hay dân du cư hoang dã lấy được đều đã hỏng hoặc không cách nào sửa chữa, hoặc là không tìm được loại đạn phù hợp, bọn họ không thể không vừa tăng việc tìm kiếm các phế tích, hoặc mua súng ống đạn dược buôn lậu từ các thế lực lớn, mặt khác thử tự chế tạo vũ khí và đạn dược.
Về việc chế tạo súng thì súng săn không thể nghi ngờ là một lựa chọn rất tốt, thiết bị mà nó cần khá đơn giản, rất nhiều điểm tụ cư dân du cư hoang dã đều có.
Súng săn như vậy rơi vào tay người Vô Tâm, chứng minh rất có khả năng đã có thợ săn di tích hoặc dân du cư hoang dã bị giết chết.
"Có nên lục soát người không?" Bạch Thần lại hỏi tiếp một câu.
"Không cần." Kiều Sơ vừa sử dụng vũ khí điện từ của thiết bị giáp cốt vừa trả lời vừa quay người đi.
Bạch Thần không kiên trì nữa. Một hàng năm người tiếp tục chạy tới đích đến.
Sau khi lại vượt qua một con đường khác, Kiều Sơ đột nhiên chậm dần lại.
Tưởng Bạch Miên cũng giơ tay rồi ép xuống, ra hiệu Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng dừng lại.
Nhờ vào ánh trắng sáng hơn ban nãy một chút, Thương Kiến Diệu thấy phía trước có một chiếc xe hơi bỏ hoang màu đen phủ đầy bụi bặm.
Bên cạnh xe có một người ngồi dưới đất.
Người này mặt chữ điền, mặc bộ đồ mà thế giới cũ gọi là vest, tựa nửa người trên vào cửa xe, mắt nhắm chặt, không rõ là còn sống hay đã chết.
"Ngô Thủ Thạch..." Tưởng Bạch Miên nhận ra người đàn ông này.
Đây là vị thợ săn di tích mà bọn họ gặp được ở trên hoang dã lúc trước. Anh ta với đồng đội đã nói tin phát hiện phế tích mới ở phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ cho tổ điều tra thế giới cũ.
Giờ khắc này, chỉ có một mình Ngô Thủ Thạch ở đây, hơn nữa không rõ sống chết.
"Còn dấu hiệu sinh mệnh." Tưởng Bạch Miên dựa theo tín hiệu điện mà cô cảm ứng được, đưa ra phán đoán.
Kiều Sơ quan sát một lúc, nói theo:
"Anh ta đang ngủ."
Nghe được từ "ngủ" này, con ngươi trong mắt Tưởng Bạch Miên thoáng phóng đại, nhanh chóng giơ tay phải lên định nổ súng vào chỗ Ngô Thủ Thạch.
Nhưng thứ cô nhắm bắn không phải người, mà là cửa sổ thủy tinh của xe.
Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đã nhanh hơn một bước, bắn ngắn vào chiếc xe hơi mà Ngô Thủ Thạch dựa vào.
Trong tiếng cạch, một tấm cửa kính trực tiếp vỡ nát.
Mắt Ngô Thủ Thạch khẽ động động, dường như sẽ tỉnh lại, nhưng lúc này, vẻ mặt anh ta đột nhiên trở nên bóp méo, toàn thân giật giật hai cái rồi im hẳn, hoàn toàn không còn động tĩnh nào khác.
"Anh ta chết rồi?" Long Duyệt Hồng ngạc nhiên hỏi.
"Theo lý thuyết là vậy, còn cơ hội cấp cứu..." Tưởng Bạch Miên nói thì nói như vậy, nhưng không hề có ý định tiến lên, đồng thời cô vừa đề phòng bốn phía, vừa dịch chuyển tới con xe bỏ hoang kia.
Bạch Thần cũng làm tương tự, hơn nữa còn nhắc nhở thành tiếng:
"Con ngựa Ác Mộng đáng sợ kia có khả năng đã quay trở lại."
Long Duyệt Hồng hoảng sợ, cố gắng mở to hai mắt, không để cho mình ngủ mất.
Kiều Sơ không nói gì, mà dùng Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp chăm chú tìm kiếm "kẻ địch" có khả năng tồn tại xung quanh.
Thương Kiến Diệu nhìn Ngô Thủ Thạch phía trước, đột nhiên nói:
"Mọi người sẽ ngủ trên đường chăng? Tuy rằng tôi sẽ..."
"Con ngựa Ác Mộng kia có thể cưỡng ép người ta đi vào giấc ngủ?" Tưởng Bạch Miên lập tức hiểu được ý mà Thương Kiến Diệu định nói: "Nhưng mà lúc trước khi chúng ta gặp được nó, nó không thể hiện ra điểm đó."
Sau khi cô và Thương Kiến Diệu tỉnh lại từ trong cơn ác mộng chân thật kia, bọn họ không đột nhiên ngủ say nữa.
"Hoặc là nó mỗi lần chỉ có thể khiến một người đi vào giấc ngủ, khi đối mặt vớ nhiều mục tiêu thì nó sẽ lựa chọn từ bỏ, hoặc..." Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn Kiều Sơ đang mặc thiết bị giáp cốt.
Lúc trước Kiều Sơ có thể một mình đối mặt với ngựa Ác Mộng mà vẫn sống sót tới tận bây giờ.
Thương Kiến Diệu khựng lại một chút rồi nói:
"Hoặc nơi đây còn có quái vật khác, là loại quái vật có thể cưỡng ép người ta đi vào giấc ngủ."
Nghe thấy câu này, Long Duyệt Hồng cảm thấy toàn thân lạnh toát, chỉ cảm thấy bóng tối xung quanh ẩn giấu rất nhiều thứ.
"Tôi đi xem còn cứu được không, mọi người chú ý tình hình giúp tôi."
Ngay sau đó, Thương Kiến Diệu dùng tư thế con mồi quang minh chính đại chạy tới chỗ Ngô Thủ Thạch.
Hắn vừa đi được hai bước, một nơi nào đó trong phế tích thành phố đột nhiên vang lên tiếng gầm thê lương ồm ồm:
"Grào!"
Âm thanh đó vang tận mây xanh, khiến người ta run rẩy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn