Chương 41: Phương án
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên dường như đã sớm suy nghĩ về vấn đề này, cô bèn cười rồi tỏ vẻ thoải mái nói:
"Đây không phải chuyện quá khó khăn gì. Thế này đi, để tôi mặc thiết bị giáp cốt kia, sử dụng hệ thống cảnh báo toàn diện của nó và cảm ứng tín hiệu điện của chính tôi tặng cho Tịnh Pháp một niềm vui bất ngờ. Trong tình huống bất ngờ như thế, có khi lại có thể khiến gã bị thương nặng."
"Gã là người thức tỉnh." Thương Kiến Diệu chỉ ra vấn đề.
Tưởng Bạch Miên chậc chậc, cười nói:
"Tôi cũng đâu có ngu, cũng đã ăn thiệt thòi rồi, sao lại không suy xét nhân tố về mặt này chứ?
Tôi sẽ cố gắng duy trì khoảng cách trên năm mươi mét. Đây là khoảng cách vượt qua giới hạn phạm vi của năng lực 'Cõi Ngạ Quỷ' của Tịnh Pháp rồi, bằng không lúc trước gã sẽ không từ trên cây bổ nhào xuống rồi mới phát huy năng lực. Mà trong khoảng cách đó, tỉ lệ bắn trúng mục tiêu của tôi không thấp, cho dù sử dụng súng lựu đạn."
Nghe xong cách nghĩ của Tưởng Bạch Miên, đám người Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi tỏ vẻ chấp nhận, nhưng Bạch Thần lại nhanh chóng đưa ra một vấn đề khác:
"Cô với Thương Kiến Diệu trao đổi vị trí rồi thì ai lái xe? Ai tới đảm bảo có thể né được đòn tấn công tầm xa của Tịnh Pháp?"
Tưởng Bạch Miên xì một tiếng:
"Đây đúng là vấn đề lớn, để tôi nghĩ xem nên giải quyết thế nào..."
Thương Kiến Diệu im lặng hai giây rồi chủ động nói:
"Thôi vẫn cứ để tôi làm cho."
Tưởng Bạch Miên thuận theo đề nghị này, nói như đang lẩm bẩm một mình:
"Nếu anh làm, thì phải đổi phương án.
So với thầy tu Tịnh Pháp này, anh gần như không có kinh nghiệm, nếu giao nhiệm vụ tặng cho Tịnh Pháp 'một niềm vui bất ngờ', khiến gã bị thương nặng cho anh, tôi sợ sẽ khiến anh phải chịu gánh nặng quá lớn, tạo ra áp lực rất lớn, làm cho anh phán đoán sai lầm, lựa chọn sai vào thời khắc quan trọng nhất.
Ừm... Thế này đi, nếu Tịnh Pháp muốn chơi trò mèo đuổi chuột với anh, anh cứ cố gắng hết sức chơi với gã, đuổi gã tới chỗ xa. Mà chúng tôi thì nhân cơ hội đó lái xe tới chỗ thường có người lui tới trên hoang dã Hắc Chiểu, nơi đó nhiều vết xe và dấu chân, có thể che giấu được dấu vết của chúng ta, làm cho Tịnh Pháp không tìm được và cũng không đuổi theo chúng ta được nữa.
Thôi bỏ đi... Làm vậy cũng dẫn tới một vấn đề khác, chờ khi anh thoát khỏi Tịnh Pháp, chắc chắn cũng không tìm thấy chúng tôi. Khoảng cách đó chắc chắn vượt quá phạm vi sử dụng của bộ đàm rồi.
Để tôi nghĩ, nghĩ nghĩ, có rồi, ước định một địa điểm có vẻ nổi tiếng trên hoang dã, tới đó hội hợp. Bạch Thần, gần đây có địa điểm nào mang tính dấu hiệu không?"
Bạch Thần quan sát bốn phía, rồi nhìn bầu trời:
"Địa điểm mang tính dấu hiệu gần đây chỉ có phế tích nhà máy thép kia thôi. Nhưng mà, đến chỗ người ta thường xuyên qua lại, với phương hướng mà chúng ta đang đi thì sẽ một mạch chạy thẳng tới nhà ga Nguyệt Lỗ."
"Nhà ga Nguyệt Lỗ?" Tưởng Bạch Miên khẽ nhíu mày: "Cần đại khái bao lâu?"
"Nếu giữ vững tốc độ hiện tại, mất chừng khoảng một ngày rưỡi, nhưng dọc đường đi chắc chắn không cách nào chạy nhanh như thế được." Bạch Thần tính toán một chút.
Tên thợ săn di tích tên Harris Brown và đồng đội của anh ta lúc trước dựa vào xe đạp chạy qua các đường nhỏ đường mòn cũng phải mất hơn một ngày mới từ phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ tới phế tích nhà máy thép. Bình thường mà nói thì đi ô tô thì không thể đến nơi nhanh như vậy được, nhưng xe Jeep của đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu bị Tịnh Pháp truy đuổi, dùng tốc độ cao nhất chạy tới nhà ga Nguyệt Lỗ sẽ mất chừng nửa ngày, hơn nữa xe Jeep chắc chắn nhanh hơn xe đạp rồi.
Mục đích của tổ điều tra thế giới cũ chính là nhà ga Nguyệt Lỗ, chắc chắn không tiếp tục chạy tới phía bắc.
Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, gật đầu nói:
"Nếu lấy nhà ga Nguyệt Lỗ làm điểm hội hợp, chúng ta còn có thể thử giả tạo dấu vết lên phía bắc.
Nếu trước đó mà ta thuận lợi thoát khỏi Tịnh Pháp thì chắc chắn là tốt nhất, nhưng nếu không, có thể mượn việc ngụy tạo dấu vết dẫn gã lên phía bắc, làm cho gã bị cuốn vào trận nước đục mà ta không biết kia, va chạm với sự khác thường nghe có vẻ nguy hiểm kia xem sao.
Sau đó, cho dù gã có năng lực thoát được, hẳn là cũng không đuổi kịp chúng ta nữa."
Tưởng Bạch Miên nói rồi nói, giọng vốn không nhỏ mà dần trở nên to hơn hẳn, dường như cô rất hưng phấn khi có thể chơi được Tịnh Pháp.
Thương Kiến Diệu im lặng nghe xong, hệt như hồi còn trong trường học, hắn giơ tay lên:
"Tôi có một vấn đề."
"Gì cơ?" Tưởng Bạch Miên cảm thấy nghi hoặc.
Cô cảm thấy mình đã nói rất rõ ràng lắm rồi.
Giọng nói của Thương Kiến Diệu có chút trầm trầm:
"Tôi không biết nhà ga Nguyệt Lỗ, cũng không biết đi tới đó kiểu gì."
"..." Tưởng Bạch Miên lập tức câm lặng.
Vài giây sau, cô mới tự giễu:
"Tôi quên luôn anh là tân thủ mới lên tới mặt đất... Điều này chứng tỏ những gì anh thể hiện là không tệ! Nếu không phải tôi đang cần tập trung lái xe, tôi sẽ giơ ngón tay cái lên khen ngợi anh!"
Sau một hồi gượng ép giải thích, Tưởng Bạch Miên lại thở dài:
"Nghe nói trước khi thế giới cũ bị hủy diệt, trên bầu trời có rất nhiều vệ tinh để sử dụng. Những vệ tinh đó giúp con người thoải mái định vị mục đích, làm cho bọn họ dù chưa tới bao giờ cũng có thể thành thạo tuyến đường phù hợp nhất.
Thế này... Thôi để tôi mặc thiết bị giáp cốt cho. Đến lúc đó tôi tiếp tục lái xe, chờ khi tránh được đợt tấn công thứ nhất của Tịnh Pháp, tôi sẽ xuống xe đuổi gã, Bạch Thần nhân cơ hội đó bò tới chỗ ghế lái, điều khiển xe."
"Lúc cô mặc thiết bị giáp cốt, Tịnh Pháp tấn công thì làm sao giờ?" Bạch Thần nghĩ tới lỗ hổng trong phương án này.
Tưởng Bạch Miên nghẹn lời, không biết nên nói gì.
Bạch Thần nhìn gương chiếu hậu, nét mặt vẫn bình thản như trước:
"Tôi cũng xuống xe, để tôi dẫn đường cho Thương Kiến Diệu. Mặc thiết bị giáp cốt chỉ cõng thêm một người lùn như tôi, hẳn là sẽ không ảnh hưởng mấy tới năng lực di chuyển và phản ứng."
"Tôi đã nói rồi, cô không có lùn, mà là nhỏ nhắn xinh xắn. So với người trên hoang dã mà nói, chiều cao này của cô đã thuộc tầm trên trung đẳng rồi. Những dân du cư mà tôi gặp, số người chưa tới 1 mét 6 quả thực ở khắp nơi." Tưởng Bạch Miên thuận miệng bác bỏ một câu, rồi sau đó gật đầu nói: "Tôi sẽ không nói đây là chuyện nguy hiểm thế nào nữa. Nếu sinh ra trên Đất Xám, lên tới mặt đất, như vậy ở thời điểm thích hợp gánh vác nguy hiểm tương ứng là sự phát triển thường thấy.
Nếu cần tôi đi mạo hiểm, tôi cũng sẽ không giao trách nhiệm cho mọi người."
Cô thở ra một hơi, nhắc nhở:
"Nhớ mang theo lượng đồ ăn nhất định."
Nói tới đây, cô đột nhiên ngậm miệng lại, thậm chí buông lỏng bàn tay phải đang cầm vô lăng.
Cô giơ ngón tay chỉ vào hộp lương khô và thanh năng lượng trong cốp xe, vừa chỉ vào miệng mình, đồng thời làm ra động tác phồng miệng nhai.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng khá nghi hoặc, đang định mở miệng hỏi thì thấy Bạch Thần quay đầu nháy mắt ra hiệu bọn họ.
Hai người đồng thời bỏ qua lời nói vốn đã tới cuống họng, chưa kịp thốt ra lời.
Tuy Bạch Thần cũng không hiểu Tưởng Bạch Miên định bày tỏ cái gì, nhưng cô có thể nhìn ra tổ trưởng không muốn trao đổi nhiều về đề tài này, thậm chí còn không muốn dùng lời nói.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên lại cầm vô lăng, nói tiếp:
"Thương Kiến Diệu, anh cũng phải cân nhắc xem nên ứng phó với 'cõi Ngạ Quỷ' của Tịnh Pháp như thế nào. Ngộ nhỡ gã không chơi trò chạy vòng quanh, mà đột nhiên tiếp cận anh, kéo ngắn khoảng cách vào phạm vi năng lực có tác dụng, như vậy thì rắc rối to."
"Tôi sẽ cẩn thận..." Thương Kiến Diệu nói tới đây thì tạm ngừng, rồi gật đầu thật mạnh: "Suy nghĩ một chút!"
Trả lời xong, hắn vội vàng nói với Bạch Thần:
"Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta mang theo đồ ăn, chuẩn bị sẵn trước khi xuống xe. Hoặc cũng có thể ăn luôn lúc này, một khoảng thời rất lâu sau này có khả năng không cách nào dừng lại ăn uống."
"Được." Bạch Thần cầm lấy đồ ăn trong hộp kê tay, chia một nửa cho Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu mở một túi lương khô, nhét đồ ăn bên trong vào trong miệng.
Không tới một phút sau, Tưởng Bạch Miên quay mạnh vô lăng, làm cho xe Jeep né tránh tia laser do Tịnh Pháp bắn ra.
Thương Kiến Diệu không cần dặn bảo, lập tức mở cửa xe, nhào ra ngoài xe Jeep. Lúc này hắn không thuận thế lăn xuống, mà dùng sức nhảy lên.
Một tiếng xè vang lên, một tia laser bắn xuyên qua mặt đất chỗ đó.
Nếu Thương Kiến Diệu thuận thế lăn xuống như lúc trước, như vậy hắn đã bị tia laser này bắn trúng rồi. Cho dù thiết bị giáp cốt có bộ phận giáp chống đạn, hắn cũng không may mắn tránh thoát.
Ngay sau đó, đầu gối hắn dùng sức kéo khớp xương phụ trợ khởi đọng, khiến toàn thân nhảy một phát ra cách đó gần hai mươi mét, phóng thẳng tới Tịnh Pháp ở đằng xa.
Thầy tu máy móc Tịnh Pháp lập tức rút lui ra sau như những lần trước, kéo giãn khoảng cách, bắt đầu chạy vòng vòng.
Nhân cơ hội này, Tưởng Bạch Miên đạp chân phanh, làm chậm tốc độ xe lại, cho Bạch Thần có thể từ ghế lái phụ nhảy xuống đất mà không bị thương.
Trong tiếng ken két, Bạch Thần tiện tay đóng cửa lại, thuận thế lăn người núp vào sau một bụi cây thấp bé.
Tốc độ xe Jeep lập tức tăng vọt, phóng thẳng tới đường lớn nơi thường xuyên có người qua lại trên hoang dã Hắc Chiểu.
Lúc này, Thương Kiến Diệu đuổi Tịnh Pháp đi xa rồi quay trở lại gần đó.
Hắn, với cơ thể được bao trùm bởi khung xương kim loại màu đen và các tấm giáp chống đạn, chỉ vào ba lô năng lượng phía sau, ý bảo Bạch Thần ngồi lên đó.
Bạch Thần nhảy ra khỏi lùm cây, bám lấy các khớp xương phụ trợ của thiết bị giáp cốt làm "cây thang" và "chỗ bám" chỉ hai ba cái nhảy là bò lên trên ba lô năng lượng.
Ở chỗ này, cho dù cô ngồi thì cũng cao hơn Thương Kiến Diệu rất nhiều.
Mà so với dùng một tay ôm cô thì ngồi ở đây là cách để không ảnh hưởng tới hoạt động và nhắm bắn của thiết bị giáp cốt nhất.
Tiếp theo bọn họ sẽ phải truy đuổi Tịnh Pháp, đuổi vị thầy tu máy móc này tới nơi thật xa, chạy vòng tròn với gã ở khu vực này, từ đó tranh thủ thời gian để Tưởng Bạch Miên và Long Duyệt Hồng thoát khỏi phạm vi truy tìm của Tịnh Pháp.
Thương Kiến Diệu với mũ giáp trên đầu chạy hai ba bước, trong tình huống không người tập kích, lại chủ động bắt đầu nhảy vọt và lăn người.
Bạch Thần rụt người lại, nắm chặt phần xương kim loại ở bả vai của thiết bị để khiến mình không bị văng ra ngoài.
Cô hiểu Thương Kiến Diệu đang tập dượt tranh thủ trước khi Tịnh Pháp vồ tới.
Sau vài cú lăn lộn, Thương Kiến Diệu mặc thiết bị giáp cốt chạy bịch bịch những bước thật to, dựa vào thị lực tầm xa mà hệ thống cảnh báo sớm tích hợp mang đến bắt đầu truy đuổi thầy tu máy móc mặc áo cà sa đỏ.
Con mắt Tịnh Pháp sáng rực ánh đỏ, dường như vì thấy nữ giới nên rơi vào trạng thái không ổn định.
Khớp xương kim loại của gã khẽ cong, toàn thân bắn lên, nhảy sang bên cạnh.
Gã không phát điên hoàn toàn, vẫn tuân theo sách lược đã định sẵn. Dù sao sự thù hận của gã tới nữ giới là méo mó tâm lý do cơ thể tạo nên, chứ không phải cái giá phải trả cho người thức tỉnh, nên gã vẫn còn chút năng lực tự điều khiển.
Thương Kiến Diệu cầm một quả lựu đạn thấy thế, không vòng về như trước, mà tiếp tục đuổi theo Tịnh Pháp, thử kéo gần khoảng cách.
Sau khi một đuổi một chạy chừng mấy phút đồng hồ, Bạch Thần trên ba lô năng lượng đột nhiên cúi người xuống, trầm giọng nói:
"Không đúng, Tịnh Pháp đang chạy vòng tới hướng xe Jeep!
Gã định vòng qua chúng ta, tiếp tục đuổi theo tổ trưởng và Long Duyệt Hồng!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn