Chương 52: Ôm cây đợi thỏ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên vô thức há miệng hình chữ "o", nhưng nhanh chóng ngậm lại, không phát ra âm thanh nào.
Cô lại đưa mắt nhìn phía trước, thông thuận vượt qua một bụi cỏ, sau đó, như tùy ý cười nói:
"Tôi cảm thấy có lẽ tôi có một thiên phú ẩn giấu, chính là khiến người khác cảm thấy thân cận, ở bên tôi sẽ cảm thấy an tâm, sẵn lòng nói ra những buồn rầu đè nén sâu trong lòng."
"Đây nào phải chuyện gì bắt buộc phải bảo mật nghiêm ngặt đâu cơ chứ." Thương Kiến Diệu không quá đồng ý với những gì Tưởng Bạch Miên nói, nhưng cũng nhờ đó mà thoát khỏi cảnh tượng do đề tài ban nãy mang tới.
"Ha ha, đùa thôi." Tưởng Bạch Miên gật đầu, như đang suy nghĩ: "Nhưng thực ra mọi người cùng trải qua hai lần nguy nan, anh lại bị lộ bí mật người thức tỉnh, cho nên giữa mọi người coi như có được sự tín nhiệm không tệ. Anh từng nghe nói một câu thế này chưa, cách để khiến mối quan hệ giữa hai người gần nhau hơn, đó là làm cho cả hai bên đều cùng chung một bí mật. Còn nữa, chúng ta cũng được coi là bạn cùng hoạn nạn."
Thương Kiến Diệu vừa mới nghiêm trang đột nhiên nở nụ cười:
"Làm sao cô khẳng định loại tin tưởng này không phải do tôi dùng năng lực kẻ thức tỉnh tạo ra?"
"..." Tưởng Bạch Miên cẩn thận hồi tưởng, lại phát hiện không cách nào loại trừ được khả năng này. Dù sao cảnh tượng Thương Kiến Diệu và thầy tu máy móc Tịnh Pháp kia bắt tay với nhau nói tạm biệt quả thực khiến người ta có ấn tượng sâu sắc.
Vả lại Thương Kiến Diệu cũng nói rồi, nếu có thể trong sự tương tác giữa người xung quanh mà hình thành minh chứng tuần hoàn, người bị ảnh hưởng gần như không có biện pháp dựa vào bản thân nhận thấy sự bất thường, chỉ khi thoát khỏi hoàn cảnh đó thì mới phát hiện điều không đúng.
"Ha ha, tôi đùa thôi." Thương Kiến Diệu đáp lại Tưởng Bạch Miên bằng câu nói của chính cô.
Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu, trợn trắng mắt:
"Suýt thì tôi rút súng rồi đó, anh biết không hả?"
Cô dời mắt đi, nói như đang lầu bầu:
"Tuy rằng đúng là anh nói đùa, nhưng tôi cũng phải đề phòng tình huống tương tự... Hay ta thiết lập vài nghiệm chứng logic nhỉ?
Ừ... Biện pháp đơn giản nhất chính là mỗi ngày ghi thông tin mấu chốt vào giấy hoặc con chip, trước khi đi ngủ giở ra xem. Cứ như vậy, nếu trước sau mà có mâu thuẫn, lập tức có thể tỉnh táo lại. Không thể không nói, nhật ký là thứ vẫn rất hữu dụng."
"Năng lực của người thức tỉnh vốn không phải vạn năng." Thương Kiến Diệu bổ sung một câu.
Tưởng Bạch Miên không nói gì thêm, tiếp tục cùng Thương Kiến Diệu tìm kiếm dấu vết trên mảng đồi núi này.
Chừng một giờ sau, cô nhìn quanh một lượt:
"Khu vực quanh đây thực sự quá rộng lớn, hoàn cảnh cũng phức tạp, chỉ dựa vào hai người chúng ta đi từng bước một thế này, không mất mười ngày nửa tháng thì hoàn toàn không cách nào tìm kiếm có hiệu quả được."
Thương Kiến Diệu không nói gì, bởi hắn nhìn thấy nụ cười nguyên vẹn trên mặt tổ trưởng, rõ ràng là cô có biện pháp.
Quả nhiên Tưởng Bạch Miên đưa mắt sang nhìn hắn, cười nói:
"Chúng ta quay về quả đồi lúc trước bắn đạn tín hiệu khẩn cấp kia thôi."
Thương Kiến Diệu thoáng động, mang máng nắm được điều gì đó.
Tưởng Bạch Miên tiếp tục nói:
"Ở chỗ đó, ắt hẳn sẽ gặp được không ít thợ săn di tích, dân du cư hoang dã, tiện thể dò la thông tin từ bọn họ, xem gần đây có toán cướp quy mô lớn hay đội ngũ nguy hiểm thường lui tới quanh khu vực này không."
Nói tới đây, cô nở nụ cười giống hệt nụ cười lúc cô bắn Tịnh Pháp bị thương nặng:
"Nếu anh là thủ lĩnh của đoàn đội tập kích kia, nhìn thấy chỗ vừa làm một vụ hời mà còn cố ý xóa sạch dấu vết của đội xảy ra điều bất thường, liệu anh có phái người không liên quan đi chỗ bắn đạn tín hiệu khẩn cấp để điều tra tình huống cụ thể không? Dù sao nhất định sẽ có một lượng lớn thợ săn di tích, dân du cư hoang dã đi qua, xen vào trong đó, sẽ không ai phân biệt được.
Đến lúc đó, nếu như có thể nhờ điều này biết được thế lực lớn nào đứng sau trấn Hắc Thử, cũng có thể chuẩn bị chút biện pháp ứng đối chứ."
Thương Kiến Diệu lập tức hiểu ra:
"Bọn họ sẽ không phái thành viên nòng cốt của mình tới điều tra, thậm chí sẽ không tìm người phụ thuộc bọn họ, khả năng lớn nhất là trực tiếp thuê dân du cư hoang dã chân chính hoạt động quanh đó."
Cứ như vậy, cho dù đó là bẫy thì cũng không xảy ra vấn đề gì. Hệt như chẳng ai có thể tìm được một giọt nước có bản chất độc đáo nhưng bề ngoài lại không có gì khác thường trong một hồ nước lớn vậy.
Thương Kiến Diệu suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy nghi ngờ bèn hỏi:
"Tổ trưởng, hẳn là cô đã sớm nghĩ kỹ điều này, vì sao chúng ta không trực tiếp sang bên đó canh?"
"Những thợ săn di tích, dân du cư hoang dã này làm sao mà nhanh như vậy được? Cứ ngồi chờ không bên kia cũng vô nghĩa, không bằng dẫn các anh làm quen với chuyện tìm kiếm dấu vết." Tưởng Bạch Miên lật cổ tay nhìn chiếc đồng hồ màu đen: "Thời gian cũng không sai biệt rồi, chúng ta qua đó thôi."
Chờ khi tới quả đồi chỗ bắn đạn tín hiệu, Thương Kiến Diệu mới phát hiện hướng lục soát của bọn họ cũng là tới bên này. Hai người chỉ đổi hướng chút xíu, đi bộ chừng có mười phút là đã tới đích.
Nói cách khác, Tưởng Bạch Miên thật sự không phải lâm thời nghĩ ra vấn đề liên quan, mà có ý đồ từ trước, thậm chí lộ tuyến tìm kiếm dấu vết cũng đã được cô quy hoạch từ đầu.
Sau mấy phút quan sát, Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên tìm được vị trí tốt nhất. Hai người leo lên trên một gốc cây, theo dõi mấy con đường đi lên quả đồi này.
Tầm chừng mười lăm phút đồng hồ sau, thợ săn di tích và dân du cư hoang dã lục tục chạy tới, đi lên trên đỉnh đồi.
Bọn họ đều khá cẩn thận, chia tách và không xâm phạm lẫn nhau, dù sao còn chưa xác định ở chỗ xảy ra điều bất thường có thu hoạch gì không mà đi đánh nhau trước thì đúng là quá ngu xuẩn.
Lại một lúc sau, Tưởng Bạch Miên vỗ vai Thương Kiến Diệu, chỉ vào con đường bên trái.
Cô không lên tiếng, bởi cô không thể xác định giọng mình sẽ to đến mức nào, cho nên chỉ có thể dùng tay ra hiệu.
Thương Kiến Diệu nhìn theo tay cô, thấy hai nam dân du cư hoang dã lén lén lút lút, sợ hãi dè dặt.
Từ bên ngoài khó mà nhìn ra tuổi cụ thể của bọn họ, nhưng điểm chung của cả hai là da dẻ sần sùi nứt nẻ, phơi nắng nhiều nên đen sì, tóc thì bết dầu thành từng chùm buông xõa, râu ria trên mặt không biết để bao lâu chưa cạo, bên ngoài dính đủ thứ bẩn thỉu không rõ là gì.
Một trong hai người này khoác áo lông màu xanh đậm thủng lỗ chỗ, bên trong là áo sơ mi dính dầu mỡ tới cứng ngắc, không nhìn rõ màu sắc ban đầu, bên ngoài khoác một áo màu đen không dài chưa tới thắt lưng, trông rõ ràng không hợp với bộ đồ, chân đi đôi giày cao su màu xanh lục quân đội. Bên hông gã treo một khẩu súng lục màu đen lóe lên vẻ sáng bóng kim loại, tay cầm một thanh đao dài dài lưỡi cong.
Thương Kiến Diệu cảm thấy thứ đó trông rất giống mã tấu trong sách giáo khoa.
Người còn lại thì mặc chiếc áo bông cũ khá chật, qua những lỗ thủng khá to trên đó, có thể thấy được bông bên trong ép lại thành cục, biến thành những cục đen sì. Y dường như không có súng, trên lưng là một con dao găm được mài khá sắc, hai tay lăm lăm một cây gậy bóng chày, trên vai thì đeo một cái túi khô quắt cực kỳ, trông vô cùng bẩn.
"Có, vấn đề gì sao?" Thương Kiến Diệu khe khẽ hỏi.
Những người này gần như chẳng có gì khác với dân du cư hoang dã tới lúc trước, chỉ là trông càng bẩn thỉu hơn thôi.
"Tôi..." Tưởng Bạch Miên phát ra một âm, trong giọng nói thể hiện rõ ý hỏi.
Thương Kiến Diệu lập tức hiểu ý của tổ trưởng, bèn vội vàng nói:
"Nhỏ hơn một chút nữa."
Trải qua hai lần "điều chỉnh thử", Tưởng Bạch Miên cuối cùng hạ nhỏ giọng mình nói:
"Anh không thấy trang bị của hai dân du cư hoang dã này quá kém sao?"
"Không phải chuyện trang bị của dân du cư hoang dã kém là rất bình thường sao?" Thương Kiến Diệu hỏi lại.
"Đúng." Tưởng Bạch Miên không phủ nhận, vừa nhìn hai dân du cư kia vừa cân nhắc nói:
"Trọng điểm ở chỗ, hành vi của bọn họ mâu thuẫn với trang bị của bọn họ. Trong tình huống như thế này, dân du cư hoang dã chỉ có một khẩu súng lục và vài món vũ khí lạnh hoàn toàn không dám làm nhóm đầu tiên chạy tới chỗ xảy ra bất thường thế này. Chỉ cần xảy ra tranh đấu, bọn họ gần như không có năng lực tự bảo vệ bản thân.
Đối với loại dân du cư hoang dã này mà nói, bọn họ sẽ tới vào nửa ngày, thậm chí là một ngày sau, xem có kiếm được chút cơm thừa canh cặn nào không. Đến lúc đó, đối thủ cạnh tranh đều là những người sàn sàn nhau, bọn họ không đến mức không có sức chống cự."
Thương Kiến Diệu nghe mà khẽ gật đầu:
"Điều này giống rất nhiều động vật lấy cái xác thối rữa sau khi thú dữ săn bắt để lại làm thức ăn. Nói cách khác, có xác suất hai dân du cư này bị người ta ép tới đây?"
Mà ai lại rảnh rỗi không việc gì đi ép hai dân du cư hoang dã không có năng lực gì tới đây điều tra bất thường?
Tưởng Bạch Miên chính là dạy bảo bằng thực tiễn, nghe vậy thì cười nói:
"Đúng. Anh có thể khiến bọn họ trở nên thân thiết, trực tiếp nói tình hình tương ứng cho chúng ta biết không?"
Thương Kiến Diệu nhìn hai gã dân du cư càng ngày càng gần, thản nhiên đáp:
"Nếu chỉ một người thì không thành vấn đề. Nhưng nếu cả hai đều ở một chỗ, bọn họ có khả năng không nhỏ chứng kiến cho nhau, làm cho 'suy luận' mất hiệu lực.
Nếu tách ra, ảnh hưởng một trước, sau đó gom lại ảnh hưởng người còn lại thì cũng được."
Tưởng Bạch Miên giơ tay làm động tác "ok":
"Điều này đơn giản. Đổi súng."
Dứt lời, cô và Thương Kiến Diệu trao đổi súng phóng lựu với súng trường.
Một giây sau, Tưởng Bạch Miên đột nhiên nhảy xuống, ngay trước mặt hai gã dân du cư hoang dã kia.
Sau khi tiếp đất, cô nhanh chóng giơ súng trường lên, lạnh lùng chỉ thẳng vào gã đàn ông mặc áo lông rách, đang thò tay lấy khẩu súng bên hông.
Mà gần như cùng lúc đó, cô khẽ vặn eo, tung chân phải đá ra, như một chiếc roi đột nhiên kéo căng.
Không có gì đáng nghi ngờ khi cú đá này không trúng, nhưng lại khiến gã đàn ông cầm gậy bóng chày sợ tới mức nhanh chóng lùi ra sau, ngã nhào xuống đất.
Gã nhìn khẩu súng trường trong tay Tưởng Bạch Miên, không chút do dự bỏ đồng đội, lảo đảo chạy trốn, không dám quay đầu nhìn.
Người đàn ông một tay chạm súng, tay kia cầm thanh mã tấu vẫn bị súng trường chỉ thẳng, không dám động đậy chút nào.
Lúc này Thương Kiến Diệu cũng nhảy xuống theo, cười nói:
"Đừng căng thẳng. Chúng tôi không có ác ý."
Hắn vừa ra hiệu cho Tưởng Bạch Miên hạ nòng súng xuống, vừa tranh thủ lúc gã đàn ông kia đang ngơ ngác, nói:
"Anh xem, các anh đến tìm hiểu tin tức, chúng tôi cũng thế. Các anh là con người, chúng tôi cũng là con người. Cho nên..."
Biểu cảm trên mặt người đàn ông kia dần trở nên sinh động, cuối cùng gã nở nụ cười:
"Ô người anh em!"
Sau khi gọi như thế, gã theo bản năng liếc nhìn Tưởng Bạch Miên, chỉ thấy cô đã thu khẩu súng trường lại, không thể hiện chút thù địch nào, thế là lại càng tin tưởng phán đoán và suy luận của mình.
"Người anh em!" Thương Kiến Diệu học theo đối phương, nhiệt tình gọi: "Là ai bảo các anh tới đây thế?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn