Chương 39: Vẫy tay tạm biệt
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Ngón trỏ tay trái Tưởng Bạch Miên cắm vào lỗ thủng trên khổ Tịnh Pháp, cơ thể kim loại của vị thầy tu máy móc này như thiết bị điện mất đi nguồn điện, cứng ngắc bên ghế lái.
Cùng lúc đó, Bạch Thần thả lỏng chân phải đang nhấn lên chân ga, toàn thân ngả sang bên hòng trước tiên cầm lấy khẩu súng lựu đạn đặt trên đùi Tưởng Bạch Miên.
Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu thấy cảnh đó, cũng lập tức không phân biệt trước sau phản ứng lại: Long Duyệt Hồng nhanh chóng giơ lên khẩu súng trường Cuồng Chiến Sĩ đeo trên người, nhắm vào gáy của Tịnh Pháp.
Thương Kiến Diệu thì thoáng ngả người ra phía trước, đôi mắt bỗng trở nên u ám:
"Thiền sư, ngài xem..."
Hắn vừa nói ra bốn từ này, chợt thấy Tưởng Bạch Miên chợt co quắp trên ghế lái phụ.
Tay trái của cô yếu ớt rũ xuống, rời khỏi cổ Tịnh Pháp, đôi mắt cô ngơ ngác, miệng thì thốt lên những lời thì thào kỳ quái:
"Mình là ai... Mình đang làm gì ở đây..."
Pạch!
Cơ thể thầy tu máy móc Tịnh Pháp cũng khôi phục bình thường theo. Gã ép người xuống, tay trái duỗi ra phía trước bóp chặt lấy cổ Bạch Thần, làm cho cô ta không thể cầm lấy khẩu súng lựu đạn kia.
Keng! Keng!
Viên đạn mà Long Duyệt Hồng bắn ra đánh chính xác lên gáy Tịnh Pháp, nhưng lại chỉ lóe ra tia lửa văng ra bốn phía, để lại hai vết lõm nho nhỏ.
Không chỉ như vậy, viên đạn sau khi bắn ngược còn chút nữa thì bắn trúng lên mặt Long Duyệt Hồng, chúng nó lướt sát qua cột C xe Jeep rồi bay ra ngoài cửa sổ.
Thương Kiến Diệu nhìn thấy tất cả, con ngươi trong mắt có chút phóng to, nhưng hắn vẫn trôi chảy nhanh chóng nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn:
"Ngài có ý thức của con người, tôi cũng có ý thức của con người."
Tịnh Pháp một đầu gối gác lên trên hộp kê tay, vừa nắm cổ Bạch Thần vừa nghiêng đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu.
Có lẽ bởi vì lúc trước Thương Kiến Diệu luôn hỏi đáp và trao đổi khá thân thiện, hoặc cũng có thể là do Thương Kiến Diệu không phải nữ, vị thầy tu máy móc này không có lập tức ngăn cản hắn, chỉ dùng đôi mắt rực sáng màu đỏ nhìn chằm chằm vào hắn.
Thương Kiến Diệu nói tiếp với tốc độ cực nhanh:
"Ngài là kẻ thức tỉnh, tôi cũng là như vậy. Cho nên..."
Long Duyệt Hồng nghe vậy, ngạc nhiên quay sang nhìn. Vẻ ngơ ngác mơ màng trong mắt Tưởng Bạch Miên dần tan.
Ánh sáng đỏ nhanh chóng lóe lên trong mắt Tịnh Pháp, rồi nhanh chóng quay về tĩnh lặng.
Giọng nói lạnh lùng không cảm xúc kia chần chờ vang lên:
"Cho nên, chúng ta, phải chung đụng hòa thuận?"
"Đúng!" Thương Kiến Diệu gật đầu thật mạnh.
Tịnh Pháp do dự hai giây, cuối cùng thả lỏng bàn tay trái đang nắm cổ Bạch Thần.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên dường như đã thoát khỏi trạng thái kỳ dị vừa rồi. Cô vừa ngạc nhiên lại vừa ngơ ngác quan sát cả Thương Kiến Diệu và Tịnh Pháp.
Ngay khi cô định lặng lẽ cầm lấy khẩu súng lựu đạn kia, bất chấp vụ nổ có lan đến nhóm mình hay không, cô chợt thấy Thương Kiến Diệu liên tục lắc đầu hai cái.
Tưởng Bạch Miên như nhận ra điều gì, bèn khiến cả hai tay rời khỏi khẩu súng lựu đạn.
Đồng thời cô ngậm chặt miệng, không phát ra chút âm thanh nào, không để Tịnh Pháp chuyển lực chú ý sang mình.
Trong quá trình đó, cô giơ ngón trỏ tay phải lên trước miệng, ra hiệu cho Bạch Thần đừng có bất cứ động tác nào.
Thương Kiến Diệu vẫn nhìn chằm chằm Tịnh Pháp, nói cực kỳ chân thành:
"Thiền sư, ý tốt của ngài, chúng tôi xin ghi nhận trong lòng. Tiễn người ngàn dặm, chung quy là vẫn phải từ biệt, chi bằng ra từ biệt nhau ngay tại đây?"
Tịnh Pháp ngẫm nghĩ, gật đầu lên xuống nói:
"Được."
Thương Kiến Diệu lập tức nghiêng người mở cửa xe, cũng đi xuống trước, nhường đường.
Tịnh Pháp không nán lại, nhanh nhẹn xuống khỏi xe Jeep.
Từ đầu tới bây giờ, Long Duyệt Hồng nhìn mà miệng không thể khép lại được. Anh ta có cảm giác như mình đang nằm mơ.
Chuyện này thực sự quá kỳ dị, quá hoang đường!
Tịnh Pháp xuống xe xong, đang định giơ tay tạo hình chữ thập trước ngực, thì Thương Kiến Diệu đã đưa tay phải ra trước.
Tịnh Pháp chần chừ một giây, rồi cũng chìa tay phải ra.
Một bàn tay con người da thịt và một bàn tay thật lớn được tạo nên từ bộ khung kim loại màu đen cứ thế nắm lấy nhau.
Thương Kiến Diệu khẽ đung đưa tay hai cái, rồi thu tay lại.
Hắn lập tức quay về ngồi ở ghế sau của xe Jeep, đóng cửa xe lại.
Thấy vị thầy tu máy móc Tịnh Pháp này vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề động đậy, Thương Kiến Diệu lại giơ tay phải lên, thò qua ô cửa sổ vẫy vẫy.
"Tạm biệt!" Hắn hô lên, cực kỳ chân thành.
Tịnh Pháp mặc tăng bào khoác áo cà sa nhanh chóng đáp lại, cũng giơ tay lên vẫy.
"Tạm biệt."
Không chờ Thương Kiến Diệu lên tiếng nhắc nhở, Bạch Thần đã sớm ngồi lại ghế lái lập tức đạp chân ga, khiến con xe Jeep lao đi như bay.
Tưởng Bạch Miên không nói gì, cũng không cho Bạch Thần phát ra bất cứ âm thanh nào, chỉ từ gương chiếu hậu nhìn vị hòa thượng người máy mặc tăng bào màu vàng khoác áo cà sa màu đỏ càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng xa.
Chờ khi không nhìn thấy thành viên Giáo Đoàn Tăng Lữ vô cùng đáng sợ này nữa, Tưởng Bạch Miên mới nhẩm tính khoảng cách, rồi hạ nhỏ giọng hỏi:
"Hiệu quả này có thể duy trì bao lâu?"
Thương Kiến Diệu không kiêng dè điều gì, thản nhiên đáp lời:
"Nếu người xung quanh, ví dụ và hoàn cảnh xung quanh không ngừng rót cho gã đáp án tương tự, như vậy gã sẽ mãi không thể nhận ra, mãi cho tới khi phát hiện luận chứng hoặc kết quả ngược lại.
Nhưng bây giờ xung quanh gã không có những người khác chuyện khác nói cho gã biết chúng ta là bạn tốt, cho nên không thể tạo nên vòng chứng minh tuần hoàn. Năm phút hoặc ngắn hơn, gã hẳn là có thể nhận ra điều khác thường. Dù sao chắc chắn thì gã vẫn nhớ rõ trong đội của chúng ta có hai cô gái, mà thái độ của gã với phụ nữ là gì, chính gã rõ ràng nhất."
Đến bây giờ Long Duyệt Hồng vẫn chưa thể khép miệng lại được, anh ta nghe Thương Kiến Diệu giải thích mà hệt như nghe MC đài phát thanh kể chuyện xưa vậy.
Tưởng Bạch Miên không nói nhảm, lập tức nghiêng đầu nói:
"Bạch Thần, dừng xe, chúng ta đổi vị trí."
"Tổ trưởng, tôi quen thuộc vùng hoang dã Hắc Chiểu này hơn." Bạch Thần vừa nói, vừa không kháng cự, đạp phanh một cách khá nhẹ nhàng.
Tưởng Bạch Miên không vội giải thích, mở cửa xe xuống dưới, vòng ra chỗ ghế lái, trao đổi vị trí với Bạch Thần.
Chờ khi xe Jeep lại nổ máy chạy đi, cô mới vừa nhìn thẳng phía trước vừa nói:
"Tôi đã biến đổi gen, nhận được vài năng lực đặc biệt."
Nghe thấy câu này, bất kể Bạch Thần hay Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu đều có chút ngạc nhiên.
Cho dù ở trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ, kỹ thuật biến đổi gen cũng còn lâu mới được coi là hoàn thiện, xác suất thất bại khá cao, những người tình nguyện như không phải thật sự không còn cách nào khác sẽ không dám thử.
"Lúc ấy làm là để cứu sống bản thân, làm cùng với lắp ghép tay giả sinh học." Tưởng Bạch Miên nhanh chóng giải thích: "Trong cơ thể tôi có một loại tế bào đặc biệt, có thể cảm ứng được tín hiệu điện trường trong phạm vi nhất định. Mà khi con người, dã thú hoạt động, cơ bắp co lại và phản ứng nào đó sẽ sản sinh ra tín hiệu điện mỏng manh, cho nên chỉ cần kẻ địch tiến vào phạm vi hoạt động, cho dù hắn che giấu hay không, cẩn thận thế nào, tôi đều có thể thoải mái phát hiện vị trí và tình trạng của hắn."
"Thảo nào trước kia cô nhận thấy tên thợ săn di tích mặc thiết bị giáp cốt đang tiếp cận sớm hơn chúng tôi..." Bạch Thần lập tức hiểu ra.
Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cũng hiểu ra một số nghi vấn lúc trước: Lần đầu ngủ ngoài trời, Thương Kiến Diệu rõ ràng phát hiện có tung tích con người, mà Tưởng Bạch Miên thì lại không hề tò mò chút nào, cũng không ra lệnh cho mọi người tìm kiếm xung quanh. Hẳn là cô đã sớm nắm bắt được đặc điểm và trạng thái của con người đó, rồi đưa ra phán đoán.
Tưởng Bạch Miên vừa lái xe vừa nhanh chóng bổ sung:
"Con Thiết Xà Hắc Chiểu kia lúc đó cũng trong trạng thái tương tự ngủ đông, tín hiệu điện vô cùng mỏng manh, tôi còn tưởng đó chỉ là một động vật bình thường, nên không phát hiện sớm. Nhưng Tịnh Pháp là thầy tu máy móc, cơ thể hoạt động được là dựa vào lượng tín hiệu điện vô cùng mạnh, tôi có thể phát hiện được từ phạm vi xa hơn, đoán được đại khái là gã định làm gì.
Ban nãy trước khi gã tập kích, kỳ thật tôi đã chuẩn bị kỹ càng rồi. Là tôi cố tình bảo Bạch Thần giảm tốc độ xe xuống, để dụ gã tấn công, hy vọng có thể tranh thủ cơ hội phá hủy gã, hoặc làm gã bị thương nặng.
Lúc trước tôi không nói cho mọi người biết Tịnh Pháp là một thầy tu máy móc bám riết không tha. Nếu bị gã ghim, nhất định sẽ bị truy sát liên tục, như thế thì quá nguy hiểm. Biện pháp tốt nhất là đánh gã, làm cho gãn mất năng lực truy đuổi trong khoảng thời gian ngắn. Tiếc rằng tôi không ngờ gã còn là một người thức tỉnh. Một thầy tu máy móc lại đồng thời còn là một kẻ thức tỉnh, suýt nữa tôi đã khiến mọi người chết cùng nhau.
Về điều này, tôi cần phải xin lỗi.
Chờ lát nữa khi Tịnh Pháp đuổi theo, nhất định gã sẽ tấn công tầm xa. Về chuyện này, chỉ có tôi là có thể phát hiện ra trước, làm cho xe tránh né đúng lúc, ừm, nếu dùng lời nói để chỉ đạo thì chắc chắn không bao giờ kịp."
Bạch Thần gật đầu tỏ vẻ đã hiểu:
"Tôi sẽ chú ý phía trước và tình hình giao thông hai bên, nói cho cô biết trước là hướng nào không thể đi. Dùng thời gian để chỉ hướng được không?"
"Được." Tưởng Bạch Miên giảm tốc độ xe xuống một chút, làm cho con xe Jeep thuận lợi vượt qua một chướng ngại.
Cùng lúc đó, cô nhìn vào gương chiếu hậu nói:
"Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng, hai anh quyết định thật nhanh xem ai sẽ mặc thiết bị giáp cốt. Sau này người mặc thiết bị giáp cốt chính là chủ lực đối phó Tịnh Pháp."
Không chờ Long Duyệt Hồng mở miệng, Thương Kiến Diệu đã cực kỳ kiên định nói:
"Để tôi."
Anh ta nhìn sang Long Duyệt Hồng đang có ý định tranh, giải thích đơn giản:
"Tịnh Pháp còn là một người thức tỉnh, cậu không cách nào cân bằng được với gã về mặt này. Mà tôi cần thiết bị giáp cốt để giúp tôi kéo giãn khoảng cách."
"... Được rồi." Long Duyệt Hồng ngồi thẳng người lên, xoay người lại cùng Thương Kiến Diệu kéo thiết bị giáp cốt từ cốp sau tới chỗ ngồi.
Sau đó, anh ta giúp Thương Kiến Diệu mặc nó lên người.
"Nhớ thay pin hiệu suất cao dự phòng vào." Tưởng Bạch Miên nhắc nhở một câu.
Bởi vì thế lực lớn có thể sản xuất được pin hiệu suất cao chân chính là vô cùng ít, chỉ có "Công ty Quả Quýt" và "Trí Tuệ Tương Lai", những chỗ khác tối đa chỉ làm ra được hàng nhái kém chất lượng, chỉ phù hợp cho khu dân cư không nằm ngoài phạm vi thế lực sử dụng, cho nên rất nhiều pin hiệu suất cao cho thiết bị quân dụng là có trao đổi với nhau - xác suất 50%.
Mà lần này tổ điều tra thế giới cũ coi như cũng khá may mắn, pin hiệu suất cao mà xe Jeep cần với pin hiệu suất cao cho thiết bị giáp cốt quân dụng kia đều là sản phẩm tiêu chuẩn do "Trí Tuệ Tương Lai" sản xuất.
"Vâng." Về mặt này, Thương Kiến Diệu cũng không dám có chút lơ là qua quýt.
Sau khi thay pin xong, Thương Kiến Diệu vừa đeo ba lô năng lượng với khung xương kim loại, xoay người cài các móc khóa ở các khớp phụ trợ, vừa lên tiếng hỏi:
"Tổ trưởng, lúc trước khi cô xâm nhập vào hệ thống của Tịnh Pháp, vì sao lại đột nhiên thất bại?"
Hắn nghi ngờ đó là một năng lực người thức tỉnh của Tịnh Pháp.
Mà hiện tại hắn đã biết hai loại:
"Cõi Ngạ Quỷ" và "Tha Tâm Thông".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn