Chương 22: Trong vòng mười mét
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên nằm bò ở phía sau cơ thể nặng nề của Thiết Xà Hắc Chiểu, thi thoảng lại dịch chuyển một chút, tránh cho đối phương nhắm trúng chỗ.
Cô ta không muốn tiếp tục duy trì thế này, hệt như cô không xác định đối phương có mang theo vũ khí hạng nặng loại hình chống tăng chống giáp hay không, dù sao với con người mà nói thì đó đều là những thứ không tiện mang theo bên mình, nhưng khi được thiết bị giáp cốt hỗ trợ, chúng đều trở nên hết sức "nhẹ nhàng".
Mùi tanh hôi do bùn đất với mùi máu tanh trộn lẫn vào nhau vấn vít trước chóp mũi Tưởng Bạch Miên, nhưng không cách nào quấy nhiễu được sự tập trung của cô. Vị tổ trưởng của "tổ điều tra nguyên nhân thế giới cũ hủy diệt" này khẽ nghiêng đầu như đang lắng nghe gì đó.
Nhưng với trạng thái thính lực của cô, cho dù có ốc tai cơ học hỗ trợ, hẳn là cũng không cách nào dựa theo đủ loại động tĩnh do thiết bị giáp cốt tạo ra để xác định vị trí của kẻ địch.
Nhưng lúc trước, khi kẻ địch mặc thiết bị giáp cốt xuất hiện ở trong tầm mắt, cô ở một bên lại là người đầu tiên phát hiện động tĩnh, cũng là người đầu tiên phản ứng lại, còn trước cả khi Bạch Thần dùng kính ngắm của khẩu súng trường "Quả Quýt" nhắm thẳng hướng đó.
Tiếng súng tạch tạch tạch không ngừng vang lên, che đậy rất nhiều động tĩnh. Mà Tưởng Bạch Miên thì như không hề bị quấy nhiễu, cô nằm đó, thầm đếm sự thay đổi khoảng cách giữa mình và đối phương.
Trong quá trình này, cô dùng tay trái lấy ra một lựu đạn màu xanh sậm.
Khi người đàn ông mặc thiết bị giáp cốt giơ bệ phóng lựu, và cũng tiến vào phạm vi, Tưởng Bạch Miên đột nhiên dùng răng rút móc kéo của lựu đạn.
Sau đó, cô dùng sức ở bụng lật người tại chỗ, với điều kiện tiên quyết là không thoát khỏi sự che chắn của cái xác Thiết Xà Hắc Chiểu, cô vung tay ném lựu đạn ra ngoài, nhắm tới chỗ mục tiêu.
Chiếc tay giả sinh học loại hình lươn điện kia của cô, ngoài có thể sản sinh, dự trữ và phóng dòng điện, thì còn mang theo sức lực hơn hẳn con người.
Đây chính là một trong những hướng cải tạo mà Sinh Vật Bàn Cổ am hiểu nhất.
Bùm!
Một quả cầu lửa hừng hực bốc lên mang theo sóng xung kích nhanh chóng lan ra, nuốt lấy khu vực kia.
Nhưng người đàn ông cường tráng mặc thiết bị quân dụng giáp cốt đã được cảnh báo trước, nên đã nhảy vọt ra hơn hai mươi mét, thoát khỏi vụ nổ kia.
Mà dù y không né tránh thì y cũng có đủ thời gian, với sự hỗ trợ của hệ thống nhắm chính xác dùng khẩu súng tự động "Bạo Vũ" bắn vỡ quả lựu đạn kia giữa không trung. Nhưng y không biết đó là loại lựu đạn có tính chất gì, sợ xảy ra điều ngoài ý muốn, nên cuối cùng y bỏ qua việc đứng bất động tại chỗ, quyết định cưỡng chế tấn công.
Tưởng Bạch Miên nhân cơ hội này vùng người dậy, quỳ một gối phía sau xác Thiết Xà Hắc Chiểu.
Cô dùng tay phải cầm khẩu súng lục Liên Hiệp 202 hướng về mục tiêu rồi bắn liên tục.
Pằng pằng pằng!
Những viên đạn 11. 18 mm lao ra, nhắm thẳng tới người đàn ông mặc thiết bị quân dụng giáp cốt, mục tiêu là những bộ phận quan trọng không có xương hỗ trợ và giáp chống đạn bảo vệ.
Mặc dù không có hệ thống nhắm bắn chính xác hỗ trợ, nhưng khả năng bắn súng của Tưởng Bạch Miên không hề thua kém đối phương, làm cho kẻ địch chỉ có thể dựa vào thiết bị giáp cốt liên tục né tránh, hoàn toàn không dám dừng lại.
Điều này làm cho người đàn ông cường tráng kia toát mồ hôi lạnh khắp trán, không dám tin mỗi một phát súng của đối phương đều không bắn trượt, hoàn toàn không cho y cơ hội bắn trả.
Nếu không mặc thiết bị quân dụng giáp cốt, lại có hệ thống cảnh báo toàn diện hỗ trợ, y thậm chí còn không cảm thấy mình có thể tránh né được.
Đó là một tay súng thiện xạ chân chính!
Các nhân viên được cải tạo gen trong Sinh Vật Bàn Cổ đều có khả năng bắn súng thiên bẩm không tệ, chỉ là có người mạnh hơn, có người bình thường, và có người hơi yếu hơn. Mà trong số đó, Tưởng Bạch Miên chính là người nổi bật trong những người nổi bật, bất kể Thương Kiến Diệu hay Long Duyệt Hồng đều không bằng cô.
Đồng thời, cô không hề bỏ qua những buổi huấn luyện gian khổ sau này.
Pằng pằng pằng!
Trong khoảng thời gian ngắn, Tưởng Bạch Miên dựa vào khẩu súng lục Liên Hiệp 202 áp chế được kẻ địch mặc thiết bị giáp cốt.
Điều duy nhất khiến cô lo lắng là đạn trong hộp đạn sắp hết sạch, mà khác với súng trường "Cuồng Chiến Sĩ", không cách nào dựa vào kỹ thuật thay hộp đạn liền mạch được. Kẻ địch phía bên kia không phải loại bình thường, chỉ cần có sơ hở là có thể lập tức nhào tới, không cho cơ hội nào thêm.
Một bên khác, tiếng gầm rú từ động cơ xe gắn máy phân khối lớn càng ngày càng gần, Bạch Thần đưa khẩu súng trường "Quả Quýt" sang một bên, đối diện với không gian bên dưới khung gầm cao của xe Jeep.
Cô ngồi ở đó, dựa lưng vào đầu xe, ở một góc nghiêng phía trước cô ta là một chiếc gương nhỏ được đặt ở đó từ khi nào không biết.
Chiếc gương này giống gương chiếu hậu, soi rõ cảnh tượng một phạm vi hẹp cho Bạch Thần, người vốn đang không ló đầu lên được.
Sau đó, Bạch Thần nói thật nhanh:
"Giúp tôi áp chế hai tên bên kia, đuổi bọn chúng sang bên cạnh!"
Dứt lời, cô cởi áo khoác, quăng mạnh lên không trung.
Tạch tạch tạch, chiếc áo khoác ngụy trang màu xám nhanh chóng bị những viên đạn bắn cho thủng lỗ chỗ.
Bạch Thần thì nhân cơ hội lăn một vòng tới vị trí cửa xe, nằm bò ở đó, lại cầm lấy khẩu súng trường Quả Quất.
Một giây sau, cô ta thông qua không gian dưới gầm xe nhắm thẳng kẻ địch mặc thiết bị giáp cốt, từ góc độ mà đối phương không ngờ tới bắn thẳng vào mắt cá chân.
Pằng pằng pằng!
Tên đàn ông cường tráng kia đang định bắn trả Tưởng Bạch Miên, lại phát hiện nguy hiểm từ phía khác, chỉ có thể tiếp tục né tránh.
"Không tệ đó..." Tưởng Bạch Miên thầm nói một tiếng, tỏ ra vô cùng hài lòng với độ nhảy cảm về tình hình trận chiến, năng lực quyết đoán và tinh thần mạo hiểm của Bạch Thần.
Cô tranh thủ cơ hội này quăng khẩu Liên Hiệp 202, đổi sang khẩu "Rêu Đá". i Ở đầu con xe Jeep, Bạch Thần dùng hỏa lực trợ giúp Tưởng Bạch Miên, thì Thương Kiến Diệu đã lấy khẩu súng trường "Cuồng Chiến Sĩ" đang đeo, đặt nó sang bên cạnh Long Duyệt Hồng.
"Cậu bắn súng áp chế địch, đuổi sang một bên!" Hắn nhắc lại một lần.
Đuổi hai con xe gắn máy phân khối lớn sang bên cạnh là không để kẻ địch nhắm bắn vào vị trí cửa xe, bởi như vậy thì viên đạn có thể thoải mái bắn xuyên qua xe Jeep, có xác suất không nhỏ bắn bị thương Bạch Thần vốn đang nằm bò bên dưới cửa xe.
"Tôi..." Long Duyệt Hồng vô cùng căng thẳng.
"Nổ súng!" Biểu cảm trên mặt Thương Kiến Diệu như có chút méo mó.
Long Duyệt Hồng cũng là người trải qua huấn luyện gian khổ, nên không hề do dự nữa, dựa vào đầu xe làm chướng ngại, đưa một tay ra cầm lấy khẩu súng trường của mình, không hề ngắm bắn mà cứ thế bắn phá ra chỗ mình đang quay lưng, bắn điên cuồng.
Âm thanh từ hai khẩu súng mini chợt im bặt, tiếng động cơ chạy càng vang rõ hơn.
Long Duyệt Hồng tranh thủ cơ hội này lăn mình, để lộ một nửa người ra vị trí đầu xe. Sau đó, anh ta có thể nhắm bắn tiếp, ép cho kẻ địch phải chạy sang bên cạnh, cũng chính là chạy tới chỗ có thể trực tiếp tấn công mấy người sau xe.
Sau khi bắn hết đạn, anh ta không đổi hộp đạn mới, mà cầm lấy khẩu súng "Cuồng Chiến Sĩ" của Thương Kiến Diệu tiếp tục bắn quét.
Trong tiếng tạch tạch vang lên không ngừng, Thương Kiến Diệu rút khẩu súng lục Liên Hiệp 202, khẽ khom lưng như một con báo săn mồi lao thẳng ra ngoài, thẳng tới hai con xe gắn máy phân khối lớn kia.
Long Duyệt Hồng hoàn toàn không ngờ Thương Kiến Diệu sẽ mạo hiểm đến như vậy, nhưng anh ta đang bắn tới mức đỏ mắt không vì thế mà tạm dừng, trái lại còn tiếp tục dùng hỏa lực dồn ép kẻ địch.
Tạch tạch tạch, hai tên cướp giơ khẩu súng tự động mini, vừa điều khiển xe chạy tốc độ cao vừa bắn trả.
Thương Kiến Diệu lao vọt tới phía trước, lăn người một vòng né tránh đợt bắn này, sau lưng hắn là những làn bụi nhỏ bay lên cao.
Nhưng lúc này, hai con xe gắn máy dựa vào tốc độ ép sát bên này, cách hắn chưa tới mười mét.
Càng tới gần Thương Kiến Diệu, kẻ địch đội mũ bảo hiểm trên con xe bên trong lại nhắm thẳng vào hắn.
Ở cự ly này, hắn ta tin tưởng tuyệt đối là có thể khiến Thương Kiến Diệu muốn tránh cũng không được.
Trong đầu hắn ta thậm chí còn hiện ra cảnh tượng tương ứng: Trong tiếng súng tạch tạch, xe máy chạy vụt qua, cơ thể kẻ địch run rẩy ngã xuống, toàn thân thủng lỗ chỗ, máu tươi chảy khắp nơi.
Mà kẻ trên con xe máy khác thì bắn trả Long Duyệt Hồng, không cho anh ta cơ hội ép chế để cứu đồng đội.
Thương Kiến Diệu lăn xong, bật người lên thì nhìn thấy họng súng tối om của khẩu súng tự động mini.
Kẻ địch đội mũ kia không chút do dự chuẩn bị dùng ngón tay bóp cò.
Đột nhiên, động tác của hắn ta cứng ngắc, dừng lại hẳn. Trên trán hắn ta và cả sau lưng đã ướt nhẹp mồ hôi.
Hắn ta phát hiện mình quên mất cách bóp cò!
Chỉ một động tác đơn giản như vậy mà hắn không tài nào làm nổi, hệt như đã đánh mất năng lực đó!
Phải làm sao mới có thể hoàn thành động tác bắn đây? Trong khoảnh khắc đó, trong đầu hắn lại nảy sinh ra ý nghĩ vớ vẩn như vậy.
Bắt lấy cơ hội này, đôi mắt Thương Kiến Diệu trở nên sâu thẳm, lạnh nhạt giơ cánh tay lên, bóp cò súng Liên Hiệp 202.
Pằng! Pằng! Pằng!
Một phát đạn bắn trúng người của kẻ địch mục tiêu, một phát trúng cổ, và phát cuối cùng thì trúng lên thân con xe gắn máy.
Miệng vết thương trông dữ tợn xuất hiện trên cổ kẻ địch, máu tươi phun trào, văng ra tận chỗ xa.
Cơ thể hắn ta lung lay, rồi ngã khỏi con xe máy, rơi xuống đất vang lên tiếng bịch.
Con xe máy phân khối lớn mất người điều khiển tiếp tục lao vọt lên chừng mười mét, sau đó rầm rầm đổ sang một bên, khiến mặt đất khẽ rung, làm bụi bốc lên mù mịt.
Thương Kiến Diệu không dừng lại, mà động cổ tay nhắm tới một tên địch khác, kẻ đang bắn nhau với Long Duyệt Hồng.
Pằng pằng pằng!
Một phát đạn bắn trúng bình xăng con xe máy, hai phát còn lại thì cùng lúc bắn trúng cơ thể đối phương.
Thiên phú súng ống của hắn, sau khi cải tạo gen, cũng thuộc dạng trên trung đẳng, coi như không tệ.
Bùm!
Con xe máy kia đổ xuống đất, vì nhiều nguyên nhân mà trực tiếp nổ tung.
Ánh lửa đỏ rực bốc lên cao, bao phủ kẻ địch điều khiển xe, làm cho gã la hét thảm thiết, uốn éo cơ thể, cuối cùng không còn động tĩnh.
Người đàn ông mặc thiết bị giáp cốt nghe thấy âm thanh đó, bèn quay đầu nhìn sang, mắt lập tức đỏ ngầu.
Thương Kiến Diệu không có nhìn y, mà điên cuồng chạy trốn, lăn người quay trở lại vị trí đầu xe Jeep.
Tên đàn ông kia nổi giận gầm lên, bất chấp năng lượng sẽ tiêu hao, gánh nặng khung máy, và sử dụng quá mức khả năng cơ động mạnh mẽ của thiết bị giáp cốt, y liên tục vừa chạy vừa nhảy liều lĩnh lao thẳng tới con xe Jeep.
Điều này hoàn toàn khác hẳn cách chiến đấu vô cùng cẩn thận ban nãy của y.
Pằng pằng pằng!
Những phát bắn từ Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần không thể bắn trúng các bộ phận quan trọng trên người mục tiêu, tối đa cũng chỉ làm xước da mà thôi.
Từ đó có thể thấy được thiết bị quân dụng giáp cốt này mạnh tới cỡ nào.
Pằng!
Tên đàn ông kia nhảy vọt lên trời, rơi thật mạnh lên nắp động cơ xe Jeep, sau đó nhắm thẳng cả súng tự động "Bạo Vũ", bệ phóng lựu và "họng súng" của vũ khí điện từ vào ba người bên dưới.
Mà đồng thời Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu cũng nhắm thẳng vào y.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn