Chương 43: Lời mời
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe Tưởng Bạch Miên giải thích, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần dần dần có cảm giác như đột nhiên tỉnh ngộ.
Kỳ thật có rất nhiều dấu hiệu điềm báo mà bọn họ đều phát hiện, chỉ là không suy nghĩ sâu.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái:
"Không phải chứ? Chẳng phải anh hẳn là sớm đoán được kế hoạch này có vấn đề sao? Lúc tôi không nói lời nào, dùng động tác ám chỉ anh ngậm miếng lương khô trong miệng chống chọi 'Cõi Ngạ Quỷ', không phải anh lĩnh ngộ rất nhanh hay sao?
Từ chuyện quan trọng như vậy, tôi không phát ra âm thanh nào, mà lúc bàn bạc phương án trước đó, tôi thậm chí nói to chứ không hề hạ nhỏ giọng lại, là có thể nhận ra điều khác thường rồi chứ, thậm chí còn có thể trực tiếp đoán được những gì nói lúc đó chưa chắc đã là những điều thật sự phải làm."
Thương Kiến Diệu không nhớ lại mà nói thẳng luôn:
"Lúc đó tôi tưởng cô sợ dùng âm thanh để dặn dò thì sẽ khiến tôi thường xuyên nhớ tới nội dung tương ứng, khó tránh né được 'Tha Tâm Thông' của Tịnh Pháp. Dù sao chúng ta không biết phạm vi có hiệu quả của năng lực này là bao nhiêu.
Mà chuyển thành động tác và hình ảnh, còn cả quá trình giải mã, cho dù Tịnh Pháp có thể nhìn thấy hình ảnh đó trong lòng tôi, cũng chưa chắc có thể hiểu được hàm ý thực sự trong đó là gì."
"... Anh nghĩ phức tạp quá." Tưởng Bạch Miên đưa ra đánh giá.
Bạch Thần thì đồng ý với Thương Kiến Diệu:
"Tôi cũng cho rằng lúc ấy cô không nói thành lời là dựa trên sự hiểu biết về kẻ thức tỉnh. Tuy rằng tới bây giờ tôi còn chưa nghe nói thảo luận năng lực của kẻ thức tỉnh, thảo luận cách đối phó gã thì sẽ khiến gã 'nghe' thấy, nhưng không thể loại trừ khả năng này. Về mặt này, tôi không hiểu biết nhiều bằng các thế lực lớn."
"Cô nghĩ còn phức tạp hơn cả anh ta." Tưởng Bạch Miên cười một tiếng, cả ngợi bản thân: "Chẳng lẽ những gì tôi thể hiện đúng là không chút sơ hở hay sao?"
"Tôi chỉ không ngờ cô sẽ lừa chúng tôi, chứ không hề suy xét theo hướng đó." Thương Kiến Diệu lập tức đáp lại.
Bạch Thần gật đầu tỏ vẻ cùng ý kiến.
Tưởng Bạch Miên lại nhìn xung quanh một lượt, cười chuyển chủ đề:
"Cho nên mới nói ra ngoài huấn luyện thực địa sẽ khiến các người nhanh chóng tích lũy kinh nghiệm, bồi dưỡng được sự ăn ý lẫn nhau.
Tóm lại, bất kể tôi có đưa ra quyết định gì thì mọi người đều phải tin tôi, tôi tuyệt đối không chơi các người đâu. Đi thôi đi thôi, tới hội hợp với Long Duyệt Hồng nào."
"Vâng." Thương Kiến Diệu và Bạch Thần đã hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện, và cũng học hỏi được không ít từ trong đó.
Tưởng Bạch Miên lại nhìn phương hướng thầy tu máy móc Tịnh Pháp chạy trốn, thở dài thườn thượt:
"Tiếc quá, không phá hủy được khung máy của Tịnh Pháp, lấy được con chip sinh học bên trong.
Kỹ thuật trong đó hẳn là rất đáng để nghiên cứu, có thể giúp công ty phá giải được nhiều cửa ải khó khăn. Vả lại, quá nửa là Giáo Đoàn Tăng Lữ có đôi chút hiểu biết về nguyên nhân thế giới cũ hủy diệt, 'Người bất tử' chính là một trong những hạng mục quan trọn trước khi thế giới cũ bị hủy diệt mà, có thể kế thừa phần di sản này thì sẽ không đơn giản đâu."
Nói tới dây, không chờ Thương Kiến Diệu nhắc nhở, Tưởng Bạch Miên đã chủ động lắc đầu nói:
"Ha ha, đây đều là tưởng tượng tốt đẹp của riêng thôi mà thôi. Kỳ thật phá hủy được cơ thể người máy của Tịnh Pháp, tôi lại không dám lấy con chip sinh học của gã. Mang theo con chip sinh học chứa đựng ý thức của gã bên người chẳng khác nào tự sát. Thế này cũng tốt, thế này cũng tốt."
Cô lập tức quay đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu:
"Đi thôi."
Thương Kiến Diệu nhìn dấu vết bánh xe, im lặng xoay người lại rồi ngồi xổm xuống.
"Rất chu đáo à nha, không làm cho bọn tôi tự mình chạy bộ, tôi thì không theo kịp thiết bị giáp cốt đâu." Tưởng Bạch Miên hài lòng gật đầu, ngồi một bên ba lô năng lượng, nhường một nửa cho Bạch Thần.
Chờ khi hai người ngồi xong, bám lấy khung xương kim loại ở bả vai, Thương Kiến Diệu đứng thẳng dậy, bắt đầu sải bước, trong tiếng kim loại cọ xát rất nhỏ, lần theo dấu vết bánh xe.
Hắn không chạy hết tốc độ nên tiếng bịch bịch bịch không lớn cho lắm.
Chờ chừng mười lăm phút sau, Thương Kiến Diệu rời khỏi khu rừng thưa, đi tới một vùng hoang dã màu nâu đen.
Nơi đây toàn đá tảng và cỏ dại, đất có vẻ cứng hơn trước, vết xe tuy nông nhưng khá nhiều, khiến người ta khó phân biệt.
Nhờ "Hệ thống cảnh báo sớm tích hợp", Thương Kiến Diệu thấy được con xe Jeep ở rất xa.
Một bên nó lún vào trong một bãi bùn to bằng ao nước, toàn bộ thân xe nghiêng hẳn sang một bên, có khả năng chìm xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng có hai sợi dây thừng nối nó với một con xe việt dã màu xám có ngoại hình khá cuồng dã.
Động cơ con xe việt dã này vang lên ù ù, ý định kéo xe Jeep ra khỏi vũng bùn.
Long Duyệt Hồng bồng súng trường đứng bên cạnh xe, đang trò chuyện vui vẻ với một nam một nữ.
"Thế nào? Nhìn thấy xe chưa? Tôi cảm ứng được bên kia có không ít người." Tưởng Bạch Miên đè lên bả vai thiết bị giáp cốt, rướn cổ lên, nhìn về nơi xa xa chỗ Long Duyệt Hồng đang ở.
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Đã thấy."
"Long Duyệt Hồng không sao chứ?" Bạch Thần thấy Thương Kiến Diệu dần đi chậm lại, bèn hỏi một câu.
Thương Kiến Diệu cười nói:
"Cậu ta không sao, còn kết bạn thêm với mấy người bạn."
"Ha." Tưởng Bạch Miên kêu một tiếng: "Qua đó xem sao."
Thương Kiến Diệu lập tức tăng nhanh bước chân, chạy tới chỗ xe Jeep.
Bịch, bịch, bịch, hắn cố ý làm tiếng bước chân to vang hơn, khiến Long Duyệt Hồng và đôi nam nữ bên cạnh anh ta có thể nghe thấy động tĩnh từ xa.
Đôi nam nữ và Long Duyệt Hồng gần như quay đầu lại nhìn sang phía bên này cùng một lúc.
Vừa thấy người tới mặc một bộ thiết bị giáp cốt quân dụng màu sắt đen, đôi nam nữ kia biến sắc mặt, không chút nghĩ ngợi lập tức lăn người về tới gần con xe việt dã màu xám kia.
Lúc này xe Jeep đã bị con xe việt dã màu xám lắp ráp kia kéo ra khỏi đầm lầy cỡ nhỏ.
Long Duyệt Hồng thì sung sướng ra mặt, đi lên vài bước đón:
"Sao rồi?"
Gọi xong, anh ta chợt nhớ ra, vội vàng quay đầu hô lên với con xe việt dã màu xám:
"Đừng lo, là đồng đội của tôi đấy!"
"Bọn họ là?" Thương Kiến Diệu đã chạy tới gần đó.
Ở chỗ xe việt dã màu xám, cho dù là người ở trong hai đôi nam nữ ở ngoài đều căng thẳng và đề phòng cao độ.
Long Duyệt Hồng vội vàng trả lời:
"Tôi không quen đường, nên chạy xe vào vũng bùn đọng. Bọn họ phát hiện, chủ động trợ giúp. Bọn họ rất thân thiện!"
Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần liếc nhau, cô khẽ cười nói:
"Đây không giống hành vi mà dân du cư hoang dã sẽ làm nha..."
Nói xong, cô vỗ lên bả vai Thương Kiến Diệu:
"Chúng ta cũng phải thể hiện ra sự thân thiện của mình."
Thương Kiến Diệu nghe vậy, lập tức dừng bước.
Chờ khi Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần nhảy xuống khỏi ba lô năng lượng, bồng súng ống của bản thân, đề phòng xong xuôi, hắn mới đi tới bên cạnh Long Duyệt Hồng, nói to:
"Giúp tôi cởi thiết bị này nào."
Thấy Thương Kiến Diệu đúng là cởi bỏ thiết bị giáp cốt ra, đám người ở chỗ con xe việt dã màu xám mới thở phào một hơi.
Bọn họ bàn bạc một lát, rồi làm cho đôi nam nữ nãy nói chuyện với Long Duyệt Hồng lại lần nữa tới gần.
Người đàn ông kia trông tầm ba mươi tuổi, khuôn mặt vuông chữ quốc, làn da thô ráp và tang thương.
Anh ta có mái tóc đen với cặp mắt màu nâu cọ, mặc một bộ mà thế giới cũ gọi là âu phục, lưng thẳng tắp. Đương nhiên, bộ âu phục kia nhất định là đã được chỉnh sửa để tiện cho hành động.
Khác với dân du cư hoang dã mà đám người gặp được lúc trước, quần áo anh ta tuy cũ, có vài đụm vá không lộ rõ, nhưng hoàn toàn không có cảm giác rách rưới.
Cô gái kia thì hơn hai mươi tuổi, cũng tóc đen mắt nâu. Cô ta mặc một bộ đồ ngụy trang màu xanh lục quân đội, khuôn mặt coi như cũng ưa nhìn, nhưng trên mặt không hề có biểu cảm gì, làm cho người ta có cảm giác lạnh lùng xa cách.
Chỗ giữa cổ và lớp quần áo của cô ta mang máng hiện ra sự tồn tại của một hình xăm màu xanh đen.
Cả đôi nam nữ này đều đeo khẩu súng tự động, tay cầm súng lục màu đen đi tới chỗ cách đám người Tưởng Bạch Miên chừng bốn năm mét thì dừng lại.
"Cảm ơn sự trợ giúp của các anh!" Tưởng Bạch Miên hô to.
"Đây là điều mà bất cứ người nào có đạo đức đều sẽ làm." Người đàn ông chừng ba mươi tuổi kia bình tĩnh đáp lại.
Tưởng Bạch Miên lập tức nở nụ cười tươi:
"Trên Đất Xám này, đạo đức là hàng xa xỉ, không, là hàng hiếm."
"Không thể vì thế giới cũ bị hủy diệt mà chúng ta phải từ bỏ đạo đức." Người đàn ông kia có vẻ rất tự hào về việc mình kiên trì giữ vững đạo đức.
Sau đó, anh ta cất cao giọng hỏi:
"Các vị cũng tới phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ sao?"
"Các anh đi tìm người?" Tưởng Bạch Miên khẽ nhướng mày: "Xưng hô thế nào?"
Người đàn ông kia thản nhiên đáp lại:
"Ngô Thủ Thạch, một thợ săn trung cấp."
Anh ta ngừng một chút rồi nói tiếp:
"Xem ra các vị còn chưa biết, người ta phát hiện ở phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ có một phế tích thành phố của thế giới cũ, trước kia chưa từng được phát hiện."
Phế tích thành phố chưa từng được phát hiện trước đây? Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần không nhịn được liếc nhìn nhau.
Tưởng Bạch Miên khẽ nhíu mày:
"Làm sao các anh biết được? Sâu trong đầm lầy xảy ra dị thường cũng chính là chuyện đêm trước thôi mà."
Ngô Thủ Thạch nhìn đồng đội, không hề giấu diếm:
"Có người tiến vào phế tích thành phố kia, phát hiện rất nhiều thứ, sau đó sửa một máy điện báo vô tuyến, đưa thông tin tới công hội thành Dã Thảo.
Các cô hẳn cũng rõ, di tích thành phố chưa từng được phát hiện bao giờ có ý nghĩa như thế nào."
Không chờ đám người Tưởng Bạch Miên trả lời, anh ta tự đưa ra đáp án:
"Nguy hiểm và cơ hội! Đồ vật, tài liệu và bí mật ở nơi đó đủ để thỏa mãn hàng ngàn vạn đội thợ săn di tích rất nhiều lần, các cô không phải lo sợ việc giết chóc giữa các thợ săn di tích.
So sánh ra thì nguy hiểm tồn tại trong chính bản thân phế tích thành phố đó càng trực quan và càng đáng sợ hơn. Mà thêm đồng đội thì có thêm một phần lực lượng để đối kháng lại chúng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn