Chương 24: Thư
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Bởi vì thiết kế của thiết bị quân dụng giáp cốt đã cân nhắc tới vấn đề thu hồi sau khi người mặc chết, mà Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đã làm quen với món đồ này trong huấn luyện hai tháng trước, không lạ lẫm gì thiết bị này, cho nên Thương Kiến Diệu chỉ tìm kiếm đôi chút là thấy cái nút, thuận lợi tắt hệ thống tổng thể và ba lô năng lượng.
Sau khi làm xong bước này, công việc tiếp theo thực sự không có tính kỹ thuật gì mấy, đó là lần lượt tháo khóa kim loại ở các khớp phụ trợ.
Long Duyệt Hồng vừa xử lý mấy khóa chỗ cổ tay và khớp xương khuỷu tay, vừa há miệng rồi lại ngậm lại.
Cứ muốn nói lại thôi như vậy ba lần, anh ta cuối cùng không nhịn được nữa, bèn cất tiếng hỏi:
"Ban nãy cậu không căng thẳng, không sợ hãi sao?"
Thương Kiến Diệu phụ trách phần chân chỉ vào chính mình: "Cậu đang hỏi tôi?"
"Chỗ này ngoài cậu còn ai nữa?" Long Duyệt Hồng vừa bực mình vừa buồn cười hỏi lại.
Bạch Thần đang sửa xe Jeep ở phía sau anh ta, Tưởng Bạch Miên cầm khẩu súng lục vòng sang phía khác, ở chỗ để xác này chỉ có anh ta và Thương Kiến Diệu mà thôi.
Thương Kiến Diệu vỗ lên đùi cái xác:
"Còn tên này nữa mà."
"..." Long Duyệt Hồng vốn định mắng Thương Kiến Diệu một câu, nhưng đột nhiên lại có chút sợ hãi.
Anh ta đang nhớ tới những câu chuyện xưa mà người lớn thường mang ra dọa đám trẻ con.
Thương Kiến Diệu ngừng cười, "ừ" một tiếng:
"Chắc chắn là sẽ căng thẳng và sợ hãi chứ."
"Nhưng tôi đâu thấy vẻ đó trên mặt cậu." Long Duyệt Hồng bật thốt.
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Đó là vì tôi tự nhủ trong lòng: Mục tiêu của mày là cứu vớt toàn bộ nhân loại."
"... Điều này thì liên quan gì?" Long Duyệt Hồng cảm thấy mình đã quen với việc đầu Thương Kiến Diệu thi thoảng lại có vấn đề: "Ý tôi là, vì sao cậu lại không sợ hãi không căng thẳng?"
Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc:
"Ở trên đường thực hiện mục tiêu này, hy sinh là việc không thể tránh khỏi."
Trong khoảnh khắc này, Long Duyệt Hồng không biết nên nói Thương Kiến Diệu là bình thường hay không bình thường nữa.
Anh ta nhanh chóng quyết định bỏ qua đề tài này, mà hỏi sang cái khác:
"Cậu không cảm thấy khó chịu sao? Việc tự tay giết hai người ấy. Chính là cách đây không lâu, bọn họ còn có thể cười nói, chạy nhảy, sống sờ sờ ra đó. À... Chưa hẳn là khó chịu, dù sao không có cảm nhận đặc biệt nào sao?"
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu, nhẹ tới mức khó có thể nhận ra:
"Có."
Long Duyệt Hồng không khỏi thở phào một hơi.
Thương Kiến Diệu lại nói tiếp:
"Muốn bắn thêm hai phát nữa."
"... Vì sao?" Long Duyệt Hồng từ bỏ việc làm cho suy nghĩ của mình đồng bộ với Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu thì liếc anh ta một cái, sau đó đưa mắt nhìn về chiếc xe Jeep đằng sau:
"Cho tới tận bây giờ chúng ta chưa từng có ý định cướp bóc bọn họ, làm hại bọn họ, bắn giết bọn họ. Mà ngay từ ban đầu bọn họ đã có ác ý với chúng ta, bám đuôi chúng ta, có cơ hội là ra tay tấn công.
Nếu chúng ta không phát huy hơn hẳn người thường, chỉ cần phạm phải một sai sót thôi, như vậy những cái xác nằm ở đây, bị lục lọi tìm kiếm sẽ là chúng ta. Mà cậu cảm thấy bọn họ sẽ có cảm nhận đặc biệt nào sao?
Không, bọn họ sẽ hát hò, nhổ nước bọt vào chúng ta, ăn thanh năng lượng của chúng ta, ăn lương khô của chúng ta, ăn lon đồ hộp quân dụng của chúng ta, dùng con Thiết Xà Hắc Chiểu mà chúng ta giết chết đi ăn lẩu, cậu có nhịn được không?"
Trong đầu Long Duyệt Hồng vô thức hiện lên những cảnh tượng đó, điều này làm cho anh ta nhớ lại cảm giác đói khát vô tận mà anh ta thường xuyên phải chịu đựng từ bé đến lớn.
Anh ta lập tức giận tím mặt:
"Không được!"
Sau khi đáp xong, anh ta lập tức uể oải như quả bóng rổ lâu không được bơm:
"Nhưng mà, tôi vẫn cảm thấy thoải mái như vậy."
Thương Kiến Diệu nghe thấy câu này, khẽ nở nụ cười có chút hơi khoa trương:
"Đây chính là Đất Xám. Cố gắng làm quen đi."
"Cậu nói như thể đây không phải lần đầu tiên cậu lên mặt đất vậy..." Long Duyệt Hồng nói thầm một câu, rồi vùi đầu tiếp tục làm việc.
Không lâu sau, bọn họ tháo tất cả móc khóa kim loạt, cởi thiết bị giáp cốt kia ra khỏi cái xác.
Tưởng Bạch Miên đã về bên cạnh xe Jeep từ lúc nào chẳng hay, nói mà như có suy nghĩ:
"Long Duyệt Hồng, anh thử mặc lên xem có thể điều khiển hay không."
Những thứ thuộc loại này luôn khiến một bộ phận đàn ông điên cuồng, mà Long Duyệt Hồng lại chính là một trong số đó. Anh ta bất chấp việc bên ngoài thiết bị giáp cốt kia vẫn còn vết máu, vội giục Thương Kiến Diệu. Với sự trợ giúp từ Thương Kiến Diệu, anh ta điều chỉnh độ dài của khung xương hỗ trợ, đeo ba lô năng lượng, đội chiếc mũ sắt màu đen, cài các móc khóa kim loại lại.
Chờ khi hệ thống tích hợp tự kiểm tra chạy xong, Long Duyệt Hồng nhìn thoáng qua rồi báo cáo nhanh:
"Nguồn điện còn 23%, nói là có thể sử dụng được 1 giờ 55 phút."
"Đừng tin nó, đây chỉ là trong tình huống anh duy trì lượng vận động bình thường, chỉ tạo ra các thao tác cơ bản mà thôi. Nếu muốn bay lên trời chui xuống đất, chạy nhanh nhảy cao như vị này, các hệ thống đều vận hành hơn mức bình thường, tôi đoán tối đa chỉ được chừng nửa tiếng mà thôi." Tưởng Bạch Miên giơ chân trái, dùng mũi chân chỉ vào xác người đàn ông cường tráng kia.
"Ừm." Long Duyệt Hồng bắt đầu thực hiệc các thao tác cơ bản.
Sau một loạt các thao tác, anh ta vui mừng nói:
"Tổ trưởng, thứ này dùng tốt hơn bộ mà chúng ta thử ở công ty!"
Tưởng Bạch Miên "à" một tiếng:
"Đó là hàng công ty phỏng chế thôi. Anh không nghĩ xem, chúng ta là một công ty sinh học, về mặt máy móc điện tử thì có thế mạnh gì?"
"Cũng đúng." Long Duyệt Hồng lại hưng phấn thử nghiệm các chức năng còn lại của thiết bị giáp cốt kia.
Thương Kiến Diệu vẫn ngồi tại chỗ cũ, kiểm tra túi của các thi thể, thậm chí không hề bỏ qua quần lót bên trong.
"Chỉ có hai túi bánh quy." Cuối cùng, hắn nhìn đám đồ vật trước mặt với vẻ mặt chê bai, nói.
Hai túi bánh quy này không phải loại lương khô, trên bao bì có ghi từng hàng tiếng Hồng Hà. Vì bị hao mòn khá nhiều nên Thương Kiến Diệu chỉ có thể tạm nhận ra được "rau hẹ" và "sô đa".
Trên Đất Xám này, hai loại ngôn ngữ phổ biến nhất là tiếng Đất Xám và tiếng Hồng Hà. Ngôn ngữ Đất Xám là loại ngôn ngữ thông dụng của các thế lực như Sinh Vật Bàn Cổ hay Cứu Thế Quân, còn tiếng Hồng Hà thì chủ yếu là các thế lực ở lưu vực sông Hông Hà và gần Hồng Hà sử dụng, trong đó bao gồm cả thành Tối Sơ, Bạch Kỵ Sĩ Đoàn và công ty Quả Quýt.
Ngoài hai túi bánh quy này, Thương Kiến Diệu còn tìm được hai lá thư và một huy hiệu.
Hai bức thư kia, một tấm được gấp gọn, còn tấm còn lại cứ để vậy xếp lên nhau.
Thương Kiến Diệu mở lá thư được gấp gọn gàng kia ra, thuận miệng nhận xét:
"Thư này được gấp đi gấp lại nhiều lần."
Tưởng Bạch Miên ra lệnh Long Duyệt Hồng canh gác bốn phía, sau đó đi tới bên cạnh Thương Kiến Diệu, ngồi xuống cùng đọc thư với hắn.
Bức thư này được viết bằng tiếng Đất Xám:
"Gửi cha thân mến: Con ở thành Tối Sơ này rất tốt, tuy còn có chút vấn đề về đọc hiểu, nhưng nghe nói thì cơ bản là ổn thỏa rồi, không ai có thể phát hiện con tới từ đất hoang nữa...
... Cấp bậc ở nơi đây cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng so với bên ngoài, nơi đây tốt đẹp hệt như thiên đường. Chỉ cần tuân theo quy tắc của bọn họ, phục tùng người có địa vị cao hơn mình, tìm được đúng tầng lớp và địa vị dành cho mình, có vẻ sẽ thuận lợi hơn hẳn...
... Cha không cần lo việc học hành của con. Nhờ sự giúp đỡ của người kia, con đã được chuyển tới học viện chính quy, chỉ cần thuận lợi tốt nghiệp là có thể thoát khỏi thân phận 'nô lệ', trở thành công dân...
... Không biết thị trấn còn đủ lương thực dự trữ không? Tuy rằng bây giờ vẫn đang mùa hè, nhưng con nghe đám bạn nói, mùa đông năm nay e là sẽ khó khăn hơn hẳn. Con không biết nhận định này của bọn họ là dựa trên điều gì, chẳng qua con cảm thấy ắt phải báo cho cha một tiếng, bảo mọi người mau chóng chuẩn bị trước. Cho dù đây là lời đồn, thà cứ tin tưởng chứ không thể bỏ qua...
... Lần trước cha bảo là đã trở thành thợ săn di tích, đây là chuyện tốt. So với làm cướp, hiển nhiên nghề thợ săn di tích này an toàn hơn, đương nhiên vẫn tiềm tàng nhiều nguy hiểm... Cha đừng tới phế tích thành phố mới phát hiện, đừng có đi những phế tích nào ít người trở về, còn nữa, đừng có làm cướp nữa, tuy đây quả đúng là cách nhanh nhất để mang về đồ ăn mùa đông cho thị trấn...
... Con sẽ thử tìm kiếm trong thành này xem có thương gia nào dám buôn lậu lương thực không, nhưng con không dám chắc, cũng không đủ tài nguyên để trao đổi, chỉ mong người kia dẫn con làm quen với nhiều con cháu của các trưởng lão Viện Nguyên lão, xem liệu có tìm được cơ hội từ bọn họ hay không...
... Cuối cùng, mong cha khỏe mạnh, mong nạn đói sẽ không đến, mong chú Cát Thuận, chú Cẩm Phong, anh A Vũ, anh Tiền Ninh sẽ có ổn thỏa, có thể mang đủ đồ ăn về cho nhà mình. Mong mọi người có thể chờ đợi đến ngày con được Viện Nguyên lão chấp nhận, chờ lấy được thân phận công dân chứ không phải đầy tớ để hoàn toàn gia nhập vào thành Tối Sơ. Còn nữa, người kia đối xử với mẹ rất tốt, cha không cần quá lo...
... Tiểu An Cát của cha."
Sau khi đọc xong, cả Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều im lặng một lúc lâu, không ai nói gì.
"Đây chính là Đất Xám." Qua một lúc, Tưởng Bạch Miên cười nói như đang tự giễu.
Thương Kiến Diệu thì nhỏ giọng đáp lại:
"Bức thư này, ông ta đọc đi đọc lại không dưới hai mươi lần..."
Từ nếp gấp và tình trạng trang giấy có thể đưa ra được nhận định này.
Tưởng Bạch Miên vốn định bảo Thương Kiến Diệu rằng loại chuyện địch không chết thì ta chết này vốn không cần phải có cảm giác tội lỗi đến thế, nhưng chợt nhớ tới một chuyện, chỉ có thể vỗ vai hắn:
"Mỗi người đều có hai mặt, thậm chí không chỉ mỗi hai mặt, đối xử với con mình và người lạ là hoàn toàn khác nhau. Là người lạ, chúng ta không cần quan tâm đứa con mất cha sẽ như thế nào, mà chỉ nên cảm thấy may mắn vì mình vẫn còn sống.
Tôi biết anh đang nghĩ gì, tôi cũng từng nghe được mấy lời đồn, nhưng tôi có thể khẳng định với anh một điều, người của công ty chúng ta sẽ không suy đồi tới mức đi làm đám cướp hoang dã này, có muốn cướp thì cũng đội vận chuyển vật tư của thế lực đối địch mà thôi."
Thương Kiến Diệu không nói gì, gấp bức thư lại, nhét vào trong túi người đàn ông kia.
Sau đó, hắn giở lá thư dúm dó còn lại:
"Miêu tả nhiệm vụ: - Thăm dò khu vực phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ, thu thập các tin tình báo liên quan tới mục tiêu.
Miêu tả mục tiêu: - Giới tính nam, không rõ lai lịch, cao tầm 1 mét 8, tóc đen mắt vàng, dáng vẻ rất tuấn tú, rất có sức quyến rũ. Hắn thích mặc áo gió, đi bốt, đeo găng tay, tóc tai luôn được chải chuốt gọn gàng, hoàn toàn không giống dân du cư hoang dã, mức độ nguy hiểm tạm xác định là 'Cao'.
Thù lao: - Một tấn bột mì chất lượng bình thường (công hội đảm bảo).
Cấp độ nhiệm vụ: - C, 100 điểm tín dụng."
"Đây là văn thư nhiệm vụ của công hội Thợ Săn." Tưởng Bạch Miên giới thiệu một câu, sau đó như có suy nghĩ gì đó mà cô cầm lấy huy hiệu Thương Kiến Diệu tìm được: "Nhà ga Nguyệt Lỗ là một di tích thế giới cũ trong vùng hoang dã Hắc Chiểu, nó nằm ở tít phía bắc, chính là vào sâu trong đầm lầy, một nơi nguy hiểm giăng khắp nơi."
Trong lúc nói chuyện, Tưởng Bạch Miên kiểm tra huy hiệu trong tay.
Huy hiệu kia ánh lên màu đồng thau, ở mặt chính có chạm nổi một cái mặt người có ngũ quan mơ hồ nhìn không rõ, hai bên má của mặt người có khắc một thanh đao và một khẩu súng.
Mặt sau của huy hiệu thì có gắn một con chip nho nhỏ.
Đây là huy hiệu tới từ công hội Thợ Săn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn