Chương 55: Hoài nghi
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe Tưởng Bạch Miên hỏi vậy, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần vô thức liếc nhìn nhau, nhưng đều thấy vẻ mờ mịt không hiểu gì trên mặt đối phương.
Tưởng Bạch Miên khẽ chống hai tay để ngồi thẳng hơn chút nữa:
"Hai người còn nhớ thông tin mà tên thợ săn di tích lúc trước, chính cái người tên là Harris Brown, đầu trọc ấy, cung cấp không?"
Rất hiển nhiên trí nhớ của Tưởng Bạch Miên khá là tốt.
Là đương sự, Thương Kiến Diệu lập tức nhớ ra:
"Là thôn tin phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ có người chết theo cách bất thường sao?"
"Đúng vậy." Tưởng Bạch Miên trịnh trọng gật đầu: "Lúc ấy Harris Brown nói, bọn họ phát hiện mấy cái xác mới chết không lâu, bên ngoài không hề có dấu vết chết người nào, nhưng vẻ mặt thì khác nhau, người thì đau đớn, người sợ hãi, hoặc kẻ thì có nụ cười kỳ dị."
Bạch Thần lập tức hiểu ra:
"Tổ trưởng, ý cô là, những người đó đều chết trong giấc mơ, à không, trong giấc mơ chân thật?"
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Cô nghĩ xem, tôi chỉ đâm chính mình trong mơ, mà ngoài hiện thực còn có vết sưng đỏ tương ứng, mà nhìn kỹ thì hoàn toàn không hề có lỗ kim tiêm nào. Tương tự, Thương Kiến Diệu cũng tự tát mình một cái trong mơ, ngoài hiện thực cũng có dấu năm ngón tay và một bên mặt sưng vù.
Nếu, tôi nói là nếu ấy, ở trong loại mộng như thế này mà bị đạn bắn trúng chỗ yếu hại, hoặc hút vào khí độc làm cho người ta có vẻ mặt kỳ quặc, hoặc đang lên đỉnh cuộc vui tự dưng bị kinh hãi đột ngột, như vậy sẽ thể hiện ra như thế nào ngoài đời thực?"
"Hẳn là sẽ chết mà không có bất cứ vết thương trí mạng nào..." Thương Kiến Diệu trầm giọng đáp.
Năm dấu ngón tay trên mặt hắn rất có thể là môt hiện tượng mang tính ứng kích, sẽ biến mất rất nhanh, chỉ khi nào trái tim vì điều đó mà ngừng đập, vậy thì vĩnh viễn cũng không khôi phục được.
Còn chưa dứt lời, Thương Kiến Diệu đứng bật dậy, quay lại chỗ nằm ngủ của mình, khoác thêm áo khoác, xách khẩu súng trường "Cuồng Chiến Sĩ".
Hắn vừa mở chốt an toàn của súng, vừa bước ra ngoài lều.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Long Duyệt Hồng phụ trách canh gác vội hỏi.
Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn vách đá phía sau, lại nhìn xung quanh một lượt:
"Cậu có phát hiện thứ gì khả nghi không? Hoặc, hiện tượng bất thường?"
Long Duyệt Hồng suy nghĩ một chút, lắc đầu kiên định đáp:
"Không phát hiện. Chỉ là thú hoang đi qua đây đều rất ít, cũng toàn loại bình thường."
Trong lúc nói, Long Duyệt Hồng nương theo ánh trăng sáng tỏ nhìn thấy má phải sưng đỏ và dấu năm ngón tay khá rõ trên mặt Thương Kiến Diệu.
"A..." Anh ta đột nhiên không biết nên hỏi thế nào, ánh mắt trở nên có chút kỳ quái.
Lúc này Tưởng Bạch Miên đã ăn mặc chỉnh tề, cầm vũ khí đi ra, Bạch Thần theo sau.
"Có phát hiện gì không?" Tưởng Bạch Miên hỏi với vẻ mặt khá nghiêm túc và nặng nề.
"Không." Thương Kiến Diệu nghiêm túc đáp lại.
Tưởng Bạch Miên không quan tâm ánh mắt nhìn rồi lại nhìn của Long Duyệt Hồng, tự tuần tra một vòng, cảm ứng các loại tín hiệu điện xung quanh.
"Đúng là không có gì bất thường." Cô quay về bên cạnh Thương Kiến Diệu, Bạch Thần, thoáng thở phào một hơi: "Xem ra chỉ cần không ngủ là sẽ không bị ảnh hưởng."
Thấy Long Duyệt Hồng ngơ ngác đứng nghe, Tưởng Bạch Miên bèn nhặt trọng điểm những gì cô và Thương Kiến Diệu gặp được rồi kể qua một lượt.
Mà Long Duyệt Hồng hệt như đang nghe chuyện kể trên đài phát thanh, vừa sợ hãi lại vừa không quá tin tưởng.
Nói thẳng ra thì nếu không có tổ trưởng làm chứng, chỉ dựa vào lời kể của Thương Kiến Diệu, anh ta chắc chắn sẽ nói:
"Đừng có đùa, chuyện này mang ra đùa không vui chút nào nha! Cậu đi nói với giám sát viên trật tự đi, xem bọn họ có tin cậu không!"
Giám sát viên trật tự là nghề nghiệp phụ trách trật tự trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ, bất kể là đánh lộn ẩu đả, hay xâm hại người khác đều thuộc thẩm quyền quản lý của bọn họ.
Mỗi một tầng lầu của khu Nội sinh thái đều có một vị chủ quản giám sát trật tự, bên dưới là ba tổ trưởng giám sát trật tự, dưới mỗi một tổ trưởng là mấy vị giám sát viên trật tự.
Hướng lên trên, mười mấy hai mươi tầng là một khu vực, mỗi một khu đều có một "cục Giám sát Trật tự" riêng.
Trên cục Giám sát Trật tự là "Bộ Giám sát Trật tự", một phần của "Hội đồng Quản trị".
Nghe Tưởng Bạch Miên kể xong, Long Duyệt Hồng vô thức buột miệng hỏi một câu:
"Điều này không hẳn là thật chứ?"
Sau khi hỏi xong, anh ta nhanh chóng ngậm miệng lại, không chờ đợi đáp án.
Nếu Thương Kiến Diệu cũng có thể khiến thầy tu máy móc Tịnh Pháp bắt tay nói tạm biệt với hắn, như vậy một con quái vật có thể khiến người ta chết theo cách kỳ dị trong giấc mơ dường như cũng không phải chuyện không thể chấp nhận được.
Không thể không nói, từ sau khi ra khỏi công ty, đi lên mặt đất, Long Duyệt Hồng càng ngày càng cảm thấy thế giới này huyền ảo hơn những gì anh ta biết lúc trước nhiều.
"Sẽ là một kẻ thức tỉnh chứ? Hoặc là, thứ nhân, động vật bị đột biến? Có khi bọn họ sẽ có được năng lực tương tự." Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu nhìn Thương Kiến Diệu.
"Ngoài năng lực của bản thân ra, tôi không hiểu biết gì nhiều về người thức tỉnh hơn mọi người đâu." Thương Kiến Diệu quay đầu theo nhìn Bạch Thần, hy vọng quý cô giàu kinh nghiệm sinh tồn trên Đất Xám có thể cung cấp đáp án.
Bạch Thần lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng chưa từng gặp được sự khác thường tương tự:
"Nếu không phải như thế thì cũng không khiến vị thợ săn di tích phong phú kinh nghiệm như Harris Brown phải vội vàng rút lui, không dám tới gần."
Tưởng Bạch Miên suy tư vài giây, nhìn Thương Kiến Diệu nói:
"Tôi có chút tò mò, rốt cuộc anh đã làm thế nào để thoát khỏi giấc mơ vừa rồi? Ừm, ban nãy anh có nói là dựa vào năng lực người thức tỉnh, nhưng tôi hy vọng hiểu biết chi tiết hơn, điều này có thể cho tôi gợi ý nào đó.
Nếu anh cảm thấy đây là bí mật của mình, vậy để Long Duyệt Hồng và Bạch Thần sang bên rìa tuần tra. Về phần tôi, à, con người tôi ấy, hẳn là đáng để tin tưởng chứ nhỉ?"
Khi nói xong câu cuối, Tưởng Bạch Miên thật sự không tìm được lý do, lại không muốn dùng tình cảnh hiện tại ép Thương Kiến Diệu phải trả lời, đành phải đùa giỡn chút.
"Không có gì." Thương Kiến Diệu thản nhiên đáp lời: "Tôi dùng năng lực 'chú hề suy luận' mà mọi người từng được chứng kiến. Lúc ấy, vì tôi tự cho chính mình một bạt tai mà không tỉnh lại, nên tôi bước đầu loại trừ khả năng nằm mơ, còn nghĩ là cướp xe bỏ đi thật xa, chờ trời hửng sáng thì quay về xem mọi người đã khôi phục bình thường trở lại hay chưa.
Kết quả lúc tôi đứng dậy thì thấy chính mình trong gương chiếu hậu. Lúc ấy tôi nghĩ, liệu có thể sử dụng năng lực 'chú hề suy luận' để ảnh hưởng chính bản thân mình, khiến tôi càng xác định mà tin tưởng đây là cảnh tượng trong mơ.
Nếu quả thật là cảnh trong mơ, như vậy tôi làm vậy chính là khám phá cái thật cái giả, cường hóa nhận thức của bản thân về mặt này, hẳn là có khả năng không nhỏ trực tiếp tỉnh dậy.
Nếu không phải cảnh trong mơ, tôi cũng viết lời nhắn cho mình rồi..."
Nói tới đây, Thương Kiến Diệu mới ra những gì mình làm trong mộng, bèn vội vàng thò tay vào túi lấy ra mấy tờ giấy dùng để ghi chép.
Trong số này, chỉ trừ tờ có vẽ bản đồ không hoàn chỉnh của phế tích nhà máy thép, có đánh dấu cả nhà vệ sinh, còn lại đều trống không, không có bất cứ lời nhắc nào.
"Quả nhiên..." Thương Kiến Diệu thở phào một hơi, nói tiếp: "Sau khi viết xong lời nhắc này, tôi bắt đầu sử dụng năng lực 'chú hề suy luận' làm cho bản thân căn cứ vào điều kiện không liên quan để đưa ra kết luận 'đang nằm mơ', mà đây quả thực cũng cường hóa phán đoán và nhận thức của tôi, giúp tôi thoát được khỏi cảnh trong mơ."
Tưởng Bạch Miên nghe mà cảm xúc dạt dào:
"Thật ác, lừa chính cả bản thân mình."
"..." Long Duyệt Hồng suýt thì bật cười, vất vả lắm mới nhịn được.
"..." Thương Kiến Diệu cũng không ngờ Tưởng Bạch Miên sẽ đưa ra một "đánh giá" như thế, suýt thì quên hắn định nói gì tiếp.
Hắn ngừng một chút rồi nói:
"Lúc trước tôi chưa từng thử nghiệm tương tự, chờ khi thấy chính mình trong gương chiếu hậu, tôi mới cảm thấy có thể thử một lần. Hơn nữa, 'chú hề suy luận' cũng chia làm hai loại tình huống: Một loại là dùng sự thực dễ thấy làm cho mục tiêu đưa ra kết luận gần như không liên quan mà có lợi cho ta; Loại còn lại là dùng điều kiện không có giá trị gì làm cho mục tiêu đưa ra phán đoán không phù hợp logic nhưng lại có kết quả chính xác."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Không tệ, xem ra chuyện lần này giúp anh nắm giữ năng lực thêm một bước, mở rộng ranh giới của nó."
Thương Kiến Diệu đang định nói gì đó, đột nhiên lộ ra vẻ mặt suy tư.
Tưởng Bạch Miên lập tức quay sang nhìn Bạch Thần:
"Cô có ý tưởng gì không?"
"Khi chưa xác định rõ dị thường đã rời xa chưa, tốt nhất đêm nay chúng ta đừng ngủ. Chờ khi trời vừa sáng, lập tức lái xe đi về phía nam. Với tinh lực của mọi người, một đêm không ngủ hẳn không phải vấn đề gì lớn." Bạch Thần đưa ra một đề nghị cực kỳ thận trọng và rất cẩn thận.
Long Duyệt Hồng theo bản năng chỉ vào chỗ cửa vào trấn Hắc Thử:
"Chỗ này thì làm sao?"
"Còn làm sao được? Cứ đảm bảo sự an toàn cho bản thân rồi hãy tính cái khác." Tưởng Bạch Miên không chút do dự đáp: "Vả lại, dị thường của cảnh trong mơ này không chỉ đối phó chúng ta, mà thợ săn di tích, dân du cư hoang dã trong khu vực xung quanh hẳn cũng có người chịu ảnh hưởng. Mà cái chết kỳ dị của bọn họ sẽ khiến nơi này tạm thời biến thành cấm địa, trở thành khu vực khủng khiếp trong lời truyền miệng của người ta, tạm thời sẽ không có ai dám to gan bén mảng tới gần.
Ha ha, nếu có người đến cả tin tức này còn không nhận được, không biết chút nào tiến vào đây, tôi không cho rằng bọn họ có năng lực tìm được cửa vào trấn Hắc Thử, dời được đống đá lấp cửa vào hang động kia.
Chờ khi ảnh hưởng này biến mất, người của công ty cũng coi như đã tới rồi. Đến lúc đó, nếu bọn họ không tìm được chúng ta, nhất định sẽ phóng đạn tín hiệu để thông báo."
Long Duyệt Hồng không còn ý kiến gì nữa, bốn người cứ thế cảnh giới đến bình minh.
Sau đó, bọn họ thay nhau lái xe quay về phương nam.
Khi sắp đến buổi trưa, Tưởng Bạch Miên ngồi ghế lái phụ quay đầu nói với Thương Kiến Diệu:
"Anh thử ngủ một giấc xem giấc mơ còn điều bất thường không. Yên tâm, tôi sẽ nhìn chằm chằm anh, cứ có gì không đúng chắc chắn sẽ lay cho anh tỉnh dậy."
"Chính tôi có thể tự tỉnh được." Thương Kiến Diệu cực kỳ tự tin nói nhỏ một câu.
"Hả?" Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu.
Nụ cười của cô không giảm đi, mà càng trở nên rõ nét hơn.
Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, suy nghĩ một chút, bèn giơ tay phải day day huyệt Thái Dương hai bên.
Hắn lập tức nhắm mắt lại.
...
Bức tường kim loại màu đen lạnh lẽo đứng sừng sững, bao quanh một đại sảnh rộng lớn trống trải.
Bên trên đại sảnh không nhìn thấy nóc, chỉ có một mảng mờ tối.
Trong bóng tối đó, vô số điểm sáng rực rỡ giăng khắp nơi, chầm chậm dịch chuyển, hệt như hình thành những ngân hà vậy.
Giữa đại sảnh, ánh sao vẩy xuống, ngưng tụ thành một bóng người to lớn và mơ hồ. Bóng người này dang tay sang hai bên, duy trì sự đối xứng, dường như đang bắt chước cân tiểu ly.
Âm thanh "Một cái giá phải trả, ba lần ban ơn" cứ thế vang vọng, thành từng chồng âm thanh bên tai Thương Kiến Diệu.
Hắn đưa mắt nhìn cảnh tượng trước mặt này vài giây, trầm thấp nhả ra bốn từ:
"Đại sảnh quần tinh..."
Hắn không nói gì thêm, lướt qua bóng người mơ hồ kia, đi tới tận cuối của đại sảnh, dừng trước cánh cửa đá màu xám trắng nặng nề.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn