Chương 40: Rượt đuổi
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Tưởng Bạch Miên rất bận, vừa phải nhìn chằm chằm phía trước tránh lái xe Jeep xuống đầm lầy, hoặc khiến xe bị những chướng ngại vật như tảng đá, rễ cây làm lật xe, lại vừa phải để tâm cảm ứng các loại tín hiệu điện xung quanh, từ đó phân biệt xem thầy tu máy móc Tịnh Pháp đã tới chưa, trạng thái hiện tại là như thế nào.
Nhưng điều này không ảnh hưởng tới suy nghĩ của cô, đầu óc của cô cũng vì chỉnh sửa gen mà được ưu hóa hơn hẳn.
"Trong khoảnh khắc đó..." Tưởng Bạch Miên châm chước trả lời, nhưng giọng cô còn to hơn người bình thường: "Trạng thái của tôi rất kỳ lạ, không biết mình là ai, cũng không biết mình định làm gì, à... Không phải xảy ra vấn đề về mặt trí nhớ. Lúc ấy tôi có thể nhớ lại rất nhiều chuyện xảy ra lúc trước, nhưng lại không thể từ những điều đó suy ra những thông tin như mình là ai, muốn làm gì."
Nói tới đây, Tưởng Bạch Miên theo thói quen tự kiểm điểm bản thân:
"Tôi nghĩ rằng ảnh hưởng tới cơ thể Tịnh Pháp thì sẽ khiến gã không thể sử dụng năng lực của người thức tỉnh được, kết quả lại phán đoán sai lầm...
Đây là sự khác biệt giữa thầy tu máy móc và người bình thường sao?"
Bạch Thần nghe vậy bèn lắc đầu:
"Điều này không liên quan tới sai sót, lúc ấy là phản công trong tình thế lâm vào bước đường cùng, căn bản không cách nào suy xét nhiều như vậy."
Thương Kiến Diệu cài xong móc ở khớp xương chân xong, bèn ngẩng đầu lên nói:
"Kẻ thức tỉnh không ít năng lực thì càng ỷ lại, ỷ lại, đại khái là ảnh hưởng mang theo về mặt ý thức, cơ thể nhằm đạt được tình huống, ví dụ như thông qua làm thương tích cơ thể, mang tới đau đớn, làm cho kẻ thức tỉnh không thể suy nghĩ, không thể dời ý thức tới trọng điểm, vậy thì hắn chắc chắn không thể sử dụng năng lực được nữa..."
Nói tới đây, Thương Kiến Diệu đột nhiên im bặt, dường như nghĩ rằng làm như vậy cũng có thể đối phó chính mình.
Không chờ đám người Tưởng Bạch Miên mở miệng, hắn hít vào một hơi, nói tiếp:
"Tương tự, nếu có thể dùng một nắm đấm đánh ngất kẻ thức tỉnh, hắn chắc chắn cũng không cách nào sử dụng năng lực được."
Nêu ví dụ xong, Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi đồng ý với suy đoán lúc trước của Tưởng Bạch Miên:
"Về mặt này, quả thật thầy tu máy móc và con người bình thường là không giống nhau."
Tưởng Bạch Miên cười tự giễu:
"Tiếc rằng 'bàn tay vàng' này của tôi cũng không quá mạnh, nếu như có thể nhanh chóng xâm nhập hệ thống cung cấp năng lượng cho Tịnh Pháp, tắt nguồn điện của gã đi, vậy thì hẳn là gã cũng không thể sử dụng năng lực kẻ thức tỉnh. Cũng không đúng, quỷ mới biết được ý thức của 'người bất tử' thoát khỏi con chip sinh học duy trì xong thì liệu còn giữ được tỉnh táo trong bao lâu.
Ài, các người cũng phải chú ý, sống trên đời không nên quá tự tin, trong tình huống không có chứng cứ hẳn hoi, tốt nhất nên hoài nghi phán đoán của mình một phần."
Bạch Thần nghe mà cảm thấy ngạc nhiên, bèn nghiêng đầu liếc nhìn Tưởng Bạch Miên:
"Tổ trưởng, trạng thái của cô có vẻ rất không tệ, không hề suy sụp cảm xúc chút nào."
Nên biết rằng bọn họ đang bị một thầy tu máy móc khủng bố truy sát, thứ làm chủ trạng thái và cảm xúc lúc này hẳn phải là căng thẳng, áp lực, phẫn nộ, suy sụp và bất an mới đúng.
"Hiện tại còn tốt hơn thời điểm bị Tịnh Pháp bắt ban nãy nhiều, chẳng lẽ không hẳn là nên cảm thấy may mắn và vui mừng sao?" Tưởng Bạch Miên vẫn luôn tập trung cảm ứng xung quanh: "Ban nãy nếu không có Thương Kiến Diệu, chúng ta không thể nào thoát khỏi gã. Nếu thực sự rơi vào tay tên biến thái tâm lý vặn vẹo kia, kết cuộc sẽ rất rất rất thê thảm. Tuy tôi chưa thấy những thi thể nữ giới mà Tịnh Pháp giết chết kia, nhưng từng nghe người ta miêu tả rồi..."
Nhắc tới chuyện này, đến cả Tưởng Bạch Miên vốn khá lạc quan cũng không nhịn được mà khuôn mặt sa sầm tối tăm xuống đôi phần.
Cô không kể rõ, bởi sợ ảnh hưởng tới trạng thái của Bạch Thần, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng.
Lúc này Thương Kiến Diệu đã hoàn thành việc mặc thiết bị giáp cốt quân dụng kia.
Hắn mấp máy môi mấy cái, cuối cùng nói:
"Bình thường mà nói, một người thức tỉnh chỉ có được ba loại năng lực."
Tưởng Bạch Miên đánh lái, làm cho xe Jeep vòng qua một gốc cây mọc giữa đường:
"Ba loại à... Tịnh Pháp có: Loại khiến tôi không biết mình là ai...
'Cõi Ngạ Quỷ'... Còn gì nữa?"
Long Duyệt Hồng im lặng lắng nghe lập tức nghĩ ra đáp án:
"Tha Tâm Thông! Tịnh Pháp từng nói, gã có Tha Tâm Thông, có thể nghe thấy một phần tiếng lòng trong nội tâm người khác."
"Có đủ cả ba loại năng lực... Có lẽ có thể suy xét từ mặt này, tìm biện pháp xảo diệu đối phó Tịnh Pháp. À đúng rồi, hẳn là năng lực kẻ thức tỉnh có giới hạn về phạm vi..." Tưởng Bạch Miên vừa lái xe vừa nói như đang lẩm bẩm một mình.
Nhưng tiếng lẩm bẩm của cô vẫn rất lớn, những người khác nghe thấy khá rõ.
Thương Kiến Diệu suy tư rồi đáp:
"Gã sử dụng Tha Tâm Thông và năng lực khiến cô nhận biết sai về bản thân đều ở trong phạm vi một mét, không thể phán đoán xa nhất là chừng bao nhiêu mét được."
Tưởng Bạch Miên nghĩ nghĩ, nở nụ cười tươi nói:
"Nhưng cũng không phải không thể phán đoán sơ lược. Lúc gã từ trên cây đằng xa lao tới chúng ta thì lựa chọn sử dụng 'Cõi Ngạ Quỷ'.
Bản thân lựa chọn này cho thấy rõ một số vấn đề: Một là phạm vi sử dụng của năng lực khiến chúng ta nhận thức sai về bản thân không bằng 'Cõi Ngạ Quỷ', hoặc nó chỉ nhằm vào một người, mà 'Cõi Ngạ Quỷ' có thể ảnh hưởng tới tất cả người trong một khu vực nhất định."
Bạch Thần hồi tưởng, nói:
"Tôi có ấn tượng. Khi phát hiện xung quanh có 'quỷ chết đói', Tịnh Pháp vừa từ gốc cây đằng xa nhào tới không lâu, cách chúng ta chừng hai mươi mét, hoặc là xa hơn một chút."
Hiển nhiên cô hiểu về giáo lý, chuyện xưa và truyền thuyết về Giáo Đoàn Tăng Lữ nhiều hơn Tưởng Bạch Miên.
"Ừ, cần phải nhớ kỹ: phạm vi hữu hiệu của 'Cõi Ngạ Quỷ' là ít nhất hai mươi mét." Tưởng Bạch Miên thoáng phóng đại giọng nói.
Thương Kiến Diệu im lặng một chút rồi nói: "Gã lợi hại hơn tôi."
"Tuổi của gã gấp mấy lần anh, số năm trở thành người thức tỉnh cũng là như thế." Tưởng Bạch Miên an ủi một câu.
Cô không biết Tịnh Pháp trở thành người thức tỉnh từ khi nào, chỉ là từ trong lời nói vừa rồi của đôi phương suy đoán rằng sau khi gã trở thành người thức tỉnh mới tải ý thức vào trong cơ thể người máy, trở thành 'người bất tử'. Mà Tịnh Pháp là một thầy tu máy móc, ở giai đoạn sau của thời đại rối loạn trước Tân Lịch thì khá là phát triển.
Lúc này Long Duyệt Hồng dường như mới chấp nhận một sự thật: Thương Kiến Diệu, bạn tốt của mình, người bạn nối khố của mình lại là người thức tỉnh, có được năng lực kỳ dị mà đáng sợ!
Anh ta cảm thấy cả đời này cũng không thể quên được cảnh tượng mà anh ta nhìn thấy lúc trước: Thầy tu máy móc Tịnh Pháp vốn đang đằng đằng sát khí, ý chí kiên định, nghe xong hai câu nói của Thương Kiến Diệu, đột nhiên trở nên vô cùng thân thiết, thậm chí còn bắt tay chào tạm biệt với Thương Kiến Diệu, tỏ ra vô cùng lưu luyến.
Đây quả thực đã lật đổ những gì Long Duyệt Hồng nhận biết rồi.
Anh ta nhìn Thương Kiến Diệu, không nhịn được lên tiếng hỏi:
"Cậu, lúc nào thì, thành người thức tỉnh?"
Thương Kiến Diệu im lặng một hồi rồi mới đáp:
"Không lâu lắm."
Long Duyệt Hồng vốn định hỏi gì thêm, nhưng đột nhiên cảm thấy làm thế không được tốt cho lắm, hệt như đang dò hỏi bí mật của người khác vậy.
Trong xe Jeep, nhất thời không ai nói gì.
Tưởng Bạch Miên phá vỡ trạng thái này, mắt nhìn thẳng phía trước, cười một tiếng nói:
"Cần chúng tôi bảo mật sự tình liên quan không?"
"Cảm ơn." Thương Kiến Diệu chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Bạch Thần và Long Duyệt Hồng lần lượt tỏ vẻ mình sẽ giữ bí mật.
Thương Kiến Diệu đang định nói gì đó, đột nhiên thấy vẻ mặt Tưởng Bạch Miên có thay đổi.
Cùng lúc đó, Tưởng Bạch Miên chợt quay vô lăng, làm cho xe Jeep rẽ vào đường cua gấp.
Bạch Thần, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng trong xe tuy đã cài dây an toàn, nhưng vẫn không ngăn được ngả người sang bên phải.
Một quả lựu đạn bay qua, rơi vào chỗ bọn họ vốn chuẩn bị lái tới.
Đùng!
Ánh lửa bùng lên, sóng xung kích điên cuồng khiến mặt đất cũng phải rung nhè nhẹ.
Sau khi xe rẽ xong, Tưởng Bạch Miên nhấn chân ga xuống tận cùng, làm cho con xe lại lao đi như tên bắn.
Một tiếng xùy vang lên, một tia laser màu đỏ sậm khoan xuống mặt đất, đốt ra một lỗ thủng không nhìn thấy đáy.
"Hướng mười một giờ." Nhân cơ hội Bạch Thần sử dụng vị trí kim giờ thời gian để nói cho Tưởng Bạch Miên hướng nào không thể đi, không thì xe sẽ sa xuống đầm lầy, dần dần chìm xuống.
Tưởng Bạch Miên cực kỳ quen với cách nói này, không đổi mà trực tiếp đánh lái.
Sau đó cô khẽ hô:
"Thương Kiến Diệu."
Thương Kiến Diệu khẽ hít vào một hơi nhẹ tới mức gần như không thể nhận ra, lập tức mở cửa con xe Jeep đang chạy tốc độ cao, nghiêng người lăn xuống dưới.
Với tốc độ hiện tại của xe, trong tình huống bình thường, hắn mà lăn ra như thế này, chắc chắn sẽ bị thương, nhưng hiện tại hắn đang mặc thiết bị giáp cốt quân dụng.
Thương Kiến Diệu khẽ chống tay, thoải mái tung người nhảy lên, dùng cách di chuyển của loài rắn chạy tới chỗ phóng ra lựu đạn và tia laser.
Hắn không mang súng trường và súng tự động, bởi vì những thứ đó không có tác dụng gì với thầy tu máy móc.
Thứ hắn có thể dựa vào là bản thân thiết bị giáp cốt kèm theo bệ phóng lựu đạn và vũ khí điện từ.
Bịch bịch bịch, chạy đi như điên, không hề tiếc năng lượng, Thương Kiến Diệu thông qua lớp kính quang tinh thể trên mũ kim loại nhìn thấy người máy kim loại màu đen mặc tăng bào rách nát, khoác áo cà sa màu đỏ kia.
Nhưng một giây sau, Tịnh Pháp quay người bỏ chạy, lượn vòng tròn với Thương Kiến Diệu, đồng thời lợi dụng khuyết điểm tốc độ phản ứng và mức độ lưu loát của thiết bị giáp cốt không bằng người máy để dần kéo giãn khoảng cách.
Cứ đuổi theo như vậy một lúc, Thương Kiến Diệu đã mất dấu vị thầy tu máy móc này.
Hệ thống cảnh báo toàn diện của thiết bị giáp cốt cũng không phát hiện bất cứ thứ gì, rất hiển nhiên đối phương có năng lực phản cảnh báo.
Thương Kiến Diệu không cách nào truy đuổi, đành phải quay về theo đường cũ, dựa vào dấu vết xe Jeep tìm được đám người Tưởng Bạch Miên, sau đó trong lúc xe Jeep vẫn lao đi không ngừng mà mở cửa lên xe.
Trên đường quay về, hắn còn cố ý phá dấu vết bánh xe, cũng ngụy tạo dấu vết phá hỏng ở hướng khác, hy vọng có thể quấy nhiễu phán đoán của Tịnh Pháp.
"Gã đang trốn tôi." Thương Kiến Diệu đóng cửa, báo cáo sơ qua chuyện vừa xảy ra.
"Gã sợ cậu? Năng lực của cậu khắc chế gã?" Long Duyệt Hồng theo bản năng nói ra suy nghĩ của mình.
"Không, phạm vi năng lực của gã lớn hơn." Thương Kiến Diệu không hề kiêng dè nói ra.
Thương Kiến Diệu khẽ cau mày, đang định lên tiếng thì cô đột nhiên bẻ lái.
Ầm!
Đòn tấn công tầm xa của Tịnh Pháp lại tới!
Nhưng khi Thương Kiến Diệu với thiết bị giáp cốt trên người xuống xe, chạy tới, Tịnh Pháp lại chủ động lùi bước, kéo giãn khoảng cách, không cho Thương Kiến Diệu cơ hội chiến đấu.
Một lần, hai lần, ba lần... Tình huống tương tục cứ lần lượt xảy ra bất kể thời gian bao lâu.
"Gã làm vậy là định làm gì?" Long Duyệt Hồng cũng nhìn ra vấn đề.
Tưởng Bạch Miên bĩu môi nói:
"Đại khái là gã mang theo không ít pin hiệu suất cao, cảm thấy có hy vọng khiến thiết bị giáp cốt của chúng ta hết điện, vẫn khá nhẫn nại đấy chứ..."
"Nhưng mà, gã mang theo không biết bao nhiêu lựu đạn mà." Long Duyệt Hồng vô thức đưa ra hoài nghi của mình.
Bạch Thần nhìn qua gương chiếu hậu, nói:
"Mấy lần gần nhất, gã chỉ dùng vũ khí laser."
Long Duyệt Hồng lập tức cảm thấy lo lắng:
"Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn