Chương 26: "Bổ túc”
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~28 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Một cái xác được quăng lên rất cao rất xa, rơi xuống đầm lầy phía trước, làm bắn lên vô số bùn đất.
Cái xác đó bị bao quanh bởi mặt đầm lầy đen ngòm, chìm xuống từng chút một.
Bên cạnh nó còn hai cảnh tượng đại để cũng giống như thế, chỉ là bị lớp bùn vùi sâu hơn một chút.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng nhìn chằm chằm vài giây, rồi dời mắt đi, quay người đi về chỗ xe Jeep.
Tưởng Bạch Miên không hỏi ai sẽ đi con xe phân khối lớn trước, mà tự mình đội mũ, sải chân ngồi lên.
Cô với khẩu súng tự động mini đeo trên lưng quay đầu nhìn đám người Thương Kiến Diệu, nói với ý cười lộ rõ:
"Từ rất lâu trước đây tôi đã muốn có một con xe thế này, chỉ là mãi chưa có cơ hội."
Còn chưa dứt lời, cô ta đã vặn tay ga, làm cho con xe phân khối lớn phát ra tiếng gầm rú trầm trầm đầy dữ tợn.
Tưởng Bạch Miên khom người xuống, tuy rằng lần đầu đi xe này, nhưng vẫn phải tạo dáng cho thật chuyên nghiệp.
Tiếng gầm rú càng lúc càng lớn, con xe phân khối lớn kia lao đi hệt như một mũi tên, dọc theo bên cạnh đầm lầy chạy thẳng tới phương xa.
"Sự lãng mạn của sắt thép, xăng dầu mà..." Long Duyệt Hồng lẩm bẩm đầy hâm mộ: "Còn cả tự do và gió mát."
Trong tiếng máy nổ rầm rầm, con xe phân khối lớn kia vòng lại, dừng ở cách đó không xa.
Tưởng Bạch Miên dùng chân chống đất, kéo lớp kính trên mũ, cười khan hai tiếng:
"À này, Bạch Thần, nên đi bên nào nhỉ?"
Bạch Thần rũ mắt xuống nhìn chiếc khăn quàng trên cổ, cất cao giọng đáp:
"Cô đi theo sau xe Jeep đi."
"Hả? Cô nói gì cơ?" Tưởng Bạch Miên giơ tay định vuốt lỗ tai, nhưng chỗ đó đã bị chiếc mũ che lại.
Cô vẫn giữ nguyên nụ cười, lại kéo kính bảo vệ xuống, đưa con xe phân khối lớn về bên cạnh xe Jeep hệt như tự mình đưa ra quyết định đó.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng lần lượt lên xe. Bạch Thần ngồi vào vị trí lái, khởi động xe.
Bọn họ cứ thế đi vào trong hoang dã Hắc Chiểu với một tốc độ khá là chậm, thi thoảng bọn họ lại đổi hướng, vòng chỗ này rẽ chỗ kia.
Trong quá trình đó, Tưởng Bạch Miên liên tục dùng lý do trinh sát xung quanh để lái con xe kia rời khỏi đội, lao vụt đi tới những chỗ khác.
Gần hai giờ sau, Bạch Thần làm cho con Jeep, vốn như sắp không chạy nổi nữa, dừng lại.
Cô mở cửa xe, nói với Tưởng Bạch Miên, người vừa mới lao vụt về từ phương xa:
"Tổ trưởng, sắp tới điểm tụ cư kia rồi."
Tưởng Bạch Miên dùng một chân chống đất, kéo lớp kính lên, hỏi:
"Cô có ý tưởng gì không?"
Bạch Thần vuốt làn da có chút sần sùi của mình:
"Tôi sợ chúng ta cứ đi qua bên đó như thế này sẽ khiến đám dân du cư hoang dã ở điểm tụ cư đó sinh ra phản ứng quá khích. Bọn họ luôn cảnh giác mấy chuyện như thế này.
Chi bằng thế này đi, mọi người chờ tôi ở đây, tôi lái xe máy qua đó bàn bạc trước, sau đó quay lại dẫn mọi người qua bên đó? Nếu bọn họ không cho chúng ta tiến vào, tôi sẽ ở giao dịch ngay bên ngoài."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu nói:
"Quả thực hỏa lực của chúng ta khiến người khác phải kiêng dè."
Trên nóc xe còn buộc lớp da ngoài của Thiết Xà Hắc Chiểu lại càng khiến người ta sợ hãi.
Cô ta lập tức xuống xe, đỗ xe lại, bỏ mũ bảo hiểm ra rồi đưa cho Bạch Thần.
Nhìn bóng lưng Bạch Thần biến mất sau rừng cây thưa thớt phía trước, Tưởng Bạch Miên mở cửa xe Jeep, ngồi xuống ghế lái.
"Có muốn thử một điếu không?" Cô cười, cầm lấy một điếu thuốc thô sơ trong hộp kê tay.
Đây là chiến lợi phẩm bọn họ lấy được lúc trước.
Điếu thuốc lá sấy tới vàng ngả màu đen tỏa ra thứ mùi khó nói thành lời.
"Không đâu." Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu đồng loạt lắc đầu.
"Hai người đúng là, đây là hàng xa xỉ đấy!" Tưởng Bạch Miên đặt điếu thuốc lá kia xuống: "Không biết bao nhiêu người từng lên chiến trường đều điên cuồng say mê nó. Thứ này có thể khiến tinh thần bọn họ được thả lỏng, không đến mức tự đè ép bản thân tới suy sụp, nó giống đồ uống có cồn, có thể khiến người ta quên đi nhiều chuyện không thoải mái, không muốn hồi tưởng. Ài, rất nhiều người phải uống rượu rồi mới có thể vui vẻ trở lại."
"Đó không phải sự vui vẻ chân chính." Thương Kiến Diệu đột nhiên hát lên một câu.
"y dô, còn hát nữa." Tưởng Bạch Miên khẽ há miệng cười mắng.
Thương Kiến Diệu thì gật đầu nghiêm túc nói: "Tôi thích âm nhạc."
"Nhưng lời bài hát nghe có vẻ không đúng cho lắm..." Tưởng Bạch Miên vuốt thiết bị kim loại trong tai.
Thương Kiến Diệu nói như thể đang thảo luận một vấn đề mang tính học thuật:
"Lời bài hát có thể được sửa lại cho phù hợp với tình hình hiện tại, như vậy giúp cho việc thể hiện tốt hơn."
"..." Tưởng Bạch Miên phất tay: "Đây không phải trọng điểm. Bị anh nói chen vào như vậy làm tôi suýt nữa thì quên mình định nói gì!"
Cô thở hắt ra một hơi như không hài lòng:
"Tôi nói tới thuốc lá, là muốn dẫn tới chủ đề chiến tranh bị thương này.
Tuy trận chiến mà các anh trải qua ban nãy vẫn chưa đạt tới cấp độ đó, nhưng ắt phải chú ý, cho dù là thuốc lá hay rượu, thậm chí là dược phẩm bị quản lý chặt chẽ, kỳ thực không phải biện pháp ứng phó tốt nhất, chúng có thể dễ dàng khiến các anh ỷ lại khá nghiêm trọng vào chúng, mà còn không tốt cho sức khỏe.
Nếu các anh xuất hiện những tình huống như tinh thần quá căng thẳng, áp lực quá lớn, lo âu, nóng nảy, khó có thể tập trung chú ý, thì có thể tìm tôi tán gẫu bất cứ lúc nào. Tôi có tham gia mấy khóa học liên quan tới tâm lý rồi."
"Vâng, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng cũng lớn tiếng đáp lại: "Ban nãy lúc trên đường đi, kỳ thật Bạch Thần cũng có tìm chúng tôi nói về chuyện này, hiện giờ tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi!"
"Không tệ." Tưởng Bạch Miên khen một câu: "Từ khi cấp trên phê chuẩn thành lập tổ điều tra thế giới cũ này, chuyện chính xác nhất mà tôi làm chính là xét duyệt đơn xin của Bạch Thần. Chậc, ánh mắt của tôi không tệ đâu nhỉ?"
Không chờ Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đáp lại, cô ta dựa vào ghế lái, đôi mắt khẽ đảo tròn:
"Không biết khi nào Bạch Thần mới quay lại, mà cũng đang rảnh rỗi, vậy tôi kể cho các anh một số chuyện đi, lúc trước chưa giảng cho các anh nghe."
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng lập tức ngồi thẳng người hệt như lúc còn ở trong trường học.
Tưởng Bạch Miên khẽ cười:
"Không cần phải tập trung như thế! Nhớ phân tâm lưu ý bên ngoài! Các anh không sợ một phát tiên lửa rocket từ đâu bay tới tận diệt chúng ta luôn sao?
Được rồi, quay lại chủ đề chính. Không phải lúc trước tôi đã nói rồi sao? Trên Đất Xám này, ngoại trừ một số ít sinh vật ra, kẻ địch nguy hiểm nhất của con người vĩnh viễn là con người. Như vậy, những con người nào có thể được gọi là nguy hiểm?
Long Duyệt Hồng, anh cảm thấy là những loại nào?"
Long Duyệt Hồng nhớ lại, rồi đáp:
"Là người mặc thiết bị giáp cốt."
Trong cuộc chiến đấu lúc trước, tác dụng mà thiết bị quân dụng giáp cốt phát huy khiến cho anh ta có ấn tượng sâu sắc.
Thậm chí anh ta còn cảm thấy đây sẽ là một trong những nguồn cơn tạo ra cơn ác mộng cho anh ta.
"Đúng, mặt khác còn có thể thêm cả người mặc áo giáp thông minh Bionic. Hai loại người này, chỉ một người đã có thể đối phó được một đội ngũ, thậm chí san bằng một tiểm tụ cư nhỏ của dân du cư hoang dã rồi." Tưởng Bạch Miên chuyển mắt nhìn sang Thương Kiến Diệu: "Anh cho là còn có ai nữa?"
"Đội ngũ trang bị vũ khí hạng nặng, đoàn đội có hỏa lực mạnh mẽ, người cải tạo điện tử có lắp chân tay giả sinh học loại đặc biệt, hoặc máy móc tương ứng." Thương Kiến Diệu nói một mạch ba loại người.
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Đúng thế."
Cô dùng tay phải vuốt ve cánh tay trái, nói:
"Nó mang tới cho tôi sức mạnh cao hơn hẳn, nhưng lành lặn vẫn tốt hơn, các anh phải quý trọng!"
Cô bổ sung thêm:
"Ngoài ra còn đám thầy tu của Giáo Đoàn Tăng Lữ, còn có người đã cải tạo gen. Có lẽ các anh không biết, ở trong rất nhiều thế lực, người như các anh được gọi là 'Thiên tuyển giả'."
"Sao lại vậy?" Long Duyệt Hồng ngạc nhiên hỏi.
Tưởng Bạch Miên cười một tiếng:
"Bình thường các anh tiếp xúc với quá nhiều người cải tạo gen, mà chính bản thân các anh cũng được cải tạo gen, cho nên mới không hiểu được sự quý giá của kỹ thuật này.
Trong tất cả các thế lực, hiện giờ chỉ có công ty của chúng ta và Bạch Kỵ Sĩ Đoàn là có thể cải tạo gen một cách ổn định, sản xuất được dung dịch gốc.
Các anh thử nghĩ lại xem, với người bình thường mà nói, một người cao lớn, cường tráng, tốc độ nhanh, phản ứng nhanh, phối hợp tốt, năng lực cân bằng mạnh, lực miễn dịch mạnh, năng lực tự chữa trị mạnh, dồi dào sinh lực, thị lực khá xuất chúng, thiên phú về súng ống không thấp chẳng phải không khác gì con cưng của ông trời sao? Đây không phải là cùng nghĩa với nguy hiểm sao?
Nhưng các anh đừng kiêu ngạo vội, có một số thế lực bài xích kỹ thuật về mặt gen khá cực đoan, cho rằng đây chính là khinh nhờn thiên nhiên và thần linh, là nguyên nhân chủ yếu khiến thế giới cũ bị hủy diệt."
Tưởng Bạch Miên hít vào một hơi rồi nói tiếp:
"Mà mạnh hơn người được chỉnh sửa gen chính là người đã từng biến đổi gen. Bọn họ thường có được một vài năng lực mà con người không có. Về mặt này, những thứ nhân vì bị ô nhiễm sinh ra đột biến cũng có biểu hiện tương tự. Thậm chí tôi còn từng gặp người có thể tự mình quang hợp, ba tháng không cần ăn uống.
Nhưng kỹ thuật sửa đổi gen vẫn còn quá xa lạ, tỉ lệ thất bại và tử vong là tương đối cao, các anh đừng có tùy tiện thử nghiệm."
Bản thân thứ nhân là con người bình thường, chỉ là trong trận đại tai biến thế giới cũ hủy diệt, bọn họ bị ô nhiễm, sinh ra đột biến.
Tuy một phần lớn người trong bọn họ bị ô nhiễm xong sống không được bao lâu thì chết, nhưng vẫn còn một số sống sót, đồng thời cũng di truyền đột biến của mình cho con cháu.
Những người này bị nhân loại bình thường kỳ thị, bị trục xuất khỏi điểm tụ cư, cũng bị sỉ nhục gọi bằng cái tên "thứ nhân".
Đám thứ nhân vì sự thay đổi trên cơ thể và những cảnh ngộ tương tự, làm cho bọn họ không thể tránh khỏi việc oán hận con người bình thường, luôn mang theo cảm xúc oán độc khó mà hóa giải. Hai bên dần phát triển thành kẻ tử thù.
Trong tình huống đó, cái tên "thứ nhân" này chân chính lan truyền ra khắp Đất Xám, trở thành tên khoa học.
Mà ở thời đại Tân Lịch nhiều năm sau khi thế giới cũ hủy diệt, một số nơi vẫn còn tồn tại ô nhiễm nặng, đột biến vẫn không biến mất khỏi con người, vẫn còn tiếp tục tạo ra nhiều thứ nhân.
Đương nhiên, tuyệt đại đa số thứ nhân hiện tại là kết quả của việc sinh sản tự nhiên.
"Còn có kiểu thứ nhân như vậy..." Long Duyệt Hồng biết thứ nhân là gì, nhưng chưa từng nghe Tưởng Bạch Miên miêu tả loại thứ nhân đó.
Tưởng Bạch Miên đáp "ừ" một tiếng, quay sang liếc Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, rồi cười nói như không có chuyện gì xảy ra:
"Ngoài những người vừa nhắc tới ra, còn có một loại người được gọi là nguy hiểm, mà phải nói là vô cùng nguy hiểm."
"Là loại người nào vậy?" Long Duyệt Hồng vô cùng tò mò, Thương Kiến Diệu cũng là như thế.
Những gì được nói ban nãy hai người đều được tìm hiểu qua không ít thì nhiều từ trong giáo trình và trong huấn luyện, chỉ là không ai từ góc độ "nhân loại nguy hiểm" để gộp các nội dung lại cùng nhau.
Tưởng Bạch Miên cúi đầu mỉm cười đáp:
"Kẻ thức tỉnh."
"Kẻ thức tỉnh..." Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu đều thì thào nhắc lại cụm từ này.
Tưởng Bạch Miên ngẩng đầu lên nhìn hai người, nói:
"Kẻ thức tỉnh là chỉ những người vì nguyên do nào đó sinh ra đột biến kỳ lạ, bọn họ đều có những năng lực kỳ dị và đáng sợ.
Từng có người cảm thấy một bộ phận năng lực của kẻ thức tỉnh hẳn nên dùng khôi hài để hình dung, nhưng sau đó sự thực chứng minh, năng lực có khôi hài đến mấy, ở hoàn cảnh chính xác, đều sẽ trở nên cực kỳ khủng khiếp.
Cho đến tận bây giờ, không một thế lực nào biết rõ quy luật sản sinh kẻ thức tỉnh. Tất cả các thí nghiệm chế tạo kẻ thức tỉnh nhân tạo đều thất bại. Cho nên, số lượng kẻ thức tỉnh là cực kỳ hiếm, không dễ gặp được. Lúc trước tôi cũng không vội nói cho các anh biết.
A, đúng rồi, đây là tri thức cần được bảo mật."
Long Duyệt Hồng cảm thấy lo lắng:
"Tổ trưởng, cô nói kẻ thức tỉnh mạnh như vậy, nếu gặp được thì đối phó kiểu gì?"
Thương Kiến Diệu im lặng, không nói năng gì.
Tưởng Bạch Miên cười đáp:
"Ngoài một số kẻ thức tỉnh cực kỳ mạnh ra, phần lớn năng lực của bọn họ đều giới hạn về phạm vi, hơn nữa phạm vi này không lớn. Dựa vào điểm này, nếu gặp được bọn họ, cứ cố gắng kéo giãn khoảng cách, rồi dùng súng từ xa giải quyết vấn đề."
"Là vậy à..." Long Duyệt Hồng bắt đầu tưởng tượng cảnh đó.
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu, như đang suy nghĩ về chuyện gì đó.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, lại nói thêm một câu:
"Còn nữa, đừng chỉ có chú trọng tới mấy nhân loại nguy hiểm này, cơ thể của chúng ta quá yếu ớt, nếu sơ sẩy thì một đứa bé bảy tám tuổi cũng có cơ hội xử lý chúng ta."
...
Bạch Thần lái con xe phân khối lớn đi vòng vèo một lúc, sau đó lại theo một con đường trông có vẻ dễ lún đi vào trong đầm lầy.
Chừng mười phút sau, phía trước cô xuất hiện một chấm đỏ.
Một chấm ánh sáng màu đỏ đang nhè nhẹ đung đưa.
Đây là một lời cảnh cáo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn